Nghe chương 3

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Điện nuốt nước bọt ực một cái, họng khô khốc như có một vốc cát chèn ngang. Cậu không dám nhìn thẳng vào đôi mắt xếch đang long lanh nước của dì họ, nhưng hai đùi cậu vẫn dán chặt vào đùi cô, cứng ngắc không chịu dịch ra một phân. Cái nóng hầm hập từ bắp thịt đẫy đà của Son truyền qua lớp vải mỏng, lan nhanh vào da thịt cậu thiếu niên mười tám tuổi, làm đầu óc cậu rối loạn. Câu hỏi lửng lơ của Son giống như một mồi lửa ném thẳng vào đống rơm khô trong lòng Điện, khiến dòng máu trong người cậu sôi sùng sục.

“Dì... dì nói cái gì kỳ cục vậy dì Son?” Điện lắp bắp, giọng run run, cố ép mình lùi ra nửa tấc nhưng phần hông vẫn như bị hút chặt vào mông Son. “Con... con đâu có biết gì mấy chuyện đó.”

Son khẽ cười thành tiếng, âm thanh lơi lả phát ra từ lồng ngực đẫy đà đang phập phồng sát bên cánh tay Điện. Cô nhích gần hơn chút nữa, bờ vai tròn trịa cọ xát vào bắp tay rám nắng của đứa cháu họ. 

“Không biết thì dì chỉ. Hay là con không muốn biết?” Son thì thầm, ngón tay trỏ chầm chậm vẽ những vòng tròn vô hình trên đầu gối Điện, luồn qua mép quần đùi thô ráp, khều nhẹ vào phần da thịt nhạy cảm phía trong đùi cậu. “Dì thấy con đi câu mà mắt cứ ngó nghiêng vô vách buồng nhà dì hoài. Bộ tưởng dì không biết hả?”

Điện đỏ bừng mặt, hai tai nóng ran như hai miếng ớt chín dưới nắng chiều. Cậu muốn đứng dậy bỏ chạy về nhà, đầu óc nghĩ đến cảnh bà ngoại đang ngồi dưới bếp canh nồi cá kho, nếu cậu về trễ không có cá sặc làm cơm chiều thì chắc chắn sẽ ăn đòn roi mây vào mông. Nhưng sự tò mò mãnh liệt của tuổi mười tám lại níu chân cậu lại. Cơ thể săn chắc của người đàn bà hai mươi tám tuổi sát bên cạnh tỏa ra một mùi hương đầy mê hoặc – mùi mồ hôi hăng nồng trộn lẫn với mùi xà bông cô bông lài thoang thoảng từ làn da ẩm ướt. Dưới lớp quần đùi rộng, dương vật của Điện đã trướng to, căng lên cứng ngắc đến mức đầu khấc cọ vào lớp vải thô ráp đau điếng, rỉ ra một giọt dịch nhờn ấm nóng.

“Ngoại... ngoại mà thấy con về trễ là ngoại chửi chết đó dì Son.” Điện cố tìm một cái cớ để thoái thác, nhưng giọng nói của cậu lại nhỏ rí, không có chút sức lực nào để kháng cự. “Mấy con cá sặc này chưa làm vảy nữa...”

“Kệ bà ngoại đi. Lát dì nói dì giữ con lại phụ dọn cỏ rẫy là xong chứ gì.” Son cắt lời cậu, giọng khàn đặc đầy vẻ quyết đoán nhưng lại mềm nhũn như nước ruộng mùa nổi. 

Cô buông gấu quần đen đang túm chặt ra, chầm chậm luồn tay xuống dưới, nắm lấy cổ tay Điện. Da cậu nóng hổi như người đang lên cơn sốt, mạch máu nơi cổ tay đập nhanh, mạnh mẽ, giãy giụa như một con cá trê mắc cạn trên bùn nhão. Sức kéo của người đàn bà đang lúc khát tình mạnh mẽ lạ lùng. Cô giật mạnh một cái, khiến Điện đứng bật dậy theo quán tính, suýt nữa đá lật chiếc rổ tre đựng mấy con cá sặc với mồi trùng bên cạnh. 

Hai người bỏ lại hai cây cần câu tre cắm hờ bên bờ kênh Vàm ruộng, đi sâu vào lối mòn nhỏ rẽ vào rẫy khóm của nhà Son. 

