Vy giật mình cúi đầu tránh ánh mắt của Kiệt ở bàn ăn, vội vã thu dọn bát đĩa chạy thẳng xuống bếp để trốn tránh bầu không khí bức bối đầy nhục dục giữa hai người. Tiếng bát đĩa sứ va vào nhau lách cách lóng ngóng trong lòng bàn tay ướt mồ hôi. Cô không dám ngoảnh lại nhìn miếng gỗ đẽo hình thân thể đàn bà khỏa thân mà Kiệt vừa đẩy sang, lo sợ chỉ cần nhìn thêm một giây, cái hình hài trần trụi bằng gỗ ấy sẽ lột trần toàn bộ những ham muốn xấu xa đang giấu kín dưới lớp áo lanh của cô. Cô chỉ muốn chạy thật nhanh, đôi chân trần miết trên nền gạch tàu lạnh ngắt tựa như đang chạy trốn khỏi một ngọn lửa vô hình đang liếm láp gót chân mình.
Xuống đến gian bếp tối tăm, Vy tựa hẳn lưng vào cột nhà, tim đập dồn dập đến mức lồng ngực phập phồng liên hồi. Mùi dầu bóng gỗ nồng hắc bám trên da thịt anh vẫn vương vất đâu đây, hòa vào mùi tro bếp ẩm mốc tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả. Cô đưa bàn tay run rẩy lên vuốt nhẹ lồng ngực, nơi nhịp tim đang nện liên hồi vào khung xương sườn. Ý nghĩ về miếng gỗ nhẵn nhụi, cong vút gợi hình nằm cạnh bát cơm làm Vy rùng mình. Anh biết. Rõ ràng anh đã biết cô nhìn trộm anh qua khe vách tối qua. Anh đang dùng chính những ngón tay chai sạn đã gõ nhịp vào vách gỗ để đục đẽo nên thứ cấm kỵ này, như một lời khiêu khích câm lặng gửi thẳng đến cơ thể cô. Sự thật đó khiến da gà Vy nổi lên khắp hai cánh tay. Cô cảm thấy vừa sợ hãi trước sự táo tợn của anh, lại vừa có một dòng điện chạy râm ran dưới bụng.
Vy đặt đống bát đĩa dơ vào chiếc chậu nhôm cũ dưới sàn bếp. Cô vặn vòi nước, để mặc dòng nước máy lạnh ngắt xối thẳng vào hai bàn tay đang nóng bừng của mình. Nước chảy xiết qua các kẽ ngón tay, trôi đi những vệt mỡ cá bám trên đĩa, nhưng không thể cuốn trôi đi sự hưng phấn tội lỗi đang bùng cháy trong huyết quản của cô. Gian bếp nhỏ hẹp chỉ có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra khúc sông Nhà Bè đục ngầu phù sa, nơi những rặng dừa nước nghiêng mình đón gió. Vy cúi người cọ rửa từng chiếc bát, nhưng đầu óc cô lại trôi về phòng ngủ tối qua. Cô nhớ lại cảm giác khi áp sát hai bầu ngực trần của mình vào bức vách gỗ ấm, dán mắt vào khe hở nhỏ xíu ngăn đôi hai phòng ngủ. Qua kẽ hở ấy, cô đã nhìn thấy Kiệt cởi bỏ chiếc áo đẫm mồ hôi, để lộ cơ thể vạm vỡ với những múi cơ cuồn cuộn. Rồi anh đứng sát vào vách ván, chậm rãi kéo khóa quần, lôi ra đoạn cu thô dài, gân guốc, xung quanh gốc cu đen kịt lông tơ cứng ngắc. Hình ảnh đoạn cu to lớn ấy ngóc đầu thẳng đứng, giần giật trước mắt cô vẫn rõ ràng đến mức làm hai bên đùi trong của Vy thắt chặt lại.
Nước mắt Vy chực trào ra khi cô nghĩ đến sự phản bội nhen nhóm trong lòng. Cô đang làm gì thế này? Cô là vợ của Nam, người đàn ông hiền lành tuy vô tâm nhưng hết lòng vì gia đình. Cô cố gắng dùng miếng xơ mướp chà thật mạnh lên lòng chiếc bát sứ như muốn cọ sạch những ý nghĩ nhơ bẩn ra khỏi đầu óc mình. Nhưng càng cố quên, tiếng nước chảy rì rào và mùi dầu bóng nồng nồng của gỗ thông bên ngoài xưởng mộc lại càng kéo cô về phía Kiệt. Vy cắn chặt môi đến bật máu, cảm nhận vị tanh ngọt nhè nhẹ trên đầu lưỡi để tự cảnh tỉnh bản thân. Cô phải giữ khoảng cách, cô phải là một người vợ đoan chính.
