← Bí Mật Gia Đình
Chương 1 / 5

Tiếng mỡ reo xèo xèo trên chiếc chảo gang nóng làm dậy lên mùi tỏi phi thơm nồng. Vy đứng bên bếp lò, tay cầm đôi đũa cả đảo nhanh mớ rau bí. Hơi nóng hắt lên mặt khiến mồ hôi rịn ra trên trán cô, chảy dọc theo thái dương rồi đọng lại nơi cằm nhọn thanh tú. Cô đưa ống tay áo bà ba quẹt ngang mặt, để lại vệt ẩm ướt trên lớp vải lụa cát mỏng màu trắng cát. 

Căn bếp ở góc nhà ngoại ô hẻo lánh này vốn chật hẹp, lúc này lại càng thêm ngột ngạt khi cái nắng cuối chiều vẫn chưa chịu tắt hẳn. Vy thở dốc, kéo nhẹ cổ áo bà ba để tìm chút gió. Do xung quanh nhà không có bóng người, lại nghĩ chỉ có hai người ở nhà, cô đã không mặc chiếc áo ngực gò bó. Lớp lụa mỏng manh dán chặt vào bầu ngực tròn đầy theo từng nhịp thở, để lộ hai nhũ hoa hơi cương lên do ma sát với mặt vải lụa mỗi khi cô cử động.

"Dọn cơm được chưa?"

Giọng nói trầm đục của Khánh vang lên đột ngột từ phía sau cửa bếp. 

Vy giật mình, suýt làm rơi đôi đũa cả xuống đất. Cô xoay người lại, thấy Khánh đã đứng tựa lưng vào khung cửa gỗ từ lúc nào. Anh mặc chiếc áo ba lỗ màu xám tro bó sát vòm ngực rộng, để lộ những thớ cơ săn chắc của bắp tay có vết sẹo dài mờ dọc từ khuỷu tay lên bả vai. Đôi mắt xếch sắc lạnh của anh găm thẳng vào ngực cô, không thèm che giấu sự dò xét nóng bỏng.

Vy lùi lại nửa bước cho đến khi mép bệ đá lạnh ngắt của bếp chạm vào hông mình. Cô cố kéo vạt áo bà ba rộng ra để che đi phần ngực đang phập phồng. "Sắp xong rồi. Con tắm rửa đi rồi vào dọn chén đũa."

Khánh không di chuyển. Anh bước tới bệ nước sát bên cạnh cô, cầm chiếc gáo dừa múc nước lạnh dội thẳng lên mặt. Những giọt nước chảy tràn từ cằm xuống cổ, len lỏi qua làn da ngăm đen khoẻ khoắn rồi thấm đẫm chiếc áo ba lỗ, làm nổi bật khuôn ngực vạm vỡ của chàng trai hai mươi mốt tuổi. Anh quệt nước trên môi, nhìn Vy bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Bố đi cả tháng nay không gọi lấy một cuộc điện thoại. Dì không thấy trống trải sao?"

Vy tái mặt trước câu hỏi sỗ sành của đứa con riêng của chồng. Cô nắm chặt đôi đũa trong tay, cố giữ giọng bình tĩnh để không lộ ra sự run rẩy: "Bố con bận công chuyện ở thành phố. Con đừng nói năng bậy bạ."

"Bận?" Khánh cười nhạt, bước thêm một bước lớn, dồn Vy vào góc hẹp giữa bếp lò và kệ gia vị. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức cô ngửi thấy cả mùi mồ hôi nồng đậm nam tính pha lẫn mùi nắng gắt trên da thịt anh. "Ông ấy có bao giờ nhớ tới cái nhà này, hay chỉ nhớ dì vào những ngày chuyển tiền về để dì tiêu xài?"

"Khánh! Ta là mẹ của con!" Vy thở dồn dập, hai bầu ngực nhô cao dưới lớp áo lụa cát mỏng. Sự căng thẳng thể xác hiển hiện rõ ràng trong khoảng không gian chưa đầy nửa mét. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đôi mắt xếch sắc lạnh kia như có ma lực găm chặt lấy cô, khiến đôi chân cô bỗng chốc mất đi sức lực.

"Mẹ kế?" Khánh cúi đầu xuống sát tai cô, giọng khàn đi. "Mẹ kế mà hơn con có năm tuổi? Mẹ kế mà mỗi lần nhìn con đều run bắn lên thế này?"

