Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Tình Chị Em
Chương 1 / 4

Mái chèo bằng gỗ tràm gác lên be xuồng phát ra tiếng kẽo kẹt đều đặn, khua động làn sương mù dày đặc đang trôi lơ lửng trên mặt rạch nước u tối. Hừng đông ở vùng nước nổi U Minh Thượng bắt đầu bằng thứ không khí lạnh buốt, ẩm ướt và nồng nặc mùi lá mục chìm sâu dưới lòng bùn. Mặt nước phẳng lặng như một tấm gương đen ngòm, thỉnh thoảng lại gợn sóng khi những bong bóng khí từ đáy bùn sủi lên, vỡ tan, giải phóng thứ mùi hăng hắc của đất đai hoang dại. 

Nhàn ngồi ở mũi chiếc xuồng ba lá dập dềnh. Đôi bàn tay xương xẩu nhưng đầy sức mạnh của cô ghì chặt lấy cán dầm gỗ, nhịp nhàng đẩy nước về phía sau để đưa con xuồng tiến lên. Chiếc áo bà ba màu nâu sẫm cô mặc đã cũ kỹ, sờn rách ở hai bên vai, ôm khít lấy bờ vai thon thả nhưng săn chắc của cô gái hai mươi hai tuổi quanh năm dầm mưa dãi nắng. Mái tóc đen dài được Nhàn búi cao gọn gàng sau gáy bằng một chiếc kẹp nhựa đục màu, để lộ chiếc cổ thon dài lấm tấm những giọt mồ hôi đang rịn ra từ chân tóc. Mỗi nhịp chèo nghiêng người tới trước làm chiếc cổ ấy rướn lên, làm nổi bật đường gân cổ thanh mảnh cùng nốt ruồi đen nhỏ nằm ngay xương quai xanh bên trái. 

Dưới ánh sáng tờ mờ của buổi sớm, làn da của Nhàn mang một màu bánh mật khỏe khoắn. Lớp vải mỏng của chiếc áo bà ba ướt đẫm sương đêm dán chặt vào tấm lưng cô, hằn rõ đường cong uốn lượn từ bờ vai xuống đến thắt lưng thon gọn. Mỗi lần Nhàn vươn người cắm dầm xuống nước, vạt áo phía sau lại kéo căng, để lộ làn da mịn màng ẩn hiện qua những thớ vải sờn rách.

Thuận ngồi ở khoang sau, giữ mái chèo bản rộng để lái xuồng. Cậu mặc chiếc áo ba lỗ bạc màu xám xịt, bắp tay ngăm đen săn lại dưới làn da rám nắng khi ghì dòng nước xiết. Mắt Thuận thỉnh thoảng lại dời khỏi khúc sông ngoằn ngoèo phía trước, dán chặt vào chiếc lưng thon của chị gái đang nhấp nhô theo nhịp chèo đều đặn. Ở khoảng cách chưa đầy hai mét, cậu nhìn rõ từng chuyển động nhỏ nhất trên cơ thể chị mình. Cặp đùi tròn trịa của Nhàn ẩn sau lớp quần đen ướt nước, co duỗi nhịp nhàng theo mỗi nhịp dầm đẩy xuồng đi.

Chiếc xuồng ba lá nhỏ hẹp dài chưa đầy bốn mét, lòng xuồng chật chội đến mức hai người ngồi gần như phải co cụm đầu gối. Mỗi lần xuồng lách qua khúc cua đầy rễ tràm trơn trượt mọc tua tủa từ dưới nước lên, thân xuồng chao nghiêng đột ngột. Nước rạch bắn lên be xuồng, làm ướt sũng cả gấu quần của hai chị em. Để giữ thăng bằng cho xuồng khỏi lật, Thuận phải rướn người về phía trước, hai tay ghì chặt lái. Đầu gối thô ráp của cậu, đầy vết xước do lá khóm cứa trong những buổi làm rẫy trước, liên tục cọ xát vào mép đùi mềm mại của Nhàn.

Mỗi cú chạm nhẹ qua lớp vải mỏng làm Thuận giật nảy mình. Hơi ấm nóng hổi từ da thịt Nhàn truyền qua lớp quần đen ướt nước, len lỏi trực tiếp vào da thịt cậu. Thuận cố xê dịch hai chân sang bên sát mạn xuồng để tránh, nhưng lòng xuồng quá nhỏ, khoảng cách giữa họ dường như bằng không. Mỗi lần xuồng chao nghiêng, mép đùi của Nhàn lại ép chặt vào chân cậu, truyền đến một thứ cảm xúc tê dại chạy dọc sống lưng. Mùi hương từ cơ thể Nhàn phả ra—mùi mồ hôi con gái quyện với mùi lá tràm ẩm ướt—len lỏi thẳng vào khứu giác của Thuận, nồng đượm và ngột ngạt. Đó không phải là mùi phấn hoa thơm tho của những cô gái trên thị trấn, mà là mùi vị của da thịt nguyên thủy, nóng bỏng và hoang dại.