Khi những chiếc bát đĩa cuối cùng được xếp lên chạn, tiếng cưa xẻ gỗ từ xưởng mộc của Kiệt sau nhà bỗng vang lên đều đặn. Nghe tiếng máy cưa hoạt động, Vy biết Kiệt đã rời khỏi nhà chính để bắt đầu ca làm việc chiều. Cô lau khô tay vào tà áo lanh rồi ngập ngừng bước từng bước lên gian nhà trên. Bàn ăn lúc này trống trơn, chỉ còn lại miếng gỗ đẽo hình người đàn bà khỏa thân nằm nghiêng bên cạnh bát nước mắm dở. Vy đứng yên nhìn miếng gỗ, ngực phập phồng dữ dội. Cô tiến lại gần, run rẩy đưa ngón tay chạm vào thớ gỗ thông mềm mại. Miếng gỗ nhẵn nhụi, trơn láng một cách kỳ lạ, dường như Kiệt đã dành rất nhiều thời gian để chà nhám và đánh bóng nó. Những đường cong trên gỗ phác họa rõ nét một thân hình đàn bà với bầu ngực tròn trịa, vòng eo thon và chiếc hông nở hậu. Vy đỏ mặt khi nhận ra hình dáng này giống hệt cơ thể cô. Kiệt đã đẽo nó dựa trên những gì anh quan sát được từ cô, từ những cái nhìn trộm qua khe vách hay những lần cô cúi người quét nhà. Vy vội vàng cầm miếng gỗ lên, hơi ấm của nó vẫn còn truyền vào lòng bàn tay cô. Cô chạy nhanh về phòng ngủ, mở tủ quần áo và nhét miếng gỗ xuống dưới cùng, che phủ bằng chiếc áo dài cũ ít khi dùng đến. Tim cô vẫn đập loạn nhịp như vừa giấu đi một bí mật lớn.
Vy ngồi bệt xuống chiếc giường cưới bằng gỗ gụ thô ráp. Tấm ga trải giường thô ráp dường như vẫn còn vương mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngày mưa dầm ở vùng Nhà Bè. Cô đưa tay vuốt ve lớp vải cũ kỹ, nơi mà đáng lẽ ra phải là chỗ nằm của chồng cô. Nhưng Nam không ở đây. Nam đang ở một nơi xa xôi nào đó trên những cung đường quốc lộ, cabin xe tải đầy bụi bặm và tiếng động cơ ầm ĩ mới là thế giới của anh, chứ không phải căn nhà ba gian lạnh lẽo này. Vy nhìn xuống ngón tay mình, nơi chiếc nhẫn cưới trơn mỏng đang lỏng lẻo ngự trị. Cô xoay nhẹ chiếc nhẫn, lòng trĩu nặng một cảm giác cô đơn cùng cực. Hai mươi tư tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của người đàn bà, nhưng Vy lại đang sống một cuộc đời tẻ nhạt, cô độc như một cái cây mọc hoang bên bờ sông rạch. Cơ thể cô khao khát được yêu thương, được vuốt ve, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là những chuyến đi dài ngày đằng đẵng của chồng và sự câm lặng đáng sợ của căn nhà gỗ cũ kỹ này.
Mỗi lần Nam đi, căn nhà này dường như rộng ra gấp ba bốn lần. Chỉ có tiếng gió thốc qua những kẽ lá dừa nước ngoài sông và tiếng đập gỗ đều đặn của Kiệt từ phía sau nhà. Vy nằm ngửa ra giường, đưa mắt nhìn lên những chiếc xà nhà đen đúa vì bám bụi thời gian. Cô nhớ lại những ngày đầu mới về làm dâu, khi cô còn tràn đầy hy vọng về một mái ấm nhỏ ngập tràn tiếng cười. Nhưng Nam là tài xế, những chuyến đi Bắc - Nam đằng đẵng cướp anh đi khỏi cô. Mỗi lần anh trở về, anh chỉ mang theo mùi khói bụi của những chặng đường dài, mùi dầu mỡ máy móc bám chặt trên da thịt, và một sự mệt mỏi rã rời. Anh không có thời gian để lắng nghe những tâm sự vụn vặt của cô, cũng không bao giờ để ý xem cô mặc chiếc áo lanh màu gì hay mái tóc cô hôm nay có mùi thơm của lá bưởi mới hái ngoài vườn hay không.
