Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Bà Mai bước hẳn vào gian bếp hẹp. Đôi mắt phượng của bà nheo lại, dừng lâu hơn trên gương mặt còn vương nét ửng hồng, lấm tấm mồ hôi của Trang rồi quét thẳng xuống vạt quần thể thao xám của Nam. Căn bếp nhỏ như co rút lại dưới sức ép từ cái nhìn dò xét của người mẹ. Tiếng nước chảy từ vòi nước chưa khóa chặt xối mạnh vào lòng bàn tay Nam vang lên róc rách, nhưng không thể khỏa lấp đi tiếng tim đập thình thịch như gõ trống trong lồng ngực cậu học trò mười tám tuổi.

"Hai đứa làm cái gì mà lóng ngóng thế?" Giọng bà Mai trầm xuống, mang theo sự nghi ngại rõ rệt. Từng tiếng thốt ra đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sức nặng đè lên vai hai đứa con cháu.

Trang cố giữ cho đôi bàn tay của mình không run rẩy, con dao trên tay cô vẫn thái đều đặn vào rổ rau bí, tạo ra những tiếng "cạch cạch" vội vã trên thớt gỗ. Cô không ngẩng đầu lên đối diện với dì ruột, chỉ khẽ mở miệng, tông giọng cố gắng kéo về vẻ tự nhiên nhất có thể: "Con đang xắt rau bí để xào tỏi thôi dì Mai. Nãy gió ngoài sân lùa mạnh quá làm rơi cái nắp vung nhôm trên kệ nên hai chị em giật mình, đụng phải nhau thôi."

Nam nhanh chóng khóa vòi nước lại. Tiếng van sắt xoay kèn kẹt khép lại dòng nước lạnh, trả lại cho gian bếp sự ngột ngạt. Cậu cúi đầu, dùng hai tay kéo mạnh vạt chiếc áo thun ba lỗ trắng xuống thấp hơn để che bớt vùng hạ bộ đang căng cứng của mình. Lớp vải thun thể thao màu xám bó sát lấy cơ thể cậu, làm nổi bật đường cong dài, cứng ngắc của dương vật đang dựng đứng bên trong. Sự va chạm đầy khiêu khích với Trang lúc nãy vẫn còn làm đầu khấc của cậu giật mạnh từng nhịp, rỉ ra những giọt dịch nhầy ấm ướt thấm qua lớp vải quần. Cậu khẽ nuốt nước bọt, cổ họng nóng rát như có lửa đốt, gật đầu phụ họa theo lời chị họ: "Dạ, con phụ chị Trang nhặt rau xong thì định rửa tay để lên lầu học bài."

Bà Mai không đáp lời ngay. Bà tiến lên một bước, bước chân nhẹ nhàng trên nền gạch men nhưng lại mang đến một áp lực vô hình. Không gian gian bếp quá hẹp khiến bà bắt buộc phải bước sát qua người Nam để lấy chiếc nồi nhôm đặt trên kệ gỗ phía trên bồn rửa. Khi mẹ đi qua, mùi hương quen thuộc từ cơ thể bà lập tức bao vây khứu giác của Nam. Đó là mùi xà phòng tắm dịu nhẹ pha lẫn chút hương nhu ấm áp, cùng với mùi da thịt đặc trưng của người phụ nữ đã bước sang tuổi trung niên.

Khoảng cách giữa hai mẹ con chưa đầy mười phân. Bả vai mềm mại của bà Mai cọ nhẹ vào lồng ngực trần của Nam dưới lớp áo ba lỗ mỏng. Sự đụng chạm thể xác này làm sống lưng Nam tê dại. Cậu đứng im tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào bờ vai và chiếc cổ trắng nõn của mẹ. Trong đầu cậu lại hiện lên những âm thanh rên rỉ nghẹn ngào, tiếng da thịt cọ xát cấm kỵ của mẹ qua khe vách gỗ mỏng đêm hôm trước. Sự kích thích từ ký ức tội lỗi đó khiến dương vật của cậu bên dưới quần thun xám càng thêm căng cứng, đầu khấc nhạy cảm tì mạnh vào vải thun buốt nhói.

Bà Mai nhón chân lấy chiếc nồi nhôm, nhưng động tác của bà đột ngột khựng lại khi nhận ra sự cứng ngắc từ cơ thể con trai bên cạnh. Đầu gối của bà chạm khẽ vào đùi Nam, và mắt bà không tự chủ được mà quét qua vùng hạ bộ đang nhô lên một đường dài rõ rệt dưới cạp quần thể thao của cậu. Đôi mắt phượng của mẹ nheo lại đầy ẩn ý, gương mặt bà thoáng hiện lên sự lúng túng cùng cực giống như buổi sáng hôm đó, nhưng bà đã nhanh chóng che giấu đi bằng một tiếng hắng giọng lạnh lùng.

