"Em... em đồng ý."
Thảo thốt ra ba từ đó, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng một sự quả quyết kỳ lạ. Lòng bàn tay Nam vẫn áp chặt vào bên hông cô, hơi nóng từ các ngón tay anh truyền qua lớp áo bà ba lụa mỏng mảnh, làm dội lên từng đợt rùng mình dọc sống lưng Thảo. Cô không dám ngước mắt nhìn anh, chỉ biết dựa trọn phần cơ thể đang dần mềm nhũn vào lồng ngực rộng, vững chãi của người đàn ông đối diện. Sự kiên định, rắn rỏi từ cơ thể anh là điểm tựa duy nhất giúp cô không ngã quỵ xuống nền ván sàn gỗ trắc nguội lạnh.
Nam khẽ nhếch mép. Anh trượt bàn tay to bản dọc theo đường cong của eo cô, ngón tay ráp khẽ ấn mạnh vào các thớ thịt đang co rút vì căng thẳng. Bàn tay anh to, ráp ấm, mỗi lần di chuyển đều mang theo một luồng nhiệt lượng truyền thẳng vào làn da cô, làm tiêu tan bớt cái lạnh lẽo của đêm miền Tây sông nước.
"Rất tốt," Nam thì thầm bên tai Thảo, luồng hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vành tai nhạy cảm của cô. "Đi theo tôi."
Anh xoay người, nắm chặt lấy cổ tay cô dắt ra khỏi gian thờ tối tăm.
Họ bước vào hành lang dài nối giữa gian thờ và buồng ngủ của Thảo. Không gian nơi đây chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu bão trên tay Nam hắt ra những vệt loang lổ trên những tấm vách gỗ gụ lên nước đen bóng. Mỗi bước chân của hai người nện xuống ván sàn lại phát ra tiếng kêu khô khốc, chậm rãi, vang vọng vào lòng nhà ba gian cổ kính. Đêm về khuya, ngôi nhà trở nên rộng thênh thang và đầy những khoảng tối âm u rình rập ở các góc cột.
Bên ngoài, tiếng gió chướng quật liên hồi vào vách dừa nước nghe tựa tiếng ai đó đang dùng móng tay cào cấu, cố tìm cách luồn lách qua các khe hở để vào trong. Thảo vô thức bước thật sát vào Nam, bờ vai cô cọ xát với cánh tay rắn chắc của anh. Mỗi lần vai hai người chạm nhau, một cảm giác an toàn lại nhen nhóm trong lòng cô, đẩy lui bớt những ảo ảnh đáng sợ đang lởn vởn trong đầu. Cô nhìn chằm chằm vào bóng của hai người lồng vào nhau, kéo dài trên vách gỗ theo nhịp lắc lư của ngọn đèn dầu. Sức nặng từ bàn tay Nam đang siết chặt cổ tay cô như một chiếc neo giữ cô lại với thực tại, không để nỗi sợ hãi kéo tuột cô vào cơn hoảng loạn.
Nam đẩy cánh cửa gỗ gụ phòng buồng của Thảo. Bản lề cũ kỹ phát ra tiếng rít dài ê ẩm. Căn phòng chỉ được thắp sáng bởi một ngọn đèn dầu bão đặt trên chiếc tủ đầu giường, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe. Ngay khi bước vào trong, Nam lập tức cài then cửa gỗ với một tiếng *cạch* dứt khoát.
Tiếng động ấy vang lên như một nhát cắt, cô lập hoàn toàn căn phòng nhỏ với thế giới u tối bên ngoài. Thảo đứng khép nép bên cạnh Nam, hai tay đan chặt vào nhau.
Nam quay lại đối diện với cô. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, gương mặt góc cạnh của anh lộ rõ vẻ nghiêm nghị đầy quyền lực. Anh chỉ tay về phía chiếc giường gỗ gụ lớn ở góc phòng.
"Lên giường. Quỳ xuống," Nam ra lệnh ngắn gọn, tông giọng trầm xuống đầy uy lực.
Thảo nhìn chiếc giường gỗ đen bóng loáng, rồi nhìn cuộn dây đay thô ráp Nam đang lăm lăm cầm trên tay. Cổ họng cô khô khốc, cô nuốt nước bọt một cách khó khăn. Nhưng cơ thể cô dường như đã tự động tuân theo mệnh lệnh của anh. Cô bước đến bên mép giường, đưa tay tháo chiếc lắc chân bằng bạc nhỏ nhắn, đặt nhẹ lên bàn trang điểm gỗ trắc. Tiếng leng keng trong trẻo của chiếc lắc vang lên rồi tắt lịm trong không gian tĩnh lặng.
