Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân: "Dạ... anh dùng vừa phải thôi kẻo say. Rượu này nồng độ mạnh lắm, dưới quán em thấy anh đã uống nhiều rồi."

Hân cố giữ cho giọng nói của mình không quá run rẩy khi áp chặt hai ngón tay vào cổ chai rượu ngoại, kiểm soát dòng chất lỏng màu hổ phách chảy thẳng vào chiếc ly thủy tinh đặt trên bàn. Tiếng đá lạnh va lách cách vào thành ly vang lên lạc lõng giữa căn phòng khách sạn nồng nặc mùi máy lạnh thổi thẳng từ trên trần xuống. Những luồng gió khô khốc mơn trớn trên đôi vai trần và tấm lưng hở của cô dưới chiếc váy jeans ngắn cũn cỡn. Trong đầu cô lúc này vẫn còn ong ong tiếng nhạc xập xình và mùi khói lẩu hỗn tạp từ quán nhậu dưới sảnh.

Chỉ mới nửa tiếng trước, dưới chòi lá ven sông Tiền, Hân đã phải khép nép chịu đựng những cái nhìn lom lom từ gã. Đó là bàn tiệc mừng ký kết hợp đồng cung cấp vật liệu xây dựng cho một dự án lớn ở tỉnh. Giữa tiếng hô hào, cụng ly chan chát của nhóm đàn ông, gã đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm – người mà mọi người gọi là Khách VIP Hợp Đồng – liên tục gọi Hân lại gần. Mỗi lần gã bảo rót bia, bàn tay to béo đầy mỡ lại cố tình quẹt qua hông cô, hoặc giả vờ chạm vào eo để "nhờ lấy hộ bao thuốc lá". Hân đã cố gắng lùi lại, giữ khoảng cách tối đa trong phạm vi chiếc bàn tròn chật hẹp, nhưng gã quản lý quán nhậu đã trừng mắt nhìn cô từ phía sau bình phong. Quản lý ghé tai cô thì thầm khi cô ra quầy lấy thêm đá.

Quản lý: "Mày khôn hồn thì chiều chuộng anh ấy chút đi. Khách sộp từ Sài Gòn về, một đêm tiêu bằng cả tháng lương của mày đó. Liệu mà phục vụ cho chu đáo, tí nữa ổng yêu cầu lên phòng rót rượu thì cứ đi theo, cấm có cự tuyệt nghe chưa?"

Lời răn đe của tên quản lý như một gọng kìm vô hình siết chặt lấy cổ họng Hân. Cô chỉ là một đứa con gái quê hai mươi tuổi, vừa chân ướt chân ráo lên tỉnh làm nghề tiếp thị bia để kiếm tiền gửi về quê lo viện phí cho mẹ. Một lời than phiền của vị khách này có thể khiến cô mất việc ngay lập tức, cắt đứt nguồn hy vọng duy nhất của gia đình ở quê nhà Vĩnh Long.

Khách VIP Hợp Đồng: "Rót đầy lên em. Rượu ngon thế này mà rót lưng lửng thì mất cả vị. Em sợ anh say hay sợ anh không có tiền trả?"

Gã đàn ông ngồi chễm chệ trên mép giường nệm lò xo, chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền đã phanh rộng ba cúc ngực, để lộ khuôn ngực đầy mỡ, lớp lông ngực lún phún và sợi dây chuyền vàng bản to lấp loáng dưới ánh đèn. Cặp mắt hí của gã nheo lại, quét từ cặp đùi mật ong của Hân ngược lên chiếc eo thon đang khép nép tránh né. Ánh mắt gã không giấu nổi vẻ thèm khát trước thân hình thanh xuân mơn mởn của cô gái miền sông nước.

Hân đặt chai rượu xuống, đẩy ly nước đá về phía gã rồi định lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn. Nhưng bàn tay to dày, nhớp nháp mồ hôi của Khách VIP Hợp Đồng đã nhanh như chớp chộp lấy cổ tay trái của cô, ngay chỗ chiếc vòng bạc nhỏ của bà ngoại đeo cho từ ngày cô rời quê lên tỉnh. Sự tiếp xúc đột ngột và thô bạo khiến Hân giật mình, theo bản năng muốn rút tay lại nhưng gã siết quá chặt.

