Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Bóng tối trong nhà ngoài như đặc quánh lại, nuốt chửng lấy bóng dáng nhỏ thó nhưng đanh thép của bà Hai. Son vẫn quỳ rạp dưới nền đất nện lạnh ngắt, hai tay bấu chặt lấy gấu quần đen đầy vết đất cát bám từ rẫy khóm ban chiều. Lời đe dọa thắt cổ của người mẹ vẫn còn ong ong bên tai cô như tiếng sấm giữa trời quang, khiến toàn thân cô run bần bật, máu trong người như đông cứng lại. 

Khi bà Hai vừa định quay lưng bước đi về phía buồng, Son chợt giật mình tỉnh dậy khỏi cơn chết lặng. Bản năng tự vệ trỗi dậy điên cuồng. Cô hiểu rõ nếu để mẹ mang cơn giận này đi ngủ, hoặc nếu bà âm thầm đi kể với má của Điện, hay tệ hơn là bà tự tử thật, thì cuộc đời cô ở cái xứ Vĩnh Bình Nam này coi như chôn thây dưới sình bùn. Son lồm cồm bò tới, hai đầu gối kéo lê trên nền đất nện lồi lõm, cô đưa bàn tay run rẩy chụp lấy vạt áo bà ba sờn cũ của mẹ.

"Mẹ ơi... con lạy mẹ, mẹ bớt giận nghe con giải thích..." Giọng Son lạc đi, nghẹn ngào trong nước mắt. "Lúc nãy con hoảng quá, con bị mẹ đánh đau với con Lành nó ép quá nên con mới nói bậy nói bạ đại cho xong... Chứ thiệt tình con với thằng Điện không có làm cái chuyện thất đức đó mẹ ơi!"

Bà Hai dừng bước, nhưng bà không quay mặt lại, bờ vai còng dưới lớp áo vải úa màu khẽ giật mạnh đầy ghê tởm. "Mày còn muốn chối nữa sao Son? Chính miệng mày vừa mới nhận tội, mày lạy lục tao đừng nói cho ai biết. Giờ mày quay ngoắt lại chối phăng là sao?"

"Con hoảng quá mẹ ơi!" Son khóc nấc lên, hai tay siết chặt lấy chéo áo của mẹ như bám vào sợi dây cứu mạng cuối cùng. "Mẹ nghĩ coi, con Lành nó mới về làm dâu cái nhà này, nó lúc nào cũng kiếm chuyện đâm thọc để hạ uy tín của con. Nó ghét con từ hồi nào tới giờ mẹ biết mà. Chiều nay thằng Điện đi làm rẫy về ghé qua bưng phụ con cái lu nước dưới bếp. Trời nóng nực, bếp lửa hầm hập thì con với nó đứa nào đứa nấy mồ hôi nhễ nhại, áo quần xộc xệch là chuyện thường. Con Lành nó đi ngang qua thấy vậy, nó tự suy diễn rồi nó gièm pha với mẹ để mẹ đánh chửi con, đuổi con ra khỏi nhà này cho rảnh mắt nó. Con thề có trời đất chứng giám, con với thằng Điện là dì cháu ruột rà, con chỉ coi nó như đứa con đứa cháu trong nhà, chỉ bảo nó mấy việc lặt vặt chứ đâu có làm cái trò đồi bại đó!"

Bà Hai quay phắt người lại. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu leo lét trên bàn thờ hắt xuống, rọi rõ khuôn mặt nhăn nheo, chằng chịt nếp nhăn đang co rúm lại vì tức giận của bà. Bà cúi xuống, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của con gái, ngón tay gầy guộc như cành củi khô chỉ thẳng vào trán Son:

"Mày thề? Mày dám đem trời đất ra thề thốt cho cái nết hư hỏng của mày hả Son? Tao đẻ mày ra, tao nuôi mày hai mươi tám năm trời, cái tánh mày thế nào tao không rõ sao? Hồi chiều tao thấy thần sắc mày lấm lét, ngực áo trễ tràng, mắt mày nhìn thằng Điện không giống ánh mắt của một người dì nhìn cháu. Con Lành nó có thể ghét mày, nhưng nó không khùng tới mức đặt điều một chuyện tày đình liên quan đến danh dự dòng họ để rước họa vào thân! Mày nhìn thẳng vào mắt tao đây nè, mày dám nói mày chưa từng đụng chạm gì vô người thằng Điện không?"