Hồi trước, khi ba Vy gả cô cho Nam, bà ngoại cô từng nói tài xế xe tải đường dài tuy đi suốt nhưng tiền bạc rủng rỉnh, đàn bà lấy chồng như thế không sợ đói ăn. Vy lúc đó còn trẻ, chỉ biết gật đầu vâng lời cha mẹ. Cô đâu có ngờ rằng cái giá của sự no ấm về vật chất lại là những chuỗi ngày cô đơn cùng cực, là sự héo úa của cả tâm hồn lẫn thể xác. Đồng tiền Nam gửi về đều đặn qua bưu điện không thể ôm ấp cô trong những đêm mưa lạnh giá, không thể dập tắt ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong huyết quản của một người đàn bà đang độ xuân thì. Vy thèm khát những cái ôm siết chặt, thèm khát những nụ hôn nồng cháy và hơi ấm của da thịt đàn ông cọ xát vào người. Nhưng mỗi lần Nam trở về nhà, những cuộc ân ái giữa họ diễn ra chớp nhoáng đến mức tàn nhẫn. Nam chưa từng hỏi cô có muốn không, anh chỉ trút bỏ quần áo như một thói quen cơ học rồi đè lên người cô. Lớn xác nhưng vô tâm, Nam chỉ biết hì hục thỏa mãn bản thân, ra sức đưa đẩy dương vật của mình vào trong cô cho đến khi xuất tinh. Nhiều lúc lồn cô vẫn còn khô khốc, chưa có chút dịch nhờn nào, nhưng Nam vẫn cứ thô bạo đút vào, khiến cô chỉ cảm thấy đau rát và ê ẩm thay vì khoái cảm. Và ngay sau khi đạt được mục đích, anh chồng vô tâm ấy sẽ lăn ra ngủ ngáy o o, bỏ mặc Vy nằm trơ trọi với sự hụt hẵng thể xác dưới bóng tối. Lòng kiêu hãnh của người đàn bà trong cô bị tổn thương nghiêm trọng, và nỗi khao khát thể xác chưa bao giờ được lấp đầy cứ thế tích tụ ngày này qua ngày khác, biến thành một thứ chất nổ chỉ chờ một tia lửa để bùng cháy.
Vành đai đạo đức trong cô đang dần lung lay trước sự hiện diện của Kiệt. Người anh chồng trầm lặng, thợ mộc có thân hình vạm vỡ và sức hút nam tính mạnh mẽ. Vy không thể phủ nhận rằng sự hiện diện của Kiệt trong ngôi nhà này luôn mang lại cho cô một cảm giác căng thẳng đầy kích thích. Tấm lưng trần đẫm mồ hôi của anh, những múi cơ ngực săn chắc bóng loáng dưới ánh đèn xưởng mộc, và đặc biệt là đoạn cu thô dài, gân guốc mà cô nhìn thấy qua khe vách tối qua luôn hiện lên trong tâm trí cô mỗi khi cô cô độc. Vy tự hỏi, liệu Kiệt có từng nghĩ về cô như cách cô đang nghĩ về anh không? Miếng gỗ đẽo kia là minh chứng rõ ràng nhất. Anh đã đẽo nó bằng tất cả sự thấu cảm về hình thể của cô, từng đường cong uốn lượn nhẵn nhụi như chính những ngón tay anh đã từng lướt qua da thịt cô trong trí tưởng tượng.
Vy đứng dậy, bước ra gian giữa để tiếp tục công việc dọn dẹp. Cô muốn dùng sự bận rộn để đè bẹp những suy nghĩ tội lỗi đang cuộn xoáy trong đầu. Cô lấy một chiếc khăn ướt, tỉ mỉ lau chùi chiếc tủ ly cũ kỹ. Mặt kính bám đầy bụi mờ dần được lau sạch, phản chiếu khuôn mặt thanh tú nhưng đầy nét u uất của cô. Đôi mắt đen tròn của Vy chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, và đôi gò má cô vẫn còn ửng hồng vì những suy nghĩ ban nãy. Từ phía nhà sau, tiếng cưa xẻ gỗ của Kiệt lại rít lên đành đạch. Tiếng cưa sắt lướt qua thớ gỗ cứng làm rung chuyển cả sàn nhà gỗ dưới chân Vy. Mỗi nhịp cưa xẻ của anh như găm vào bụng dưới của cô, tạo nên một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc sống lưng xuống giữa hai đùi. Vy khẽ khép chặt chân, cảm giác ngứa ngáy râm ran nơi cửa mình lại trỗi dậy. Lớp dịch nhờn ẩm ướt rỉ ra nhiều hơn, làm ướt đẫm quần lót lanh mỏng của cô. Cô cắn môi, cố kìm nén tiếng rên rỉ khẽ khàng sắp sửa thoát ra khỏi cổ họng. Mỗi chuyển động của chiếc khăn lau trên mặt kính tủ ly đều nhịp nhàng theo tiếng máy cưa ngoài kia, như một sự cộng hưởng điên rồ của nhục dục và lao động.
