Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Mỷ xô cánh cửa liếp bước vào buồng, chốt chặt bằng thanh tre thô rồi đổ ụp người xuống tấm đệm bông gạo đã ố màu. Đầu óc cô rối bời, hơi thở đứt quãng nghẹn ứ nơi cổ họng. Trong bóng tối đặc quánh của căn buồng chật chội, cô phải đưa cả hai tay lên vuốt ngực để ép những luồng khí nóng hổi đang trào lên quay ngược trở lại. Nhưng ngay khi lòng bàn tay phải chạm vào cổ tay trái, một sự trống trải lạnh ngắt truyền đến tận đỉnh đầu khiến cô giật nảy mình. 

Chiếc vòng bạc đính ước đã biến mất. 

Cổ tay cô trống trơn, chỉ còn lại một vết lằn dài rướm máu do gai tầm gửi cào xước lúc cô cắm đầu chạy trốn khỏi miếu cúng. Mỷ run rẩy mò mẫm trong khoảng không tối tăm. Cô đưa ngón tay tìm kiếm khắp các gấu váy xòe thêu hoa văn thổ cẩm quanh chân, rồi lại vuốt dọc từ hàng khuy bạc hình con bướm trên eo áo cóm chàm xuống vạt vải thô ráp. Không có gì cả. Chỉ có lớp vải chàm lạnh ngắt dưới đầu ngón tay đang run bần bật. 

Chiếc vòng ấy là thứ duy nhất ràng buộc cô với Vản, người chồng đã đi xuống phố huyện làm thuê biền biệt cả năm trời. Nó không chỉ là của cải, mà là lời thề nguyền trước ma nhà, là lá bùa bảo vệ lòng chung thủy của cô giữa ngôi nhà sàn ngột ngạt này. Nếu thầy Páo nhặt được nó ở bậc thềm miếu cúng ẩm ướt, lão sẽ biết ngay kẻ lén lút nhìn qua kẽ vách nứa hở chính là cô. Lão sẽ biết cô đã thấy toàn bộ cảnh tượng dơ bẩn khi lão cởi trần tắm rượu xả hoang dưới ánh nến đỏ lòm. Nỗi sợ hãi như một bàn tay vô hình bóp nghẹt phế quản Mỷ, khiến cô chỉ biết co rúm người lại nơi góc đệm, ôm lấy hai đầu gối run cầm cập. 

Mỷ nhắm nghiền mắt, cố xua đi gương mặt gân guốc đỏ gay và đôi mắt đục ngầu trừng trừng của cha chồng, nhưng mùi rượu ngô cúng nồng nặc lộn mửa như vẫn còn ám vào da thịt cô. Làn da nơi bả vai cô vẫn còn nguyên cảm giác nhớp nháp, bỏng rát từ lòng bàn tay thô bạo của Páo lúc lão ghì chặt cô vào vách gỗ miếu cúng ban nãy. Sự cô đơn và bất lực của một người đàn bà trẻ có chồng đi xa hóa thành những giọt nước mắt nóng hổi, lặng lẽ tràn ra từ hốc mắt rồi thấm vào lớp vải chàm thô của chiếc gối bông gạo. 

Căn nhà sàn vách nứa này vốn là nơi che mưa che nắng, nay bỗng chốc biến thành một cái lồng giam ngột ngạt. Mỗi kẽ hở giữa các thanh tre đều có thể ẩn giấu một đôi mắt rình mò, mỗi tiếng động nhỏ ngoài hiên đều có thể là điềm báo cho một tai họa sắp giáng xuống.

Từ phía bên kia gian sàn chính, tiếng bước chân nặng nề nện lên những thanh tre dát sàn vang lên. Tiếng bước chân ấy rất quen, không phải nhịp điệu chậm rãi ẩn chứa uy quyền của thầy cúng Páo, mà là những bước chân vững chãi, nồng đượm mùi đất đá rừng sâu. Khải. Anh chồng của cô đã đi săn đêm trở về. 

Mỷ nín thở, tai áp sát vào vách nứa ngăn giữa buồng mình với lối đi chung. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa liếp buồng cô. Khoảng không gian rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió núi rít qua các kẽ nứa nghe xè xè như tiếng rắn bò.