Nhàn khẽ nghiêng đầu. Chiếc khăn rằn quấn quanh cổ hơi lệch sang một bên, phơi bày làn da cổ trắng hơn hẳn so với khuôn mặt rám nắng. Cô quay mặt về phía sau, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền của người chị lớn trong nhà:

"Thuận, ngồi im coi. Cứ lắc lư hoài là lật xuồng bây giờ. Tay chèo kiểu gì mà lờ đờ vậy?"

Thuận giật mình, vội vàng ghì chặt cán dầm, cúi đầu tránh ánh mắt của chị:

"Dưới này vướng rễ tràm nhiều quá, em phải lách xuồng."

"Ráng chút đi, sắp tới rẫy khóm rồi. Hôm nay phải phát cỏ cho xong góc phía tây, để lâu cỏ che hết gốc khóm là trái không lớn nổi."

Nhàn dặn dò xong liền quay lại tiếp tục chèo. Thuận thở hắt ra, cố kìm nén sự rạo rực đang âm ỉ lan tỏa nơi bụng dưới. Chiếc quần đùi mỏng của cậu trở nên chật chội khi chiếc cu bên dưới bắt đầu cương cứng lên phản ứng lại mùi hương và những cú chạm vô tình lúc nãy. Cậu cắn môi, cố tập trung nhìn vào dòng nước đen ngòm dưới mạn xuồng để xua đi những ý nghĩ lệch lạc vừa chớm nở với chị ruột mình. Nhưng mỗi nhịp nhấp nhô của bờ mông Nhàn ngay trước mắt lại như một mồi lửa âm ỉ đốt cháy sự kiên nhẫn của cậu.

Gia cảnh nghèo khó, cha mẹ già yếu bệnh tật nằm một chỗ ở gian nhà lá ngoài rìa rừng, gánh nặng mưu sinh đổ dồn lên vai hai chị em. Từ sáng sớm đến chiều muộn, họ chỉ có nhau trên chiếc xuồng ba lá này, cùng ra rẫy khóm biệt lập sâu trong rừng tràm. Sự gần gũi quá mức trong không gian hoang vu không bóng người qua lại khiến những rung cảm bản năng trong lòng chàng trai mười tám tuổi lớn dần lên thành một nỗi thèm khát tội lỗi. Ở cái tuổi sung sức nhất của người đàn ông, việc mỗi ngày phải đối diện với cơ thể săn chắc, tràn đầy sức sống của chị gái trong những tư thế gợi dục vô tình đã gieo vào đầu Thuận những ảo tưởng điên rồ.

Gió từ sông thổi vào lồng lộng, nhưng chẳng thể xua đi được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ hai cơ thể đang ghì sát nhau trên lòng xuồng chật hẹp. Thuận khẽ nuốt nước bọt, mắt dán chặt vào làn da sau gáy Nhàn. Nơi đó, những sợi tóc con ướt đẫm bám chặt vào chiếc cổ trắng ngần. Lồng ngực cậu phập phồng theo từng nhịp đẩy dầm của chị gái. Cứ mỗi lần Nhàn thu người về sau lấy đà, tấm lưng mềm mại của cô lại áp sát vào ngực Thuận, chỉ cách một khoảng nhỏ nhoi bằng chiều rộng một bàn tay. Hơi thở ấm nóng của Thuận phả lên đôi vai trần của Nhàn, khiến cô khẽ rụt cổ lại nhưng không hề né tránh. Cô chỉ cắm cúi chèo nhanh hơn, hai cánh tay thon thả ghì chặt lấy cán dầm gỗ như muốn tìm một chỗ bấu víu giữa dòng nước chao đảo. Sự im lặng bao trùm lấy con rạch nhỏ, chỉ còn tiếng kẽo kẹt của mái chèo và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Thuận.

***

Khi mặt trời đứng bóng, không khí trong rừng tràm trở nên oi bức đến ngạt thở. Nắng gắt dội thẳng xuống bãi đất bùn nhão của rẫy khóm, biến hơi nước bốc lên từ lòng đất thành luồng hơi nóng ẩm hầm hập bao vây lấy họ. Mùi bùn sình pha lẫn mùi khóm chín ngọt lịm bị nắng nung đốt tạo nên một bầu không khí đặc quánh, kích thích mọi giác quan.

Nhàn cúi khom lưng phát những bụi cỏ dại mọc chen chúc giữa các gốc khóm đầy gai nhọn. Chiếc áo bà ba màu nâu sẫm giờ đây đã bị mồ hôi và nước bùn thấm đẫm, dán chặt vào tấm lưng trần của cô. Không hề có lớp nội y che chắn bên trong, lớp vải ướt nhẹp ôm sát từng đường cong cơ thể Nhàn. Khi cô vung dao phát cỏ, hai bầu ngực tròn đầy đung đưa tự do dưới lớp áo mỏng, hai đầu vú nổi rõ rệt cọ sát vào vạt vải ướt. Mỗi lần lưỡi dao chém xuống, cơ vai của cô lại siết chặt, đẩy hai bầu ngực căng tròn áp sát vào lớp vải mỏng manh, tạo nên những đường hằn rõ nét đến nhức mắt.