Son nghẹn họng. Ánh mắt lạnh căm như nước dưới lòng kênh của mẹ khiến cô lạnh toát sống lưng. Đôi môi cô mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào rõ ràng. Sự hoảng loạn tột cùng làm cô run rẩy, cô biết mình không thể che giấu hoàn toàn, nhưng cô phải tìm cách giảm nhẹ tội lỗi.

"Mẹ... con..." Son cúi đầu, trán chạm sát vào bàn chân thô ráp, nứt nẻ của bà Hai. "Con... con thừa nhận là dạo này con có hơi gần gũi chỉ dạy nó làm rẫy, có đôi lúc chị em dì cháu giỡn hớt không đúng mực... nhưng tụi con chưa có làm cái gì quá giới hạn hết mẹ. Con xin mẹ tin con lần này. Con biết lỗi rồi, từ nay con sẽ giữ khoảng cách với nó, không dám giỡn hớt hay đi chung nữa. Mẹ đừng giận mà nghĩ quẩn, tội nghiệp con..."

Bà Hai hít một hơi thật sâu, tiếng thở khò khè dường như nghẹn lại ở cổ họng đầy đờm của tuổi già. Mùi dầu gió xanh nồng nặc từ người bà phả ra khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Bà dùng sức gạt mạnh tay Son ra khỏi vạt áo mình, giọng bà trầm xuống, lạnh lùng nhưng chứa đựng một sự kiên quyết không thể lay chuyển:

"Mày nghe cho rõ đây Son. Tao không cần biết tụi mày đã đi tới đâu. Nhưng cái giống cấm kỵ đó, chỉ cần nhen nhóm một chút thôi là đã đủ bôi tro trát trấu vào mặt cái nhà này rồi. Từ ngày mai, mày ở nhà dệt chiếu với tao. Tao đi đâu mày đi đó, cấm tiệt không cho mày bước ra rẫy một mình. Thằng Điện tao cũng sẽ qua nói khéo với má nó, kêu nó kiếm việc khác bên đằng nội mà làm, cấm cửa không cho nó bước qua ngõ nhà này nữa. Nếu tao còn thấy mày liếc mắt đưa tình hay lén lút gặp nó một lần nào nữa..." Bà Hai chỉ tay lên cái xà nhà bằng gỗ tràm đen nhẻm phía trên đầu, "... tao sẽ tự tay treo cổ lên đó cho mày vừa lòng. Lúc đó mày tha hồ mà đi kiếm trai, không ai cản mày nữa!"

Nói xong, bà Hai quay lưng đi thẳng về phía bàn thờ, thắp ba nén hương cắm vào bát lư đồng. Khói hương nghi ngút bốc lên hòa cùng mùi dầu gió nồng nặc khiến Son cảm thấy lồng ngực mình như bị đá đè, ngạt thở đến phát điên. Cô lồm cồm bò dậy, quay người chạy biến vào buồng, đóng sập cánh cửa ván ép lại.

Căn buồng của Son chật hẹp và tối tăm. Cô nằm vật xuống chiếc giường tre cũ kỹ, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt ướt đẫm cả gối. Đêm đã về khuất, không gian tĩnh mịch của vùng quê Vĩnh Bình Nam chỉ còn tiếng côn trùng ngoài rẫy khóm kêu ra rả không ngừng. Tiếng gió rít qua khe vách lá nghe như tiếng thở dài oán hận.

Chỉ một vách tre mỏng ngăn cách giường Son với phòng của vợ chồng Tấn.

Đúng lúc này, những âm thanh quen thuộc mà Son căm ghét nhưng cũng thèm khát nhất lại bắt đầu vang lên từ bên kia vách.

Tiếng chiếc giường tre cọ kẽo kẹt: *cạch... cạch... cạch...*

Tiếng Lành rên rỉ nho nhỏ, giọng đầy vẻ nũng nịu của người đàn bà đang được nuông chiều: "Ưm... anh Tấn... nhè nhẹ thôi... mẹ nghe bây giờ..."

Tiếng Tấn thở dốc dồn dập, giọng trầm đục chứa đầy dục vọng của gã đàn ông lực điền: "Kệ đi... mẹ ngủ say rồi... Em nằm nghiêng qua đây..."

