Cái nhìn phong tình của dì Mai dưới vành nón lá làm Thành bủn rủn cả tay chân, gã vội vã ngoảnh mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt như muốn thiêu đốt của dì. Tiếng xuồng máy ngoài sông lớn đã nhỏ dần rồi tắt hẳn, nhưng nhịp tim gã vẫn dồn dập như gõ trống bên tai. Gã đưa bàn tay còn run rẩy chỉnh lại chiếc cạp quần đùi xám rộng, kéo vạt áo ba lỗ trắng trùm xuống bẹn để che đi vết ướt át còn sót lại của dòng tinh dịch nóng hổi vừa mới phóng ra. Dì Mai khẽ chống tay ngồi dậy trên sạp tre, tà áo bà ba lụa màu nâu đất buông lơi để lộ một bên vai trần trắng ngần rịn mồ hôi. Dì lẳng lặng kéo chiếc quần satin đen vuốt phẳng phiu, đứng dậy nhặt chiếc nón lá đội lên đầu rồi khẽ vỗ nhẹ vào vai Thành. Cú chạm nhẹ của dì như một luồng điện xẹt qua da thịt gã, khiến gã giật mình co vai lại. Dì Mai khẽ cười nhẹ, giọng dì trầm thấp chỉ đủ hai người nghe:
"Mau dọn đống cỏ tranh rồi về nhà dọn cơm chiều thôi con, kẻo con Lan nó nghi."
Thành gật đầu lia lịa, gã không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đẫm mồ hôi đầy thỏa mãn của dì. Gã cúi xuống, hai tay ôm lấy đống cỏ tranh vừa cắt xong, cố ý tránh đi ánh nhìn trêu chọc của người đàn bà ba mươi tám tuổi. Dì Mai bước lại gần Thành, bàn tay thon dài của dì khẽ luồn qua eo gã, ngón tay cấu nhẹ vào làn da nhạy cảm nơi cạp quần đùi. Gã trai giật nảy mình, nhưng dì chỉ cười khẽ, ghé sát tai gã thì thầm: "Hồi trưa con làm dì sướng lắm, Thành. Cu của con khỏe thiệt đó." Lời nói trần trụi của người dì ruột thịt làm đầu gã nổ tung. Gã đứng ngây người ra nhìn dì Mai chỉnh đốn lại tà áo bà ba nâu đất, nách áo còn vương vệt mồ hôi ướt đẫm làm lộ ra bầu ngực căng tròn đầy đặn bên trong. Dì Mai đội chiếc nón lá lên đầu, che khuất một phần gương mặt đỏ hồng quyến rũ, rồi lẳng lặng nhặt chiếc liềm cắt cỏ tranh dắt vào thắt lưng.
Gã trai hai mươi tuổi lóng ngóng gom đống cỏ tranh đã được cắt sẵn xếp thành từng bó nhỏ để mang về nhà lợp lại mái chuồng vịt. Suốt quãng đường đi dọc theo bờ đê ngập nước lũ, gã trai hai mươi tuổi bước nhanh hơn nửa bước. Bàn chân trần của Thành dẫm lên lớp bùn trơn trợt, mỗi bước đi là một lần vạt quần đùi cọ xát vào thân cu vẫn còn ê ẩm sau trận mây mưa dữ dội ngoài chòi vịt. Gã cố tình giữ khoảng cách để lấp liếm sự ngượng ngùng, đầu óc quay cuồng với cảm giác tội lỗi và cả sự kích thích điên cuồng từ những gì vừa xảy ra.
Nước lũ dâng xấp xỉ mặt đê, đục ngầu phù sa. Thành không dám ngoảnh đầu lại nhìn người đàn bà đang bước đi khoan thai phía sau. Gã cảm nhận rõ rệt mùi hương da thịt của dì Mai quyện với mùi bùn đất và mùi tinh dịch đặc sệt của gã vẫn đang âm thầm rỉ ra từ kẽ đùi, thấm vào lớp vải quần đùi xám. Nỗi sợ hãi người trong xóm nhìn thấy, nỗi sợ hãi con mắt tinh tường của cô em họ Lan ở nhà cứ như tảng đá đè nặng lên ngực gã. Nhưng đồng thời, sự đụng chạm thể xác nồng nhiệt với người dì ruột thịt của Lan lại khơi dậy trong lòng gã một thứ dục vọng đen tối, cấm kỵ mà gã chưa từng nếm trải.