Lối đi này hẹp té, hai bên là những bụi khóm già cao ngang hông, lá khóm nhọn hoắt chĩa ra như răng cưa, cào vào ống quần đùi và bắp chân trần của Điện rát buốt. Son đi trước, chiếc nón lá treo sau lưng đung đưa theo nhịp hông căng đầy dưới lớp quần đen rộng bản. Điện đi ngay sau, mắt không tự chủ được mà dán chặt vào cái mông tròn trịa của dì họ đang chuyển động nhịp nhàng sau mỗi bước chân. 

Vì lối đi quá hẹp, thỉnh thoảng Son lại cố tình đi chậm lại. Mỗi lần như vậy, phần mông căng tròn của cô lại va chạm trực tiếp vào đùi và vùng hạ bộ của Điện. Sự đụng chạm vô tình nhưng cực kỳ kích thích đó làm Điện nín thở, mỗi bước đi đều run rẩy. Mỗi lần mông Son cọ vào đầu dương vật đang dựng đứng của Điện qua lớp vải mỏng, cậu lại giật bắn người, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi mồ hôi nồng nàn của cô, quyện với mùi lá khóm bị chân người dẫm nát dưới nắng chiều, xộc thẳng vào mũi Điện, khiến khoang mũi cậu ngứa ngáy, dương vật dưới lớp quần đùi thô ráp càng thêm căng tức, đầu cu rỉ thêm chất nhờn ấm nóng dính chặt vào da đùi.

“Dì Son... đi chậm thôi dì... khóm cào rát quá.” Điện kêu khẽ, tay vịn lấy một thân cây dừa nước bên đường để giữ thăng bằng khi chân cậu bước hụt vào một hốc bùn nhỏ.

Son quay đầu lại nhìn Điện, đôi mắt xếch lấp lánh tia nhìn đầy ẩn ý. Cô không những không đi chậm lại mà còn đứng chờ cậu sát một bên bụi khóm. Khi Điện bước tới, Son chủ động áp sát hông mình vào người cậu, để hai đùi cọ mạnh vào nhau giữa lối đi chật hẹp.

“Rát thì vô nhà chồi dì xức dầu cho. Gần tới rồi, chịu khó chút đi con.” Son thì thầm, bờ môi mọng ghé sát tai Điện phả ra làn hơi nóng ấm làm cậu rùng mình.

Phía trước, căn nhà chồi canh rẫy khóm hiện ra dưới bóng những tán dừa nước um tùm. Đây là căn chồi nhỏ do ba của Son dựng tạm bằng lá dừa nước và cột tre để trú nắng trưa, quanh năm ẩm thấp, vắng bóng người qua lại vì nằm khuất sâu trong rẫy. 

Son dùng một tay đẩy tấm liếp che cửa bằng lá dừa khô sang một bên, kéo Điện bước vào trong rồi lập tức hạ tấm liếp xuống. Không gian bên trong nhà chồi tối lờ mờ, chỉ có vài vệt nắng mảnh lọt qua kẽ vách lá, chiếu rọi những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng trong không khí nóng hầm hập. Mùi lá dừa khô mục, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của hai người nhanh chóng bao trùm lấy không gian chật hẹp.

Điện đứng tựa lưng vào cây cột tre chống chồi, hai tay buông thõng, ngực phập phồng liên tục. Cậu run rẩy nhìn Son. Son đứng đối diện cậu, khoảng cách gần đến mức Điện cảm nhận được hơi nóng t��a ra từ khuôn mặt đỏ ửng và bờ môi mọng đang hé mở của cô.

“Dì Son... lỡ có người ta đi qua thấy bây giờ... rẫy bên cạnh hình như có tiếng ai chém lá dừa đó dì.” Điện nói nhỏ, giọng run bần bật vì sợ hãi lẫn kích thích. Cậu dáo dác nhìn qua kẽ vách lá, lòng đầy lo sợ nhưng hai chân vẫn đứng chôn chặt tại chỗ.

“Ai mà thấy ngoài rẫy vắng này. Tầm này người ta lo gom đồ về nấu cơm chiều hết rồi, có mình dì với con ở đây thôi.” Son bước tới một bước, áp sát ngực mình vào ngực Điện. 

Cô đưa hai tay lên, chầm chậm cởi chiếc cúc áo bà ba đầu tiên sát cổ. Ánh mắt cô dán chặt vào khuôn mặt ngây ngô của đứa cháu họ, thưởng thức sự bối rối tột độ của cậu.