Sau đó là tiếng da thịt chạm nhau bành bạch, tiếng thở hắt ra đầy khoái lạc của cặp vợ chồng mới cưới. Những âm thanh đó truyền qua vách tre mỏng, dội thẳng vào tai Son, khơi dậy ngọn lửa dục vọng bùng cháy mãnh liệt trong lòng cô. Cơn thèm khát thể xác bị đè nén suốt cả ngày qua, cộng thêm sự căng thẳng tột độ sau trận cãi vã với mẹ, giờ đây trỗi dậy điên cuồng, mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi trước lời đe dọa của bà Hai.

Son nằm co người lại, hai đùi khép chặt vào nhau. Hơi nóng tự thân bắt đầu bốc lên hầm hập. Cô đưa tay xuống dưới lớp quần đen rộng ống, luồn qua lớp vải mỏng của chiếc quần lót sờn rách, chạm trực tiếp vào vùng lông mu rậm rạp và ráo hoảnh ban nãy, nhưng giờ đây đã ướt đẫm dịch nhờn tự bao giờ. Lồn của cô nóng hổi, căng nhức và ngứa ngáy đến khó chịu. 

Son dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên hạt đậu nhỏ đang sưng cứng giữa hai mép lồn. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ oằn người trên chiếc chiếu rách.

"Ư... Điện... cu của mày..." Son rên rỉ khe khẽ trong miệng, hàm răng nghiến chặt vào góc gối để không phát ra tiếng động nào lọt qua vách gỗ.

Mỗi cú cọ xát của ngón tay chỉ làm cô thêm run rẩy, nhưng nó không thể thỏa mãn được cơn khát đang thiêu đốt từ sâu bên trong âm đạo. Cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên gương mặt góc cạnh đen nhẻm của Điện, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhưng ánh lên tia nhìn rực lửa khi nhìn cơ thể cô. Cô thèm khát cảm giác con cu mập mạp, nóng rực của cậu đâm lút vào lồn mình, thèm vòm ngực săn chắc đẫm mồ hôi của cậu thiếu niên mười tám tuổi đè chặt lấy thân thể cô, giã liên tục cho đến khi cô thăng hoa.

Ngón tay Son thọc sâu vào âm đạo đang co bóp liên hồi, nước nhờn tiết ra chảy lem luốc dọc theo kẽ mông cô. Sự tự giải tỏa này chỉ càng làm cho cô thêm phần cô đơn và khao khát được vuốt ve thực sự. Cả đêm đó, Son hầu như không ngủ. Nỗi ám ảnh thể xác và tình yêu cấm kỵ đối với đứa cháu họ đã vượt qua mọi ranh giới đạo đức và cấm kỵ, chiến thắng cả nỗi sợ cái chết của người mẹ già.

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang chiếu qua khe vách lá, rọi thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt, thâm quầng vì thiếu ngủ của Son. Bà Hai đã thức dậy từ sớm, lôi đống lát ép từ chái bếp ra hiên nhà để chuẩn bị dệt chiếu. Bà ngồi bên khung dệt, đôi bàn tay nhăn nheo, gầy guộc đưa thoi dệt liên tục, mắt không rời khỏi con gái một bước nào.

Bà Hai bắt Son ngồi đối diện, phụ trách việc xếp lát. Hai mẹ con lặng lẽ làm việc, không ai nói với ai lời nào. Tiếng thoi dệt đập vào khung gỗ nghe cành cạch, đều đặn đến phát điên. Son đưa tay xếp từng sợi lát mà đầu óc cô trống rỗng, lồn cô vẫn còn âm ẩm nước nhờn từ đêm qua, cơn ngứa ngáy âm ỉ từ tận sâu trong đáy lòng vẫn không chịu tan đi.

Trong lúc ăn bữa cơm trưa đạm bạc dưới bếp, không khí gia đình càng trở nên căng thẳng tột độ. Lành nhìn Son bằng ánh mắt dò xét, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ mỉa mai khi thấy khuôn mặt phờ phạc của chị chồng.