Bà đặt chiếc nồi xuống kệ bếp bên dưới, không nhìn vào Nam nữa mà hướng mắt về phía Trang: "Rau xắt xong thì xào đi, để lâu nó héo hết. Nam, lên thay đồ rồi lát xuống ăn cơm. Sắp đến ngày thi cử rồi mà đầu óc cứ để đi đâu."

"Dạ, con biết rồi," Nam đáp khẽ, giọng cậu hơi khàn đi.

Cậu nhanh chân lách người qua mẹ để bước ra khỏi gian bếp. Khi đi ngang qua, cậu cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể mẹ vẫn còn quẩn quanh bên mình. Cậu bước nhanh lên những bậc cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai, tiếng bậc gỗ kêu kèn kẹt dưới chân như đang đồng điệu với nhịp tim dồn dập trong lồng ngực cậu.

Về đến phòng riêng, Nam đóng chặt cửa lại. Cậu đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở hắt ra một hơi dài để giải tỏa sự căng thẳng thể xác. Cậu cúi xuống nhìn chiếc quần thể thao xám của mình, một mảng vải nhỏ ở vùng hạ bộ đã bị dịch nhầy làm ẩm ướt và sẫm màu lại. Cậu vội vàng đi vào phòng tắm riêng, vặn vòi nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống. Dòng nước mát lạnh chảy dọc khắp cơ thể săn chắc, làm giảm đi nhiệt độ đang tăng cao ở bụng dưới. Dương vật của cậu khẽ co lại sau cơn kích thích, nhưng sự nhạy cảm vẫn còn âm ỉ. Cậu thay một chiếc quần đùi thun mỏng màu xám sạch sẽ và một chiếc áo phông rộng rãi, rồi đi xuống nhà khi nghe tiếng gọi dùng bữa tối của mẹ.

Bữa cơm tối của gia đình được bày ra trên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt ở góc nhà dưới, ngay cạnh chân cầu thang. Không gian hẹp khiến bốn người ngồi ăn phải co chân lại để tránh chạm vào nhau. Bà Mai ngồi ở đầu bàn, đối diện là dì Vy, còn Nam ngồi cạnh Trang.

Không khí bữa ăn yên ắng đến ngột ngạt. Tiếng đũa bát chạm nhau thỉnh thoảng vang lên lẻ loi. Dì Vy hôm nay mặc một chiếc áo thun cổ chữ V rộng rãi, để lộ xương quai xanh thanh mảnh và phần ngực đầy đặn lấp ló mỗi khi dì cúi người gắp thức ăn. Nam cố giữ mắt mình nhìn vào bát cơm, nhưng hình ảnh dì Vy thay đồ qua khe cửa khép hờ của ngày sinh nhật mười tám tuổi lại hiện lên. Cậu nhớ rõ cặp mông căng tròn bọc trong chiếc quần lót ren đỏ và tấm lưng trần mềm mại của dì dưới ánh đèn mờ.

Ngồi ngay cạnh Nam, Trang dường như cảm nhận được sự bất an của cậu em họ. Dưới gầm bàn ăn chật hẹp, cô khẽ tháo một bên dép, dùng những ngón chân trần mềm mại, mát rượi của mình mơn trớn dọc theo ống chân của Nam. Ngón chân cô miết nhẹ qua lớp da chân của cậu, rồi từ từ luồn lên phía đùi trong, nơi cạp quần đùi thun mỏng của cậu đang che phủ.

Nam giật mình, suýt nữa làm rơi đôi đũa trên tay xuống mâm cơm. Cậu vội vàng siết chặt tay, cố gắng giữ nét mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Dương vật của cậu dưới bàn chân nghịch ngợm của chị họ lại bắt đầu có dấu hiệu thức tỉnh, cứng dần lên dưới gầm bàn. Cậu khẽ liếc mắt nhìn Trang, nhưng cô chị họ chỉ thản nhiên gắp một miếng thịt kho bỏ vào bát của cậu, trên môi nở nụ cười đầy khiêu khích.

"Nam, dạo này học hành thế nào rồi? Có mệt lắm không em?" Dì Vy bất ngờ lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng, giọng nói ngọt ngào của dì làm Nam giật mình.

Nam cố gắng điều hòa nhịp thở, đáp lại: "Dạ, con vẫn học bình thường dì Vy. Đề thi thử năm nay hơi khó nhưng con vẫn đang cố gắng ôn tập với cô giáo dạy thêm."

Bà Mai ngước mắt lên nhìn Nam, ánh mắt mẹ vẫn mang sự dò xét nghiêm nghị từ gian bếp lúc trưa: "Lo mà học cho đàng hoàng. Mẹ tốn tiền thuê cô giáo dạy kèm cho con không phải để con ngồi chơi đâu. Kỳ thi này quyết định tương lai của con đấy."