Khách VIP Hợp Đồng: "Say là say thế nào? Hôm nay ký được hợp đồng lớn, anh vui. Em phải uống với anh một ly này thì mới đúng nghĩa chúc mừng chứ? Đứng xa thế làm gì, lại đây ngồi cạnh anh."

Hân: "Dạ anh ơi, em... em thật sự không biết uống rượu ngoại. Hồi nãy ở dưới quán nhậu em đã uống mấy ly bia với mấy anh rồi. Đầu óc em giờ quay cuồng lắm, tim cũng đập nhanh nữa."

Khách VIP Hợp Đồng: "Bia gia ở quán nhậu làm sao so được với thứ rượu ngoại nhập khẩu này. Uống đi. Một ly này bằng cả tuần em đứng rót bia dưới sảnh đấy. Đừng có làm mất hứng của anh."

Gã vừa nói và kéo mạnh cổ tay Hân. Sức mạnh của gã đàn ông trung niên lực lưỡng khiến cô gái nhỏ nhắn mất đà, ngã nhào xuống mép nệm sát bên đùi gã. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn mùi cồn nồng nặc từ hơi thở của gã xộc thẳng vào mũi cô, gây ra một cơn buồn nôn trực trào ở cổ họng. Khách VIP Hợp Đồng nhanh tay đặt ly rượu vào tay Hân, ngón tay cái ráp ráp của gã vuốt ve mu bàn tay mịn màng của cô gái hai mươi tuổi, vân vê những thớ da mềm mại chưa từng chịu đựng sự chà đạp của cuộc đời.

Hân: "Anh ơi, đừng làm vậy. Em chỉ nhận việc lên phòng rót rượu giúp anh thôi. Quản lý nói anh cần người phục vụ rượu... Em rót xong rồi, cho em xin phép xuống dưới dọn dẹp bàn."

Khách VIP Hợp Đồng: "Thì em đang phục vụ rượu đây thây. Nhưng phục vụ là phải làm khách vui, chứ mặt mày cứ bí xị như đưa đám thế kia thì ai mà chịu nổi?"

Gã cười hô hố, hàm răng bọc sứ trắng tinh ló ra dưới bờ môi thâm xì vì khói thuốc lá lâu năm. Gã buông tay Hân ra, thọc tay vào túi quần tây xám thắt chiếc thắt lưng da hiệu Hermes bóng loáng. Khi rút tay ra, trên lòng bàn tay gã là một xấp tiền đô la Mỹ dày cộm, những tờ một trăm đô xanh mướt, còn thơm mùi mực mới. Gã ném xấp tiền xuống chiếc bàn kính nhỏ cạnh giường, âm thanh giòn giã của những tờ giấy bạc đè nặng lên không khí ngột ngạt của căn phòng khách sạn.

Khách VIP Hợp Đồng: "Chỗ này là hai ngàn đô. Bằng nửa năm em đi tiếp thị bia, chịu đựng mấy thằng say xỉn sờ soạng ngoài chòi lá. Chỉ cần đêm nay em ngoan ngoãn nghe lời anh, xấp tiền này thuộc về em. Đơn giản thế thôi, không cần phải vất vả đứng đường, không cần phải nịnh bợ thằng quản lý rẻ rách dưới kia."

Hân đăm đăm nhìn xấp tiền xanh mướt nằm yên vị trên mặt bàn kính. Những tờ tiền như có một thứ ma lực khủng khiếp hút chặt lấy nhãn quan của cô. Tâm trí cô lập tức hiện ra khuôn mặt gầy gò, xám ngoét của mẹ dưới quê, hình ảnh những ống truyền dịch chằng chit và tiếng máy đo nhịp tim kêu bíp bíp đơn điệu trong phòng cấp cứu của bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Long. Ngày mai là hạn cuối đóng tiền tạm ứng đợt điều trị tiếp theo cho mẹ. Nếu không có tiền, bệnh viện sẽ ngừng cung cấp thuốc đặc trị, và mẹ cô...