Có tiếng gõ nhẹ vào vách tre. Cốc. Cốc. Chỉ hai nhịp gõ khẽ khàng nhưng đủ khiến tim Mỷ nẩy lên tận cuống họng.

"Mỷ. Mở cửa." Giọng nói trầm đục, khản đặc của Khải lọt qua kẽ nứa rách.

Mỷ cắn chặt môi, không đáp. Cô sợ Khải. Người đàn ông này luôn nhìn cô bằng ánh mắt của loài thú rừng săn mồi, nóng rực và đầy khát khao sở hữu. Chồng cô đi vắng, căn nhà sàn này chỉ có ba người, và sự hiện diện của Khải luôn là một mối đe dọa vô hình lẩn khuất sau những cột gỗ bóng loáng mùi bồ hóng. Đêm nay, sau khi vừa thoát khỏi lão Páo, thần trí Mỷ đã kiệt quệ, cô không còn đủ sức để đối phó với sự hoang dã của Khải. Cô ôm chặt lấy ngực mình, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, hy vọng Khải nghĩ cô đã ngủ say và bỏ đi.

"Mở cửa ra. Tao biết mày chưa ngủ. Mày đánh rơi cái này ở miếu cúng." Giọng Khải lại vang lên, thấp hơn, áp sát vào khe liếp cửa.

Nghe đến hai chữ "miếu cúng", Mỷ run bắn. Đầu gối cô mềm nhũn, suýt nữa quỵ xuống sàn tre. Khải nhặt được chiếc vòng? Hay chính anh cũng có mặt ở đó và nhìn thấy tất cả? Nỗi sợ hãi biến thành một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô lồm cồm bò dậy, bước chân trần không gây ra một tiếng động nhỏ nào trên sàn tre. Cô run rẩy rút thanh chốt cửa. Cánh cửa liếp vừa hé mở một khe nhỏ, luồng khí lạnh ẩm ướt của sương đêm ùa vào, mang theo mùi tanh nồng của máu thú rừng và mùi mồ hôi đàn ông nồng đậm từ cơ thể Khải.

Khải đứng đó, vạt áo chàm cộc tay xẻ ngực đẫm sương đêm, để lộ vòm ngực rộng cơ bắp cuồn cuộn với những vết sẹo cào loang lổ. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu từ gian thờ hắt ra, đôi mắt hổ vằn của Khải khóa chặt lấy khuôn mặt đang tái mét của em dâu. Anh không nói hai lời, bước thẳng vào trong buồng, dùng gót chân đẩy nhẹ cánh cửa liếp khép lại. Căn buồng lập tức rơi vào bóng tối, chỉ còn lại hơi thở ấm nóng của Khải và mùi sương rừng bao vây lấy cô.

Mỷ lùi lại một bước, lưng chạm ngay vào vách nứa lạnh ngắt. "Anh Khải... đêm muộn thế này... anh vào đây làm gì? Cha mà biết..."

Khải không trả lời câu hỏi của cô. Anh đưa bàn tay to lớn, thô ráp lên trước mặt cô. Trên lòng bàn tay đầy những vết chai sạn vì cầm dao đi rừng, chiếc vòng bạc đính ước của Mỷ nằm im lìm, ánh lên sắc trắng xanh lạnh lẽo dưới bóng tối của căn buồng.

"Mày tìm cái này phải không?" Khải hỏi, giọng anh trầm xuống đầy nguy hiểm.

Mỷ thở phào, đưa tay định giật lấy chiếc vòng, nhưng Khải đã nhanh hơn. Anh cụp các ngón tay lại, giữ chặt chiếc vòng trong nắm đấm vững chãi của mình. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Mỷ ngửi thấy mùi da thú hoang dã tỏa ra từ chiếc vòng cổ kết bằng răng nanh lợn rừng trên cổ Khải. Mùi hương ấy mạnh mẽ, nồng đậm lấn át cả mùi hương trầm thoang thoảng còn sót lại từ phòng thờ.