"Dạ, con biết rồi mẹ," Nam cúi đầu ăn cơm, bàn chân của Trang vẫn đang miết nhẹ lên phần nhạy cảm ở đùi trong của cậu, tạo ra một khoái cảm tội lỗi tột cùng ngay trước mặt mẹ và dì. Cậu cảm thấy sống lưng mình lạnh toát nhưng bụng dưới lại nóng ran.

Sau bữa cơm, Nam phụ giúp Trang dọn dẹp bát đĩa xuống bếp rồi nhanh chóng đi lên phòng học để chuẩn bị cho buổi học đêm. Cậu ngồi trước bàn học gỗ, mở sẵn các cuốn sách bài tập tích phân và hình học không gian, cố gắng tập trung tư tưởng để xua đi những kích thích thể xác ban nãy.

Đúng tám giờ tối, tiếng chuông cửa vang lên. Một lúc sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô Linh đi lên cầu thang gỗ hẹp vang lên đều đặn.

*Cạch...*

Cửa phòng học mở ra. Cô Linh bước vào, mang theo mùi nước hoa nhài dịu nhẹ quen thuộc lập tức xua đi cái nóng bức, ngột ngạt của căn phòng. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi voan trắng mỏng, ôm sát lấy khuôn ngực đầy đặn và chiếc váy bút chì màu đen bó sát đùi. Dưới ánh đèn tuýp trắng của căn phòng, lớp vải voan mỏng manh để lộ rõ đường viền chiếc áo ngực ren đen ôm trọn hai bầu ngực trĩu nặng của cô giáo. Mỗi nhịp thở của cô làm hai bầu ngực ấy phập phồng, thu hút toàn bộ ánh nhìn của cậu học trò mười tám tuổi.

"Chào Nam, hôm nay chúng ta giải tiếp phần đề thi thử tích phân nhé," cô Linh nói, giọng cô đều đặn mang vẻ trang nghiêm của một trí thức.

Cô giáo kéo chiếc ghế gỗ sát lại cạnh ghế của Nam. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại dưới ánh đèn tuýp. Mùi hương nước hoa nhài và hơi ấm từ cơ thể cô giáo lập tức ập vào khứu giác của Nam. Nam mở cuốn vở nháp, cố giữ mắt hướng vào những con số nhưng góc nhìn lại trượt sang bên cạnh, dừng lại ở làn da cổ trắng ngần và khe ngực lấp ló dưới lớp vải voan mỏng của cô giáo.

Cô Linh cúi thấp người xuống để chỉ vào một công thức tích phân phức tạp trong trang sách ôn tập. Cổ áo sơ mi voan lỏng lẻo trễ xuống theo nhịp cúi của cô. Khoảng cách quá gần khiến Nam nhìn thẳng vào khe ngực sâu hoắm và bầu ngực trắng nõn nà của cô giáo. Hai bầu ngực căng tràn bị ép chặt vào nhau dưới lớp ren đen, phập phồng theo từng nhịp thở của cô Linh. Nam nín thở, yết hầu chuyển động liên tục. Những con số trên trang giấy nhòe đi, nhường chỗ cho vùng da thịt mềm mại, mịn màng ngay trước mắt.

"Chỗ này... em chưa rõ lắm," Nam khẽ nói, giọng hơi khàn đi. Cậu cố tình chỉ vào phần phương trình đã giải đúng để ép cô giáo phải ghé sát người hơn nữa.

Cô Linh nhíu mày, dịch chuyển người sát lại gần để nhìn rõ nét chữ của Nam. Đùi cô, cách một lớp váy bút chì mỏng, tì sát vào đùi Nam dưới gầm bàn học hẹp. Sức nóng từ đùi cô truyền thẳng qua làn vải thun mỏng của chiếc quần đùi xám cậu đang mặc. Mùi hương nước hoa nhài quẩn quanh nơi đầu mũi kích thích bản năng đàn ông của Nam dữ dội. Dương vật bên dưới quần cậu bắt đầu thức tỉnh, căng phồng lên và dựng đứng, đầu khấc rỉ dịch ấm ướt làm ướt một mảng vải quần. Nam khẽ dịch chân, cố ý áp chặt đùi mình vào làn da mềm mại sau lớp váy của cô.

Cô Linh đột ngột dừng giọng giảng bài. Cô nhận ra ánh mắt thèm muốn nóng rực của cậu học trò đang dán chặt vào khe ngực trễ nải của mình thay vì nhìn vào bài toán. Gò má cô giáo ửng hồng lên một cách bất thường, lan nhanh xuống tận cổ. Cô vội vàng dùng một tay kéo lại cổ áo sơ mi voan lên cao hơn, nhưng giọng nói vẫn cố giữ vẻ nghiêm khắc vốn có: "Nam, tập trung vào bài. Em nhìn đi đâu đấy?"

