Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân siết chặt vòng tay ôm eo Tuấn, áp mặt vào tấm lưng ấm áp của anh khi chiếc xe máy giảm tốc rồi rẽ vào con đường sát bãi biển Ba Động tối đen. Hơi ga của chiếc xe máy cũ lịm dần, bánh xe lún nhẹ xuống lớp cát pha bùn ở mép lộ. Hân cảm nhận được nhịp thở đều đặn của anh truyền qua lớp áo khoác mỏng, xoa dịu đi những cơn run rẩy vẫn chực chờ bóp nghẹt lồng ngực cô suốt dọc đường đi từ Vĩnh Long qua những dốc cầu lộng gió. 

Tuấn gạt chân chống, nghiêng xe để Hân bước xuống trước. Sự rung động từ yên xe máy dừng hẳn, chỉ còn tiếng xích xe lạch cạch vài tiếng rồi im bặt. Hân tháo nón bảo hiểm, đặt nó lên yên xe rồi cởi bỏ đôi giày cao gót nhọn hoắt mà cô thường phải mang để đứng suốt hàng giờ liền bên bàn nhậu. Cô muốn bước đi bằng chân trần trên cát mịn. Khi những ngón chân tiếp xúc với mặt cát mát lạnh, Hân cảm thấy một cảm giác tự do khó tả, nhưng cô vẫn đứng yên tại chỗ, đôi bàn tay hơi co lại vì chưa quen với khoảng không rộng lớn của biển đêm. Tuấn bước đến bên cạnh, bàn tay to bản của anh chủ động tìm kiếm và đan chặt lấy những ngón tay nhỏ nhắn của cô để tìm sự nâng đỡ. Cảm giác mát lạnh từ những hạt cát len vào kẽ ngón chân làm cô khẽ rùng mình, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay thô ráp của Tuấn đã ngay lập tức bao bọc lấy cô. Hân bước từng bước chậm rãi, cố giữ thăng bằng trên nền cát lún. Chiếc váy trắng tinh khôi cô mang theo vẫn nằm yên trong túi xách vải dù treo trên ghi-đông xe máy, còn lúc này cô chỉ mặc chiếc quần jeans ôm sát và chiếc áo thun dài tay mỏng. 

Gió từ khơi xa thổi vào lồng lộng, mang theo vị mặn mòi đặc trưng của biển khơi phả thẳng vào mặt. Nhưng Hân không chú ý đến biển rộng bao la ngoài kia. Mắt cô chỉ dán vào bóng lưng vững chãi của Tuấn đang đi bên cạnh cô trên nền cát mịn. Bàn tay anh siết nhẹ tay cô, những ngón tay đan chặt vào nhau không một kẽ hở. Hân cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy dọc cánh tay, xua đi cái lạnh lẽo đã bám riết lấy cô từ những phòng VIP máy lạnh buốt giá ở Vĩnh Long, nơi cô phải chịu đựng những trò đùa cợt vô hạ lưu của đám đàn ông hám của lạ.

Hân: "Anh Tuấn, đi thế này anh có mệt không? Từ Cần Thơ qua Vĩnh Long đón em, rồi lại chạy thẳng xuống đây..."

Tuấn quay sang nhìn Hân, nụ cười hiền lành hiện lên dưới ánh sáng mờ ảo của biển đêm.

Tuấn: "Anh không mệt. Nhìn thấy em là anh hết mệt liền. Ở đây yên bình quá phải không Hân? Không có tiếng la hét cụng ly, không có mùi khói thuốc nồng nặc."

Hân: "Dạ... Yên bình tới mức em thấy hơi sợ."

Tuấn: "Em sợ điều gì? Sợ sóng biển hay sợ bóng tối ngoài kia?"

Hân: "Em sợ mọi thứ ở đây chỉ là một giấc mơ. Em sợ khi tỉnh dậy, em lại đang đứng ở quán nhậu, phải mặc chiếc váy ngắn bó sát và cố nở nụ cười để rót bia cho những người đàn ông xa lạ."

Tuấn dừng bước, xoay người Hân lại đối diện với mình. Anh không trả lời ngay bằng những lời sáo rỗng. Đôi mắt anh sáng lên dưới ánh sáng lờ mờ của những ngôi sao xa xôi phản chiếu trên mặt nước, chứa đựng một sự kiên định khiến lòng Hân run rẩy. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vén vài sợi tóc bay lòa xòa trước trán cô ra sau vành tai, đầu ngón tay ấm áp lướt qua gò má cô.

Tuấn: "Đừng sợ, Hân. Có anh ở đây rồi. Anh đưa em đến đây là muốn em quên hết những chuyện không vui ở quán nhậu. Anh biết em đã phải chịu đựng nhiều khổ cực, nhưng anh không quan tâm em làm nghề gì, cũng không quan tâm những chuyện trước đây. Anh chỉ biết Hân của hiện tại, người con gái đang đứng trước mặt anh, là người anh muốn che chở và yêu thương bằng cả tấm lòng."

