Mồ hôi rịn ra đầy trong lòng bàn tay Nam, khiến lớp da bọc quanh chiếc vô lăng của con xe bảy chỗ trở nên trơn trượt. Cậu khẽ nới lỏng tay rồi nắm chặt lại, mắt găm thẳng vào khoảng lộ trình trải dài trên quốc lộ hướng về phía miền Tây. Khoang cabin chật ních người và đồ đạc. Phía sau lưng cậu, bốn người phụ nữ trung niên đang trò chuyện xôn xao. Tiếng cười nói khúc khích, tiếng lụa là cọ xát vào nhau, cùng mùi hương nước hoa nồng nàn trộn lẫn với mùi da thịt ấm nóng tỏa ra trong không gian kín tạo nên một thứ áp lực nặng nề đè lên đôi vai chàng trai hai mươi hai tuổi.

"Nam nè, chạy nãy giờ có mỏi chân không con?"

Giọng nói trầm khàn, mang theo nhịp điệu thong thả của người quen ra lệnh vang lên. Nam giật mình, mắt đảo nhanh lên gương chiếu hậu và ngay lập tức chạm phải ánh mắt của Cô Dậu. Người phụ nữ bốn mươi tám tuổi đang ngồi ở hàng ghế giữa, hai chân vắt chéo để lộ bắp chân tròn trịa, trắng muốt dưới tà đầm linen màu be. Đôi mắt phượng sắc sảo của cô không hề né tránh mà nhìn thẳng vào cậu qua tấm kính nhỏ, khóe môi hơi cong lên làm nổi bật nốt ruồi duyên sát viền môi dưới. 

"Dạ không sao cô Dậu. Con chạy quen rồi, cỡ này chưa ăn thua gì đâu," Nam đáp, cố giữ cho giọng mình bình thản, nhưng nhịp tim đã bắt đầu đập nhanh hơn.

Cậu biết rõ Cô Dậu. Trong mắt bạn bè của mẹ và xóm giềng, cô là một người đàn bà góa chồng thành đạt, quý phái và vô cùng nghiêm túc. Nhưng ánh mắt cô nhìn cậu lúc này hoàn toàn không có vẻ gì là sự quan tâm của một người trưởng bối dành cho đứa cháu nhỏ. Nó sâu hoắm, lấp lánh ánh nhìn dò xét như đang lột trần lớp áo thun polo ôm sát mà Nam đang mặc. Cậu có thể cảm nhận được cái nhìn của cô đang quét qua bờ vai rộng, xuôi xuống bắp tay cuồn cuộn của mình, dừng lại rất lâu ở vùng ngực căng lên theo mỗi nhịp thở của cậu.

"Đúng là sức thanh niên có khác," Cô Dậu khẽ cười, ngón tay sơn đỏ gõ nhẹ lên đầu gối, ánh mắt vẫn đóng đinh vào khuôn mặt góc cạnh và phần xương quai hàm nam tính của Nam. "Bởi vậy chuyến này mấy cô mới tin tưởng giao cả mạng sống cho con đó."

Mẹ Khang ngồi ở ghế phụ bên cạnh Nam nãy giờ vẫn không nói năng gì, chỉ chú tâm vuốt lại nếp áo sơ mi lụa cao cổ màu xanh lục bảo. Bà là người lớn tuổi nhất trong nhóm, cũng là mẹ của Khang - đứa bạn thân chí cốt từ thời đại học của Nam. Sự hiện diện của bà ở ngay bên cạnh giống như một chiếc vòng kim cô đạo đức giữ cho Nam không được phép có những suy nghĩ lệch lạc. Bà Khang liếc mắt nhìn sang Nam, giọng bà lạnh nhạt nhưng chứa đựng sự quan sát kỹ lưỡng:

"Nó tập tạ với đá banh suốt tuần, có mấy tiếng chạy xe này mà mệt mỏi gì. Cô Dậu đừng có chìu nó quá mà nó đâm hư."

"Chèn ơi bà Khang, con người ta đi làm tài xế không công cho mình mà bà khó tính quá," Dì Mai ngồi ở băng ghế sau chen vào, giọng cười giòn giã phá tan bầu không khí có phần trang nghiêm mà mẹ Khang vừa dựng lên. "Nóng nực muốn chết nè. Nam ơi, tăng máy lạnh lên giùm dì chút xíu được không con?"