Thảo leo lên giường. Hai đầu gối chạm vào mặt gỗ mát lạnh khiến cô khẽ rùng mình. Cô quỳ gối ngay ngắn ở giữa giường, hai tay buông thõng bên đùi, cúi đầu để lộ chiếc cổ trắng ngần cùng nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh bên trái. Mái tóc đen dài thẳng mượt xõa ra phía trước, che bớt hai bên má đang nóng bừng vì xấu hổ và hưng phấn.
Nam bước lên giường, sức nặng của anh làm những tấm ván sàn giường kêu kẽo kẹt dưới chân. Anh đứng ngay sau lưng Thảo, bóng của anh bao trùm hoàn toàn lấy cơ thể cô.
"Đưa hai tay ra sau lưng," Nam ra lệnh.
Thảo hít một hơi sâu, chầm chậm đưa hai tay ra sau, xếp chồng hai cổ tay lên nhau ở vùng thắt lưng. Làn da cô râm ran khi chờ đợi sự chạm vào của sợi dây thừng.
Nam đưa sợi dây đay thô nhám quấn vòng đầu tiên quanh hai cổ tay cô. Cảm giác thô ráp của sợi đay cọ xát mạnh lên da thịt tạo ra một cơn đau rát nhẹ, nhưng đồng thời lại mang đến một luồng kích thích chạy thẳng dọc sống lưng Thảo. Nam siết chặt sợi dây, khóa chặt hai cổ tay cô bằng một gút thắt dứt khoát.
"Ưm..." Thảo khẽ rên lên một tiếng nhỏ, đầu ngón tay cô vô thức co quắp lại.
"Đau không?" Nam hỏi, tay anh vẫn tiếp tục luồn sợi dây đay đi lên bắp tay cô.
"Hơi... hơi đau..." Thảo thành thật trả lời, giọng cô run rẩy.
"Đau để em nhớ mình đang ở đâu và thuộc về ai," Nam lạnh lùng nói.
Anh kéo mạnh sợi dây, vòng qua trước ngực cô. Sợi đay miết chặt lấy lớp vải áo bà ba màu trắng ngà, ép sát vào đôi gò bồng đảo căng tròn của Thảo, khiến chúng lộ rõ hình dáng đầy đặn qua lớp vải mỏng. Nam tiếp tục vòng dây ra sau lưng, đan chéo các đường dây theo kỹ thuật trói khóa cơ bản. Cứ mỗi vòng dây siết lại, bả vai Thảo lại bị kéo ra sau, buộc cô phải ưỡn cao lồng ngực, phơi bày toàn bộ phần thân trên trước sự quan sát của anh. Sự trói buộc vật lý này tước đi mọi khả năng tự vệ của cô, bắt cô phải dựa dẫm hoàn toàn vào người đàn ông đang đứng phía sau.
Thảo thở dốc. Sự sợ hãi đối với những tiếng động lạ bên ngoài hoàn toàn bị thay thế bởi sự tập trung cao độ vào những gút thắt đang ôm chặt lấy cơ thể mình. Cảm giác bị trói buộc mang lại cho cô một sự giải thoát tâm lý kỳ lạ. Cô không cần phải chạy trốn, không cần phải lo lắng về những bóng ma dưới sàn nhà nữa, vì lúc này cô thậm chí còn không thể tự cử động cánh tay của mình.
Nam bước xuống giường, đi vòng ra trước mặt Thảo. Anh nhìn ngắm thành quả của mình. Cô gái nhỏ quỳ trên giường, hai tay bị trói chặt ra sau, ngực ưỡn cao, hơi thở dồn dập làm phập phồng lớp áo bà ba trắng ngần. Gương mặt cô đỏ ửng, đôi mắt to tròn ướt át nhìn anh đầy khát khao và sợ hãi.
Nam đưa tay vào túi quần, lấy ra một dải lụa đen mềm mại. Anh tiến lại gần, phủ dải lụa lên mắt cô.
"Nhắm mắt lại," anh thì thầm.