Lòng tự trọng của cô gái quê nghèo đang gào thét bảo cô hãy đứng dậy, giật tay ra chạy khỏi căn phòng đầy cạm bẫy này. Nhưng đôi chân cô tê dại, sức nặng của những tờ tiền đô la kia như những tảng đá khổng lồ đè chặt lấy hai vai cô, dập tắt đi ý định bỏ chạy. Sự nghèo đói là một cái đầm lầy, và cô đang chìm dần, chỉ cần một cái cựa quậy sai lầm là sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn.

Hân: "Em... em chưa từng làm chuyện này. Anh tha cho em đi. Em trả rượu lại cho anh, em không lấy tiền đâu."

Hân cố đẩy ly rượu ra xa, nước mắt bắt đầu chực trào nơi khoé mắt buồn. Cô cố gắng dùng chút sức tàn để đứng dậy, nhưng Khách VIP Hợp Đồng đã chồm người tới, một tay ôm ghì lấy eo cô, tay kia bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện với khuôn mặt bóng dầu đầy dục vọng của gã.

Khách VIP Hợp Đồng: "Chưa từng thì đêm nay tập cho quen. Đã làm cái nghề tiếp thị bia này thì sớm muộn gì chẳng nát. Bán cho anh với giá này là em lời to rồi, còn giả vờ thanh cao cái gì? Đừng có làm bộ làm tịch nữa, anh thừa biết tụi bay đứa nào chẳng cần tiền."

Gã ép mạnh ly rượu ngoại vào môi Hân. Dòng nước cay xè, nóng bỏng đổ thẳng vào khoang miệng cô. Hân sặc sụa, ho liên tục khi chất cồn cực mạnh đốt cháy cổ họng cô. Men rượu ngấm nhanh vào máu, kết hợp với cơn say bia từ trước khiến đầu óc Hân tối sầm lại. Cô thấy trần nhà khách sạn bắt đầu quay cuồng, những luồng sáng từ chiếc đèn nhòe ra thành những vệt dài đáng sợ. Sự kháng cự của cô yếu dần đi dưới tác động của chất cồn.

Khách VIP Hợp Đồng không để cô kịp thở. Gã thô bạo đè Hân ngửa ra chiếc giường nệm rộng lớn. Sức nặng của gã đàn ông với thân hình đầy mỡ đè nghiến lên cơ thể thon thả của cô. Hân cố sức dùng hai tay đẩy vòm ngực gã ra, nhưng đôi cánh tay yếu ớt của cô lúc này mềm nhũn như cọng bún, không có chút lực kháng cự nào trước sức mạnh thể chất áp đảo.

Khách VIP Hợp Đồng: "Ngoan nào. Càng giãy giụa chỉ càng đau thôi cưng. Ngoan ngoãn chiều anh thì tí nữa anh còn cho thêm."

Khách VIP Hợp Đồng thô bạo giật phăng chiếc áo thun polo màu xanh lá cây ôm sát của hãng bia mà Hân đang mặc. Tiếng chỉ may đứt roàn roạt vang lên ghê rợn trong phòng khách sạn yên tĩnh. Chiếc áo ngực màu trắng đơn giản của cô bị gã kéo tuột xuống tận bụng, phơi bày hai bầu ngực tròn trịa, trắng ngần của cô gái đôi mươi chưa từng bị bàn tay đàn ông nào chạm tới. Núm vú hồng hào co rúm lại dưới luồng gió buốt của máy lạnh. Khách VIP Hợp Đồng nuốt nước bọt cái ực, đôi mắt gã đỏ ngầu lên vì dục vọng tột độ. Gã cúi đầu xuống, dùng cái miệng đầy mùi rượu và thuốc lá ngoạm chặt lấy một bên ngực của Hân, cắn mút điên cuồng như một con thú đói gặp mồi.

Hân: "Đau... đau quá... Anh ơi, đừng... Đừng cắn em..."

