← Chị Gái Của Vợ
Chương 3 / 8

Tiếng chốt cửa phòng của Lan vừa dứt với một tiếng *cạch* nhỏ, Mai vẫn đứng chôn chân trong góc tối của buồng mình. 

Chị đưa bàn tay run rẩy lên ngang mặt, ngửi thấy mùi ngai ngái của thứ dịch nhờn dính dấp còn đọng lại trên các đầu ngón tay. Lòng bàn tay ướt đẫm thứ nước lồn trơn trượt của chính mình khiến chị rùng mình. Không dám bật đèn vì sợ phát ra ánh sáng thu hút sự chú ý, Mai quờ quạng vớ lấy cái khăn lau cũ treo trên góc tủ gỗ, cuống cuồng chà xát thật mạnh lên da thịt cho đến khi lòng bàn tay bỏng rát. Chị vội vã chui tọt vào chăn, kéo tấm vải mỏng trùm kín đầu. Trong bóng tối đặc quánh, nhịp thở của chị dồn dập, đứt quãng. Dưới lớp chăn, kẽ bướm vẫn liên tục co thắt, cọ sát vào lớp vải quần lót ẩm ướt, tỏa ra hơi nóng hôi hổi. Tai chị vẫn văng vẳng tiếng thở dốc như dã thú của Hùng và tiếng rên la dâm đãng của em gái ngoài hành lang lúc nãy. Sự thỏa mãn thể xác thô bạo đi kèm nỗi nhục nhã ê chề đè nặng lên lồng ngực khiến chị nghẹt thở. Chị nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh khúc cu gân guốc đầy tinh dịch của em rể, nhưng càng cố quên, cơ đùi chị càng run lên bần bật trong dư chấn của trận cực khoái tội lỗi.

Sáng hôm sau, khi tiếng còi báo thức từ khu công nghiệp Tỷ Xuân vọng về, Mai thức dậy với tinh thần kiệt quệ. 

Đầu chị đau búa bổ, hai mắt trĩu nặng và thâm quầng sau một đêm gần như thức trắng. Vùng da thịt giữa hai đùi vẫn còn cảm giác ê ẩm, dính dấp khó chịu. Chị ngồi dậy, vội vàng thay bộ đồ bộ thun lạnh màu nhạt đã sờn, cố kéo chiếc kẹp tóc nhựa đen búi cao mớ tóc thẳng ngang vai để đầu óc tỉnh táo lại. Nhìn đồng hồ chỉ mới hơn năm giờ sáng, Mai tự nhủ phải bước vào gian bếp thật sớm để nấu vội bát mì rồi đi làm trước, tránh mặt vợ chồng Lan. Chị không biết phải đối diện với ánh mắt của đứa em gái sắc sảo và gã em rể có thân hình ngăm đen khỏe khoắn kia thế nào sau những gì đã xảy ra đêm qua.

Mai nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, bước từng bước rón rén trên nền gạch bông cũ kỹ của dãy hành lang hẹp. Nhưng vừa bước chân vào gian bếp, chị đã khựng lại.

Lan đã đứng đợi sẵn ở đó. 

Cô em gái của chị không mặc đồ bộ như mọi khi mà mặc một chiếc váy ngủ lụa màu vàng mỏng manh, để lộ bờ vai tròn lẳn và khuôn ngực đầy đặn lấp ló sau cổ áo khoét sâu. Gương mặt tròn trịa của Lan không chút mệt mỏi, môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng đầy toan tính. Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ ép nhỏ hẹp giữa bếp đã đặt sẵn hai ly sữa nóng còn bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi thơm ngậy át cả mùi dầu mỡ bám trên vách tường.

"Chị Hai thức sớm vậy. Qua đây uống ly sữa nóng với em nè," Lan dịu dàng cất tiếng, kéo chiếc ghế nhựa ra như đã chờ đợi từ lâu.

Mai bối rối, hai tay siết chặt lấy vạt áo thun lạnh mặc nhà. Chị ngập ngừng:

"Lan... sao nay em dậy sớm dữ vậy? Để chị nấu mì cho, em bầu bì sao không nằm nghỉ thêm chút nữa?"

