← Bí Mật Gia Đình
Chương 2 / 5

Ánh mắt ấy găm chặt lấy Vy, khiến toàn thân cô như bị đông cứng dưới cái nhìn nóng bỏng đầy tính chiếm đoạt. Vy hé môi, hơi thở cô nghẹn lại nơi cuống họng, chỉ còn là những tiếng thào thào yếu ớt:

"Khánh... đừng... không được... dì van con..."

Nhưng lời van xin ấy quá nhỏ bé, lập tức bị nuốt chửng bởi nhịp thở nóng rực và dồn dập của Khánh. Hai tay Vy, vốn dĩ định chống vào bờ ngực rộng của anh để đẩy ra, lại vô thức yếu mềm đi. Trong một khoảnh khắc mất đi phương hướng, những ngón tay thon dài của cô lại bấu chặt lấy hai bên vai rắn rỏi của đứa con chồng. Lớp vải áo ba lộ màu xám tro của Khánh mỏng dính, ướt đẫm mồ hôi, để lộ những thớ cơ bắp ngăm đen gồ ghề bên dưới. Đầu ngón tay Vy ghì mạnh vào đó, tựa như một kẻ sắp đuối nước đang cố bám víu lấy chiếc phao duy nhất giữa dòng thác lũ của dục vọng.

Khánh hoàn toàn bỏ ngoài tai lời cầu xin vô vọng ấy. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì những dồn nén bấy lâu nay trong ngôi nhà ngoại ô cô độc này. Gương mặt anh góc cạnh, xương quai hàm bạnh ra đầy nam tính, kề sát đến mức Vy có thể ngửi thấy mùi mồ hôi nồng nhiệt pha lẫn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt từ hơi thở của anh. Anh ghì chặt hông cô vào cạnh bếp lò bằng đá lạnh ngắt, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa cái lạnh buốt phía sau lưng và cái nóng như thiêu như đốt từ vòm ngực anh phía trước.

Nỗi sợ hãi trong lòng Vy dâng lên tột độ. Cô nghĩ đến chồng mình, người đàn ông đang bận rộn với chuyến công tác dài ngày ở thành phố xa xôi. Người đó là cha của Khánh, người đã đưa cô về ngôi nhà này để làm vợ kế. Nhưng lúc này, sự hiện diện của người chồng ấy trở nên quá mờ nhạt so với sức nóng cơ bắp của gã thanh niên hai mươi mốt tuổi đang đè chặt cô ở góc bếp. Khánh lớn lên với công việc đồng áng và lao động nặng nhọc, thân hình anh rắn rỏi và mang một sức ép vạn cân mà Vy không cách nào chống cự nổi.

Không một lời cảnh báo, bàn tay thô ráp mang những vết chai sần của Khánh tóm lấy cổ áo bà ba của cô. 

Một tiếng *xoạc* chói tai vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của căn bếp vắng. Khánh dùng sức giật mạnh, đường chỉ may chiếc áo lụa mỏng màu trắng cát đứt phăng từ trên cổ xuống đến tận vạt áo. Những chiếc cúc lụa tròn nhỏ đứt tung ra, bắn lả tả xuống sàn bếp trơn trượt, tạo nên những tiếng động lách cách khô khốc. 

Vy khóc nấc lên một tiếng, nhưng tiếng khóc ấy nhanh chóng bị chặn lại khi cô nhìn thấy chiếc áo rách bươm rũ xuống hai bên vai mình, phơi bày hoàn toàn bầu ngực trắng nõn căng tròn trước ánh sáng vàng vọt của bóng đèn bếp. Đôi gò bồng đảo trần trụi phập phồng dữ dội theo từng hơi thở gấp gáp của cô. Làn da Vy vốn cực kỳ nhạy cảm, dưới cái lạnh đột ngột của không khí bếp và sự kích thích điên cuồng, hai đầu vú hồng hào lập tức se lại, dựng đứng lên đầy mời gọi.

Khánh nuốt nước bọt ực một cái, yết hầu gồ ghề trên cổ trượt mạnh. Đôi mắt xếch sắc lạnh của anh dán chặt vào hai bầu ngực đang run rẩy của người mẹ kế trẻ tuổi. Vẻ đẹp mơn mởn của một người đàn bà hai mươi sáu tuổi đang độ chín muồi khiến anh không thể kiềm chế thêm một giây nào nữa. 