Điện đứng trân trối nhìn. Từng chiếc cúc áo bằng nhựa màu nâu từ từ tuột ra khỏi khuyết vải. Son tách hai vạt áo bà ba sờn rộng sang hai bên. Dưới lớp áo bà ba, cô không mặc nịt ngực. Đôi gò bồng đảo căng tròn, đẫy đà của người đàn bà hai mươi tám tuổi phơi bày hoàn toàn trước mắt cậu thiếu niên mười tám. Da thịt cô ngăm bánh mật nhưng bầu ngực lại trắng hơn hẳn, tròn trịa và trĩu nặng dưới ánh sáng mờ ảo của nhà chồi. Hai núm vú màu nâu sẫm, to bằng đầu ngón tay út, đang co rút lại, dựng đứng lên dưới tác động của luồng gió mát hiếm hoi lọt qua khe lá.

Điện nín thở, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cặp vú đang phập phồng trước mặt. Cậu chưa bao giờ được nhìn thấy ngực đàn bà ở cự ly gần thế này, nhất là khi đó lại là bộ ngực của dì họ mình. Hai bầu sữa căng mọng như hai trái vú sữa chín cây, lấp lánh những hạt mồ hôi mịn màng ở khe ngực sâu hoắm.

“Đẹp không Điện?” Son hỏi khẽ, giọng cô run lên vì kích thích khi thấy ánh mắt thèm khát của Điện dán chặt vào ngực mình.

“Đẹp... đẹp quá dì Son...” Điện nuốt nước bọt, hai tay cậu siết chặt vào hai bên hông quần đùi, không dám đưa ra chạm vào vì sợ mình thô lỗ.

Son cầm lấy bàn tay to lớn, thô ráp của Điện. Bàn tay cậu đầy những vết sẹo nhỏ do lá mía cào và những vết chai sạn vì cầm cuốc cầm chèo. Cô chầm chậm đặt lòng bàn tay nóng hổi của cậu lên bầu ngực trái của mình, nơi trái tim cô đang đập thình thịch liên hồi sau lớp thịt mềm mại.

“Ấm không?” Son hỏi, lông mày khẽ nhướng lên.

Lòng bàn tay Điện chạm vào làn da mịn màng, mát rượi nhưng bên trong lại nóng hổi của Son. Cậu khẽ gật đầu, các ngón tay tự động co lại theo bản năng, bóp nhẹ vào khối thịt mềm mại, đàn hồi dưới lòng bàn tay. Cảm giác da thịt phụ nữ căng tràn, mềm nhũn làm cậu run bắn người. Điện lắp bắp:

“Mềm quá dì... con... con sợ làm dì đau.”

“Mạnh tay chút đi, dì không đau đâu. Con cứ bóp mạnh vô, bóp cho dì sướng.” Son thở dài một tiếng dâm đãng, cô tự chủ động ưỡn ngực ra phía trước, ép bầu vú vào lòng bàn tay Điện.

Sự hướng dẫn của dì họ làm Điện mất hết lý trí. Cậu dùng cả hai tay ôm trọn lấy hai bầu vú của Son, ra sức nhồi bóp. Những ngón tay thô ráp của cậu miết mạnh lên làn da bánh mật, làm bầu ngực cô biến dạng dưới sức ép của cậu thiếu niên tuổi mười tám. Núm vú của Son cọ sát vào lòng bàn tay Điện, cứng ngắc như hai hạt sỏi nhỏ. Son rên rỉ khẽ, đầu ngửa ra sau, hai tay cô đan vào mái tóc húi cua cứng ráp của Điện, ghì chặt đầu cậu cúi xuống ngực mình.

Điện ghé sát môi vào bầu ngực cô, ngửi lấy mùi da thịt nồng nàn trên cổ và ngực Son. Cậu dùng chiếc lưỡi nóng bỏng liếm láp xung quanh quầng vú nâu sẫm, rồi ngậm chặt lấy núm vú của Son, dùng răng day nhẹ rồi mút mạnh.

“Ưm... Điện... mạnh lên chút nữa con... ực... ngon quá...” Son rên rỉ thành tiếng, hai chân cô khẽ khép lại, cọ xát hai đùi vào nhau vì âm đạo bên trong quần đen đã ướt đẫm nước nhờn, ngứa ngáy khôn cùng.

Điện bắt đầu bạo dạn hơn. Bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ, cậu không còn vẻ rụt rè ban nãy nữa mà ra sức bú mút hai bầu vú của Son như một đứa trẻ khát sữa, tạo ra những tiếng “chùn chụt” vang lên đều đặn trong căn chồi tối tăm. 

