Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

"Em hát bài này tặng riêng cho anh đó nha."

Giọng nói ngọt ngào, pha chút nũng nịu phát ra từ chiếc loa ngoài điện thoại làm rung động không gian tĩnh mịch của căn phòng tối. Tâm nằm ngửa trên chiếc đệm đơn kê sát góc tường gạch trần, mắt dán chặt vào màn hình. Anh không nhớ đây là lần thứ mười hay mười một mình bấm phát lại đoạn clip ngắn này. Trên màn hình, Dương ngồi ôm cây đàn guitar nhỏ, mái tóc đen uốn lượn sóng xõa che nửa khuôn mặt thanh tú. Đôi môi mọng nước quyến rũ khẽ mấp máy theo giai điệu một bản tình ca cũ. Cô mặc chiếc áo hai dây lụa màu đen mỏng manh, để lộ xương quai xanh thanh mảnh gợi cảm và một nốt ruồi nhỏ đen nhạt ngay dưới bầu ngực bên phải. Mỗi lần cô ngân nga nốt cao, bờ vai trắng mịn màng lại khẽ chuyển động, kéo theo sự lay động đầy khiêu khích của vòng một căng đầy ẩn hiện sau mép áo trễ nải.

Tâm nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên tài khoản hiển thị trên góc trái màn hình: Dương.

Giữa căn phòng trọ nóng hầm hập ở Bạc Liêu, chiếc quạt máy cũ kỹ quay cạch cạch chỉ phả ra những luồng gió hanh hao. Cuộc sống của Tâm vốn tẻ nhạt, xoay quanh những buổi làm việc hành chính nhàm chán và những buổi tối lủi thủi một mình. Dương xuất hiện như một làn gió lạ từ bên kia đại dương. Cô đang sống ở Melbourne, nơi có mùa đông lạnh giá và những con phố ngập ánh đèn màu. Sự tương tương phản giữa thế giới giản dị, có phần tù túng của anh và sự phóng khoáng, tự do của cô gái Việt kiều tạo nên một sức hút khó cưỡng.

Dưới phần bình luận của video đăng từ hai ngày trước, Tâm đã để lại một dòng chữ đơn giản: "Giọng hát của bạn làm mình thấy bình yên quá."

Anh cứ nghĩ bình luận của mình sẽ trôi tuột đi giữa hàng ngàn lời khen ngợi khác. Nhưng chỉ mười phút sau, tài khoản của Dương đã phản hồi bằng một biểu tượng trái tim màu đỏ, kèm theo dòng tin nhắn riêng gửi thẳng vào hộp thư của anh: "Chỉ bình yên thôi sao? Không thấy gì khác à?"

Câu hỏi lửng lơ đầy ngụ ý đó đã châm ngòi cho một chuỗi những tin nhắn liên tục suốt hai ngày qua. Cuộc trò chuyện của họ ban đầu chỉ là những lời hỏi thăm xã giao về múi giờ, công việc, nhưng rất nhanh đã bị Dương chèo lái sang những chủ đề riêng tư hơn. 

Ngày đầu tiên, cô hỏi anh về gu bạn gái. Khi Tâm trả lời thích kiểu con gái truyền thống, hiền lành, Dương liền gửi một bức ảnh cô mặc chiếc đầm ôm sát body, khoe trọn đường cong thắt đáy lưng ong kèm lời nhắn: "Tiếc quá, em không hiền chút nào hết trơn. Anh có sợ con gái hư không?"

Ngày thứ hai, cuộc đối thoại diễn ra vào lúc hai giờ sáng giờ Úc. Dương nhắn tin bảo cô đang uống rượu một mình trong phòng ngủ ấm áp, rồi gửi kèm một đoạn ghi âm tiếng đá lạnh va vào thành ly thủy tinh lách cách, xen lẫn tiếng thở dài khe khẽ của cô qua micro. Sự cô đơn của cô gái nơi xứ người hòa vào ham muốn trỗi dậy của chàng trai miền Tây chân thành tạo nên một thứ keo kết dính vô hình.

Tâm nhỏm dậy, tựa lưng vào thành giường, nhấn vào khung chat đang hiển thị dấu chấm xanh hoạt động của Dương.