Nam không lùi lại. Cậu chống cằm, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt cận sau cặp kính gọng mảnh của cô giáo, nở nụ cười nhẹ đầy thách thức: "Em đang nhìn công thức tích phân mà cô. Tại công thức này khó hiểu quá, làm em bị phân tâm."

Cô Linh khẽ hít một hơi sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Cô vỗ nhẹ cây bút bi đen xuống mặt bàn, cố tình tạo ra âm thanh dứt khoát để cắt ngang sự cợt nhả của Nam. "Phương trình này thực ra không khó nếu em chịu áp dụng đúng công thức biến đổi biến số. Nhìn kỹ đây, phần tích phân từ không đến hai của hàm số này phải được phân tích thành hai phần nhỏ..." 

Giọng cô Linh có chút run rẩy nhưng cô vẫn cố gắng giảng giải thật chi tiết. Từng đầu ngón tay thon thả của cô di chuyển trên trang giấy, để lại những nét bút xanh thanh mảnh. Tuy nhiên, sự tập trung của Nam đã hoàn toàn trệch hướng. Khoảng cách quá gần khiến cậu có thể ngửi thấy cả mùi da thịt ấm áp sau lớp voan mỏng của cô giáo, một mùi hương ngọt ngào pha lẫn sự cấm kỵ. Mỗi khi cô Linh phát âm những thuật ngữ toán học, bờ môi thoa son nhẹ nhàng của cô lại khẽ động đậy, để lộ hàm răng trắng đều đặn. 

Nam không hề ghi chép, cậu chỉ chăm chú nhìn vào chiếc cổ cao ba ngấn của cô giáo. Dưới ánh đèn tuýp, làn da của cô mịn màng đến mức cậu có thể nhìn thấy những sợi lông tơ nhỏ xíu ở sau gáy. Đầu óc cậu quay cuồng với những suy nghĩ tội lỗi. Cậu tự hỏi liệu dưới lớp váy bút chì đen bó sát kia, cặp đùi của cô giáo có mịn màng và ấm áp như thế này không. Sự tò mò hoang dại của tuổi mười tám trỗi dậy, thổi bùng ngọn lửa dục vọng dưới bụng dưới. Cậu khẽ nuốt nước bọt, hàm răng nghiến chặt để ngăn một tiếng thở dốc thoát ra.

"Em có nghe cô nói không, Nam?" Cô Linh xoay mặt lại, khoảng cách giữa hai gương mặt lúc này chỉ còn chưa đầy một gang tay. Đôi mắt cận sau cặp kính của cô hiện rõ sự bối rối khi thấy cậu học trò không hề nhìn vào trang vở mà đang nhìn chằm chằm vào môi mình.

"Em vẫn đang nghe rất rõ," Nam thì thầm, giọng cậu trầm và khàn đục hẳn đi. "Giọng cô ấm quá, làm em hơi khó tập trung vào mấy con số."

Gò má cô Linh lại đỏ bừng lên. Cô vội vã quay đi, lúng túng thu dọn mấy tờ giấy nháp trên bàn. Sự bối rối của cô giáo càng làm tăng thêm thú tính trong lòng Nam. Cậu biết cô giáo đang dao động, sự nghiêm khắc bề ngoài chỉ là lớp vỏ bọc yếu ớt để che giấu sự bất an bên trong.

Trong lúc lúng túng xoay sở với đống tài liệu, cô Linh vô tình làm chiếc bút bi đen trên tay trượt khỏi kẽ ngón tay, lăn qua mép bàn học rồi rơi thẳng xuống gầm bàn tối mờ.

*Cạch...*

Tiếng cây bút rơi xuống nền gạch vang lên khô khốc trong căn phòng học yên tĩnh.

Cả hai cùng cúi người xuống theo bản năng để nhặt chiếc bút. Dưới gầm bàn học chật hẹp và thiếu ánh sáng, khoảng cách giữa họ lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn. Nam nhanh hơn một bước, cậu đưa bàn tay to lớn của mình ra và áp thẳng lên mu bàn tay mềm mại, mát rượi của cô Linh khi cô vừa chạm vào thân bút.

Lồng ngực cô Linh phập phồng dữ dội dưới lớp áo voan mỏng. Cảm giác ấm nóng từ bàn tay to khỏe của cậu học trò mười tám tuổi truyền qua da thịt làm cô rùng mình. Cô giáo hoàn toàn không rút tay lại ngay lập tức. Đôi mắt sau cặp kính cận gọng mảnh của cô nhìn đăm đăm vào Nam trong khoảng tối của gầm bàn, chứa đựng một sự xao động khôn tả cùng vẻ ngập ngừng, bối rối tột độ.