Thảo ngoan ngoãn khép mi mắt. Dải lụa đen mát rượi bao phủ lấy tầm nhìn của cô, được Nam buộc chặt phía sau đầu. Bóng tối hoàn toàn ập đến.
Bóng tối ập xuống, cô lập Thảo trong một không gian vô định. Không còn ánh đèn dầu ấm áp, không còn hình ảnh những thớ gỗ đen bóng của chiếc giường gụ, cũng không còn gương mặt nghiêm nghị của Nam. Cảm giác mất đi thị giác khiến cô rơi vào trạng thái chơi vơi. Sự bất định của việc không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, bàn tay Nam sẽ chạm vào đâu, hay anh đang di chuyển thế nào, đè nặng lên tâm trí cô một áp lực lớn. Nhưng áp lực ấy không mang đến sự hoảng loạn, mà lại khơi dậy một khát khao quy phục mãnh liệt, một sự kích thích điên cuồng len lỏi vào từng tế bào da thịt.
Khi mắt không còn nhìn thấy gì, các giác quan khác của Thảo bỗng chốc trở nên nhạy bén đến mức phi thường.
Khứu giác của cô bắt đầu thu nhận các phân tử mùi hương trôi lơ lửng trong không khí. Mùi hương ngầy ngậy, ngọt ấm của dầu dừa Mỏ Cày phảng phất rất gần, tỏa ra từ bàn tay Nam khi anh di chuyển quanh giường. Mùi dầu dừa ấy không hề đơn độc; nó quyện chặt với mùi gỗ cổ của chiếc giường gụ đen và mùi nhang trầm xa xăm từ gian thờ kế bên đưa lại. Sự kết hợp giữa cái ngọt béo của dừa, cái trầm mặc của nhang và cái cũ kỹ của thớ gỗ lâu năm tạo nên một bầu không khí đặc trưng, bao trùm lấy tâm trí Thảo. Cô hít sâu, lồng ngực phập phồng ép chặt vào những sợi dây đay trói quanh người, cảm nhận mùi hương của Nam đang xâm lấn hoàn toàn vào buồng phổi mình, biến thành một dấu ấn quyền lực không thể xóa nhòa.
Thính giác của cô cũng trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Cô nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ từ lớp áo kaki của Nam mỗi khi anh thay đổi tư thế. Tiếng đế giày của anh nện nhẹ trên tấm ván sàn gỗ gụ vang lên trầm đục, giúp cô phác họa trong đầu vị trí của anh. Anh đang đứng chếch bên phải cô, rồi chầm chậm di chuyển ra phía sau. Tiếng gió chướng quật vào vách dừa nước ngoài hành lang lúc này nghe to hơn, nhưng cô không còn thấy sợ hãi nữa. Tai cô bận tập trung vào tiếng thở trầm, đều đặn của Nam. Mỗi hơi thở của anh phả ra, cô đều cảm thấy như một luồng nhiệt nóng bỏng đang mơn trớn trên làn da cổ, khiến những sợi lông tơ dựng đứng và da gà nổi lên khắp cánh tay bị trói chặt. Thậm chí, cô còn nghe thấy tiếng sột soạt của lớp quần satin đen của chính mình khi cô khẽ dịch chuyển đùi trên mặt giường gỗ.
Xúc giác của Thảo lúc này hoạt động mạnh mẽ nhất. Từng luồng khí lạnh lùa qua khe cửa gỗ gập ghềnh mơn trớn bờ vai trần và vùng cổ đang phơi bày của cô. Sự buốt giá của gió đêm đối lập với hơi ấm tỏa ra từ cơ thể to lớn của Nam khi anh đứng sát gần. Sự luân chuyển nóng lạnh liên tục trên da thịt khiến Thảo không ngừng run rẩy.
Đặc biệt là cảm giác từ những sợi dây đay. Những gút thắt quấn chặt quanh cổ tay và bắp tay cô đang rát buốt. Mỗi lần cô hít vào thở ra, lồng ngực phập phồng làm sợi dây đay siết chặt hơn, cọ xát vào làn da non nớt ở bắp tay và dưới nách. Cơn đau âm ỉ, râm ran ấy không hề làm cô khó chịu, ngược lại nó như một chất xúc tác, kích nổ những luồng hưng phấn mãnh liệt chạy dọc theo tủy sống. Cô ý thức rõ ràng sự bất lực của mình, hai tay bị khóa chặt phía sau lưng, không thể che chắn, không thể chống cự. Sự bất lực ấy lại chính là điểm tựa an toàn nhất, giải phóng cô khỏi mọi trách nhiệm và nỗi lo âu.