Anh cúi sụp đầu xuống, áp môi ngậm chặt lấy một bên đầu vú của Vy.

"Á... Khánh..." Vy giật nảy người, tấm lưng uốn cong lên hướng về phía trước, đầu ngửa ra sau, miệng kêu lên một tiếng nghẹn ngào. 

Khánh mút mạnh đầu vú cô đầy đói khát. Lưỡi anh thô ráp, liên tục liếm láp quanh quầng vú rồi day nghiến lấy núm vú đang căng cứng. Cảm giác ẩm ướt và nóng bỏng từ khoang miệng anh truyền thẳng xuống bụng dưới của Vy, khiến cô rùng mình liên hồi. Bàn tay còn lại của Khánh không để cô kịp thở, từ từ luồn sâu xuống dưới cạp quần lĩnh đen của cô.

Lòng bàn tay thô ráp của anh lướt qua làn da đùi mịn màng, trơn nhẵn của cô. Mỗi nơi ngón tay anh đi qua đều để lại một vệt nóng ran như bỏng rát. Khi ngón tay anh chạm vào vùng tam giác ấm nóng, Vy khép chặt hai đùi lại theo bản năng, nhưng Khánh đã dùng đầu gối rắn chắc của mình chen vào giữa hai chân cô, thô bạo tách rộng chúng ra.

Bàn tay Khánh trực tiếp chạm vào bầu lồn đang ấm nóng của người mẹ kế. Qua lớp lông tơ mềm mại, anh cảm nhận được khe thịt ẩm ướt đã bắt đầu rịn ra những dòng dịch thủy trơn trượt. 

"Không... Khánh ơi... dì lạy con... bố con sắp về..." Vy cắn chặt môi, cố giữ lại chút lý trí tàn dư. Ý nghĩ về người chồng, về người cha của Khánh đang đi công tác xa xôi chợt lóe lên, mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng. Nhưng sự sợ hãi đó lại bị cảm giác tê dại khi bàn tay Khánh mò mẫm giữa hai cánh môi âm hộ sưng mọng đè bẹp.

Khánh không trả lời. Anh dùng ngón tay cái miết mạnh vào hạt mầm sung sướng đang nhô lên giữa những nếp thịt mềm mại. 

"A!" Vy hét khẽ, hai tay bấu chặt lấy tóc Khánh, toàn thân run rẩy như cành cây trước gió. Cơn khoái cảm hoang dại trào dâng khiến hông cô vô thức tự tìm kiếm sự cọ xát với lòng bàn tay anh. 

Khánh cười gằn một tiếng khàn đặc trong cổ họng. Anh cong ngón tay trỏ và ngón giữa, thọc sâu vào trong âm đạo của cô. Cửa lồn chật hẹp của Vy khít khao ôm lấy ngón tay anh. Khi ngón tay Khánh bắt đầu thụt ra thụt vào, dịch thủy ấm áp chảy ra ngày càng nhiều, bao lấy ngón tay anh và tạo ra những tiếng lép nhép đầy gợi dục giữa căn phòng vắng.

Mỗi lần Khánh đâm sâu ngón tay vào bên trong, Vy lại rên rỉ lớn hơn. Lý trí cô hoàn toàn sụp đổ. Hai chân cô không còn khép lại nữa, ngược lại vô thức banh rộng ra, bám chặt lấy hông Khánh để đón nhận sự kích thích mãnh liệt đang tàn phá bên trong cơ thể mình. Cô thở dốc, mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà bếp, cảm nhận từng nhịp ngón tay của đứa con chồng đang khuấy đảo sâu trong lồn mình.

Sau một lúc càn quét bên trong làm Vy kiệt sức, Khánh từ từ rút ngón tay đẫm dịch thủy từ trong lồn Vy ra. 

Anh không buông cô ra, mà nâng bàn tay ướt đẫm chất dịch trong suốt ấy lên ngang tầm mắt cô. Trước ánh mắt bàng hoàng, xấu hổ và đầy dục vọng của Vy, Khánh đưa đầu lưỡi ra, chậm rãi liếm láp những giọt dịch thủy dính trên ngón tay mình một cách đầy khiêu khích.