Hân nghẹn họng. Những lời nói của Tuấn như một dòng nước ấm dội thẳng vào trái tim đã khô héo, chai sạn của cô, nhưng đi kèm với đó là một nỗi đau đớn đến nghẹt thở. Quá khứ dơ bẩn với gã Khách VIP Hợp Đồng hiện về rõ mồn một trong tâm trí cô. Hân nhớ lại căn phòng khách sạn nồng nặc mùi máy lạnh hôm đó, nhớ lại cảm giác đau đớn tột cùng khi trinh tiết của mình bị tước đoạt thô bạo để đổi lấy xấp tiền đô la đầu tiên. Rồi đến những bàn tay thô bạo của gã Khách VIP Phòng Lạnh liên tục nắn bóp bầu ngực và đùi cô trong tiếng cười hô hố sặc mùi cồn. Và đỉnh điểm của sự nhục nhã ê chề là khi cô phải quỳ dưới chân Ông Khách Già bất lực, ngậm lấy bộ phận sinh dục nhăn nheo của lão để nhận số tiền boa năm triệu đồng gởi về quê cho cha nằm viện. 

Những ký ức đó giống như những bóng ma gớm ghiếc lao vào xé nát tâm hồn cô. Hân cúi gục đầu xuống, cố giật bàn tay mình ra khỏi cái nắm tay ấm áp của Tuấn. Nỗi mặc cảm tự ti dâng trào dữ dội trong lòng cô gái trẻ. Cô thấy mình thật dơ bẩn, thật không xứng đáng với sự sạch sẽ và lương thiện của một người đàn ông như anh.

Hân: "Anh Tuấn... anh không biết đâu... Em không tốt đẹp như anh nghĩ đâu. Em đã... em đã làm những việc... rất dơ bẩn. Em không xứng đáng để anh đối xử tốt như vậy."

Tuấn: "Hân, nhìn anh này."

Tuấn không để cô lùi bước trên cát lún. Anh tiến lên một bước gần hơn, hai tay ôm lấy khuôn mặt thanh tú của cô, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên chóp mũi cô, xua tan đi cái lạnh của gió biển đang gào rít xung quanh.

Tuấn: "Anh không cần biết và cũng không muốn biết những chuyện đã qua. Ai cũng có những lúc phải đối mặt với nghịch cảnh, phải đưa ra những lựa chọn khó khăn để tồn tại. Anh yêu em vì chính tâm hồn của em, vì sự kiên cường của em khi phải gánh vác cả gia đình trên vai. Quá khứ là quá khứ, từ nay về sau, cuộc đời em đã có anh bên cạnh gánh vác cùng. Em không được nói mình dơ bẩn nữa, nghe không?"

Nước mắt Hân không kìm được nữa, trào ra ngoài, lăn dài trên má nóng hổi, thấm qua những ngón tay của Tuấn. Cô khóc không phải vì đau đớn hay nhục nhã như những lần trước, mà là vì một niềm hạnh phúc quá đỗi bất ngờ và chân thật. Trong lòng cô, cuộc chiến tâm lý giữa sự mặc cảm tội lỗi và khát vọng được yêu thương cuối cùng đã nghiêng về phía ánh sáng. Cô muốn được sống, muốn được yêu và được tôn trọng như một con người bình thường.

Tuấn áp môi mình lên môi Hân trong một nụ hôn sâu lắng, kích thích sự tự nguyện dâng hiến từ sâu trong tâm hồn cô. Đầu tiên là một cái chạm nhẹ nhàng, thăm dò đầy nâng niu, như thể anh đang nâng niu một đóa hoa dễ vỡ trước cơn bão biển. Đôi môi mềm mại của Tuấn khẽ mút lấy môi trên rồi môi dưới của cô. Hân đứng yên trong giây lát, cả người hơi cứng lại vì chưa quen với sự dịu dàng này. Trải nghiệm về nụ hôn trong quá khứ của cô chỉ toàn là những cú cưỡng ép thô bạo, những khuôn miệng đầy mùi rượu bia và thuốc lá sộc thẳng vào cổ họng khiến cô muốn nôn mửa. 