Nam đi lại phía bàn trang điểm, tiếng bước chân gỗ trầm ấm vang lên. Anh cầm chiếc chuông đồng nhỏ đặt lên chiếc bàn gỗ ngay cạnh giường, tạo ra tiếng va chạm thanh mảnh.
"Nghe cho rõ đây, Thảo," giọng Nam vang lên bên tai cô, mang theo một sức nặng không thể chối từ. "Bên ngoài có thể có gió, có thể có những tiếng động lạ khiến em sợ hãi. Nhưng từ giờ, tai em chỉ được phép nghe tiếng chuông này. Mỗi khi tiếng chuông vang lên, em phải tập trung vào nó và làm theo những gì tôi ra lệnh. Nếu em nghĩ đến chuyện gì khác, tôi sẽ trừng phạt."
Nam lắc nhẹ chiếc chuông một tiếng.
*Keng...*
Âm thanh kim loại trong trẻo vang lên, dội vào màng nhĩ Thảo trong bóng tối dày đặc. Cô vô thức rùng mình, hai đầu gối khẽ dịch chuyển trên mặt giường gỗ. Âm thanh ấy như găm thẳng vào thần kinh của cô, thiết lập một mối liên kết trực tiếp giữa tiếng chuông và sự phục tùng vô điều kiện của cơ thể cô.
"Vâng... em nghe thấy rồi," Thảo đáp, giọng run rẩy đầy phục tùng.
Nam không nói gì thêm. Thảo nín thở chờ đợi trong bóng tối. Sự tĩnh lặng kéo dài khiến cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Đột ngột, một cảm giác mát lạnh bao trùm lấy vùng đùi trong của cô.
Nam đã nắm lấy cạp chiếc quần satin đen của cô. Không một lời báo trước, anh kéo phăng nó xuống. Chiếc quần satin mềm mại cùng chiếc quần lót mỏng manh bị tuột mạnh qua hông, qua bắp đùi rồi bị gạt bỏ hoàn toàn khỏi chân cô.
Sự tiếp xúc đột ngột của làn da trần trụi với luồng không khí mát lạnh của đêm miền Tây khiến Thảo khẽ co rúm người lại, hai đùi vô thức khép chặt để che giấu vùng nhạy cảm.
"Dang rộng chân ra," Nam ra lệnh, giọng anh đanh lại, không cho phép sự phản kháng.
Thảo run rẩy, chầm chậm tách hai đầu gối ra hai bên. Trong bóng tối của dải lụa bịt mắt, cô cảm thấy mình hoàn toàn trần trụi và dễ bị tổn thương trước mặt anh. Hai chân cô dang rộng, phơi bày toàn bộ vùng bướm nhạy cảm nhất. Nơi ấy lúc này đã ướt đẫm. Nước dâm nóng hổi, nhớt nháp tự chảy ra từ khe lồn ấm áp, thấm đẫm các sợi lông tơ mềm mại và chảy tràn ra cả kẽ mông, lấp lánh dưới ánh đèn dầu mà cô không thể nhìn thấy.
Nam nhìn chằm chằm vào âm đạo đang mở hé của cô. Màu hồng nhạt của các nếp gấp thịt da bên trong tương phản mạnh mẽ với làn da trắng ngần của đùi trong. Anh đưa bàn tay thô ráp của mình áp lên đùi cô, vuốt ve từ đầu gối đi dần lên trên. Những vết chai sạn trên lòng bàn tay anh cọ xát vào làn da nhạy cảm của cô, tạo ra một cảm giác ngứa ngáy, kích thích tột độ.
Mỗi cm di chuyển của lòng bàn tay Nam trên đùi trong của cô đều được xúc giác của Thảo ghi nhận một cách sống động. Không nhìn thấy bàn tay anh đang ở đâu, cô chỉ có thể hồi hộp nín thở chờ đợi đòn tấn công tiếp theo. Khi những ngón tay ráp của anh trượt sát vào mép ngoài của âm đạo, Thảo giật bắn mình, đùi cô run lên bần bật dưới sức ép từ tay anh.
Ngón tay Nam trượt vào giữa hai mép lồn ướt nhẹp. Anh dùng ngón tay cái miết nhẹ lên hạt ngọc bướm đang sưng mọng lên vì hưng phấn.