"Hôm qua anh Tấn về kêu đói bụng mà bếp núc chưa xong xuôi. Ủa dì Son làm gì trong bếp với thằng Điện mà lâu dữ vậy dì? Em thấy hai người đứng sát rạt hà," Lành cười nhạt, tay gắp miếng cá lóc kho tộ đặt vào chén Tấn.

Son siết chặt đôi đũa tre trong tay, mặt nóng bừng nhưng cố kiềm chế, cô liếc nhanh qua bà Hai đang im lặng gắp rau, mặt lạnh tanh như tiền. 

Tấn ngơ ngác hỏi vợ: "Ủa thì bếp nóng nực, làm chậm chút có sao đâu. Mà thằng Điện nó qua phụ bưng nước chứ có gì đâu em."

Lành bĩu môi, liếc xéo Son một cái: "Thì em có nói gì đâu. Chỉ thấy dạo này dì Son hay đi chung với thằng Điện quá, làm việc nhà trễ nải hết trơn. Người ta ngoài xóm nhìn vô lại nói này nói nọ, ảnh hưởng tới nhà mình."

Son không nhịn được nữa, đập mạnh đôi đũa xuống mâm cơm kêu cái cạch: "Tao làm việc rẫy cực khổ chứ có đi chơi đi điếm đâu mà trễ nải. Mày mới về làm dâu, lo việc trong nhà cho tốt đi rồi hẵng xía vô chuyện của tao!"

"Thôi đi!" Bà Hai lên tiếng, giọng trầm và lạnh khiến cả ba người đều im bặt. Bà không nhìn ai, chỉ lẳng lặng lua nốt chén cơm rồi đứng dậy bước ra hiên.

Khoảng gần trưa, Điện gánh hai thùng nước đi ngang qua ngõ để tưới luống khóm sau nhà. Cậu cúi gằm mặt, bước đi vội vã như muốn trốn tránh ánh mắt của mọi người trong nhà Son. Nhưng khi đi ngang qua hiên, cậu không kìm được mà khẽ liếc nhìn vào trong.

Mắt hai người chạm nhau qua khe cửa liếp. Son nhìn thẳng vào Điện, đôi mắt xếch lên đầy vẻ khao khát và ra hiệu bằng một cái hất đầu nhẹ về hướng rẫy khóm. Điện giật mình, bước chân loạng choạng làm nước trong thùng sóng sánh văng ra ngoài, thấm đẫm vạt quần đùi dính đầy bùn rẫy. Cậu vội vàng quay đi, gánh nước đi thật nhanh về phía nhà mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực thiếu niên.

Cơ hội đến khi bà Hai đứng dậy, bảo phải ra chợ đầu làng mua thêm ít thuốc nhuộm lát và mua thức ăn cho buổi chiều.

"Mày ở nhà lo mà dệt nốt mấy hàng chiếu đó cho tao. Tao đi một loáng là về. Đừng có mà đi đâu đó," bà Hai nghiêm giọng cảnh cáo, mắt nhìn chằm chằm vào Son trước khi bước ra ngõ.

"Con biết rồi. Mẹ đi đi," Son đáp, giọng lạnh nhạt, tay vẫn giữ thoi dệt như thể đang rất chăm chú.

Chờ cho bóng mẹ khuất hẳn sau rặng tre đầu ngõ, Son lập tức buông thoi dệt. Cô chạy nhanh ra phía sau nhà, băng qua vườn chuối rậm rạp để sang bên nhà Điện. Cô thấy Điện đang đứng dưới gốc cây xoài bên hông nhà, tay cầm cái gáo dừa múc nước uống từ lu nước mưa để hạ hỏa.

"Điện!" Son gọi khẽ.

Điện giật bắn người, suýt làm rơi cái gáo dừa xuống đất. Cậu nhìn quanh quất đầy sợ hãi rồi chạy lại gần bờ rào thưa bằng tre ngăn cách hai nhà: "Dì Son! Sao dì lại qua đây? Thím Hai biết chuyện rồi... Sáng nay má con cũng hỏi con dạo này sao cứ quấn lấy dì hoài..."

Son thò tay qua khe rào, nắm chặt lấy cổ tay Điện. Bàn tay cô nóng hổi, mồ hôi rịn ra trơn ướt nhưng siết mạnh đến mức Điện cảm thấy đau nhẹ. "Tao không cần biết. Trưa nay, mày ra nhà chồi rẫy khóm gặp tao. Tao đợi mày ở đó."