Nam đưa tay định chạm vào bảng điều khiển điều hòa trên taplo, nhưng chưa kịp bấm nút thì một luồng hơi ấm áp cùng mùi nước hoa nồng đậm đã ập sát vào mặt cậu. 

Dì Mai cố ý rướn hẳn nửa thân trên lên phía trước từ hàng ghế thứ hai. Chiếc áo lụa hai dây mỏng manh trễ nải của dì áp chặt vào bả vai và cánh tay phải của Nam. Làn da ngăm bánh mật ấm nóng của người đàn bà bốn mươi lăm tuổi cọ sát trực tiếp vào lớp vải áo thun của Nam. Hơi nóng từ cơ thể dì truyền qua lớp vải mỏng khiến toàn thân Nam cứng đờ. Sợi dây chuyền bạc ở cổ chân dì Mai khẽ leng keng khi dì nhón chân lên để rướn người cao hơn.

"Để dì tự chỉnh cho nhanh. Cái nút này vặn qua đây đúng không con?"

Dì Mai nghiêng người, mái tóc xoăn sóng màu nâu sáng xõa xuống chạm vào gáy Nam, ngứa ngáy và thơm phức. Hơi thở nóng hổi của dì thổi sát vào tai cậu. Ở khoảng cách gần sát sạt này, Nam hoàn toàn có thể nhìn thấy bầu ngực nảy nở, căng đầy ẩn hiện sau cổ áo rộng tuếch của dì. Hai bầu ngực ngồn ngộn, không có nội y nâng đỡ mà chỉ được che chắn bởi lớp lụa mỏng, ép chặt vào cánh tay cậu. Trái cổ Nam giật mạnh. Cậu nín thở, cố giữ chặt vô lăng để chiếc xe không bị chệch hướng trên làn đường cao tốc. Cảm giác da thịt đàn bà đầy đặn, mềm mại tì sát vào vai khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng Nam, thẳng xuống phía dưới.

Dương vật của Nam bắt đầu có phản ứng. Lớp quần jeans bó sát bỗng chốc trở nên chật chội. Cậu cố gắng hướng mắt về phía trước, nhưng góc nhìn nghiêng vẫn thu trọn hình ảnh bờ vai tròn trịa và vùng xương quai xanh đẫm mồ hôi của Dì Mai. Mùi hương của dì - một sự pha trộn giữa nước hoa đắt tiền và mùi da thịt đàn bà đang độ chín muồi - xộc thẳng vào mũi cậu, kích thích mạnh mẽ các giác quan.

"Dạ... cô xoay cái núm tròn qua bên phải giùm con," Nam nói, giọng khàn đi vì cổ họng bỗng chốc khô khốc.

"À, cái này hả? Sao cứng ngắc vậy nè." 

Dì Mai không vội lùi về, dì vẫn tì sát người vào vai cậu, tay vờ loay hoay với cái núm xoay. Sự đụng chạm thể xác kéo dài làm Nam cảm thấy máu trong người bắt đầu dồn dập đổ về một nơi. Cậu cố nhích người sang bên trái để tạo khoảng cách, nhưng tấm lưng tựa của ghế lái quá hẹp, cậu chẳng thể trốn đi đâu được ngoài việc phải hứng chịu trọn vẹn bầu ngực nóng bỏng của Dì Mai đang ép chặt vào bả vai mình. Từng nhịp thở của dì, sự phập phồng của lồng ngực dì cọ xát qua lớp vải thun mỏng của chiếc polo khiến đầu vú dì như cọ vào da thịt cậu. Nam cắn chặt răng, các ngón tay bấu chặt vào vô lăng đến mức các khớp xương chuyển sang màu trắng bệch. Sự giằng xé giữa việc phải giữ vai trò một người cháu ngoan ngoãn và bản năng trỗi dậy của một gã trai tơ trước một người đàn bà quyến rũ đang hành hạ tâm trí cậu.