Hân khóc thành tiếng, hai tay bấu chặt lấy drap giường trắng muốt dưới thân. Cơn đau từ bầu ngực bị cắn nghiến truyền thẳng lên đại não, nhưng gã đàn ông trên người cô không hề dừng lại. Bàn tay to béo của gã luồn xuống dưới gấu váy jeans ngắn của Hân, thô bạo kéo tuột chiếc váy cùng chiếc quần lót ren mỏng ra khỏi đôi chân cô.

Trong ánh đèn sáng tỏ của căn phòng, cơ thể khỏa thân của Hân phơi bày trọn vẹn. Làn da bánh mật mịn màng của cô gái miền sông nước giờ đây run rẩy dưới ánh mắt hau háu của kẻ săn mồi. Giữa hai đùi cô, vùng tam giác mật với đám lông tơ đen mềm đang khép chặt cố giấu đi âm hộ hồng hào, trinh nguyên. Khách VIP Hợp Đồng vội vã cởi phăng chiếc quần tây xám của mình, để lộ dương vật thô dài, cương cứng đỏ lựng với những sợi gân nổi gồ ghề. Gã dùng đầu gối thô bạo chen vào giữa hai đùi Hân, ép đùi cô dang rộng ra hai bên.

Khách VIP Hợp Đồng: "Nhìn xem lồn em khít thế này, bảo sao anh không thèm cho được. Hàng ngon thế này mà giấu kỹ quá."

Gã nắm lấy cu của mình, chà sát quy đầu ráp và nóng hổi lên môi âm đạo của Hân. Chất dịch nhờn thèm khát của gã trộn lẫn với sự khô khốc của cô tạo nên một cảm giác ma sát đau rát. Hân co rúm người lại, cố khép chặt chân nhưng gã đã dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến hai đầu gối cô xuống nệm. Gã không thèm có bất kỳ động tác dạo đầu nào để bôi trơn, cứ thế dùng sức mạnh của một kẻ đi săn đẩy mạnh quy đầu gồ ghề của dương vật vào sâu trong âm đạo khô khốc của cô.

Hân hét lên một tiếng đau đớn xé lòng khi cảm nhận một vật thể to lớn, thô bạo đang xé toạc da thịt mình. Màng trinh mong manh bị rách toạc ra dưới sức ép tàn nhẫn của quy đầu dương vật. Cơn đau buốt nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ châm thẳng vào da thịt khiến Hân cong người lên, hai tay cào cấu điên cuồng vào tấm drap giường để tìm điểm tựa chịu đựng. Dòng máu ấm nóng pha lẫn chút dịch nhầy trinh tiết bắt đầu rỉ ra từ cửa mình, chảy dọc theo cặp đùi trần mịn màng của cô, thấm vào lớp drap giường trắng xóa tạo thành những vệt đỏ thẫm rợn người.

Khách VIP Hợp Đồng: "Mẹ kiếp, còn trinh thật à? Đã quá! Lâu lắm rồi mới gặp được mối ngon thế này!"

Sự phát hiện này như liều thuốc kích thích cực mạnh khiến dục vọng của Khách VIP Hợp Đồng bùng phát điên cuồng. Gã bắt đầu dập mạnh hông, đẩy dương vật ra vào liên tục trong lồn Hân. Mỗi cú đâm của gã đều thô bạo và lút cán, bỏ qua mọi sự đau đớn của cô gái trẻ dưới thân. Âm đạo khô khốc của Hân bị cọ xát liên tục, máu trinh tiết làm chất bôi trơn bất đắc dĩ cho những cú nện điên cuồng của gã. Hân nhắm chặt mắt, nước mắt chảy tràn hai bên thái dương, thấm ướt một mảng gối. Cô cảm thấy mình như một món hàng vô tri đang bị người ta dày xéo, chà đạp không thương tiếc. Cô không còn cảm giác mình là một con người nữa, chỉ là một cái xác không hồn cho gã thỏa mãn thú tính.