Điện lắc đầu quầy quậy, mặt cắt không còn giọt máu: "Không được đâu dì Son ơi. Con sợ lắm. Thím Hai mà bắt được là thím tự tử thiệt đó. Lúc sáng thím nhìn con ghê lắm. Đừng làm vậy nữa dì, con lạy dì..."

Son trừng mắt nhìn Điện, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và khao khát dục vọng cuồng điên: "Mày không ra là tao chết trước cho mày coi. Tao ra nhà chồi đợi mày. Đúng giữa trưa. Mày không tới thì đừng có trách tao ác."

Nói xong, Son buông tay Điện ra, quay đầu chạy nhanh về nhà để kịp ngồi vào khung dệt trước khi mẹ cô về. Điện đứng chết trân bên bờ rào, nhìn theo bóng lưng Son biến mất sau rặng chuối, lòng đầy hoang mang và sợ hãi. Nhưng dương vật trong quần đùi của cậu đã bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy trước lời hẹn ước đầy táo bạo của dì họ. Cảm giác sung sướng của thể xác tuổi trẻ đã át đi lý trí của cậu thiếu niên mười tám tuổi.

Giữa trưa, cái nắng đỉnh điểm bao trùm lên rẫy khóm Vĩnh Bình Nam. Son xin phép mẹ ra ruộng khóm xem mấy cái bẫy chuột, mặc cho bà Hai nghi ngờ nhìn theo. Cô đi rất nhanh, bước chân vội vã băng qua những lối đi hẹp giữa những bụi khóm đầy gai sắc nhọn. Gai khóm cào xước cả bắp chân Son, nhưng cô không hề cảm thấy đau. Đầu óc cô chỉ tràn ngập hình ảnh cơ thể Điện và sự thèm khát được lấp đầy.

Căn nhà chồi lá canh rẫy nằm cô độc giữa ruộng khóm hoang vắng. Son đẩy cửa bước vào. Bên trong tối tăm và nóng hầm hập như một cái lò xông hơi. Cô cởi chiếc áo bà ba màu nâu sờn ra, chỉ mặc chiếc quần đen và chiếc áo lá mỏng bên trong để lộ bầu ngực căng tròn đẫm mồ hôi. Cô nằm trên chiếc phản tre cũ kỹ, tim đập liên hồi, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ bên ngoài.

Khoảng mười phút sau, tiếng bước chân đạp lên lá khóm khô xột soạt vang lên.

Điện bước vào. Cậu thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì nắng và lo sợ. Cậu mặc chiếc áo ba lỗ bạc màu và chiếc quần đùi vải thô dính đầy bùn đất rẫy.

"Dì Son..." Điện gọi nhỏ, giọng run run.

Son đứng bật dậy, lao vào lòng Điện. Cô ôm chặt lấy cái cổ rám nắng của cậu, áp bầu ngực trần ấm nóng qua lớp áo lá mỏng vào lồng ngực săn chắc của cậu thiếu niên.

"Mày tới rồi... Tao biết mày sẽ tới mà..." Son thì thầm, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên vai Điện. "Mẹ tao... mẹ tao dọa thắt cổ treo mình trên xà nhà nếu thấy tao đi với mày nữa. Tao sợ lắm Điện ơi... Nhưng tao không nhịn nổi. Tao nhớ mày, tao thèm mày quá..."

Điện nghe nói đến chuyện treo cổ thì toàn thân run lên bần bật, cậu định đẩy Son ra: "Dì Son, hay là thôi đi... Con sợ thím Hai làm thiệt... Tội chết dì ơi..."

"Không! Tao không buông mày ra đâu!" Son thét khẽ, cô dùng cả hai tay ôm ghì lấy gáy Điện, kéo đầu cậu xuống và dâng hiến đôi môi mọng ướt át của mình. 

Cú hôn ngấu nghiến của người đàn bà nhiều kinh nghiệm lập tức đánh gục chút lý trí sót lại của Điện. Đầu lưỡi Son luồn lách vào khoang miệng Điện, hút mát, quấn quýt lấy lưỡi cậu thiếu niên. Mùi mồ hôi hăng nồng của Điện hòa cùng mùi da thịt ấm nóng của Son tạo thành một chất xúc tác kích tình mãnh liệt. Điện rên rỉ một tiếng trầm đục trong họng, hai bàn tay thô ráp của cậu vòng ra sau lưng Son, luồn xuống dưới chiếc áo lá mỏng, miết mạnh trên làn da mịn màng nhưng nhễ nhại mồ hôi của cô.