"Á... " Thảo kêu lên một tiếng thất thanh, cơ thể cô nảy lên, tấm lưng ưỡn cong hết cỡ. Sợi dây đay trói chặt hai tay cô phía sau siết mạnh vào cổ tay, tạo ra một cơn đau rát buốt.
*Keng!*
Tiếng chuông đồng đột ngột vang lên dồn dập.
"Tập trung vào tiếng chuông," Nam trầm giọng nhắc nhở, đồng thời ngón tay trỏ thô ráp của anh thọc mạnh vào sâu bên trong âm đạo ẩm ướt của cô.
Ngón tay anh vừa thọc sâu vừa xoay tròn, chà xát vào những thớ thịt nhạy cảm nhất bên trong lồn cô. Tiếng nước dâm nhóp nhép vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng. Thảo thở dốc, đầu óc cô hoàn toàn mụ mẫm bởi luồng điện khoái cảm chạy khắp cơ thể. Cô muốn khép chân lại để ngăn cản sự xâm nhập thô bạo này, nhưng tiếng chuông đồng lại vang lên thêm một tiếng *keng* đanh gọn.
"Ngoan ngoãn mở rộng ra," Nam thì thầm, giọng nói trầm ấm sát bên tai cô, nhưng ngón tay anh thì không hề khoan nhượng. Anh đưa thêm ngón tay thứ hai vào sâu bên trong âm đạo cô. Hai ngón tay to, ráp ấm bắt đầu co duỗi, cọ xát liên tục vào vách lồn đang nóng rực và co thắt liên hồi của cô.
"Ưm... đau... Nam... sâu quá..." Thảo rên rỉ, đầu lắc lư qua lại, dải lụa bịt mắt đẫm mồ hôi dính chặt vào thái dương cô.
Cảm giác bị tước đi thị giác khiến mọi cử động của Nam bên dưới đều phóng đại lên gấp bội trong tâm trí cô. Mỗi lần ngón tay anh miết qua điểm nhạy cảm phía sâu trong âm đạo, Thảo lại giật nảy người, hai bàn tay bị trói chặt sau lưng vô thức siết lại, bóp chặt lấy nhau. Cơn đau từ sợi dây đay thô ráp cào xát vào cổ tay cô hòa quyện hoàn hảo với luồng khoái cảm dữ dội đang cuộn trào nơi đáy bụng. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng đánh dữ dội trên dòng sông tối tăm, hoàn toàn không có phương hướng, chỉ biết bám víu vào từng nhịp thúc đẩy của những ngón tay anh.
Nam không dừng lại. Anh cúi xuống, ghé sát môi vào cổ cô. Anh liếm nhẹ dọc theo đường gân cổ đang căng lên vì kích thích, rồi đột ngột cắn mạnh vào vùng da thịt mềm mại sát bên nốt ruồi ở xương quai xanh bên trái cô.
"A!" Thảo hét lên, cơn đau nhói ở cổ khiến cô ưỡn ngực cao hơn nữa.
Cùng lúc đó, ngón tay cái của Nam áp chặt lên hạt ngọc bướm đang sưng đỏ, liên tục xoa nắn với nhịp độ nhanh dần. Tiếng nước dâm ẩm ướt vang lên nhóp nhép, nhớt nháp khắp kẽ đùi cô. Vùng lồn của cô đã hoàn toàn mở rộng, đón nhận từng ngón tay thô bạo của anh đang liên tục ra vào, càn quét mọi ngóc ngách nhạy cảm nhất.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng chuông đồng vang lên liên tục dưới bàn tay còn lại của Nam. Âm thanh kim loại dồn dập, vang vọng trong không gian tối tăm, lấn át hoàn toàn tiếng gió chướng cào cấu bên ngoài vách gỗ.
"Đừng nghĩ gì cả, Thảo. Chỉ có tiếng chuông, và tôi," Nam ra lệnh, hơi thở anh dồn dập phả lên mặt cô.
"Vâng... vâng... chỉ có anh..." Thảo khóc nấc lên, nước mắt sinh lý trào ra dưới dải lụa đen, thấm ướt một khoảng lụa mềm. Cô hoàn toàn quy phục trước nhịp điệu tàn nhẫn này. Sự căng thẳng tích tụ từ những cơn mộng du, những tiếng gõ ma quái dưới sàn nhà giờ đây vỡ òa thành một thứ dục vọng thuần túy, bạo liệt. Cô không còn cảm giác sợ hãi bóng tối hay những oan hồn giả tạo nữa. Cả thế giới của cô lúc này chỉ thu hẹp lại trong tiếng chuông ngân vang, hơi ấm áp áp của Nam và cơn bão khoái cảm đang liên tục cào xé nơi âm đạo.