Gió chướng thổi mạnh từ ngoài sông lớn vào, mang theo hơi nước lạnh ngắt nhưng không tài nào làm giảm đi nhiệt độ trong huyết quản của Thành. Gã đi trước, vác bó cỏ tranh nặng trĩu trên vai, hai bên mép đê cỏ dại ngập úng ngã rạp dưới dòng nước phù sa đỏ ngầu. Từng bước đi của gã đều nặng nề, bùn sét bám chặt lấy kẽ ngón chân trần, trơn tuột. Mỗi lần gã trượt chân nhẹ, cả cơ thể lại phải gồng lên để giữ thăng bằng, khiến vạt quần đùi xám dính dấp mồ hôi cọ xát trực tiếp vào đầu dương vật vẫn còn chưa hoàn toàn xìu xuống. Cảm giác ma sát ê ẩm ấy vừa đau nhói lại vừa kích thích, khiến Thành phải cắn chặt môi, mắt chăm chăm nhìn vào con đường đê ngoằn ngoèo trước mặt.
Phía sau gã, dì Mai đi từng bước khoan thai. Tiếng dép kẹp nách của dì thỉnh thoảng vang lên lạch cạch, tiếng bước chân trần giẫm lên nước bùn nghe rất rõ. Dù không quay đầu lại, Thành vẫn như thấy được dáng đi uyển chuyển của người đàn bà ba mươi tám tuổi với phần hông nở nang đung đưa sau mỗi bước đi. Cái lồn đằm thắm của dì lúc nãy vừa mới nuốt trọn cự vật của gã, đón nhận những tia tinh dịch nóng bỏng đầu tiên của gã trai tơ. Thành nghĩ đến đó mà lòng dạ cồn cào. Liệu dì Mai có cảm thấy khó chịu khi dòng dịch nhờn của gã vẫn còn đọng trong cơ thể dì, rỉ ra làm ướt chiếc quần satin đen bóng kia không? Ý nghĩ tội lỗi đó cứ bám riết lấy gã, biến thành một thứ khoái cảm ngấm ngầm kích thích da thịt gã nóng ran.
Khi cả hai về đến sân nhà, nước lũ đã tràn vào mấp mé hiên dưới. Thành vội vàng mang đống cỏ tranh đặt ra góc chuồng gà, rồi chạy ngay ra lu nước bên hông nhà. Gáo nước thứ nhất dội xuống, dòng nước lạnh buốt từ lu giếng xối qua kẽ ngón tay vẫn còn nhớp dính thứ dịch nhầy đặc sệt mà gã vừa phóng vào lồn dì Mai ngoài chòi vịt. Thành chà xát thật mạnh lớp da sần sùi của mình dưới dòng nước khơi, muốn dùng cái lạnh buốt để gột sạch đi cả sự nhục nhã lẫn dư âm khoái cảm đê mê đang run rẩy nơi hạ bộ. Nước chảy ròng ròng xuống cổ chân trần, thấm vào nền đất ẩm ướt đầy rêu xanh.
Gã dùng chiếc gáo dừa múc thêm một gáo nước đầy nữa từ chiếc lu sành phủ rêu xanh. Dòng nước mát lạnh giội từ đỉnh đầu xuống, chảy tràn qua khuôn mặt đỏ bừng, qua chiếc cổ rám nắng rồi xối thẳng xuống lồng ngực săn chắc đang phập phồng dữ dội của gã. Thành thở hắt ra một hơi, tay vuốt mạnh nước trên mặt. Gã cố gắng lấy lại sự tỉnh táo thường ngày, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh bầu ngực căng tròn trĩu nặng của dì Mai ngoài chòi vịt lại hiện lên mồn một. Gã nhớ rõ cảm giác khi hai tay gã siết chặt lấy chiếc eo thon của dì, dập mạnh cự vật vào sâu trong cái lồn ấm nóng, khít khao đang co thắt liên tục. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của dì vẫn như còn văng vẳng bên tai, quyện vào tiếng gió sông rít qua khe vách lá.