Nhưng rất nhanh, sự ấm áp từ đôi môi anh, mùi hương nam tính thanh sạch không chút hơi men cồn cào đã đánh thức những khát khao yêu đương bị chôn vùi bấy lâu trong cô. Hân khẽ hé mở làn môi, chủ động đón nhận đầu lưỡi của Tuấn luồn vào bên trong. Nụ hôn dần trở nên sâu lắng và nồng nàn hơn. Tuấn quấn quýt lấy lưỡi cô, hút hết những giọt nước mắt mặn chát đang chảy xuống khóe miệng cô. Cảm giác kích thích và dễ chịu lan tỏa khắp các dây thần kinh, khiến đầu óc Hân ong lên. Cô không còn cảm thấy ngột ngạt hay muốn nôn mửa nữa. Đây là sự tự nguyện, là sự dâng hiến xuất phát từ tình yêu thuần khiết nhất mà cô hằng ao ước. Cô vòng tay lên cổ anh, siết chặt lấy bả vai săn chắc của Tuấn, cố gắng kéo anh lại gần mình hơn nữa để khoảng cách giữa hai cơ thể hoàn toàn biến mất.

Hân bật khóc thành tiếng vì hạnh phúc chân thật khi bàn tay Tuấn luồn dưới vạt áo thun mỏng mơn trớn tấm lưng trần của cô. Bàn tay anh to bản, thô ráp đầy những vết chai sạn của một người lao động kỹ thuật, nhưng khi chạm vào làn da mịn màng ở thắt lưng cô, nó lại vô cùng nhẹ nhàng và nâng niu. Anh luồn tay qua gấu áo thun dài tay, lướt dọc theo sống lưng cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh tiếp xúc trực tiếp với da thịt trần trụi khiến Hân khẽ run lên, một luồng khoái cảm êm dịu chạy thẳng vào tim cô. 

Anh không hề bóp mạnh hay cấu véo thô bạo vào ngực, đùi cô như đám khách say xỉn trong phòng VIP. Từng cái vuốt ve của anh dọc theo các đốt sống lưng, rồi dừng lại vuốt ve bờ vai gầy guộc của cô đều đong đầy sự trân trọng. Hân cảm nhận rất rõ từng đầu ngón tay ấm áp của anh đang di chuyển chậm rãi trên da thịt mình. Cảm giác thô ráp từ những vết chai tay của anh cọ xát vào làn da mềm mại của cô không hề gây đau đớn, ngược lại nó mang đến một cảm giác an toàn tuyệt đối, như một tấm lá chắn bảo vệ cô khỏi mọi giông bão cuộc đời. Hân gục đầu vào hõm vai Tuấn, tiếng khóc thút thít nhỏ dần, chỉ còn lại những hơi thở dốc dồn dập hòa vào tiếng sóng biển vỗ rì rào ngoài khơi. Cô cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh áp sát vào ngực mình, đập liên hồi như muốn hòa chung một nhịp với trái tim cô.

Hân: "Tuấn... đừng buông em ra... Em xin anh, đừng bao giờ để em quay lại nơi đó nữa."

Tuấn: "Anh sẽ không bao giờ buông tay em. Anh hứa. Từ nay về sau, anh sẽ là nhà của em."

Tuấn siết chặt vòng tay, ôm trọn thân hình mảnh mai của cô vào lòng. Bờ môi anh di chuyển từ môi cô xuống cằm, rồi rải những nụ hôn nhẹ nhàng lên chiếc cổ ba ngấn mịn màng và bờ vai thơm hương con gái của Hân. Mỗi nơi môi anh đi qua đều thắp lên một ngọn lửa ấm áp, thiêu rụi hoàn toàn những mặc cảm nhơ nhớp cuối cùng còn sót lại trong tâm trí cô. Hân nhắm mắt, hoàn toàn đắm chìm vào cảm giác được yêu thương và tôn trọng đúng nghĩa. Cô cảm giác như mình được tái sinh, được rũ bỏ lớp vỏ bọc chai sạn vô cảm để trở lại làm một cô gái đôi mươi biết rung động và khao khát hạnh phúc.

Cơn gió biển đêm thổi qua, làm những lọn tóc đen dài của Hân bay bay, quấn lấy gương mặt cương nghị của Tuấn. Giữa không gian bao la tối đen của biển Ba Động, hai cơ thể đứng áp sát vào nhau, sưởi ấm cho nhau bằng nhiệt độ tự nhiên của da thịt và sự chân thành của hai tâm hồn đồng điệu. Tuấn khẽ buông lỏng vòng ôm, cúi xuống nhìn khuôn mặt đẫm lệ nhưng đã rạng rỡ nụ cười nhẹ của Hân. Anh dịu dàng dùng ngón tay cái lau đi vệt nước mắt còn đọng trên nốt ruồi dưới đuôi mắt trái của cô.

Tuấn: "Đi thôi em. Gió lạnh rồi, anh đưa em về phòng nghỉ ngơi."

Hân: "Dạ..."

Tuấn bế xốc Hân lên trong vòng tay vững chãi, bước nhanh về phía ánh đèn mờ phát ra từ ban công phòng khách sạn sát biển trong khi Hân áp sát mặt vào vòm ngực nóng hổi của anh.