"Thì em dậy để đợi chị mà," Lan kéo tay Mai, ấn chị ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô vươn ngón tay có đeo chiếc nhẫn cưới vàng ta gõ gõ lên thành ly thủy tinh. "Em trễ kinh hơn tuần rồi, sáng nay thử hai vạch đỏ chót. Em có thai tháng đầu rồi đó, chị Hai."

Mai đơ người, ngẩng đầu nhìn em gái. Trong lòng chị dấy lên một cảm xúc hỗn độn, vừa mừng cho em, vừa có chút gì đó nghẹn đắng ở cổ họng.

"Có... có thai rồi hả? Vậy tốt quá. Để chiều đi làm về chị ghé chợ mua ít giò heo về hầm đu đủ cho em tẩm bổ."

"Mấy chuyện đó tính sau đi," Lan nhìn thẳng vào mắt chị gái, giọng cô trầm xuống, đều đều nhưng rõ ràng từng chữ. "Bác sĩ nói cơ địa của em yếu, thai tháng đầu còn động nên phải kiêng cữ kỹ lắm. Đặc biệt là chuyện giường chiếu, tuyệt đối không được đụng chạm gì trong ba tháng đầu."

Mai gật đầu, bưng ly sữa ấm lên định uống để che giấu sự lúng túng. Nhưng câu nói tiếp theo của Lan làm chị suýt nữa làm rơi chiếc ly xuống bàn.

"Chị biết tính anh Hùng rồi đó. Đàn ông làm thợ máy sửa sang suốt ngày, sức khỏe dồi dào, sinh lý ảnh mạnh dữ lắm. Một tuần mà không được đụ là ảnh bứt rứt, cáu gắt chịu không nổi. Giờ em bầu bì vầy, cấm tiệt ảnh ba tháng trời, ảnh đi tìm của lạ bên ngoài rồi sao? Tiền bạc làm ra cúng cho mấy con đĩ ngoài lộ, rồi mang bệnh tật về báo hại em nữa."

Mai đỏ bừng mặt vì những từ ngữ thô tục phát ra từ miệng em gái. Chị đặt ly sữa xuống, giọng run run:

"Thì... thì em khuyên ảnh ráng nhịn. Chuyện con cái là quan trọng mà..."

"Nhịn sao nổi mà nhịn?" Lan cười nhạt, người hơi nghiêng về phía trước, hai mắt sắc lẹm xếch nhẹ khóa chặt lấy khuôn mặt đang tái dần của Mai. "Ảnh có thể nhịn, nhưng cái cu của ảnh thì không. Mà em cũng không muốn chồng mình đi ngủ với người ngoài. Em muốn chị giúp em giữ chân ảnh ở nhà."

Mai thảng thốt, lưng chị tựa sát vào thành ghế nhựa:

"Giúp? Chị... chị giúp làm sao được? Chuyện đó là chuyện của vợ chồng em, chị là chị Hai..."

"Chị Hai đừng vờ vịt với em nữa," Lan cắt ngang, giọng cô bình thản đến mức đáng sợ. "Hai đêm nay, chị đứng ngoài cửa buồng em coi tụi em làm chuyện đó, rồi chị tự móc lồn chị ngoài hành lang, em thấy hết trơn rồi."

Mọi mạch máu trong người Mai như đông cứng lại. Tai chị lùng bùng, mặt cắt không còn một giọt máu. Chị lắp bắp, hai bàn tay bắt đầu run bần bật:

"Lan... em... em nói bậy bạ gì vậy... Chị không có..."

"Chị không có mà đêm trước chị chạy vô buồng giấu quả dưa leo dính đầy dịch nhờn dưới gối? Rồi đêm qua chị đứng nép bên vách tường hành lang, ngón tay chị thọc vô kẽ bướm nhanh cỡ đó, nước lồn chảy lê láng ra cả tay. Em nói đúng không?" Lan vừa nói vừa nhìn xuống hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của Mai. "Cánh cửa phòng em là em cố ý mở rộng ra cho chị coi đó. Em thấy chị thèm thuồng tới mức thở không ra hơi. Chị thèm cái dương vật của chồng em đúng không?"

"Không có! Chị xin em... Lan ơi... Chị lạy em..." 

Mai nấc nghẹn, nước mắt từ hàng mi trầm buồn tuôn ra, chảy dài trên đôi gò má trắng xanh. Chị che mặt khóc nức nở, nỗi nhục nhã ê chề ập đến khiến chị chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. 