"Được rồi đó Mai, xê ra cho thằng nhỏ lái xe. Người ngợm gì mà cứ đè lên vai nó vậy," Cô Dậu lên tiếng, giọng nói nửa đùa nửa thật nhưng có sức nặng khiến Dì Mai phải thu người trở về ghế sau.

Dì Mai khúc khích cười, ngồi lại chỗ cũ nhưng vẫn không quên buông một câu trêu chọc đầy ẩn ý: "Tại tôi thấy vai thằng Nam chắc quá, tì vào sướng ghê. Chị Khang ơi, con trai chị nuôi kiểu gì mà người ngợm đô con, cơ bắp cuồn cuộn vậy. Nhìn từ phía sau cái lưng rộng thênh thang, đàn ông con trai phải thế này mới đáng mặt đàn ông chứ. Chồng tôi ở nhà giờ người nhão nhẹt, nhìn phát chán."

"Mấy bà già này thiệt tình, cứ ghẹo thằng nhỏ hoài," Thím Thúy, người nãy giờ vẫn khép nép ngồi ở góc khuất băng ghế giữa, lên tiếng bằng giọng dịu dàng, e ấp đặc trưng của phụ nữ miền Tây. Thím mặc chiếc váy midi hoa nhí kín đáo, tóc đen búi trễ bằng trâm gỗ, trông đoan trang và chuẩn mực nhất trong cả nhóm.

Nhưng Nam biết, sự ngột ngạt không chỉ đến từ Dì Mai hay Cô Dậu.

Chiếc xe bắt đầu rẽ vào tuyến đường tỉnh lộ dẫn về Trà Vinh. Mặt đường không còn bằng phẳng như cao tốc mà bắt đầu xuất hiện những đoạn gồ ghề và khúc cua ngặt nghèo. Nam phải liên tục sử dụng cần số để điều chỉnh tốc độ cho phù hợp.

Hộp số của chiếc SUV nằm ngay sát bắp đùi của Thím Thúy do cách bố trí ghế ngồi chật chội của hàng giữa. Mỗi khi xe vào cua, theo lực quán tính, cơ thể đầy đặn của Thím Thúy lại nghiêng về phía cần số. Bắp đùi tròn lẳng, bao bọc dưới lớp vải midi mỏng nhẹ của thím liên tục cọ sát vào mu bàn tay và các khớp ngón tay của Nam mỗi lần cậu gạt số.

Lần đầu tiên chạm phải, Nam định rụt tay lại theo phản xạ, nhưng xe đang đà ôm cua gấp, cậu bắt buộc phải giữ cần số ở vị trí số ba để xe không bị mất trớn. Thím Thúy không hề né tránh. Thím vẫn giữ nguyên tư thế, để mặc cho bàn tay Nam tì sát vào phần đùi trong của mình. Hơi nóng từ da thịt thím truyền qua lớp váy mỏng, ẩm ướt và mềm mại. Nam cảm nhận được cơ đùi của thím khẽ run lên mỗi khi tay cậu di chuyển gạt cần số từ vị trí này sang vị trí khác. Sự cọ xát này hoàn toàn không phải vô tình. Thím Thúy khẽ dịch đầu gối rộng ra một chút, tạo điều kiện cho mu bàn tay Nam lọt sâu vào giữa hai đùi thím mỗi khi cậu đi số lùi hoặc số năm.

Cậu có thể cảm nhận rõ ràng lớp vải quần lót ren mỏng bên trong váy thím cọ sát vào ngón tay cái của mình khi cần số gạt sâu về góc. Sự mềm mại của đùi trong Thím Thúy, kết hợp với độ đàn hồi săn chắc của da thịt người phụ nữ đang tuổi hồi xuân, khiến Nam như phát điên. Cậu vừa phải căng mắt nhìn đường, tránh những chiếc xe máy ngược chiều, vừa phải chịu đựng sự hành hạ ngọt ngào ngay sát đùi mình. Mỗi lần gạt số là một lần da thịt cọ xát, và cậu nhận ra Thím Thúy cũng đang thở dồn dập hơn. Khuôn mặt thím cúi thấp, nhưng hai má đã ửng hồng, bờ vai khẽ rung động theo từng nhịp chuyển động của tay Nam.