"Để tao đeo lại cho mày," Khải thì thầm. Anh nắm lấy bàn tay trái của Mỷ. Bàn tay anh to rộng, nóng hổi như than hồng, bọc lấy các ngón tay mảnh khảnh, lạnh ngắt của cô.

Khải từ tốn lồng chiếc vòng bạc qua bàn tay Mỷ. Động tác của anh rất chậm, nhưng ngón tay cái thô ráp, nứt nẻ của người thợ săn không chịu buông ra sau khi chiếc vòng đã yên vị trên cổ tay cô. Anh dùng ngón tay cái miết mạnh lên làn da mỏng manh ở cổ tay trái của Mỷ, ngay trên vết xước rớm máu do gai cào. Cú miết mạnh bạo, đè nghiến vào mạch đập đang run rẩy của cô em dâu. 

Sự va chạm thô bạo ấy khiến Mỷ run lên, một luồng điện tê dại chạy dọc từ cổ tay lên đến bả vai, lan thẳng xuống bụng dưới. Làn da nhạy cảm nơi cổ tay cô bỏng rát dưới sự ma sát của lớp da tay chai sạn của Khải. Mỷ cảm nhận được từng thớ thịt trên ngón tay anh dường như đang truyền qua da cô một luồng nhiệt lượng cuồng dại. 

Cơn đau buốt từ vết xước hòa lẫn với sức nóng từ lòng bàn tay Khải tạo thành một cảm giác ngứa ngáy, cồn cào chạy dọc huyết quản. Mỷ cảm nhận rõ rệt nhịp đập hối hả của mạch máu dưới da mình, như thể nó đang cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của những ngón tay thô bạo kia. Cô muốn rụt tay lại, nhưng sự cứng rắn từ bàn tay Khải giống như một cái cùm bằng sắt nguội khóa chặt lấy cô. Sự tương phản giữa làn da mịn màng, mát lạnh của cô và sự thô ráp, nóng bỏng của anh khiến Mỷ cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ, một thứ cảm giác chưa từng có với người chồng hiền lành, nhu nhược của mình.

"Anh Khải... bỏ ra..." Mỷ van nài, giọng cô yếu ớt như tiếng gió luồn qua kẽ lá. Cô cố rút tay về nhưng gọng kìm từ những ngón tay của Khải càng siết chặt hơn.

Ngay lúc đó, từ bên kia vách nứa mỏng của phòng thờ, tiếng gõ mõ tụng kinh của thầy cúng Páo đột ngột vang lên.

*Cốc... cốc... cốc... cốc...*

Tiếng mõ bằng gỗ mít già khô khốc, dồn dập vang lên trong đêm tĩnh mịch. Páo đã trở về từ miếu cúng và bắt đầu nghi lễ tụng niệm đêm để tẩy rửa những tạp niệm dơ bẩn của bản thân. Nhịp mõ đều đặn, khô khốc đập liên tục vào không gian ngột ngạt của ngôi nhà sàn. Tiếng mõ ấy như một lời nhắc nhở về tội lỗi, nhưng đối với hai con người đang đứng sát nhau ở ngưỡng cửa buồng ngủ, nó lại trở thành bức tường che giấu hoàn hảo cho những âm thanh tội lỗi sắp sửa diễn ra.

Khải nghe tiếng mõ, đôi mắt anh tối sầm lại. Nhịp mõ dồn dập bao nhiêu, nhịp thở của anh càng gấp gáp bấy nhiêu. Anh không buông tay Mỷ ra mà dùng lực kéo mạnh cô sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Mỷ thốt lên một tiếng kêu khẽ, nhưng tiếng mõ khô khốc của Páo đã nuốt chửng âm thanh ấy. Cơ thể hai người dán chặt vào nhau qua lớp vải mỏng. Bộ ngực tròn trịa của Mỷ bị nén chặt vào khuôn ngực cứng như đá của Khải, cô cảm nhận được từng nhịp tim đập thình thịch, mạnh mẽ và hoang dại của người đàn ông đối diện.

"Mày sợ cha nghe thấy à?" Khải ghé sát tai Mỷ, hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da cổ trắng mịn của cô. "Mày sợ cha biết mày lên miếu cúng nhìn trộm lão làm lễ tắm rượu?"

