Hà Phương siết chặt các ngón tay, vò nát mẩu giấy ghi chú màu vàng của Linh Chi trong cơn giận dữ xen lẫn hổ thẹn đang dâng tràn lồng ngực. Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi, vo tròn mảnh giấy đến mức các cạnh sắc của nó găm vào da thịt nhức nhối. Dãy số mật mã "0-9-1-2" cùng lời nhắn đầy khiêu khích của cô nhân viên mới như một dấu nung đỏ in thẳng vào lòng tự trọng của cô. Suốt cả đêm hôm đó, Phương trằn trọc trong căn hộ chung cư cao cấp của mình, không tài nào chợp mắt nổi. Mỗi khi nhắm mắt lại, gương mặt điềm tĩnh đến đáng ghét của Linh Chi cùng ánh mắt thấu suốt khi chạm vào chiếc hộp da chứa đồ chơi người lớn lại hiện lên rõ mồn một. Sự kiêu hãnh của một Kế toán trưởng vốn luôn kiểm soát mọi thứ từ cuộc sống đến công việc bị chà đạp không thương tiếc bởi một cô gái mới hai mươi ba tuổi. Cô tự trách mình tại sao lại để một mật mã dễ đoán như ngày sinh của bản thân để rồi bị kẻ khác nắm thóp một cách nhục nhã như vậy.
Sáng thứ Ba, khi vừa bước chân đến văn phòng, Hà Phương đã cố lấy lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày. Tuy nhiên, sự bình tĩnh giả tạo ấy lập tức vỡ vụn khi cô nhìn thấy một hộp quà nhỏ bọc giấy kraft ẩn danh nằm im lìm trên góc bàn làm việc.
Cô vội vàng bước vào phòng, đóng sầm cửa lại và khóa chốt. Tiếng cạch nhẹ của khóa cửa như một lằn ranh ngăn cách cô với thế giới ồn ào ngoài kia, nhưng lại mở ra một khoảng không gian ngột ngạt chứa đầy sự bất an. Phương đứng nhìn gói quà mất vài phút, ngực phập phồng sau lớp áo sơ mi lụa trắng cài kín cổ. Cô bước tới, giật phăng lớp giấy gói kraft một cách thô bạo. Bên trong là một chiếc hộp nhựa đen bóng sang trọng, không hề có nhãn mác bên ngoài nhưng thiết kế vô cùng tinh xảo. Mở nắp ra, một thiết bị rung hình quả trứng bằng silicone y tế màu hồng phấn mịn màng nằm gọn trong khay nhung đen, bên cạnh là sợi cáp sạc nhỏ màu trắng. Thiết kế của nó thon gọn, bề mặt mờ mịn màng hứa hẹn những rung động êm ái nhưng mãnh liệt.
Dưới đáy khay nhung, một mảnh giấy nhỏ in dòng chữ ngắn gọn kèm mã QR để tải ứng dụng điều khiển từ xa hiện ra trước mắt cô:
*“Chị có dám đeo nó vào phòng họp ban giám đốc sáng nay không? Để xem Kế toán trưởng kiên cường đến mức nào.”*
Lồng ngực Hà Phương phập phồng dữ dội. Lòng tự trọng và uy nghiêm của một quản lý cấp cao không cho phép cô bị một đứa con nít mới ra trường xoay như chong chóng. Cô muốn ném thẳng chiếc hộp này vào thùng rác, nhưng ý nghĩ Linh Chi sẽ đứng ở góc văn phòng nhìn cô bằng ánh mắt đắc thắng, xem thường cô là kẻ hèn nhát lại khiến máu trong người cô sôi lên. Nỗi sợ bị kẻ khác nắm giữ thế chủ động và sự kiêu hãnh của một người phụ nữ thành đạt đã tạo nên một cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt. Phương nhìn đồng hồ, chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đến giờ họp báo cáo ngân sách quý ba của toàn tập đoàn. Cô nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, cầm lấy thiết bị rung hình quả trứng rồi bước thẳng ra ngoài, đi về phía nhà vệ sinh dành riêng cho ban quản lý ở cuối hành lang.
Khóa chặt cửa buồng vệ sinh bằng hai vòng chốt, Phương tựa lưng vào tấm vách ngăn bằng nhựa composite lạnh ngắt. Tiếng tim cô đập thình thịch như gõ trống bên tai, hòa lẫn với tiếng nước chảy róc rách từ bồn rửa tay bên ngoài. Cô sợ hãi có ai đó đột ngột bước vào và nghe thấy những âm thanh bất thường của mình. Phương run rẩy cởi cúc chiếc quần tây xám ôm sát, kéo khóa xuống rồi hạ chiếc quần lót lụa màu đen xuống ngang đùi.