Tiếng da thịt va chạm nhau bành bạch cùng tiếng thở dốc đầy thú tính của Khách VIP Hợp Đồng vang vọng khắp căn phòng máy lạnh. Gã lật người Hân lại, ép cô quỳ xuống giường theo tư thế từ phía sau. Hai tay gã bấu chặt lấy hông cô, móng tay ghì sâu vào da thịt để lại những vết hằn đỏ tấy trên làn da mịn màng. Gã lại tiếp tục đâm cu vào lồn cô từ phía sau. Mỗi lần dương vật thọc sâu vào tận cổ tử cung lại khiến Hân nấc nghẹn vì đau đớn và nhục nhã. Ở tư thế này, cô phải cúi rạp người xuống nệm, mông cong lên đón nhận sự giày xéo thô bạo.

Khách VIP Hợp Đồng: "Thế nào? Sướng không em? Rên lên cho anh nghe xem nào. Tiền nhiều thế kia mà câm như hến vậy hả?"

Hân mím chặt môi đến bật máu, quyết không để phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào theo ý gã. Sự câm lặng chịu đựng của cô càng làm tăng thêm thú tính chinh phục của gã đàn ông. Gã tiếp tục dày vò, đổi hết tư thế này sang tư thế khác, từ truyền thống sang úp thìa, rồi lại bắt Hân quỳ bò để đâm từ phía sau.

Sự thô bạo kéo dài liên tục, gã đẩy hông dồn dập khiến Hân chỉ biết chịu đựng cơn đau xé lòng. Thân thể cô run lên bần bật theo từng cú thúc tàn nhẫn của gã. Đầu gã chúi vào hõm cổ cô, thở hồng hộc.

Khách VIP Hợp Đồng: "Sắp... sắp ra rồi... Khít quá em ơi..."

Gã gầm gừ một tiếng đục ngầu, thúc mạnh liên tiếp ba cú lút cán vào sâu tận cùng âm đạo cô rồi đông cứng người lại. Dương vật gã giật mạnh liên hồi, phun từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cơ thể Hân, hòa lẫn với dòng máu trinh tiết vẫn còn rỉ ra ấm nóng.

Sau vài giây tận hưởng dư âm khoái cảm, gã đàn ông từ từ rút dương vật đã bắt đầu mềm oặt ra khỏi cửa mình Hân, tạo nên một tiếng động nhớp nháp ghê tởm. Gã lăn người nằm vật ra giường, chẳng thèm nhìn đến cô gái trẻ đang co rúm bên cạnh.

Khách VIP Hợp Đồng: "Đúng là tiền nào của nấy. Đáng đồng tiền bát gạo thật."

Gã châm một điếu thuốc lá, rít một hơi dài rồi nhả khói lên trần nhà. Mùi khói thuốc nồng nặc nhanh chóng quyện vào không khí lạnh ngắt của phòng máy lạnh. Gã đứng dậy, thong thả vào nhà tắm xả nước tẩy rửa. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, càng tô đậm thêm sự cô độc, tủi nhục của Hân trên chiếc giường lớn.

Hân nằm trơ trọi, hai chân vẫn còn dang rộng trong tư thế nhục nhã. Cơn đau nhức nhối ở vùng dưới lan tỏa khắp cơ thể, mỗi hơi thở của cô đều nhuốm màu ê chề. Nước mắt cô chảy tràn, làm nhòe đi ánh đèn trần lạnh lẽo. Cô cố sức khép chân lại, nhưng sự rách toạc bên trong âm đạo khiến cô rên khẽ vì đau buốt.

Một lát sau, gã khách bước ra, quần áo chỉnh tề. Gã cầm lấy chiếc ví da, liếc nhìn Hân một cái lạnh nhạt rồi với tay lấy xấp tiền đô đặt trên bàn kính quăng lên người cô.

Khách VIP Hợp Đồng: "Cầm lấy rồi tự bắt xe về. Lần sau ngoan ngoãn như vậy thì anh còn gọi."

Tiếng cửa phòng đóng sập vang lên khô khốc. Căn phòng chỉ còn lại một mình Hân cùng tiếng máy lạnh rầm rì chạy đều. Cô gượng dậy, đôi tay run rẩy nhặt từng tờ tiền đô la Mỹ rơi vương vãi trên nệm.

Hân siết chặt xấp tiền boa nhăn nhúm trong tay, mắt đăm đăm nhìn vào vệt máu đỏ thẫm trên drap giường trắng xóa.