Gã vội vàng chà xát hai bàn tay vào nhau dưới vòi nước, miết kỹ từng kẽ ngón tay nơi lúc nãy gã dùng để vân vê mép lồn đầy nước dịch của dì. Gã sợ chỉ cần một chút sơ sẩy, mùi đàn bà nồng đượm ấy sẽ vương lại trên da thịt và bị Lan phát hiện. Lan là một cô gái cực kỳ nhạy cảm và tinh tường, nốt ruồi duyên bên khóe môi cô lúc nào cũng như sẵn sàng nở một nụ cười dò hỏi khiến Thành cứng họng. Gã hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng dưới lớp da ướt sũng.
Bước vào gian buồng chật hẹp ngăn cách với nhà ngoài bằng một tấm màn vải bạc màu, Thành nhanh tay lột bỏ chiếc quần đùi xám cũ dính đầy bùn đất và vệt tinh dịch đã khô cứng lại ở mặt trong. Gã ném nó vào góc khuất của chậu đồ bẩn, rồi với lấy chiếc quần đùi cotton mỏng màu xám nhạt treo trên vách tre. Chiếc quần này vải rất mềm và mỏng, cạp chun co giãn nhẹ ôm lấy hông gã. Vì vội vàng và muốn tìm cảm giác thoáng mát sau buổi chiều lao động mệt nhọc, Thành không mặc quần lót bên trong. Cự vật của gã lúc này đã xìu hẳn nhưng vẫn còn khá dài, nằm im lìm giữa hai đùi, thỉnh thoảng khẽ cựa quậy khi lớp vải cotton mỏng lướt qua quy đầu nhạy cảm. Gã thở dài tự trấn an bản thân, rồi vén màn bước ra gian ngoài để phụ dì Mai dọn cơm chiều.
Gã nhìn xuống đùi mình, vạt quần đùi xám dính chặt vào da thịt, phơi bày hình dáng cự vật đang từ từ xìu xuống nhưng vẫn còn căng đầy sức sống. Gã kéo rộng cạp quần, múc một gáo nước dội thẳng vào trong bẹn. Sự lạnh lẽo đột ngột làm gã rùng mình, nhưng đầu óc gã vẫn nóng hừng hực. Gã nhanh chóng bước vào phòng, lột bỏ chiếc quần đùi xám dính bùn đất và tinh dịch, vứt vào chậu đồ bẩn rồi thay một chiếc quần đùi khác. Chiếc quần đùi xám cotton mỏng này rộng rãi hơn, gã cũng không mặc quần lót bên trong để cho thoáng mát sau buổi làm việc vất vả ngoài đồng. Nhưng gã đâu ngờ, chính sự phóng khoáng này lại đẩy gã vào một tình thế trớ trêu hơn. Gã thở dài, bước ra gian ngoài phụ dì Mai dọn cơm.
Dưới bếp củi khói bay nghi ngút, dì Mai đang lom khom nhóm lửa, tà áo bà ba lụa mỏng dính chặt vào lưng để lộ đường cong mượt mà của chiếc eo đàn bà thắt đáy lưng ong. Thành bước vào, cúi đầu nhặt đống đũa dừa xếp vào rổ. Dì Mai nghe tiếng động liền quay đầu lại, đôi mắt hai mí lấp lánh nét phong tình.
"Thành, lại đây phụ dì bưng nồi cá kho lên nhà," dì Mai gọi nhẹ, giọng dì dịu dàng như rót mật.
Thành tiến lại gần bệ bếp, gã vừa cúi xuống bê nồi đất đựng cá lóc kho tộ nóng hổi thì dì Mai đã áp sát người vào lưng gã. Bầu ngực đẫm đà của dì ép mạnh vào tấm lưng trần rám nắng của Thành qua lớp áo ba lỗ mỏng. Thành giật mình đứng khựng lại, hai tay bám chặt vào quai nồi đất nóng giãy. Gã cảm nhận rõ ràng bầu ngực mềm mại, trĩu nặng của dì đang cọ xát vào lưng mình, cùng với hơi ấm nồng nàn từ cơ thể người đàn bà ba mươi tám tuổi phả vào gáy.