"Em vừa đi làm về à?" Tâm gõ nhanh.

Phía bên kia màn hình, Dương lập tức phản hồi bằng một bức ảnh chụp đôi chân trần thon dài đặt trên tấm ga trải giường màu xám. Đầu gối cô hơi co lên, chiếc quần đùi lụa ngắn ngủn co rút lại để lộ cặp đùi trắng nõn nà đến lóa mắt. Làn da của cô dưới ánh đèn phòng ngủ trông mịn màng như sữa, tương phản hoàn toàn với bắp đùi ngăm đen khỏe khoắn của Tâm.

"Vừa tắm xong, mệt rã rời đây nè. Bên anh chắc trễ lắm rồi đúng không?"

Tâm nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Anh vô thức đưa ngón tay vuốt nhẹ lên màn hình điện thoại, ngay vị trí bắp đùi cô hiện diện, cảm thấy lồng ngực mình đập liên hồi. Sự lệch múi giờ không làm họ xa cách, trái lại, nó tạo ra một khoảng không gian riêng tư khi cả thế giới quanh Tâm đã chìm vào giấc ngủ.

"Mười hai giờ đêm rồi. Nhưng nhìn ảnh em là anh hết buồn ngủ ngay." Tâm nhắn đi kèm theo biểu tượng cười trêu chọc.

"Xem ra anh Tâm cũng dẻo miệng quá ha. Thế nhìn ảnh em rồi anh đang nghĩ gì trong đầu đó?"

Dương luôn chủ động đưa cuộc trò chuyện vào những góc khuất đầy kích thích. Sự phóng khoáng của cô gái hai mươi ba tuổi khiến một chàng trai miền Tây như Tâm phải bối rối. Anh nhìn xuống chiếc quần đùi thun của mình. Sự kích thích từ bức ảnh đùi trần và những lời đưa đẩy của Dương đã khiến phần dưới của anh bắt đầu có phản ứng. Dương vật bắt đầu cương cứng, đội lớp vải mỏng lên thành một đường cong rõ rệt.

"Nghĩ là... muốn được ở gần để bóp chân cho em đỡ mệt." Tâm thật thà nhắn.

"Chỉ bóp chân thôi sao? Anh ngoan thế à?" Dương trả lời kèm theo một đoạn ghi âm ngắn.

Tâm áp điện thoại vào sát tai. Tiếng thở của Dương hơi dồn dập, có lẽ cô vừa mới sấy tóc xong, tiếng xào xạc nhẹ nhàng của sợi tóc cọ vào micro điện thoại tạo nên một âm thanh nhột nhạt truyền thẳng vào màng nhĩ anh.

"Em không thích con trai quá ngoan đâu. Ngoan quá thì chán lắm." Giọng cô thì thầm, hơi khàn nhẹ đầy quyến rũ.

Tâm cảm thấy máu trong người như sôi lên. Anh xoay người nằm nghiêng, một tay luồn vào trong quần đùi, nắm lấy dương vật đã cương cứng của mình, khẽ vuốt ve qua lớp da quy đầu ấm nóng. Anh tưởng tượng đến việc ngón tay mình đang thực sự chạm vào làn da đùi mịn màng của Dương, rồi trượt dần lên phía trên, nơi chiếc quần lụa mỏng đang che giấu âm đạo ẩm ướt của cô.

"Vậy em thích con trai thế nào?" Tâm hỏi, giọng anh cũng đã khàn đi vì ham muốn đang dâng cao.

"Thích người biết chiều em, nhưng lúc cần thì phải biết giữ em thật chặt. Giống như... bắt em phải nghe lời vậy đó."

Dương nhắn lại kèm theo một bức ảnh tự sướng mới chụp. Lần này cô chụp cận cảnh khuôn mặt thanh tú của mình. Mái tóc đen ướt nước xõa ngang vai, vài sợi dính vào gò má đang ửng hồng tự nhiên sau khi tắm. Đôi mắt hai mí sắc sảo của cô nhìn thẳng vào ống kính, long lanh ẩn chứa sự tinh nghịch. Bờ môi mọng nước khẽ hé mở, để lộ đầu lưỡi hồng nhỏ nhắn đang liếm nhẹ lên vành môi trên. Chiếc cổ cao thanh mảnh và xương quai xanh hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn vàng, nốt ruồi nhỏ như một điểm nhấn hút hồn mọi ánh nhìn.