Nam tăng tốc độ đầu ngón tay. Anh thúc mạnh hai ngón tay vào sâu tận cùng âm đạo cô, rồi lại rút ra gần hết, miết mạnh vào hạt ngọc bướm sưng mọng trước khi lặp lại chu kỳ. Tiếng nước dâm nhớt nháp vang lên càng lúc càng lớn, cho thấy sự kích thích đã đạt đến đỉnh điểm. Cơ thể Thảo run rẩy dữ dội, các cơ trong lồn co thắt kịch liệt, ôm chặt lấy ngón tay anh như muốn giữ lại nguồn nhiệt duy nhất.
"Nam... em... em không chịu nổi nữa... á..." Thảo rên rỉ đứt quãng, cơ đùi cô căng cứng, hai đầu gối quỳ trên giường gỗ run bần bật.
*Keng!*
Tiếng chuông cuối cùng vang lên thật lớn. Nam ấn mạnh ngón tay cái vào hạt ngọc bướm, đồng thời thúc hai ngón tay còn lại vào sâu nhất có thể.
Cơ thể Thảo co giật mạnh. Cô ưỡn người lên, toàn bộ các thớ cơ căng ra hết cỡ trước khi đổ ụp xuống. Nước dâm nóng hổi phun mạnh ra từ âm đạo, thấm đẫm những ngón tay Nam và chảy tràn xuống mặt ván giường gỗ gụ mát lạnh. Cô thở dốc, ngực phập phồng liên tục dưới những sợi dây trói đang siết chặt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng trong sự thăng hoa tột cùng.
Nam rút tay ra khỏi âm đạo ướt đẫm của cô. Anh nằm xuống bên cạnh, kéo cơ thể đang mềm nhũn của cô sát vào ngực mình. Dù vẫn bị bịt mắt và trói chặt hai tay sau lưng, Thảo vẫn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí. Cô rúc đầu vào hõm cổ anh, đón nhận hơi ấm nóng từ cơ thể anh xua tan cái lạnh lẽo của đêm miền Tây.
Đêm chầm chậm trôi qua. Tiếng gió chướng bên ngoài vách dừa nước nhỏ dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu thẳm của khoảng thời gian chuyển giao giữa đêm và ngày.
Bóng tối dày đặc trong căn phòng bắt đầu loãng ra. Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới, mang theo sắc xám xanh nhạt nhòa, chầm chậm len lỏi qua những khe hở của cửa sổ gỗ gụ, rọi những vệt sáng yếu ớt lên chiếc giường cổ.
Nam khẽ cử động. Anh ngồi dậy, đưa tay ra phía sau đầu Thảo, chầm chậm cởi bỏ dải lụa đen bịt mắt.
Thảo khẽ chớp mắt khi ánh sáng mờ ảo của buổi sớm rọi vào. Tầm nhìn của cô dần rõ nét, hiện ra gương mặt góc cạnh của Nam đang cúi nhìn cô với vẻ điềm tĩnh thường nhật.
Nam vòng tay ra sau lưng cô, tỉ mỉ gỡ từng gút thắt của sợi dây đay thô nhám. Sợi dây đay đẫm mồ hôi tuột khỏi cơ thể cô, rơi xuống mặt giường gỗ gụ với một tiếng động mềm mại.
Thảo chầm chậm đưa hai tay ra phía trước. Cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ vì cảm giác tê rần chạy dọc từ bắp tay xuống các đầu ngón tay khi máu bắt đầu lưu thông trở lại. Cô đưa mắt nhìn xuống cổ tay mình.
Trên làn da trắng ngần, nhạy cảm của cô, những vệt hằn đỏ hồng, hằn sâu của sợi dây đay hiện lên rõ mồn một như một dấu ấn sở hữu không thể tẩy xóa. Thảo đưa ngón tay chạm nhẹ vào vệt hằn đỏ trên cổ tay trái, cảm giác rát nhẹ truyền về não bộ khiến cô vô thức ngước lên nhìn thẳng vào mắt Nam.