"Dì... coi chừng... con Lan..." Thành lắp bắp, giọng run rẩy vì sợ và kích thích.
Dì Mai khẽ cười khúc khích, bàn tay dì luồn từ phía sau ra trước, vuốt nhẹ qua cơ bụng săn chắc của gã, rồi trượt xuống bắp đùi trong. Ngón tay dì lướt qua lớp vải quần đùi mỏng, chạm nhẹ vào phần cu đang bắt đầu nóng lên của gã.
"Lan nó đang tắm sau nhà, nghe tiếng dội nước đùng đùng kìa, lo cái gì," dì Mai thì thầm, hơi thở nóng hổi của dì phả vào tai Thành làm gã nổi cả da gà. Dì ấn nhẹ ngón tay vào thân cu đang cứng lên của gã rồi mới chịu buông ra, quay lại múc canh. Thành thở phào một hơi, vội vàng bê nồi cá kho chạy lên nhà chính, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Căn bếp nhỏ hẹp lúc này ngột ngạt bởi hơi nóng từ bếp củi tràm đang đượm hồng. Tiếng mỡ cá lóc sôi xèo xèo trong nồi đất tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của nước mắm, hành tỏi phi và tiêu sọ. Nhưng tất cả những mùi vị đó đều bị lấn át bởi mùi hương da thịt nồng nàn của dì Mai khi dì đứng sát sạt ngay sau lưng gã. Tấm lưng trần của Thành nhạy cảm vô cùng, gã cảm nhận được từng nhịp thở phập phồng của dì, hai bầu ngực trĩu nặng không mặc áo lót bên trong áo bà ba cứ thế cọ xát liên tục vào hai bả vai gã.
Bàn tay thon dài của dì Mai với những ngón tay mềm mại luồn thẳng vào bên trong vạt áo ba lỗ trắng của Thành. Lòng bàn tay dì ấm áp, hơi ẩm rịn mồ hôi cọ xát vào làn da bụng săn chắc của gã trai tơ khiến Thành run lên bần bật. Ngón tay dì miết nhẹ quanh rốn, rồi từ từ trượt xuống phía dưới cạp quần đùi cotton mỏng. Thành nín thở, hai tay bưng nồi cá kho nóng hổi nhưng không dám buông tay, cũng không dám quay người lại. Gã chỉ biết cắn răng chịu đựng sự tra tấn ngọt ngào này.
"Con Lan nó... tắm sắp xong rồi dì..." Thành cố thì thầm, giọng gã khản đặc đi. Gã nghe thấy tiếng gáo nước dội sàn sạt ở phía sàn nước sau nhà, tiếng Lan hát nho nhỏ văng vẳng theo gió. Sự mạo hiểm này làm cho đầu óc gã quay cuồng, cự vật trong quần lập tức trỗi dậy, cương cứng ngắc lên dưới bàn tay đang ve vuốt của dì Mai.
Dì Mai khẽ ghé sát đôi môi đỏ hồng vào vành tai Thành, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ một đường từ thùy tai xuống cổ gã. Cú chạm ướt át làm Thành rùng mình, một luồng điện xẹt dọc sống lưng xuống thẳng hạ bộ. Dì Mai khẽ thì thầm đầy đắc ý:
"Nó tắm còn lâu lắm, con đừng có nhát gan. Coi kìa, cu mới chạm nhẹ đã cứng ngắc như khúc củi rồi. Thèm dì lắm đúng không?"
Nói rồi, dì đưa tay bóp mạnh một cái vào thân cu đang căng phồng của gã qua lớp vải quần mỏng, khiến Thành suýt nữa rên lên một tiếng. Chỉ đến khi gã run rẩy bê nồi đất chạy vội lên nhà trên, dì Mai mới lẳng lặng cười khúc khích, quay lại múc tô canh chua bông điên điển nghi ngút khói.