Tâm nuốt nước bọt. Anh di chuyển ngón tay trên dương vật nhanh hơn, cảm nhận dòng nhiệt lượng nóng bỏng đang tích tụ ở phần đầu khấc.

"Em cứ gửi ảnh thế này, anh chịu sao nổi."

"Ai bắt anh chịu đâu. Không chịu được thì làm gì đi chứ." Dương gửi một biểu tượng mặt cười tinh nghịch.

"Làm gì là làm gì bây giờ? Mình cách nhau nửa vòng Trái Đất mà." Tâm thở dài, một cảm giác bất lực len lỏi vào tâm trí. Mối tình yêu xa qua màn hình điện thoại này chứa đựng quá nhiều sự kích thích, nhưng cũng đầy rẫy những khoảng trống không thể lấp đầy bằng những cái ôm hay những cái chạm thực sự.

"Thì tự giải quyết đi. Hay là... để em giúp anh nhé?"

Tin nhắn của Dương khiến tay Tâm khựng lại. Tim anh nảy lên một nhịp mạnh mẽ.

"Giúp thế nào?"

"Đợi em chút."

Dương không nhắn tin nữa. Màn hình hiển thị trạng thái đối phương đang nhập tin nhắn rất lâu. Tâm nằm chờ đợi, hơi thở mỗi lúc một nặng nề hơn. Căn phòng ngủ của anh tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt chữ điền nam tính đang đong đầy sự khao khát. Anh có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu rả rích bên ngoài cửa sổ, nhưng mọi sự chú ý của anh đều dồn vào chiếc điện thoại trên tay.

Màn hình rung lên. Dương gửi qua một đoạn video ngắn năm giây.

Tâm vội vàng nhấn vào. Trong video, Dương đang nằm sấp trên giường, chiếc áo hai dây trễ xuống sâu hơn, để lộ khe ngực sâu hút mắt. Cô đưa camera điện thoại từ từ di chuyển từ khuôn mặt xuống cổ, rồi dừng lại ở bầu ngực căng tròn trắng muốt đang phập phồng theo từng hơi thở. Một ngón tay thon dài của cô, móng tay sơn màu đỏ thẫm, khẽ vuốt dọc theo xương quai xanh, đi qua nốt ruồi nhỏ rồi dừng lại ngay mép vải áo lót ren màu đen, khẽ kéo nhẹ xuống để lộ ra một phần quầng vú hồng hào nhạy cảm với đầu vú đang cương cứng lên vì kích thích.

Video kết thúc ở đó, nhưng nó đủ để khiến đầu óc Tâm hoàn toàn bùng nổ. Dương vật của anh cứng đờ, căng nhức đến mức đau điếng dưới sự kìm kẹp của chiếc quần đùi. Anh không thể chịu đựng được nữa, kéo phăng chiếc quần xuống tận đầu gối, để lộ cự vật dài và gân guốc đang dựng đứng kiêu hãnh giữa hai đùi. Anh dùng lòng bàn tay thô ráp của mình bao trọn lấy thân cu, bắt đầu tuốt mạnh từ gốc lên đến ngọn, dòng dịch đầu tiên đã rỉ ra từ lỗ sáo, ướt nhầy trên các ngón tay.

"Dương... em ác thật đó." Tâm nhắn đi một dòng chữ run rẩy bằng tay còn lại.

"Em chỉ muốn anh nhớ đến em thôi mà. Nhớ cái cảm giác này nè." Dương nhắn lại rất nhanh. "Bên này lạnh lắm, em ước gì có ai đó ôm từ phía sau, luồn tay vào trong áo ấm cho em."

"Anh muốn ôm em trực tiếp, chứ không phải qua mấy cái tin nhắn này." Tâm vừa thở dốc vừa gõ chữ. Nhịp tay của anh trên dương vật ngày một nhanh hơn, tiếng da thịt cọ sát vào nhau nghe sột soạt đầy ám muội trong không gian tĩnh mịch của phòng ngủ.