"Đường miền Tây giờ nhiều ổ gà quá hen," Thím Thúy cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng, nhưng đôi mắt bồ câu ướt át lại khẽ ngước lên nhìn Nam qua khoảng trống giữa hai ghế trước.

"Dạ... đường này đang sửa, cô bám chắc vào tay vịn nha," Nam vừa nói vừa phải nuốt nước bọt. 

Cậu cố gắng tập trung vào việc lái xe, nhìn chằm chằm vào những chiếc ổ gà trên đường để phân tán tư tưởng, nhưng xúc giác ở bàn tay phải như bị phóng đại lên gấp trăm lần. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng độ ẩm nóng từ cơ thể của Thím Thúy. Trong đầu Nam diễn ra một cuộc chiến dữ dội. Một bên là đạo lý nhắc nhở cậu rằng đây là bạn của mẹ mình, là những người phụ nữ đứng tuổi đáng kính. Một bên là bản năng trỗi dậy mạnh mẽ của một gã trai tơ trước những đường cong và sự mời gọi thể xác rõ rệt. Cậu cảm thấy dương vật của mình đã cương cứng hoàn toàn, đầu khấc cọ xát vào lớp vải jean thô ráp đau điếng nhưng đầy kích thích. Sự cương cứng này quá rõ ràng, đến mức cậu sợ rằng chỉ cần một trong bốn người phụ nữ liếc mắt xuống phần dưới của cậu, họ sẽ phát hiện ra ngay lập tức.

Cô Dậu ngồi phía sau quan sát toàn bộ cảnh tượng đó qua gương chiếu hậu. Bà không hề ngăn cản, ngược lại còn lên tiếng đẩy đưa với giọng điệu đầy ẩn ý: "Thúy kìa, xe xóc quá thì xích vô giữa một chút, cứ nép ra đó rồi té vô người thằng Nam bây giờ. Hay là cô muốn té vào lòng nó luôn cho ấm?"

"Dạ đâu có... tại chỗ này hơi chật," Thím Thúy lí nhí đáp, mặt hơi đỏ lên, nhưng chân vẫn giữ nguyên vị trí sát cạnh cần số, không hề có ý định dịch chuyển đi nơi khác. Thậm chí, thím còn cố tình miết nhẹ bắp đùi vào ngón tay cái của Nam khi cậu gạt cần số về mo. Sự cọ xát chủ động này khiến Nam suýt nữa thì đạp nhầm chân ga. Hơi thở của cậu trở nên nặng nề, lồng ngực phập phồng liên tục.

Không khí bên trong cabin lúc này bị nung nóng bởi thứ nhiệt độ vô hình. Mùi máy lạnh tỏa ra không đủ để dập tắt sự ngột ngạt sinh lý đang lan tràn. Mùi thơm từ cơ thể của bốn người phụ nữ trưởng thành quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp kích thích khứu giác mạnh mẽ. Nam cảm thấy lồng ngực mình phập phồng, nhịp thở trở nên dồn dập hơn. Cậu liếc nhìn sang mẹ Khang. Bà vẫn ngồi im lìm, mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng Nam nhận thấy lồng ngực bà cũng đang phập phồng nhẹ nhàng dưới lớp áo lụa. Bà biết hết mọi chuyện đang xảy ra trong cabin này, bà biết các bạn mình đang trêu ghẹo và đụng chạm cậu, nhưng bà không hề lên tiếng quát mắng hay ngăn chặn một cách quyết liệt. Sự im lặng của bà Khang càng làm tăng thêm tính chất cấm kỵ và kích thích của trò chơi trêu chọc này. Nó giống như một sự đồng thuận ngầm, một sự cho phép vô hình đẩy Nam sâu hơn vào vũng lầy của sự ham muốn.

"Nam nè," Cô Dậu lại lên tiếng, lần này bà rướn người lên sát lưng ghế lái của Nam, giọng nói thì thầm sát bên tai cậu. "Chuyến này đi chơi, cô Dậu có chuẩn bị mấy chai rượu ngon lắm. Tối nay tới nơi, con uống với mấy cô vài ly nha?"