Bàn tay Son rời tóc Điện, luồn xuống dưới, chạm vào cạp quần đùi vải thô của cậu. Điện giật mình, khựng lại một nhịp khi bàn tay cô chạm vào vùng bụng dưới săn chắc, nhưng bàn tay Son đã nhanh chóng luồn vào trong lớp quần đùi, chạm trực tiếp vào dương vật đang căng cứng của cậu. Lòng bàn tay thô ráp của Son áp vào thân cu nóng hổi, dọc theo những sợi gân nổi cộm đang đập liên hồi dưới lớp da nhạy cảm.

“Để dì cởi ra cho nhẹ người.” Son thì thầm bên tai Điện, hơi thở cô nóng rực.

Cô đẩy Điện ngồi lùi lại trên chiếc phản tre cũ đặt góc chồi. Chiếc phản tre phát ra tiếng cọt kẹt quen thuộc dưới sức nặng của hai cơ thể. Son quỳ gối dưới sàn đất nện, hai tay nắm lấy cạp quần đùi của Điện, dứt khoát kéo tuột xuống tận đầu gối cậu, để lộ toàn bộ phần thân dưới của cậu thiếu niên.

Dưới ánh sáng mờ ảo của nhà chồi, con cu của Điện bật ra đầy kiêu hãnh. Đó là một dương vật mập mạp của tuổi trẻ, dài gần gang tay, màu hồng sẫm ở phần đầu khấc và sậm màu dần về phía gốc cu vốn rậm rạp lông tơ đen nhánh. Thân dương vật nổi rõ những đường gân nổi dọc ngang, cứng ngắc như một khúc gỗ mun, đầu cu đã rỉ ra một giọt dịch trong suốt, óng ánh dưới vệt nắng rọi nghiêng qua vách lá dừa nước.

Son nhìn chằm chằm vào dương vật của Điện, hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng. Cô đưa tay nắm lấy gốc cu, ngón cái miết mạnh từ dưới lên trên, quét qua rãnh quy đầu làm Điện giật bắn người, hông khẽ đưa về phía trước theo bản năng.

“Dì... dì Son... con sướng quá...” Điện thở dốc, hai tay bám chặt vào mép phản tre, đầu gối run lẩy bẩy dưới sàn đất.

Son không nói gì. Cô cúi đầu sát vào đùi Điện, mùi nam tính hăng nồng tỏa ra từ đũng quần cậu bao trùm lấy cô. Son thè lưỡi, liếm láp một vòng quanh hai hòn dái săn chắc nằm dưới gốc cu của Điện, rồi dọc theo thân dương vật nóng rực lên tận đầu khấc, liếm sạch giọt dịch nhờn đang đọng ở đầu cu.

Điện ngửa mặt lên trần lá dừa nước của nhà chồi, miệng há hốc, hàm răng nghiến chặt để không hét lên thành tiếng. Cảm giác lưỡi Son mềm mại, ẩm ướt lướt trên lớp da nhạy cảm của dương vật làm cậu sướng đến tê dại cả da đầu.

Son ngước mắt nhìn biểu cảm sung sướng đến cực điểm của cậu cháu họ. Cô hé bờ môi mọng, từ từ ngậm lấy đầu cu của Điện vào sâu trong khoang miệng ấm nóng của mình. 

Màn khám phá đầu tiên bắt đầu. Son dùng lưỡi bao bọc lấy quy đầu, mút mạnh một cái tạo ra tiếng “chụt” dâm đãng. Cô bắt đầu đưa đầu lên xuống, nhịp nhàng nuốt trọn nửa thân dương vật của Điện vào trong vòm họng, rồi lại nhả ra, để lại vệt nước bọt óng ánh bao bọc khắp con cu đang nóng ran.

Mỗi lần Son thụt đầu xuống, đầu cu của Điện lại chạm vào sâu trong cổ họng cô, tạo ra những tiếng ực nghẹn ngào. Điện bấu chặt ngón tay vào sàn tre, mông không tự chủ được mà hơi nhấc lên, thúc nhẹ vào khuôn miệng đang mút mát của dì họ. Bên ngoài nhà chồi, gió rẫy bắt đầu thổi mạnh, làm những tàu lá dừa nước xào xạc liên hồi, hòa cùng tiếng thở dốc và tiếng mút mát ướt át vang lên đều đặn trong căn chồi tối tăm.