"Em biết mà. Em cũng thèm anh muốn chết đây này."

Lời thú nhận thẳng thắn của Dương như một liều thuốc kích thích cực mạnh rót vào tai Tâm. Dương không bao giờ giấu giếm dục vọng của mình. Cô phóng khoáng, tự tin và biết rõ mình muốn gì. Sự tương phản giữa vẻ ngoài thanh tú, lịch thiệp ban ngày của một cô gái trí thức và sự dạn dĩ, dâm đãng trong những cuộc trò chuyện đêm muộn của cô khiến Tâm hoàn toàn bị mê hoặc.

Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh Dương đang khỏa thân nằm bên cạnh mình trên chiếc đệm này. Anh sẽ áp sát lồng ngực ấm nóng của mình vào tấm lưng trần mịn màng của cô, luồn tay ra phía trước để bóp lấy hai bầu ngực căng tròn mềm mại, cảm nhận đỉnh đầu vú cứng ngắc cọ vào lòng bàn tay. Anh sẽ cúi xuống hôn lên chiếc cổ cao thơm mùi hoa nhài của cô, rồi cắn nhẹ vào nốt ruồi nhỏ dưới xương quai xanh kia cho đến khi cô cất tiếng rên rỉ ngọt ngào.

Nghĩ đến đó, Tâm gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Tay anh giật mạnh liên tục vài cái, dòng tinh dịch nóng hổi bắn mạnh ra ngoài, thành từng tia trắng đục đáp xuống bụng và ga giường. Anh nằm vật ra đệm, thở dốc, lồng ngực phập phồng liên hồi sau cơn cực khoái.

Anh với tay lấy cuộn giấy ăn trên đầu giường, lau sạch những vệt tinh dịch trên người rồi cầm điện thoại lên. Dương đã gửi thêm một tin nhắn mới từ hai phút trước.

"Anh xong chưa đó? Chắc là tự giải quyết rồi đúng không?"

Tâm cười khổ, chụp lại bức ảnh bàn tay mình còn dính chút dịch nhầy mờ ảo dưới ánh đèn ngủ gửi qua cho cô làm bằng chứng.

"Tất cả là tại em đó."

Dương gửi lại một loạt biểu tượng mặt cười khúc khích, có vẻ rất đắc ý với tác phẩm của mình.

"Ngoan lắm. Coi như đây là phần thưởng nhỏ thôi nha."

"Chỉ là phần thưởng nhỏ thôi sao? Thế bao giờ anh mới có được phần thưởng lớn đây?" Tâm nhắn tin, sự thèm khát thực sự lại bắt đầu trỗi dậy ngay khi cơn thỏa mãn vừa đi qua. Việc yêu xa qua mạng giống như việc uống nước muối để giải khát, càng uống lại càng thấy khát hơn. Những hình ảnh, video và lời nói kích thích của Dương chỉ làm tăng thêm nỗi thèm muốn được chạm vào cơ thể bằng xương bằng thịt của cô.

Dương không trả lời ngay. Trạng thái hoạt động của cô vẫn sáng. Tâm nằm chờ đợi, lướt ngón tay xem lại bức ảnh đùi trần của cô lúc nãy, cảm giác ngọt ngào và cào xé đan xen trong lòng.

Nửa tiếng trôi qua. Tâm tưởng Dương đã đi ngủ vì bên cô trời đã gần sáng. Anh định nhắn một câu chúc ngủ ngon thì màn hình điện thoại bất ngờ sáng bừng lên.

Một tin nhắn mới từ Dương xuất hiện, kèm theo ảnh chụp màn hình một email xác nhận giao dịch thành công.

Đó là một vé máy bay khứ hồi từ Úc về Việt Nam, điểm hạ cánh là sân bay Tân Sơn Nhất, thời gian khởi hành là một tuần sau.

Tâm ngồi bật dậy trên giường, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào những con chữ hiển thị trên màn hình. Tim anh đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Dòng tin nhắn tiếp theo của Dương hiện lên dưới bức ảnh chụp chiếc vé:

"Em đã thu xếp xong lịch trình để về nước gặp anh rồi đó, anh Tâm. Chuẩn bị tinh thần đón em đi nha."