Để trốn tránh những âm thanh dục tính ấy, Vy di chuyển lên gian thờ. Cô thắp một nén nhang trên bàn thờ gia tiên, mùi khói nhang trầm ấm lan tỏa trong không gian tịch mịch. Vy đứng trước bài vị của tổ tiên, chắp tay cúi đầu. Nhưng ngay cả trong lúc thanh tịnh nhất, lòng cô vẫn không nguôi nghĩ về Kiệt. Vy nhìn làn khói nhang uốn lượn bay lên xà nhà, lòng trào dâng một nỗi sợ hãi đạo đức cực hạn. Cô đang làm gì thế này? Cô là vợ của Nam, em dâu của Kiệt. Dưới mái nhà này, cô lại đang để những ý nghĩ nhục dục đồi bại về anh chồng chiếm trọn tâm trí. Vy cắn môi, cúi đầu tạ tội trước ban thờ, nhưng ngay khi cô quay lưng đi, tiếng cưa gỗ từ sau nhà lại dội vào tai cô, đập tan mọi sự cố gắng níu giữ lý trí. Khói nhang dường như không thể thanh lọc được tâm hồn đã nhuốm đầy dục vọng của cô, nó chỉ làm mắt cô thêm cay xè và lòng thêm rối bời.
Vy quyết định dọn dẹp đống mạng nhện bám trên xà nhà gỗ gian giữa. Cô kéo một chiếc ghế gỗ cao, bước lên đó để quét dọn góc trần nhà. Khi Vy với tay lên cao để đưa cây chổi tre quét sạch những lớp bụi bặm lâu ngày, vạt áo lanh mặc nhà ngắn ngủn của cô bị kéo cao lên, để lộ ra vùng bụng phẳng lì trắng ngần và vòng eo thon gọn, cùng với mép quần lót màu hồng nhạt lấp ló sau cạp quần thun lỏng lẻo. Đúng lúc cô đang vất vả với tới góc sâu nhất của chiếc xà ngang, Kiệt đột ngột bước vào từ lối hành lang sau nhà để lấy thêm một cuộn thước dây. Bước chân anh khựng lại ngay cửa. Ánh mắt một mí đen sẫm của anh lập tức khóa chặt vào vùng da thịt trắng muốt, trần trụi ở hông và bụng cô đang phơi bày trước mắt.
Sự xuất hiện bất ngờ của anh làm Vy giật nảy mình. Chiếc chân ghế gỗ vốn đã lung lay do sàn nhà ẩm mục bỗng chao đảo mạnh. Vy mất đà, nghiêng người về phía trước, miệng khẽ kêu lên một tiếng thất thanh. Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cú ngã đau đớn xuống nền gạch tàu lạnh ngắt. Thế nhưng, một vòng tay to lớn, cực kỳ mạnh mẽ đã kịp thời lao tới ôm trọn lấy hông cô. Kiệt bước tới rất nhanh, hai bàn tay chai sần vững chãi của anh siết chặt lấy vòng eo trần trụi của cô, nâng bổng cơ thể nhẹ bẫng của cô xuống đất.
Cả cơ thể Vy áp sát vào khuôn ngực rộng dày của Kiệt. Qua lớp áo mỏng, cô cảm nhận được từng khối cơ ngực cứng như đá của anh nện vào ngực mình. Mùi mồ hôi nam tính nồng nặc và hơi nóng hừng hực từ cơ thể anh lập tức xông vào mũi cô, làm đầu óc cô quay cuồng. Tay cô theo phản xạ ôm chặt lấy bờ vai rộng của anh. Làn da thô ráp ở tay Kiệt chà xát vào làn da mềm mại ở eo Vy, tạo ra một luồng nhiệt nóng rực truyền thẳng vào cơ thể cô. Vy mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt chữ điền đẫm mồ hôi của Kiệt ở ngay sát sạt. Đôi mắt một mí tối sẫm của anh đang ghì chặt lấy bờ môi cô, hơi thở nồng đậm mùi thuốc lá cùng mùi gỗ thông phả thẳng vào mặt cô. Hai bàn tay to bản của anh vẫn siết chặt bên hông Vy, những ngón tay chai sần miết sâu vào làn da mềm ấm nơi thắt eo, kéo vạt áo lanh của cô lên cao hơn nữa. Sự đụng chạm da thịt trực tiếp này khiến Vy run rẩy, cả cơ thể cô mềm nhũn ra trong vòng tay anh.
“Buông... buông tui ra,” Vy thào thào, giọng nói yếu ớt thiếu đi sức nặng của sự kháng cự.
Kiệt không buông cô ra ngay. Anh chầm chậm hạ cô xuống, để đôi chân trần của cô chạm lại vào nền gạch tàu lạnh ngắt, nhưng cơ thể vạm vỡ của anh vẫn ép sát, giam cầm cô giữa lồng ngực anh và mép chiếc ghế gỗ cao. Cự ly quá gần khiến Vy cảm nhận rõ rệt sự biến chuyển dưới lớp quần đùi mỏng của anh, một khối cứng nóng hổi đang tỳ thẳng vào bụng dưới của cô. Ánh mắt Kiệt quét qua bầu ngực phập phồng của Vy, nơi hai đầu vú đã săn cứng lại dưới lớp vải lanh mỏng vì kích thích.