Điện đẩy Son nằm xuống chiếc phản tre cũ kỹ kêu cạch cạch. Cậu vội vàng lột chiếc áo ba lỗ ra, rồi tụt chiếc quần đùi thô ráp xuống tận đầu gối, để lộ con cu lớn, đỏ hửng đang ngóc đầu chào đón. Son cũng nhanh chóng kéo phắt chiếc quần đen xuống, để trần nửa thân dưới đầy đặn với cặp đùi mật ong săn chắc và cái lồn ướt đẫm nước nhờn, những sợi lông mu đen rậm rạp vây quanh mép lồn đang động đậy.

"Điện... nằm nghiêng qua... ôm tao từ phía sau đi... Làm vậy lẹ lẹ rồi về, tao sợ..." Son thì thầm, giọng run lên vì vừa sướng vừa sợ. Cô nằm nghiêng người về phía vách lá, quay lưng lại với Điện, hai đầu gối hơi co lên sát ngực.

Tư thế úp thìa này giúp hai người dán chặt vào nhau, che giấu bớt những âm thanh va chạm mạnh của da thịt, phù hợp với không gian chật hẹp và nỗi sợ hãi đang đè nặng.

Điện lập tức áp sát lồng ngực trần của mình vào tấm lưng mịn màng của Son. Cậu co một chân lên, đưa dương vật nóng rực, cứng ngắc của mình cọ xát liên tục dọc theo khe mông ấm ướt của dì họ. Đầu cu Điện chạm vào hạt đậu nhỏ và mép lồn đang mở rộng của Son, nước lồn từ trong âm đạo cô chảy ra làm ướt đẫm cả đầu khấc của cậu.

"Dì Son... lồn dì ướt nhẹp rồi..." Điện thở dốc bên tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào gáy Son khiến cô rùng mình.

"Đút vô đi... đút vô lẹ đi con... Tao thèm cu mày quá..." Son nấc lên, tay cô đưa ra sau nắm chặt lấy hông Điện, tự ấn mông mình lùi lại để dẫn lối cho con cu của cậu.

Điện nâng đùi trên của Son lên một chút, căn chỉnh đầu dương vật ngay cửa mình đỏ hửng, rồi từ từ đẩy hông tới.

*Chụt... sột soạt...*

Con cu mập mạp của Điện trượt vào trong âm đạo chặt khít và nóng bỏng của Son. Sự bao bọc ấm áp của niêm mạc âm đạo khiến Điện sướng đến mức trợn tròn mắt, cậu ôm chặt lấy eo Son, thúc mạnh một cái lút cán.

"Á... Điện... sâu quá..." Son rên rỉ qua kẽ răng, hai tay cô bấu chặt vào mép phản tre, các đầu ngón tay trắng bệch ra vì dùng lực. 

Lồn cô khép chặt, mút mát lấy toàn bộ thân dương vật của Điện. Cảm giác được lấp đầy sau một đêm dài thèm khát khiến Son sướng tê dại cả da đầu. Nước mắt cô chảy dài trên má, lẫn lộn giữa khoái cảm tột đỉnh và nỗi sợ hãi tội lỗi. Trong tâm trí cô, hình ảnh gương mặt giận dữ của mẹ và cái xà nhà gỗ tràm trống rỗng cứ chập chờn hiện lên, nhưng chiếc hông của cô vẫn không ngừng đẩy đưa ra phía sau, chào đón những cú thúc dập dồn của đứa cháu họ.

Điện bắt đầu nhấp hông. Vì nằm nghiêng, nhịp thúc không quá nhanh nhưng mỗi cú đẩy đều đi rất sâu, đầu khấc của cậu cọ xát trực tiếp vào cổ tử cung của Son. 