Bữa cơm chiều được dọn ra trên chiếc bàn gỗ tràm đặt ở gian nhà chính, nơi có ánh sáng nhập nhoạng của buổi hoàng hôn buông xuống dòng sông lũ cuộn sóng đỏ ngầu. Thành ngồi bó gối trên chiếc ghế gỗ dài, tay cầm đôi đũa dừa gắp lấy một khúc cá lóc kho tộ cho vào chén cơm. Gã nhai ngấu nghiến như một kẻ vô hồn, cố gắng dùng tiếng nhai nuốt để xua đi bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy ba người. Gã cố dán chặt mắt vào đĩa rau luộc, hàm răng nghiền nát thớ thịt cá dai ngọt nhưng cổ họng lại khô khốc như nuốt cát.
Tiếng bước chân loẹt quẹt quen thuộc vang lên từ phía cửa sau cắt ngang gian nhà trống. Lan bước vào bàn ăn với mái tóc ngang vai còn hơi ẩm ướt sau khi tắm, trên môi là nốt ruồi duyên khẽ động đậy khi cô cất tiếng cười nhẹ. Cô em họ không ngồi vào bàn ngay mà đi vòng qua sau lưng Thành. Gã trai hai mươi tuổi cứng người lại, cảm nhận được mùi dầu gội hoa bưởi thanh khiết tỏa ra từ mái tóc của cô. Lan khẽ cúi xuống, tì cằm lên vai Thành, đôi mắt tròn xoe sáng trong dò xét gương mặt đỏ bừng của gã.
"Ủa anh Thành, trưa nay làm gì ngoài chòi vịt mà lâu lắc vậy? Em ngủ một giấc dậy thấy nắng tắt trọc đầu mới thấy hai người về."
Hơi thở của Lan thổi nhẹ bên tai khiến Thành suýt nữa đánh rơi đôi đũa dừa. Gã vội vàng nhích người ra xa một chút, vờ gắp một khúc cá lóc kho tộ bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến để tránh phải trả lời ngay. Nhưng thớ thịt cá dai ngọt lúc này nhạt nhẽo như gỗ mục. Gã nuốt khan, cổ họng khô khốc.
"Thì... dọn cỏ tranh bít lối đi chứ làm gì. Cỏ ngập nước bùn dính chặt quá, nhổ muốn sụm bà chè luôn," Thành cố giữ giọng bình tĩnh nhưng âm cuối vẫn hơi run.
Lan nghiêng đầu, nốt ruồi duyên bên khóe miệng nhếch lên thành nụ cười đầy ẩn ý. Cô kéo chiếc ghế đối diện với gã, đôi mắt lúng liếng lướt qua bờ vai còn hằn vài vệt đỏ mờ của gã.
"Dọn cỏ thôi mà sao nhìn anh thở không ra hơi vậy? Mặt mũi thì đỏ quét, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Có thiệt là chỉ dọn cỏ không đó?"
Thành run tay, suýt làm rơi đôi đũa dừa. Gã nhìn sang dì Mai cầu cứu, nhưng dì Mai chỉ thản nhiên đặt tô canh chua bông điên điển xuống giữa bàn, vẻ mặt bình tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra ngoài chòi lá trưa nay. Dì khom người múc canh vào chén cho Lan, chiếc cổ áo bà ba hờ hững trễ xuống để lộ bầu ngực đẫm đà lấp ló, tỏa ra mùi hương xà bông cô Ba thơm nồng đan xen với mùi mồ hôi đàn bà mặn mà khó cưỡng. Thành nhìn vào khe ngực của dì, đầu cu trong quần lại bắt đầu rục rịch cương cứng.
"Ăn cơm đi Lan, hỏi han hoài. Anh mày làm lụng ngoài đồng vất vả, mệt là phải rồi," dì Mai cất giọng dịu dàng vỗ về con gái, nhưng ánh mắt dì lại khẽ liếc nhìn Thành đầy ẩn ý.
Nhưng ngay khi bàn tay dì đang bận rộn đưa chén canh cho con gái, dưới gầm bàn ăn chật hẹp, bàn chân trần ấm áp của dì đã khéo léo luồn qua chân bàn, khẽ cọ sát vào mu bàn chân Thành.
Gã trai rùng mình, cố chịu đựng cú chạm nhưng dì Mai không dừng lại ở đó. Mu bàn chân thon dài của dì lách qua bắp chân Thành, nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác tìm đến giữa hai đùi gã. Những ngón chân trần của dì khẽ miết mạnh lên cự vật vốn vẫn còn nhạy cảm sau trận mây mưa buổi trưa. Khúc cu của Thành lập tức có phản ứng, bắt đầu cứng dần lên dưới lớp vải quần đùi rộng, căng phồng và giật nhẹ dưới sự dẫn dắt ấm nóng của những ngón chân trần của dì Mai.