“Đi đứng kiểu gì vậy?” Giọng Kiệt trầm đục, khàn khàn. “Không có tui là cô ngã gãy cổ rồi.”
Vy đỏ bừng mặt, cố sức đẩy nhẹ vào khuôn ngực cứng như đá của anh để tạo khoảng cách. “Tui sơ ý... Anh buông ra đi, để tui lau dọn nốt.”
Kiệt lùi lại một bước, ánh mắt vẫn đóng đinh trên cơ thể cô thêm vài giây rồi mới cúi xuống nhặt cuộn thước dây rơi dưới đất. Anh quay lưng bước đi, bóng lưng rộng lớn che khuất cả lối hành lang tối.
Vy đứng chôn chân tại chỗ, lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội. Eo cô vẫn còn lưu lại cảm giác nóng rát từ lòng bàn tay của anh. Cô cố gắng hoàn thành việc dọn dẹp mạng nhện, nhưng đầu óc đã hoàn toàn mụ mẫm. Bụi bặm từ xà nhà rơi xuống bám đầy trên tóc, trên cổ và hai cánh tay cô, quyện với mồ hôi rịn ra khiến cô ngứa ngáy khó chịu. Lớp quần lót lanh bên dưới đã ẩm ướt từ lúc nào, dính dớp vào hai bên đùi trong. Cô cần phải tắm, cần phải dùng nước lạnh để gột rửa cả lớp bụi bặm lẫn những ý nghĩ nhục dục đang thiêu đốt tâm trí mình.
Vy đi vào phòng ngủ, vơ vội bộ đồ bộ lanh sạch và một chiếc khăn tắm bằng vải cotton cũ đã sờn rách, mỏng tang. Cô bước nhanh ra phía sau nhà, nơi gian phòng tắm nằm biệt lập sát vách xưởng mộc.
Căn phòng tắm tối tăm và ẩm ướt, tường xây bằng xi măng trần đã ngả màu xám xịt, loang lổ những vệt rêu xanh ở góc tường do những cơn mưa dầm kéo dài của vùng Nhà Bè. Ánh sáng duy nhất lọt vào qua một kẽ hở nhỏ sát mái tôn, rọi một vệt sáng mờ ảo xuống chiếc lu sành đựng nước đầy ắp. Vy trút bỏ bộ quần áo dơ, treo lên chiếc đinh sắt hoen gỉ cắm vào tường gỗ. Cô đứng khỏa thân trong bóng tối lờ mờ. Làn da trắng ngần của cô nổi bật lên giữa không gian xám xịt của bức tường xi măng. Vy múc một gáo nước lạnh từ lu sành, dội từ trên đầu xuống.
Nước lạnh buốt dội lên vai, chảy tràn qua hai bầu ngực tròn trịa, len lỏi qua eo rồi xối thẳng xuống hai đùi. Vy rùng mình, nhưng cái lạnh của nước không dập tắt được ngọn lửa âm ỉ trong lòng. Cô lấy bánh xà bông, bắt đầu chà xát khắp cơ thể. Những ngón tay cô lướt qua làn da trơn láng, vô thức bắt chước chuyển động của miếng gỗ đẽo mà cô vừa giấu trong tủ. Khi bàn tay vuốt qua vùng đùi trong, cô khẽ chạm vào mép lồn đang sưng mọng của mình. Cảm giác ngứa ngáy râm ran dâng lên, cô khép chặt hai đùi, cọ xát nhẹ nhàng để tìm kiếm sự giải thoát tạm thời. Hình ảnh đoạn cu thô dài của Kiệt trong đêm qua lại hiện lên, làm cô rên rỉ khẽ khàng trong tiếng nước chảy.
Sau khi dội sạch xà bông, Vy lấy chiếc khăn tắm mỏng quấn quanh người, giắt mép khăn ngay trên bầu ngực. Chiếc khăn quá ngắn và mỏng, khi thấm nước liền dính chặt vào da thịt, để lộ rõ mồn một đường cong của đôi mông tròn và núm vú nhô cao. Cô định mở cửa bước ra ngoài để thay đồ.
Nhưng khi Vy nắm lấy chiếc chốt gỗ cũ kỹ của cánh cửa và kéo ra, chiếc chốt không hề suy chuyển.
Do trời mưa ẩm ướt kéo dài nhiều ngày, thớ gỗ của cánh cửa và chiếc chốt đã phình to ra, kẹt chặt vào khấc cửa. Vy dùng cả hai tay, ra sức kéo mạnh. Tiếng gỗ va chạm khô khốc vang lên, cánh cửa vẫn đóng chặt. Cô dùng vai thúc mạnh vào cửa, nhưng mặt gỗ thô ráp chỉ làm trầy xước bắp tay cô đau điếng. Nước trên người cô nhỏ xuống nền xi măng tí tách. Vy bắt đầu hoảng loạn. Phòng tắm quá kín, hơi nước và mùi ẩm mốc bốc lên làm cô khó thở. Cô không thể tự mở được.