"Chị cô đơn lâu quá... Chị không kiềm chế được... Chị xin lỗi em. Để chị dọn đồ đi ngay hôm nay. Chị không ở đây nữa..."

Lan không giận dữ, cũng không lớn tiếng. Cô đứng dậy, bước vòng qua bàn ăn, đặt hai tay lên vai Mai rồi bóp nhẹ. Hơi ấm từ lòng bàn tay Lan truyền qua lớp áo thun mỏng, nhưng nó lại khiến Mai rùng mình như bị rắn độc quấn lấy.

"Chị dọn đi đâu bây giờ? Lương công nhân may ba cọc ba đồng, ly dị chồng xong không có một cục đất chọi chim, dọn ra ngoài tiền đâu thuê nhà, tiền đâu ăn uống? Em là em gái ruột của chị, em không thương chị thì thương ai. Chị Hai, em có trách gì chị đâu."

Lan cúi người sát tai Mai, thì thầm bằng chất giọng ngọt xới:

"Chị thèm đàn ông là chuyện bình thường mà. Huống chi anh Hùng nhà em vừa to con, vừa dai sức, khúc cu của ảnh dập phát nào ra phát nấy. Đêm qua chị coi đó, ảnh đâm lút vào lồn em sướng tới tận óc. Chị Hai nhìn mà không nứng lồn mới là lạ."

"Nhưng... nhưng ảnh là em rể em mà... Đạo đức để đâu..." Mai nghẹn ngào, giọng nói yếu ớt phản kháng trong vô vọng.

"Đạo đức có nuôi nổi chị không? Có cho chị tiền đóng tiền phòng, có cắm cu vào lồn chị để chị sướng mỗi đêm không?" Lan vuốt ve mái tóc Mai, giọng cô sắc sảo, phân tích đầy lý lẽ thực dụng. "Chuyện này chỉ có ba người tụi mình biết trong căn nhà này, người ngoài làm sao biết được? Em cho phép chị đụ chồng em. Chị giúp em giữ chân ảnh, xoa dịu cái nhu cầu sinh lý điên cuồng của ảnh để ảnh khỏi ra ngoài bậy bạ. Còn chị thì được thỏa mãn thể xác, không phải dùng dưa leo dưa chuột giả tạo nữa. Lọt sàng xuống nia, chồng em cũng là em rể chị, người trong nhà với nhau hết. Như vậy không phải là vẹn cả đôi đường sao?"

Mai dần im lặng. Lời nói của Lan như thứ thuốc độc ngọt ngào, từng chút từng chút một ngấm vào tâm trí chị, bào mòn đi phòng tuyến đạo đức mỏng manh cuối cùng. Sự thật trần trụi về hoàn cảnh nghèo khó, sự cô đơn lạnh lẽo của người đàn bà ly hôn bao năm qua, và cả sự rạo rực thèm khát thể xác mà chị vừa nếm trải đêm qua... tất cả đang gào thét đòi hỏi chị phải buông xuôi. 

Chị nhớ lại cảm giác ngón tay mình cắm vào kẽ bướm ẩm ướt khi chứng kiến Hùng dập hông liên tục vào người Lan. Cơ thể Mai phản ứng lại một cách chân thực nhất; dưới lớp quần lót thun, bướm chị lại bắt đầu rỉ nước ấm nóng.

Mai cúi đầu gục xuống bàn, tiếng khóc nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng thở dài chấp nhận.

"Chuyện này... ảnh... ảnh có chịu không?" Mai hỏi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Lan nở nụ cười đắc thắng. Cô vỗ nhẹ lên vai chị gái, đi vòng lại phía đối diện, gương mặt rạng rỡ như thể vừa giải quyết xong một bài toán khó.

"Anh Hùng nghe lời em lắm. Với lại, có sẵn một người đàn bà sạch sẽ, ngon lành như chị Hai dâng tận miệng, ảnh dại gì mà không ăn."

Lan mỉm cười hẹn tối nay sẽ chuẩn bị một bữa tiệc rượu nhỏ để ăn mừng việc mang thai, tay khẽ đẩy ly sữa nóng còn bốc khói về phía Mai.