Thành cứng đờ người, sống lưng gã thẳng tuột như bị dựng cột. Một nỗi sợ hãi xen lẫn kích thích điên cuồng dội lên đại não. Gã đang ngồi ăn cơm cùng em họ, chỉ cần Lan cúi xuống nhìn hoặc gã sơ sẩy phát ra tiếng động lạ, mối quan hệ vụng trộm này sẽ bị phơi bày. Sự tội lỗi đè nặng lên ngực, nhưng dòng máu nóng hổi lại dồn hết xuống hạ bộ. Bàn chân dì Mai rất mềm, ngón chân cái thô nháp khẽ cọ lướt qua bao quy đầu của gã qua lớp vải quần mỏng. Cảm giác da thịt cọ xát trực tiếp qua lớp vải khiến Thành sướng đến run rẩy cả hai đầu gối.
Dưới gầm bàn ăn chật hẹp làm bằng gỗ tràm đen nhẻm, bóng tối bao trùm lấy đôi chân của ba người. Dì Mai rất khéo léo, dì vẫn thản nhiên ngồi thẳng lưng ăn cơm, tay cầm đũa gắp rau luộc cho Lan, khuôn mặt dịu hiền không một gợn sóng. Nhưng ở phía dưới, đôi chân trần của dì lại hoạt động vô cùng táo tợn. Gót chân dì tì lên bắp đùi săn chắc của Thành để lấy điểm tựa, trong khi các ngón chân bắt đầu linh hoạt luồn lách vào bên trong ống quần đùi xám rộng rãi của gã.
Làn da chân của dì Mai có chỗ thô ráp do tiếp xúc với bùn đất ruộng đồng, nhưng lòng bàn chân lại ấm áp lạ thường. Ngón chân cái của dì khẽ lướt qua bao quy đầu nhạy cảm của Thành, rồi trượt dọc theo thân dương vật đang giật nảy liên hồi. Mỗi lần ngón chân dì miết qua phần rãnh quy đầu, Thành lại cảm thấy một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, làm tê dại cả hai đầu gối. Gã vô thức khép chặt hai đùi lại để giữ lấy bàn chân của dì, nhưng hành động đó lại vô tình giúp dì kẹp chặt cự vật của gã hơn. Dì Mai dùng hai ngón chân kẹp lấy thân cu gân guốc, khẽ xoay tròn, miết nhẹ vào phần đầu khấc nhạy cảm đang ướt át dịch nhờn.
Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán gã, chảy thành vệt dài bên thái dương rồi nhỏ giọt xuống cằm. Dưới gầm bàn, bàn chân dì Mai kẹp chặt lấy khúc cu đang cương cứng ngắc của gã. Dì dùng hai ngón chân kẹp lấy thân cu gân guốc, khẽ xoay tròn, miết nhẹ vào phần đầu khấc nhạy cảm đang ướt át dịch nhờn. Khoái cảm đột ngột dâng lên cuồn cuộn làm Thành suýt nữa thì đánh rơi chén cơm đang cầm trên tay. Để che giấu sự kích thích đến điên người này, gã cố hít một hơi thật sâu, ghìm chặt giọng để nói chuyện bâng quơ với cô em họ đang ngồi đối diện:
"Lan... chiều nay mày ra vườn... có hái được mớ rau thơm nào không?"
Lan khẽ nhướn mày, ngón tay xoay xoay chiếc đũa dừa, đôi mắt tròn lướt qua vẻ mặt căng thẳng của Thành rồi nhìn xuống bàn ăn.
"Nước ngập hết trơn rồi anh Thành, lấy đâu ra rau thơm. Mà sao mặt anh đỏ quét vậy, trong người không khỏe hả? Hay là trưa nay nắng gắt quá nên trúng gió rồi?"