“Anh Kiệt ơi...” Vy gọi nhỏ, giọng nói bị chặn lại bởi cánh cửa gỗ dày.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài rặng dừa nước. Cô phải gọi to hơn, gạt bỏ sự xấu hổ.
“Anh Kiệt ơi! Cửa bị kẹt rồi! Giúp tui với!”
Một lúc sau, tiếng bước chân nặng nề quen thuộc vang lên trên nền đất ẩm phía ngoài. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng tắm.
“Vy hả? Sao vậy?” Giọng Kiệt trầm thấp vọng vào.
“Cái chốt cửa... nó kẹt cứng ngắc rồi. Tui kéo không ra. Anh mở giùm tui với.”
“Né ra sau đi, để tui đẩy mạnh.”
Vy lùi lại, ép lưng vào bức tường xi măng ẩm ướt phía sau. Bên ngoài vang lên tiếng gỗ nứt gãy lớn. Kiệt dùng sức vai húc mạnh từ phía ngoài. Với một tiếng rầm khô khốc, chiếc chốt gỗ gãy đôi, cánh cửa bật mở.
Kiệt bước vào trong, trên tay cầm sẵn một cây búa và cây tuốc nơ vít để sửa. Căn phòng tắm vốn đã nhỏ hẹp nay càng trở nên chật chội khi có sự hiện diện của anh. Chiều cao và bờ vai rộng của Kiệt như nuốt chửng không gian. Cánh cửa gỗ theo quán tính khép hờ lại phía sau lưng anh, ngăn cách hai người với thế giới bên ngoài.
Kiệt dừng lại, ánh mắt anh lập tức khóa chặt vào Vy.
Vy đang đứng ép sát vào tường, hai tay co trước ngực để giữ chiếc khăn tắm mỏng manh đang sũng nước. Chiếc khăn dính chặt vào người cô, phơi bày toàn bộ những đường cong gợi cảm nhất. Những giọt nước từ mái tóc đen dài của cô nhỏ tong tong xuống bờ vai trần trắng muốt, chảy dọc theo khe ngực sâu hút. Ánh mắt Kiệt tối sầm lại, nóng bỏng như muốn thiêu cháy lớp vải mỏng che thân của cô.
“Khóa hư rồi. Để tui sửa lại cho,” Kiệt nói, giọng nói khàn đặc đi rõ rệt, nhưng chân anh không hề di chuyển về phía cánh cửa. Anh tiến thẳng về phía cô.
“Anh... anh sửa cửa đi... tui ra ngoài...” Vy run rẩy, cố né tránh ánh mắt của anh.
Kiệt bước tới sát sạt, dồn cô vào góc tường xi măng. Khoảng cách gần đến mức Vy có thể cảm nhận được hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể anh, xua tan đi cái lạnh của nước giếng. Mùi dầu bóng gỗ và mồ hôi nam tính nồng nặc vây lấy cô.
“Ướt hết rồi,” Kiệt thì thầm, bàn tay to lớn, chai sạn của anh đưa lên, chạm nhẹ vào bờ vai trần mềm mại của cô.
Cú đụng chạm trực tiếp khiến Vy giật mình, da thịt cô nổi lên một lớp da gà. Lòng bàn tay thô ráp của anh miết chậm rãi từ cổ xuống xương quai xanh, ngón tay cái thô ráp ấn nhẹ vào nốt ruồi nhỏ bên ngực trái của cô. Vy nín thở, hai tay siết chặt mép khăn tắm, nhưng cơ thể cô lại vô thức rướn lên đón nhận sự vuốt ve của anh.
“Anh Kiệt... đừng... Nam sắp về rồi...” Vy cố gắng viện đến tên chồng để tìm lại chút lý trí cuối cùng.
“Nó đi còn lâu mới về,” Kiệt cắt lời, giọng nói đầy tính chiếm hữu. “Nó có bao giờ ở nhà với cô đâu. Để cô một mình trong căn nhà lạnh lẽo này, cô không thèm sao?”
Nói rồi, Kiệt áp sát cả cơ thể vạm vỡ của mình vào Vy. Lồng ngực rộng, rắn chắc của anh ép mạnh vào hai bầu ngực mềm mại của cô qua lớp khăn mỏng. Vy khẽ rên rỉ khi cảm nhận được sự cứng cáp từ cơ thể đàn ông của anh. Dưới bụng dưới, đoạn cu thô dài của Kiệt đã cương cứng từ lúc nào dưới lớp quần đùi mỏng, tỳ thẳng vào lồn cô qua lớp vải cotton sũng nước. Sự cọ xát gián tiếp nhưng mãnh liệt ấy làm Vy rụng rời tay chân.