Mỷ trợn tròn mắt. Khải đã biết. Anh đã nhìn thấy cô chạy trốn khỏi miếu cúng, hoặc chính anh đã nhặt được chiếc vòng trước khi Páo kịp bước ra khỏi cửa miếu. Sự đồng lõa nhục dục đột ngột thiết lập giữa hai người như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ Mỷ.

Sự bàng hoàng đi liền với một nỗi xấu hổ ê chề chạy dọc từ sống lưng lên đến đỉnh đầu. Mỷ cảm thấy toàn thân nóng ran. Khải biết cô đã nhìn thấy những gì. Anh biết cô đã thấy cha chồng mình trần truồng làm lễ tắm rượu, và anh cũng biết cô đã bị lão Páo sờ mó. Sự phơi bày trần trụi này khiến cô cảm thấy mình như một kẻ tội lỗi bị lột trần trước mặt người đàn ông hoang dã này. Nhưng đồng thời, một luồng khí nóng ẩm đột ngột dâng lên từ sâu trong bụng dưới, khiến đùi cô run lẩy bẩy. Sự đe dọa của Khải không chỉ mang lại nỗi sợ, mà nó đang đánh thức một thứ khao khát thể xác bị đè nén suốt bao tháng ngày cô độc.

Khải ép mạnh cơ thể lực lưỡng của mình vào người Mỷ, ghì chặt cô vào vách nứa buồng ngủ. Những thanh tre nứa dưới lưng Mỷ kêu lên những tiếng kẽo kẹt khe khẽ, hòa lẫn vào tiếng mõ tụng kinh dồn dập của Páo bên kia vách. Khải buông cổ tay cô ra, nhưng ngay lập tức, bàn tay to lớn, thô bạo của anh luồn vào trong eo áo cóm chàm xẻ ngực của Mỷ.

Làn da ở eo của Mỷ rất nhạy cảm, trắng trẻo và nóng hổi. Khi những ngón tay chai sạn, nồng mùi sương rừng của Khải miết mạnh lên eo cô, Mỷ rùng mình co rúm người lại. Cô cố đẩy vai anh ra, nhưng ngực cô lại cọ xát vào vòm ngực cứng như đá của anh chồng qua lớp áo mỏng. Khải luồn tay sâu hơn, vuốt ve dọc theo eo lên đến mạng sườn của Mỷ, ngón tay anh nóng bỏng như muốn thiêu cháy làn da cô.

Mỷ thấy đầu óc mình ong lên. Tiếng mõ bên kia vách nứa như đang nện thẳng vào thái dương cô, vang lên từng nhịp khô khốc, trần trụi. Nhưng nghịch lý thay, sự sợ hãi bị phát hiện lại kích thích các giác quan của cô đến mức tối đa. Từng cái chạm của Khải trên da thịt cô đều được khuếch đại lên gấp bội. Lòng bàn tay ráp như vỏ cây sến của Khải di chuyển đến đâu, làn da cô nổi da gà đến đó. Một thứ khoái cảm vừa đớn hèn vừa tê dại trỗi dậy từ sâu thẳm cơ thể Mỷ, khiến những thớ cơ ở đùi cô bắt đầu run rẩy.

Cô cảm nhận được sự thô ráp từ những vết chai tay của anh cọ xát vào làn da mịn màng ở eo mình. Cảm giác ấy vừa đau rát nhẹ vừa ngứa ngáy đến tê người. Mỗi lần ngón tay Khải di chuyển, một luồng điện nóng hổi lại chạy dọc theo sống lưng cô, khiến cơ bụng cô co thắt lại theo bản năng. Lồng ngực cô phập phồng liên tục, hai bầu ngực căng tròn dưới lớp áo cóm cọ xát mạnh mẽ vào ngực Khải, đầu vú cọ vào lớp vải chàm thô ráp của áo anh tạo nên một sự kích thích đau đớn nhưng đầy khoái lạc. Mỷ thấy hơi thở mình ngắn dần, cô phải há miệng để đón lấy những luồng khí lạnh ẩm ướt trong buồng để làm dịu đi cái nóng đang thiêu đốt bên trong.