Trước mắt cô, vùng kín được cạo tỉa gọn gàng, sạch sẽ hiện ra. Làn da vùng bẹn trắng muốt, đối lập hoàn toàn với màu đen của chiếc quần lót lụa. Những ngón tay của Phương run rẩy chạm vào mép lồn hồng hào, nơi đã bắt đầu rỉ chút dịch ẩm ướt vì sự căng thẳng và hưng phấn đầy tội lỗi đang len lỏi trong huyết quản. Cô áp đầu quả trứng silicone trơn nhẵn vào cửa mình. Cảm giác mát lạnh ban đầu của lớp silicone chạm vào da thịt khiến cô khẽ rùng mình.
\"Ưm...\"
Phương khẽ rên lên một tiếng nhỏ rồi vội vàng cắn chặt ngón tay để ngăn âm thanh lọt ra ngoài. Cô từ từ dùng ngón tay trỏ đẩy quả trứng vào sâu bên trong âm đạo ấm nóng và chật khít của mình. Cơ đùi cô co rút liên tục, các thớ cơ ở âm đạo co thắt kịch liệt như đang cố đẩy vật thể lạ ra ngoài, nhưng rồi lại bị sự trơn nhẵn của lớp silicone cùng ngón tay cô ép sâu vào hơn. Nhiệt độ cơ thể ấm áp nhanh chóng nuốt chửng sự mát lạnh của thiết bị, chỉ còn lại sự hiện diện đầy đặn, cộm ngứa ngay giữa lộ tuyến nhạy cảm nhất. Phương thở dốc, đứng thẳng dậy, kéo quần lót và quần tây lên chỉnh tề. Cô cài lại thắt lưng da, vuốt phẳng phiu hai vạt áo vest công sở, đeo kính gọng vàng hồng lên sống mũi rồi nhìn vào gương. Gương mặt cô phản chiếu trong gương vẫn lạnh lùng, nghiêm nghị và hoàn hảo không một vết xước, nhưng đôi mắt phượng phía sau tròng kính đã nhuốm một màu sắc rối loạn, đồng tử hơi giãn ra vì kích thích.
Trong phòng họp ban giám đốc ở tầng mười tám, các thành viên đã ngồi đông đủ quanh chiếc bàn gỗ gụ dài bóng loáng. Ánh sáng từ những chiếc đèn led trên trần phản chiếu xuống những tập tài liệu tài chính dày cộp. Phương bước vào với phong thái tự tin giả tạo, cắm USB vào máy tính và đứng ở bục thuyết trình cạnh màn hình máy chiếu lớn. Giọng cô vang lên dứt khoát qua micro:
\"Kính thưa Ban giám đốc và các Trưởng bộ phận, sau đây tôi xin trình bày báo cáo ngân sách dự kiến cho quý ba, tập trung vào việc tối ưu hóa chi phí vận hành và phân bổ dòng tiền dự phòng cho các dự án mới.\"
Ở góc cuối bàn họp dài, Linh Chi ngồi nghiêng người trên chiếc ghế xoay da. Mái tóc bob ngắn cá tính ôm sát gương mặt trẻ trung, Chi diện một chiếc áo sơ mi voan mỏng cổ chữ V nhẹ nhàng để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Cô không thèm nhìn vào tập hồ sơ trước mặt, mà đặt chiếc điện thoại trực diện trên bàn, ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình. Ánh mắt Chi khóa chặt vào Phương, đong đưa đầy khiêu khích và thấu suốt.
Đột ngột, thiết bị bên trong âm đạo của Phương hoạt động. Nó khởi động ở tần số thấp nhất, tạo ra những đợt rung nhẹ nhàng, âm ỉ tựa như một luồng điện yếu chạy qua da thịt nhạy cảm.
Phương khựng lại nửa nhịp ngay giữa câu nói: \"Chúng ta... dự kiến cắt giảm năm phần trăm chi phí hành chính...\" Cô bấu chặt tay vào chiếc bút trình chiếu laser, cố giữ cho giọng mình không bị run rẩy. Những đợt rung đều đặn chạm vào thành âm đạo chật hẹp, đánh thức những dây thần kinh nhạy cảm nhất mà cô đã cố chôn giấu suốt nhiều năm qua.
Góc bàn kia, ngón tay Linh Chi lại nhấp nhẹ trên màn hình điện thoại.
Tần số máy rung lập tức thay đổi sang chế độ gián đoạn, lúc mạnh lúc nhẹ, dồn dập rồi lại ngưng bặt. Sự kích thích cơ học liên tục đánh thẳng vào thành âm đạo nhạy cảm, cọ xát mạnh mẽ vào hạt đậu nhỏ phía trên mỗi khi cô khẽ chuyển động chân. Dịch thủy từ sâu trong lồn Phương ồ ạt tràn ra, thấm đẫm lớp quần lót lụa đen, mang theo cảm giác nóng bỏng, ướt át khó tả.