"Dạ, con phải lái xe... với lại con sợ uống không nổi," Nam ngập ngừng, cố tìm một lý do để thoái thác nhằm giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.

"Lái đi đâu nữa? Tới homestay là nghỉ ngơi rồi. Hay là con sợ uống không lại mấy cô?" Cô Dậu cười, bàn tay với những móng tay sơn đỏ kiêu sa khẽ đặt lên vai Nam, bóp nhẹ một cái đầy ẩn ý. "Sức vóc thế này, chắc tửu lượng cũng tỉ lệ thuận với sức bền chứ hả? Đàn ông con trai là phải khỏe toàn diện con ơi."

Dì Mai nghe thấy liền cười lớn: "Chị Khang coi cô Dậu dụ dỗ con trai chị kìa. Mà thằng Nam nhìn tướng này chắc khỏe lắm á. Mấy đứa trẻ bây giờ tụi nó sung sức lắm, làm cái gì cũng dai sức, chứ không như mấy ông già ở nhà chưa đi chợ đã hết tiền."

Bà Khang bên cạnh khẽ tặc lưỡi, bà quay sang nhìn con đường phía trước, giọng nói mang theo chút chế giễu nhưng không hề có ý định dập tắt câu chuyện: "Mấy bà cứ ghẹo nó hoài, tí nữa nó bực mình nó thả xuống dọc đường rồi tự đi bộ nha. Tới lúc đó đừng có mà khóc lóc."

"Thả sao được mà thả," Cô Dậu khẽ vuốt dọc theo bờ vai rộng của Nam trước khi thu tay về. "Nam nó ngoan lắm, thương các cô muốn chết chứ làm sao nỡ bỏ rơi các cô giữa đường giữa sá thế này."

Nam không đáp lời, nhưng bàn tay nắm vô lăng đã đầy mồ hôi. Cậu cảm thấy mình như một con mồi đang bị vây quanh bởi những kẻ đi săn kinh nghiệm. Sự đoan trang, nghiêm nghị thường ngày của những người bạn của mẹ, của mẹ bạn thân, giờ đây hoàn toàn biến mất trong không gian khép kín của chiếc xe. Thay vào đó là một sự tự do phóng khoáng, những lời tán tỉnh trần trụi và những đụng chạm thể xác đầy chủ đích. Mọi ranh giới về tuổi tác và vai vế đang bị băm vằn bởi những cái chạm đùi, chạm vai và những câu đùa đầy nhục dục. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự thèm khát trong mắt họ, một thứ ham muốn bị dồn nén lâu ngày trong cuộc sống gia đình tẻ nhạt giờ đây đang chực chờ bùng nổ lên cơ thể trẻ trung của cậu.

Chiếc xe tiếp tục lao đi trong buổi chiều tà. Ánh hoàng hôn đỏ ửng yếu ớt hắt qua cửa kính, chiếu lên những khuôn mặt đang tràn ngập sự hưng phấn của chuyến đi xa. Nam cố giữ cho tâm trí mình tỉnh táo, nhưng sự cọ sát liên tục của đùi Thím Thúy ở cần số và hơi ấm từ vai Dì Mai vẫn như một ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy, chực chờ thiêu rụi hàng rào đạo đức cuối cùng của cậu thanh niên hai mươi hai tuổi. Cậu biết, chuyến đi này sẽ không đơn giản chỉ là một chuyến du lịch ngắm cảnh thông thường. Dưới lớp vỏ bọc quý phái của bốn người phụ nữ bên cạnh, có một dòng chảy dục vọng đen tối đang cuộn trào, và cậu chính là mục tiêu mà họ muốn cuốn vào.

Khi ánh ngày hoàn toàn tắt lịm, chiếc SUV giảm tốc độ rồi rẽ vào một con đường đất tối tăm, nhỏ hẹp. Hai bên đường, những hàng cây cổ thụ của khu vực Ao Bà Ôm sừng sững hiện ra trong bóng tối, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một đường hầm tự nhiên. Tiếng lá cây cổ thụ xào xạc va quệt liên tục vào mui xe, dẫn lối cho chiếc SUV chìm hẳn vào bóng đêm dày đặc.