"Không được... anh Khải... tôi là vợ của em trai anh..." Mỷ cắn chặt môi để ngăn những tiếng rên rỉ phát ra. Cơ thể cô phản bội lại lý trí. Sự cô đơn tích tụ suốt nhiều tháng ngày chồng đi vắng giờ đây bị đánh thức bởi bàn tay thô bạo, đầy sức mạnh đàn ông của Khải.

Khải không thèm nghe lời cầu xin của cô. Bàn tay anh tiếp tục luồn sâu vào trong lớp áo cóm, thô bạo bóp mạnh lấy bầu ngực đang đập liên hồi của em dâu. Đầu ngực Mỷ cứng ngắc dưới sự chà xát của lòng bàn tay thô ráp. Khải cúi xuống, ngậm lấy dái tai cô, mút mạnh rồi kéo dọc xuống hõm cổ. Mỷ ngửa cổ ra sau, hai tay cô vô thức bám chặt lấy bả vai săn chắc của Khải để giữ thăng bằng khi đôi chân cô bắt đầu run rẩy không đứng vững.

Bàn tay Khải bóp chặt lấy bầu ngực mềm mại của Mỷ, những ngón tay thô ráp luân phiên vân vê hai đầu vú đã cứng ngắc. Mỷ rên rỉ nhỏ trong cổ họng, eo cô vô thức ưỡn cong lên, dâng trọn bộ ngực căng tròn vào lòng bàn tay anh. Cảm giác da thịt cọ xát và sự chiếm đoạt thô bạo của Khải làm cô quên mất nỗi sợ hãi về cha chồng bên kia vách. Luồng điện nóng ấm từ bầu ngực truyền thẳng xuống phần dưới cơ thể, khiến vùng nhạy cảm giữa hai đùi cô bắt đầu ẩm ướt, nhớp nháp.

Cô cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ lòng bàn tay Khải đang lan tỏa khắp bầu ngực mình. Nó nóng đến mức như muốn làm tan chảy lớp da thịt non nớt của cô. Sự thô bạo từ những ngón tay anh chà xát lên đầu vú nhạy cảm khiến cô vừa đau đớn vừa ngập tràn trong một thứ khoái cảm tê dại. Đầu óc cô giờ đây hoàn toàn trống rỗng, không còn nghĩ đến Vản, không còn nghĩ đến tội lỗi hay những lời phán truyền của Sơn thần. Cô chỉ còn cảm nhận được sự tồn tại của người đàn ông trước mặt, của lòng bàn tay đang bóp nghẹt lấy ngực cô và hơi thở nồng nặc mùi rượu ngô đang bao trùm lấy cô.

Bên kia vách nứa, tiếng gõ mõ của Páo càng lúc càng nhanh hơn, như muốn xua đuổi những con ma xó đang rình rập ngôi nhà. Nhưng chính lão cũng không biết, ngay sát vách thờ, con trai cả và con dâu thứ của lão đang quấn lấy nhau trong một cuộc va chạm xác thịt đầy tội lỗi. Tiếng thở dốc của Khải và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Mỷ hòa quyện vào nhịp mõ khô khốc kia, tạo thành một khúc nhạc ma mị, kích thích dục vọng đen tối trong căn buồng tối.

Khải dùng đùi chèn vào giữa hai chân Mỷ, đẩy chiếc váy xòe chàm của cô lên cao. Đùi non của cô chạm vào lớp quần chàm thô cứng của anh. Mỷ cảm nhận được sự cứng rắn, nóng hổi của dương vật Khải đang đè chặt vào bướm của mình qua hai lớp vải. Sự căng thẳng thể xác đạt đến độ nghẹt thở. Khải đưa một tay xuống dưới, vén hẳn lớp váy chàm thô ráp lên hông Mỷ, bàn tay nóng hổi của anh luồn qua khe đùi non mịn màng, ẩm ướt của cô. Khi ngón tay Khải chạm vào mép bướm đang sũng nước qua lớp quần lót mỏng, Mỷ giật nảy mình, hai đùi khép chặt lại theo bản năng nhưng Khải đã dùng đầu gối thô bạo tách rộng chân cô ra.