Cú cọ xát mạnh bạo đột ngột dưới gầm bàn của dì Mai làm Thành giật thót, gã cắn chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng. Khúc dương vật gã bị bàn chân trần ấm áp của người dì kẹp chặt, dịch nhờn dâm đãng đã bắt đầu rỉ ra làm ướt một mảng quần trong. Gã lắp bắp:
"À... tại trưa nay nắng gắt quá, đi dọn cỏ ngoài chòi vịt hơi mệt. Đầu óc hơi váng vất chút thôi."
Lan nhìn Thành đăm đăm, nụ cười trên môi cô càng lúc càng mang vẻ dò xét:
"Mệt sao không nghỉ? Hay là ngoài chòi vịt có cái gì linh thiêng quấy phá anh?"
Dì Mai vẫn thản nhiên dùng đũa gắp một miếng cá đặt vào chén của Thành, giọng nói dì dịu dàng đầy ẩn ý:
"Ăn nhiều cá vô cho khỏe người nghe Thành, làm lụng ngoài đồng vất vả lắm. Thằng nhỏ dạo này sụt cân thấy rõ, phải bồi bổ nhiều vô mới có sức."
Dưới bàn, gót chân dì ấn mạnh vào gốc cu của gã, tạo ra một lực ép trực tiếp làm Thành sướng đến tê dại. Gã phải bấu chặt ngón tay vào cạnh bàn gỗ tràm để giữ thăng bằng, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo ba lỗ mỏng. Đầu dương vật bị kẹp chặt giữa hai ngón chân dì Mai giật nảy liên hồi, dịch nhờn tiết ra ngày càng nhiều làm ướt sũng cả một khoảng quần đùi xám.
Thành cảm nhận rõ ràng dịch nhờn ấm nóng từ đầu cu mình đang trào ra, thấm qua lớp quần đùi cotton mỏng xám màu, loang rộng ra thành một vệt tròn ẩm ướt ngay trước bẹn. Dì Mai cảm nhận được sự ẩm ướt đó qua lòng bàn chân, dì khẽ mỉm cười đầy đắc ý. Dì dùng ngón chân cái ấn nhẹ vào lỗ sáo của Thành, miết đi miết lại chất dịch dâm đãng ấy. Thành nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập, gã muốn giật chân ra nhưng cơ thể gã lúc này hoàn toàn đầu hàng trước khoái cảm.
Lan nghiêng đầu, nốt ruồi duyên khóe môi giật nhẹ khi cô quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt anh họ. Thành đang thở rất gấp, hai vai run rẩy nhẹ, mồ hôi ướt đẫm cả vạt áo ba lỗ trắng trước ngực. Đôi mắt gã thỉnh thoảng nhắm nghiền lại như đang chịu đựng một nỗi đau đớn hay một sự sung sướng tột cùng. Lan bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không bình thường dưới gầm bàn ăn. Cô lặng lẽ quan sát, ánh mắt lướt từ khuôn mặt đỏ bừng của Thành xuống phía dưới bàn ăn, nơi bóng tối bao trùm lấy chân của ba người.
Bầu không khí trong gian nhà chính trở nên ngột ngạt đến cực điểm. Tiếng gió sông thổi qua khe vách lá xào xạc, tiếng sóng nước lũ vỗ vào mạn đê ì ầm từ xa vọng lại càng làm tăng thêm sự cô lập của ngôi nhà. Trên bàn ăn, đĩa rau luộc và bát nước mắm tỏi ớt vẫn nằm yên vị, nhưng tâm trí của ba con người ở đây đều đang hướng về thế giới cấm kỵ dưới gầm bàn.
Thành cảm giác như mình sắp phát điên. Cự vật của gã căng cứng đến mức đau nhức, da quy đầu bị ngón chân dì Mai miết đi miết lại liên tục tạo ra một luồng khoái cảm cuồn cuộn không ngừng. Dịch nhờn rỉ ra ngày càng nhiều, thấm sũng cả vạt trước chiếc quần đùi cotton mỏng, loang ra thành một mảng ướt át hình tròn màu xám đậm nổi bật trên nền vải xám nhạt. Dì Mai dường như muốn trêu chọc đứa cháu trai đến cùng, dì không chỉ dùng ngón chân mà còn nhẹ nhàng đưa cả lòng bàn chân mềm mại, ấm nóng của mình áp sát vào toàn bộ thân cu của gã, miết nhẹ theo nhịp điệu chậm rãi nhưng đầy uy lực.