Kiệt dùng một tay giữ chặt hai cổ tay Vy đưa lên đỉnh đầu, ép chặt vào bức tường xi măng nhám. Tay còn lại của anh luồn xuống dưới, nắm lấy mép khăn tắm và giật mạnh. Chiếc khăn rơi tuột xuống nền đất ướt, để lộ cơ thể trần trụi hoàn mỹ của Vy dưới ánh sáng mờ tối.
Kiệt nhìn chăm chặp vào hình thể của cô. Hai bầu ngực trắng ngần phập phồng lên xuống, đầu vú đỏ hồng săn cứng. Vòng eo thon nhỏ dẫn xuống chiếc hông nở nang và bụi lông lồn đen kịt đang ướt đẫm nước.
“Đẹp quá... Giống hệt miếng gỗ tui đẽo,” Kiệt lẩm bẩm, mắt đỏ ngầu vì dục vọng.
Anh cúi đầu xuống, ngậm chặt lấy một bên đầu vú của cô, ra sức mút mạnh. Vy ưỡn người, tiếng rên rỉ không thể kìm nén được nữa thoát ra khỏi kẽ răng. Đầu lưỡi thô ráp của Kiệt liếm lướt quanh bầu ngực cô, để lại những vệt nước bọt nóng hổi. Tay kia của anh thả cổ tay cô ra, di chuyển xuống bụng rồi vuốt thẳng vào giữa hai đùi Vy.
Ngón tay chai sạn của Kiệt chạm vào mép lồn đang sưng mọng, ẩm ướt của cô. Anh đưa ngón tay miết dọc theo khe lồn, cảm nhận chất dịch nhờn nhớt đang trào ra liên tục.
“Nước nôi tràn trề thế này... cô thèm cu tui lắm rồi đúng không?” Kiệt thì thầm sát tai cô, cắn nhẹ vào vành tai nhạy cảm.
“Anh... anh Kiệt... ưm...” Vy chỉ biết lắc đầu trong vô vọng, nhưng hai chân cô lại tự động tách rộng ra hơn để ngón tay anh dễ dàng xâm nhập.
Kiệt thọc hai ngón tay vào sâu trong lồn cô. Sự chật hẹp và nóng ấm của âm đạo Vy mút chặt lấy ngón tay anh. Kiệt bắt đầu đưa đẩy ngón tay một cách thô bạo, liên tục miết qua hạt trân châu nhạy cảm phía trên. Mỗi nhịp tay của anh làm phát ra tiếng nước nhóp nhép đầy dâm mỹ trong không gian chật hẹp của phòng tắm. Vy run rẩy dữ dội, đầu cô ngoảnh sang một bên, trán tựa vào bức tường xi măng lạnh để tìm điểm tựa. Nhưng sự lạnh lẽo của bức tường càng làm tăng thêm sự nhạy cảm của da thịt đang nóng bừng khi bị anh chà xát.
Cơn khoái cảm cấm kỵ ập đến quá nhanh và mạnh mẽ. Vy chưa bao giờ được vuốt ve và kích thích như thế này. Nam khi ân ái chỉ biết đâm vào rồi rút ra một cách vội vã, chưa từng khiến cô có cảm giác đê mê đến tê dại cả sống lưng thế này. Lồn Vy co bóp liên hồi xung quanh ngón tay Kiệt, nước lồn chảy ra ướt đẫm cả mu bàn tay anh.
“Ướt quá Vy ơi... lồn cô khít quá...” Kiệt thở dốc, giọng nói đặc quánh nhục dục.
Anh rút tay ra, mang theo những sợi dịch nhờn kéo dài. Vy hụt hẫng khẽ rên lên. Nhưng ngay lập tức, Kiệt kéo khóa quần đùi của mình xuống, giải phóng đoạn cu thô dài, gân guốc ra ngoài. Đoạn cu to lớn, sẫm màu ngóc đầu thẳng đứng, giần giật trước bụng Vy.
Kiệt xoay người Vy lại, ép ngực cô vào bức tường xi măng nhám. Two hands Vy phải chống vào tường để giữ thăng bằng. Từ phía sau, Kiệt áp sát người tới, đùi anh chen vào giữa hai chân cô, ép đùi cô dang rộng. Anh nắm lấy hai bên hông cô, kéo mạnh về phía sau để mông cô nhô cao lên.
Đầu cu nóng hổi, to bản của anh cọ xát dọc theo khe lồn ướt át của Vy. Sự đụng chạm da thịt thô bạo và nóng rực ấy làm Vy hét khẽ một tiếng.
“Anh Kiệt... không được... đừng làm ở đây...” Vy van nài, nhưng hông cô lại vô thức đẩy ngược về sau, tìm kiếm sự lấp đầy.