Dương vật của Khải cứng ngắc như một khúc củi nung trong lò, đè nghiến lên âm đạo nóng ấm của Mỷ. Dù qua lớp vải chàm, cô vẫn cảm nhận rõ kích thước và sự giật mạnh liên hồi của vật thể nóng hổi ấy. Cảm giác cứng rắn, bỏng rát từ dương vật Khải đè nặng lên vùng nhạy cảm của cô, tạo nên một sự cọ xát dữ dội qua lớp vải. Mỷ cảm nhận rõ từng nhịp đập tự nhiên của nó, mạnh mẽ và đầy uy quyền thú tính. Nó đè chặt lên âm đạo cô, ép sát vào xương chậu khiến cô đau nhói nhưng đồng thời cũng khơi dậy một làn sóng co thắt mãnh liệt bên trong.

Nước nhờn từ âm đạo cô tiết ra càng lúc càng nhiều, thấm đẫm cả lớp vải quần lót mỏng manh, tạo nên một sự ẩm ướt, nhớp nháp giữa hai đùi. Khi ngón tay Khải lách qua mép quần, chạm trực tiếp vào hạt mầm nhạy cảm đang sưng tấy của cô, Mỷ suýt chút nữa đã thốt lên một tiếng hét lớn. Đầu óc cô như nổ tung. Sự cọ xát thô bạo của ngón tay anh trên bướm cô tạo nên một luồng điện tê dại cực hạn chạy dọc từ vùng kín lên thẳng đại não. Đùi cô run rẩy không ngừng, cô vô thức kẹp chặt lấy hông Khải, cơ thể cô hoàn toàn tuân theo bản năng nhục dục đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Sự cọ xát mạnh bạo của Khải khiến Mỷ thở dốc dồn dập, đầu óc trống rỗng. Cả hai đều biết, chỉ cần một hành động thô bạo nữa, ranh giới đạo đức cuối cùng sẽ sụp đổ ngay trong đêm nay, ngay bên cạnh không gian thờ cúng linh thiêng của cha họ.

Nhưng đúng lúc tiếng gõ mõ tụng kinh của Páo bên kia vách nứa có dấu hiệu chậm lại, chuẩn bị kết thúc nghi lễ tụng đêm, Khải đột ngột dừng lại.

Anh buông tay khỏi bầu ngực nóng hổi của Mỷ, lùi lại một bước thật nhanh. Sự thiếu hụt hơi ấm đột ngột khiến Mỷ lảo đảo, cô phải tựa lưng vào vách nứa để không ngã xuống sàn. Cảm giác trống trải và lạnh lẽo ngay lập tức ùa về bao trùm lấy da thịt đang đẫm mồ hôi của cô. Sự biến mất đột ngột của hơi ấm đàn ông khiến cô cảm thấy lạnh buốt, làn da nhạy cảm run rẩy trước những luồng sương đêm lạnh giá đang lọt qua khe vách nứa. 

Khải đứng trong bóng tối, bóng dáng to lớn của anh sừng sững như một ngọn núi đen ngòm. Đôi mắt anh lấp lánh thứ ánh sáng hoang dại của loài thú dữ đã nhắm trúng con mồi, khóa chặt lấy khuôn mặt đang đỏ bừng, hơi thở vẫn còn hỗn loạn của Mỷ.

"Trưa mai," Khải ghé sát vào tai cô, hơi thở vẫn còn khản đặc và chứa đầy sự ra lệnh, "lên lán thợ săn của tao trên rừng thiêng Mụ Phụ. Không lên, tao sẽ đưa chiếc vòng bạc này cho cha mày biết."

Nói xong, Khải quay người bước nhanh ra khỏi buồng, cánh cửa liếp khép lại nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Căn buồng ngủ lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh, ngột ngạt. Mỷ đứng trơ trọi trong bóng đêm, hai tay ôm lấy lồng ngực vẫn còn phập phồng dữ dội dưới lớp áo cóm xộc xệch, tai cô chỉ còn nghe thấy tiếng chuông gió tre đập xè xè ngoài hiên và tiếng thở dốc đầy hoảng sợ của chính mình.