*Nhóp nhép... nhóp nhép...*

Tiếng nước nhờn hòa quyện cùng tinh dịch cũ và mới tạo ra âm thanh dâm đãng vang vọng trong căn chồi tối tăm. Điện vừa thúc vừa hôn lên bờ vai, lên gáy Son. Bàn tay cậu luồn ra phía trước, bóp mạnh bầu ngực căng tròn của cô qua lớp áo lá, vân vê hai đầu vú đã cứng ngắc như hai hạt ngô.

"Dì Son... lồn dì khít quá... mút cu con chặt cứng..." Điện rên rỉ, nhịp hông bắt đầu nhanh và mạnh hơn. Cậu thúc mạnh liên tục, mỗi lần dương vật rút ra gần hết rồi lại đâm lút vào trong âm đạo ấm nóng.

"Ưm... Điện... mạnh lên con... giã chết tao đi... Tao sợ mẹ tao thấy... nhưng tao yêu cu mày quá... giã mạnh lên..." Son nấc nghẹn, hông cô chủ động phối hợp với Điện, lắc lư đón nhận từng cú đâm của cậu thiếu niên. 

Sự giằng xé giữa ham muốn thể xác cấm kỵ và nỗi sợ hãi tột cùng trước lời đe dọa mạng sống của người mẹ càng đẩy khoái cảm của cả hai lên mức cực hạn. Da thịt hai người dán chặt vào nhau, mồ hôi tuôn ra như tắm, chảy thành dòng dọc theo đùi và bụng dưới. Căn chồi lá dường như càng lúc càng nóng hơn, ngột ngạt và đầy mùi dâm dục của hai cơ thể đang hòa làm một.

Điện thở dốc dồn dập, cậu cảm thấy luồng tinh dịch đang cuộn trào từ dưới bụng dưới. Cậu siết chặt eo Son, nhấp liên tục hơn chục cái thật mạnh, đầu cu đâm liên tiếp vào sâu nhất trong lồn cô.

"Dì Son... con bắn... con bắn vô trong nha..." 

"Bắn đi con... bắn đầy lồn tao đi..." Son hét khẽ, hai chân cô co rúm lại, âm đạo co bóp điên cuồng như muốn vắt kiệt dương vật của Điện.

Điện gầm nhẹ một tiếng, thúc mạnh một cú cuối cùng rồi giữ nguyên hông sát mông Son. Dương vật cậu giật mạnh liên hồi bên trong âm đạo cô, bắn từng luồng tinh dịch nóng ấm, đậm đặc thẳng vào tử cung Son. Son oằn người, mắt trợn ngược lên đón nhận luồng khoái cảm tê dại chạy khắp cơ thể, cô rên rỉ liên tục trước khi buông thõng hai tay xuống phản tre, thở hổn hển.

Hai người vẫn nằm im trong tư thế úp thìa nghiêng, dương vật của Điện vẫn còn cắm trong lồn Son, từ từ mềm đi. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau, dồn dập rồi chậm dần trong không gian tĩnh mịch của buổi trưa.

Son khẽ nhúc nhích hông, định rút người ra để dọn dẹp và mặc quần áo về nhà trước khi mẹ cô đi chợ về. 

Nhưng ngay vào khoảnh khắc cô vừa dịch chuyển, khi dương vật Điện vừa trượt ra khỏi cửa mình với một tiếng *chụt* ướt át cùng dòng tinh dịch màu trắng đục chảy tràn ra đùi, Son chợt khựng lại.

Toàn thân cô đông cứng.

Dưới ánh nắng trưa gay gắt bên ngoài, những tia nắng xuyên qua các kẽ hở của vách lá dừa nước tạo thành những vệt sáng dài chiếu vào lòng căn chồi tối tăm. Và ngay trên bức vách lá trước mặt Son, một bóng đen rõ rệt vừa xuất hiện.

Đó là bóng của một cái đầu người, cùng bờ vai hơi còng đang nghiêng tai áp sát vào vách lá để nghe ngóng động tĩnh bên trong. 

Son nhìn trân trân vào cái bóng in trên vách lá, hơi thở cô lập tức nghẹn lại nơi cổ họng. Điện cũng nhận ra thái độ bất thường của dì họ, cậu nhìn theo hướng mắt cô và lập tức trợn tròn mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng động. Cái bóng ngoài vách lá khẽ chuyển động, một ngón tay khô gầy đang từ từ rạch nhẹ một kẽ lá dừa nước để nhìn vào trong.