"Anh Thành, sao anh không ăn cơm đi? Cá ngon lắm nè," Lan cất tiếng nói, giọng cô ngọt ngào nhưng đôi mắt tròn xoe lại ánh lên tia nhìn đầy sắc sảo. Cô gắp một miếng cá lóc kho đặt vào chén của Thành, ngón tay khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay gã.
Thành giật mình, vội vàng cầm chén cơm lên, gượng cười:
"Ừ... anh ăn đây. Tại hơi mệt nên ăn không vô lắm."
"Mệt vậy lát ăn xong em đấm bóp cho nha," Lan tinh nghịch nháy mắt, nốt ruồi duyên khẽ nhúc nhích. "Để em xem anh mệt chỗ nào mà người cứ run lên cầm cập vậy nè."
Lời trêu đùa của Lan như một gáo nước lạnh giội vào đầu Thành, nhưng đồng thời lại kích thích cự vật của gã cương cứng hơn nữa. Ngay lúc đó, dưới gầm bàn, bàn chân dì Mai đột ngột miết thật mạnh một cú từ gốc cu lên thẳng đầu khấc. Cú chạm mạnh bạo và bất ngờ làm Thành giật thót người, gã suýt nữa thì đánh rơi cả chén cơm xuống bàn. Hai đùi gã kẹp chặt lại theo bản năng, bấu chặt lấy chân dì Mai.
Chính lúc này, Lan khẽ nhích người ngồi sát vào cạnh bàn. Đôi mắt cô hướng thẳng vào đôi đũa dừa đang cầm trên tay. Đột nhiên, bàn tay cô khẽ lỏng ra, chiếc đũa dừa tuột khỏi kẽ ngón tay, rơi cạch một tiếng xuống bàn ăn rồi lăn nhanh qua mép bàn, rơi thẳng xuống đất dưới gầm bàn chật hẹp.
"Ủa, rớt đũa rồi," Lan kêu khẽ một tiếng.
Thành giật bắn mình, tim gã như ngừng đập. Nỗi sợ hãi tột cùng ập đến làm da gà gã nổi lên khắp người. Gã biết rõ nếu Lan cúi xuống nhặt đũa ngay lúc này, cô sẽ nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng: bàn chân trần của mẹ cô đang luồn vào trong ống quần đùi của gã, kẹp chặt lấy khúc cu cương cứng dính đầy dịch nhờn dâm đãng.
Gã vội vàng cúi người xuống theo phản xạ để nhặt đũa hộ Lan, hòng ngăn cô không nhìn xuống dưới:
"Để... để anh nhặt cho!"
Nhưng Lan đã nhanh hơn. Cô em họ mười chín tuổi đã khom người xuống, cúi đầu thấp dưới gầm bàn gỗ tràm tối tăm.
Trong khoảng không gian chật hẹp dưới gầm bàn ăn, Lan cúi xuống thật thấp. Thành nhắm nghiền mắt, gã cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô em họ phả vào sát đầu gối mình. Dưới gầm bàn tối tăm, dì Mai đã vội vã rút bàn chân trần về, nhưng khoảng cách quá gần khiến Lan không thể không thấy chiếc quần đùi xám của Thành đang phồng lên một gờ lớn dữ dội, ướt đẫm dịch nhờn dâm đãng thấm loang lổ. Bàn tay Lan khẽ chạm vào chiếc đũa dừa nằm sát kẽ ngón chân Thành, ngón tay cô vô tình hay cố ý lướt nhẹ qua mu bàn chân gã, khiến gã giật nảy mình suýt ngã khỏi ghế dài bằng gỗ tràm.
Lan nhặt đũa đứng lên, ánh mắt lướt qua khóa quần phồng to của Thành với một nụ cười đầy ẩn ý. Gương mặt cô gái mười chín tuổi hồng lên dưới ánh chiều tà, nốt ruồi duyên khẽ động đậy khi cô cất giọng nói nhỏ nhẹ, lúng liếng:
"Anh Thành ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn. Để lát ăn xong, em kiếm dầu gió xức cho anh nha."