Vy quay mặt đi, nốt ruồi lệ dưới mắt trái co rút lại vì xấu hổ và lo sợ. Cô thò tay ra sau lưng, định lấy chai dầu ăn trên kệ cao để tiếp tục nấu nướng, hòng trốn tránh ánh mắt điên cuồng của anh. Nhưng các ngón tay cô bỗng mất lực. Chai dầu ăn bằng thủy tinh trượt khỏi tay, rơi bộp xuống sàn bếp gạch xi măng bóng loáng.

Nắp chai bung ra. Chất lỏng màu vàng nhạt, nhờn dính tràn ra, loang nhanh khắp mặt sàn bếp chật hẹp.

Vy hốt hoảng lùi lại để tránh dầu bắn vào chân, nhưng gót chân cô đã đạp ngay vào vệt dầu trơn trượt. Cơ thể cô mất thăng bằng hoàn toàn, ngã ngửa ra phía sau. Cô thất thanh kêu lên một tiếng, hai tay chới với giữa khoảng không.

"Cẩn thận!"

Khánh phản ứng nhanh như một con thú săn mồi. Anh lao tới, một cánh tay rắn chắc quàng mạnh qua eo Vy từ phía sau, kéo giật cô lại. Đà kéo mạnh mẽ khiến toàn bộ lưng Vy dán chặt vào vòm ngực nóng hổi của Khánh.

Tấm lưng mềm mại chịu áp lực từ khuôn ngực săn chắc, cứng như đá của anh. Vy cảm nhận được từng nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập của Khánh đang nện vào lưng mình. Sức nóng từ cơ thể anh truyền qua lớp áo ba lỗ mỏng, nung nấu làn da cô. Chiếc trâm gỗ mun trên tóc Vy tuột ra, mái tóc đen dài ngang lưng xõa tung, phủ lên bắp tay cuồn cuộn của Khánh.

Vy bàng hoàng, hai tay bám chặt lấy cánh tay ngăm đen của anh để giữ thăng bằng. Hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng. "Khánh... buông ra..."

Khánh không buông. Ngược lại, cánh tay anh siết chặt hơn, ôm trọn vòng eo thon thả của người mẹ kế. Anh ghé sát khuôn mặt góc cạnh vào hõm cổ Vy, phả hơi thở nóng rực vào gáy cô, ngay chỗ vết bớt đỏ nhỏ hình cánh hoa đang dần ửng đỏ lên vì xúc cảm thể xác. Vy rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô bủn rủn cả chân tay.

"Thả... thả dì ra... Khánh..." Giọng Vy run rẩy, yếu ớt đến mức chính cô cũng không nghe rõ.

"Thả ra để dì ngã sao?" Giọng Khánh khàn đặc, đầy dục vọng.

Bàn tay thô ráp của anh, vốn mang những vết chai sần của sức lao động trẻ tuổi, bắt đầu luồn qua vạt áo bà ba lụa mỏng manh của Vy. Lớp lụa cát trượt nhẹ trên da. Ngón tay anh chạm vào làn da trần ấm nóng ở eo Vy, khiến cô giật nẩy mình, uốn cong người muốn né tránh. Nhưng sự né tránh ấy chỉ làm hông cô cọ xát mạnh hơn vào vùng hạ bộ của Khánh.

Khánh thở dốc. Anh cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể người đàn bà đang nằm gọn trong lòng mình. Bàn tay anh không dừng lại ở eo, mà từ từ di chuyển lên phía trên, luồn sâu vào trong vạt áo bà ba. Lòng bàn tay thô ráp của anh áp sát vào bầu ngực mềm mại, căng tròn không có nội y che chắn của Vy.

Vy nghẹn ngào, hai tay bấu chặt lấy vai Khánh, cố tìm một chút lý trí cuối cùng để đẩy anh ra. Nhưng sức lực của người phụ nữ trẻ tuổi hoàn toàn bất lực trước vòng ôm như gọng kìm của đứa con chồng.

Khánh dùng lực xoay người Vy lại, ép cô đối diện trực tiếp với mình trong tư thế đối mặt sát sạt. Bàn tay anh vẫn giữ nguyên dưới lớp áo, bóp nhẹ bầu ngực mềm mại, ngón tay cái thô bạo miết lên đầu vú đã cứng ngắc của cô. Vy run rẩy, ngước mắt nhìn lên và bắt gặp ánh mắt dục vọng mãnh liệt, hoang dại của Khánh đang khóa chặt lấy khuôn mặt đang đỏ bừng của mình.