Thuận đứng phía sau cách vài bước, tay cầm rổ tre để nhặt những quả khóm chín vàng. Lẽ ra cậu phải chú ý vào công việc, nhưng ánh mắt cậu hoàn toàn bị hút chặt vào bóng lưng của chị gái. Từ góc nhìn của Thuận, khi Nhàn cúi gập người, chiếc áo bà ba căng ra, để lộ đường cong hoàn mỹ từ thắt lưng thon thả kéo dài xuống cặp mông căng tròn ẩn hiện sau lớp quần đen ướt sũng. Lớp vải ướt dính chặt vào kẽ mông tròn trịa của cô, phác họa rõ nét từng thớ thịt săn chắc chuyển động theo nhịp vung dao.

Mồ hôi chảy dọc từ cổ Nhàn xuống khe lưng, làm ướt đẫm những sợi tóc con xõa ra bên dưới búi tóc. Đường rãnh lưng sâu hoắm đọng đầy những giọt nước lấp lánh dưới ánh nắng gắt. Cứ mỗi nhịp cô vung tay phát cỏ dại, bắp thịt ở lưng lại chuyển động nhịp nhàng, kéo theo sự co giãn của vạt áo phía trước. Thuận nhìn chằm chằm, mắt không rời khỏi bầu ngực căng mọng đang thấp thoáng ẩn hiện mỗi khi chị mình nghiêng người. Cậu cảm thấy cổ họng mình khô khốc, lồng ngực đập liên hồi như muốn vỡ tung. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh da thịt của chị gái đang phơi bày trước mắt.

Chiếc cu của Thuận đã dựng đứng từ lâu dưới lớp quần đùi mỏng, đầu khấc cọ sát vào lớp vải thô ráp gây ra một cảm giác ngứa ngáy và kích thích tột độ. Cậu đứng im như phỗng, tay cầm quả khóm trĩu nặng mà quên cả việc bỏ vào rổ. Một giọt nước dịch trong suốt đã rỉ ra từ đầu cu, thấm ướt một mảng nhỏ trên chiếc quần đùi mỏng dính. Sự biệt lập của khu rừng này, nơi chỉ có hai chị em giữa hàng ngàn gốc tràm âm u, đang gặm nhấm chút lý trí cuối cùng của chàng trai mười tám tuổi. Nỗi sợ hãi về luân thường đạo lý bị đè bẹp bởi sự trỗi dậy của bản năng đàn ông. Cậu thèm khát được lao đến, ôm lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi kia, được áp sát chiếc cu đang cương cứng của mình vào cặp mông căng tròn kia mà ra sức chà xát.

Bất chợt, Nhàn dừng tay phát cỏ. Cô đứng thẳng người dậy, một tay chống vào hông, tay kia cầm chiếc khăn rằn lên lau những giọt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán và cổ. Tiếng thở dốc của cô vang lên khe khẽ giữa không gian tĩnh lặng của rẫy khóm.

Nhàn xoay người lại đối diện với Thuận. Vạt áo bà ba của cô vốn đã bị bung mất hai chiếc cúc đồng ở phía trên từ lúc nào, buông lơi ra hai bên. Khi cô cử động cánh tay để lau mặt, cổ áo mở rộng, phơi bày trọn vẹn khe ngực sâu hoắm, đầy đặn và ẩm ướt mồ hôi đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Hai bầu vú căng tròn, sậm màu hơn làn da bên ngoài một chút, nhấp nhô đầy khiêu khích sau lớp vải áo không còn cài cúc. Những giọt mồ hôi từ cằm cô nhỏ xuống, chảy dọc qua khe ngực sâu hoắm rồi biến mất vào bên trong vạt áo ấm nóng.

Đúng lúc đó, Nhàn bắt gặp ánh mắt của Thuận.

Thuận không kịp ngoảnh mặt đi. Đôi mắt cậu vẫn đang dán chặt vào hai bầu ngực trần căng tròn lấp ló sau vạt áo buông lơi của chị gái. Hai người đứng đối diện nhau giữa cái nắng gay gắt của rẫy khóm. Tiếng ve sầu kêu râm ran từ rừng tràm vọng lại càng làm cho bầu không khí trở nên ngạt thở hơn bao giờ hết. Hơi nóng từ mặt đất bốc lên hừng hực, nung nấu những dục vọng thầm kín nhất đang chực chờ bùng nổ.

Thuận đứng chết lặng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu bối rối nuốt nước bọt một cái ực, cố giấu đi sự thèm khát đang lộ rõ trong ánh mắt mình, nhưng đôi mắt vẫn không thể rời khỏi khe ngực sâu hoắm của người chị ruột. Chiếc cu dưới quần đùi giật mạnh một cái, trướng căng đến mức làm cậu cảm thấy đau nhức. Nhàn nhìn thẳng vào mắt em trai, đôi môi mỏng khẽ mím lại, bàn tay đang cầm chiếc khăn rằn dừng nửa chừng trên quai xanh. Ánh mắt cô không hề có sự giận dữ hay né tránh, mà chỉ là một cái nhìn sâu thẳm, đầy ẩn ý và chứa đựng một sự căng thẳng tột cùng của một bí mật sắp sửa bị phơi bày.