\"Đối với khoản mục chi phí marketing...\" Phương run lên, hai đùi cô vô thức ép chặt vào nhau để kìm hãm sự kích thích đang lan tỏa khắp phần dưới. Mồ hôi mỏng rịn ra trên trán cô, chảy dọc xuống thái dương. Cô phải dùng tay trái bấu chặt vào mép bàn gỗ để giữ thăng bằng, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức.
Tổng giám đốc Minh ngước đầu lên khỏi tập tài liệu, nhíu mày nhìn cô: \"Chị Phương, dòng tiền dự phòng cho dự án marketing này có vẻ hơi thắt chặt quá so với quý trước. Liệu có ảnh hưởng đến doanh số không?\"
Câu hỏi chất vấn chuyên môn của Tổng giám đốc như một gáo nước lạnh dội vào đầu Phương, buộc cô phải dùng chút lý trí cuối cùng để trả lời. Nhưng ngay lúc đó, Linh Chi khẽ mỉm cười. Ngón tay cô gái trẻ nhấn giữ trên màn hình, đẩy thanh trượt tần số lên mức tối đa.
Thiết bị rung điên cuồng bên trong lồn Phương. Sóng rung cực đại càn quét mọi ngóc ngách da thịt ấm nóng, khiến cơ thể cô run rẩy kịch liệt. Đầu óc Phương trống rỗng, những con số tài chính trên màn hình máy chiếu nhòe đi thành những vệt sáng vô nghĩa. Cô nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình vang lên qua micro, rõ mồn một trong căn phòng họp yên tĩnh.
\"Báo cáo... Tổng giám đốc...\" Phương cố gắng điều hòa nhịp thở, nhưng luồng rung động mạnh mẽ đang liên tục thúc vào sâu trong âm đạo khiến cô suýt nữa thì khụy gối. \"Khoản dự phòng này... đã được tính toán kỹ dựa trên... hiệu suất thực tế của quý hai. Chúng ta không... không cắt giảm phần cốt lõi... mà chỉ tối ưu hóa các kênh quảng cáo không hiệu quả.\"
Để không bật ra tiếng rên rỉ dâm mỹ trước mặt ban giám đốc, Phương cắn chặt môi trong đến bật máu, vị sắt tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Mắt cô trợn trừng nhìn về phía Linh Chi với sự phẫn nộ và khao khát tột cùng. Đùi trong của cô đã run rẩy đến mức không thể đứng vững, hai đầu gối chạm vào nhau để giữ cho cơ thể không ngã xuống.
Chi vẫn thản nhiên nhìn sếp của mình, ngón tay thỉnh thoảng lại gõ nhẹ lên màn hình điện thoại như đang chơi một bản nhạc trên cơ thể của Kế toán trưởng.
\"Tôi... xin kết thúc phần báo cáo tại đây.\" Phương nói những từ cuối cùng bằng một giọng khản đặc, suýt nữa thì đứt hơi. Cô đứng chôn chân tại chỗ trên bục thuyết trình, hai chân run rẩy dưới sự tàn phá liên tục của máy rung.
Buổi họp kéo dài thêm mười phút nữa sau những lời nhận xét của Tổng giám đốc và các trưởng bộ phận khác. Đối với Phương, mười phút đó dài như cả một thế kỷ. Khi mọi người bắt đầu đứng dậy ra về, Hà Phương vẫn vịn chặt mép bàn gỗ, giả vờ cúi đầu thu dọn tài liệu và rút USB để che giấu sự bất thường của cơ thể. Dịch lồn nhớp nháp đã tràn ra ngoài, chảy dọc theo đùi trong đẫm ướt, dính vào vải quần tây xám mỗi khi cô nhúc nhích.
Ngay khi người cuối cùng bước ra khỏi phòng họp và cánh cửa khép lại, Phương thở dốc, lập tức rút điện thoại trong túi áo vest ra, ngón tay run rẩy gõ nhanh một tin nhắn ngắn gọn gửi cho Linh Chi:
*“Vào phòng tôi ngay.”*
Linh Chi bước vào văn phòng riêng của Kế toán trưởng với vẻ mặt bình thản như thường ngày, trên tay vẫn cầm chiếc điện thoại. Phương dùng hết sức lực còn lại đóng sầm cửa lại, khóa chặt chốt khóa từ bên trong. Cô quay người lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ, ngực phập phồng dữ dội đối mặt với cô nhân viên mới, trong khi thiết bị rung bên trong âm đạo vẫn đang hoạt động điên cuồng không hề dừng lại.