“Để tui cho cô biết thế nào là đàn ông thực sự,” Kiệt gầm nhẹ.
Anh ghì chặt hông cô, dùng sức nhấn mạnh eo. Đoạn cu thô lớn, gân guốc trượt thẳng vào trong lồn cô qua lớp dịch nhờn bôi trơn.
“A...!” Vy hét lên, hai tay bấu chặt vào bức tường xi măng đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Sự căng chật tột cùng khiến cô tưởng chừng như cơ thể mình bị xé làm đôi. Cu của Kiệt quá to, quá dài so với những gì cô từng chịu đựng từ chồng. Nó lấp đầy mọi ngóc ngách trong âm đạo cô, ma sát mạnh mẽ vào các vách thịt nhạy cảm. Kiệt bắt đầu nhấp hông, những cú thúc thô bạo và sâu hoắm dồn dập dội vào người cô. Mỗi lần anh thúc tới, cả cơ thể Vy lại bị đẩy mạnh về phía trước, ngực cô cọ xát vào bức tường xi măng nhám đau rát nhưng lại mang đến một kích thích điên cuồng.
Tiếng da thịt va chạm bành bách chan chát trộn lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của Kiệt vang vọng trong phòng tắm ẩm ướt. Hơi nóng từ hai cơ thể bốc lên nghi ngút, biến không gian nhỏ hẹp thành một lò lửa dục vọng.
Kiệt liên tục thúc mạnh, mỗi cú đâm đều chạm đến tận cùng tử cung của Vy. Cảm giác sung sướng, tê dại chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu làm Vy hoàn toàn mất đi lý trí. Cô không còn nghĩ đến Nam, không còn nghĩ đến tội lỗi phản bội. Cô chỉ biết bám chặt vào tường, đầu lắc mạnh theo nhịp thúc của anh, miệng phát ra những tiếng rên rỉ rên rỉ dâm đãng nhất.
“Sướng không Vy? Cu tui thúc có sâu hơn cu thằng Nam không?” Kiệt vừa thở hồng hộc vừa hỏi, bàn tay anh bóp mạnh vào mông cô, để lại những vết hằn đỏ rõ rệt.
“Sướng... sướng quá... anh Kiệt... mạnh nữa đi...” Vy mất kiểm soát gào lên, hoàn toàn buông xuôi trước dục vọng thể xác đang bùng nổ.
Kiệt nghe vậy càng trở nên điên cuồng hơn. Anh thúc liên tục, tốc độ nhanh đến mức Vy không kịp thở. Lồn Vy co thắt dữ dội, ôm chặt lấy thân cu gân guốc của anh. Dịch nhờn và nước nhỏ giọt xuống chân hai người.
Đến giới hạn, Kiệt gầm lên một tiếng lớn, ghì chặt hông Vy sát vào người mình, thúc một cú thật mạnh rồi giữ nguyên bên trong. Cả cơ thể anh giật mạnh khi dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh phun trào trực tiếp vào sâu trong lồn cô. Vy cũng hét lên một tiếng dài, toàn thân co rúm lại trong cơn cực khoái mãnh liệt nhất cuộc đời, lồn cô co bóp điên cuồng nuốt trọn dòng tinh nóng của anh chồng.
Hai người đứng bất động trong tư thế ấy rất lâu, hơi thở dồn dập hòa vào nhau trong bóng tối ấm ướt.
Một lúc sau, Kiệt chầm chậm rút cu ra khỏi người Vy. Tiếng rột nhẹ vang lên, kèm theo dòng dịch hỗn hợp chảy dài xuống đùi cô. Vy ngã khuỵu xuống nền xi măng, cả người không còn chút sức lực nào, hai đùi vẫn còn run rẩy liên hồi.
Kiệt mặc lại quần đùi, nhặt chiếc khăn tắm sũng nước dưới đất lên vắt bớt nước rồi ném nhẹ lên người Vy. Anh quay sang cánh cửa, nhặt cây tuốc nơ vít lên và bắt đầu siết lại các ốc vít trên bản lề và chốt cửa bị lệch một cách thản nhiên, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Vy run rẩy dùng chiếc khăn tắm ướt che đi thân thể lấm lem của mình, tựa đầu vào tường nhìn bóng lưng to lớn của anh chồng đang làm việc, lòng trĩu nặng một cảm giác tội lỗi đồng lõa khủng khiếp.
“Khóa sửa xong rồi,” Kiệt nói, giọng nói đã trở lại vẻ trầm lặng như mọi ngày khi anh cất dụng cụ vào túi. Anh quay lại nhìn cô đứng đó, rồi bất ngờ tiến lại gần một lần nữa.
Kiệt ghé sát tai cô thì thầm rằng khóa đã sửa xong, nhưng bàn tay anh vẫn siết chặt lấy eo cô không buông.