Vừa chạm chân lên sàn chòi gỗ ọp ẹp, Nam chưa kịp cất lời chào thì một cánh tay tròn trịa, mát rượi đã choàng lấy bắp tay cậu. Dì Mai đứng dậy từ lúc nào, người nồng đượm mùi hương nước hoa lụa là trộn lẫn hơi men ngọt của rượu dừa. Bà dùng lực kéo mạnh, ấn Nam ngồi xuống chiếc ghế tre trống ngay cạnh mình.
"Lại đây ngồi với tụi dì, đi đâu mà lâu lắc vậy hả cục cưng?" Dì Mai nheo nheo đôi mắt lờ đờ gợi cảm, cười khúc khích.
Nam ngồi lọt thỏm giữa chiếc ghế tre thấp. Sát sườn cậu là Dì Mai trong bộ áo hai dây lụa trễ nải và chiếc quần short ngắn, để lộ bắp đùi ngăm bánh mật đầy đặn. Đối diện qua chiếc bàn gỗ tròn là ba người phụ nữ còn lại. Cô Dậu đang nhấp một ngụm rượu, khóe môi đỏ mọng khẽ nhếch lên đầy ẩn ý. Thím Thúy khép nép bên cạnh, đôi mắt bồ câu ướt át cứ dán chặt vào bờ vai rộng của Nam. Mẹ Khang ngồi thẳng lưng ở giữa, tay vân vê chiếc nhẫn cẩm thạch xanh lục bảo, giữ vẻ quý phái nghiêm nghị thường ngày nhưng ánh mắt sắc lạnh lại đang chăm chú quan sát từng phản ứng nhỏ của cậu.
Dưới ánh sáng tù mù của cây đèn dầu đặt giữa bàn, những gương mặt của bốn người phụ nữ trung niên hiện lên với những sắc thái khác nhau, nhưng đều chung một vẻ lấp lánh đầy săn đón. Không gian chòi gỗ chật hẹp khiến đầu gối của Nam gần như chạm sát vào đùi Dì Mai và đối diện trực diện với đầu gối của Cô Dậu.
Cô Dậu nghiêng người, cầm lấy quả dừa Trà Vinh đã được đục một lỗ nhỏ ở phía trên. Bà từ tốn rót thứ nước rượu trắng đục mờ vào chiếc chén đất nung trước mặt Nam cho đến khi tràn sát mép.
"Chạy xe cả ngày mệt mỏi rồi, uống một chén cho ấm người đi Nam," Cô Dậu đẩy chén rượu về phía cậu, ngón tay sơn đỏ vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay Nam.
Nam đón lấy chén rượu, cố giữ cho giọng mình bình thản: "Dạ, con xin phép các dì, các thím."
Cậu ngửa cổ uống cạn. Vị ngọt béo của nước dừa hòa lẫn cái cay nồng của rượu gốc miền Tây xộc thẳng lên hốc mũi, làm ấm nóng cả khoang ngực và đánh thức những tế bào đang căng thẳng trong cơ thể.
"Chơi trò gì đó đi cho đỡ buồn tẻ chứ uống không thế này chán chết," Dì Mai vỗ mạnh vào đùi Nam, tiếng da thịt va chạm kêu cái đét rõ to trong không gian yên tĩnh của Ao Bà Ôm.
Cô Dậu đặt vỏ chai rượu xuống bàn, mỉm cười: "Truth or Dare đi. Ai không trả lời thật lòng hoặc không dám làm thử thách thì phạt ba chén rượu dừa liên tục. Nam thấy sao?"
Nam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cậu nhìn lướt qua Mẹ Khang. Bà không phản đối, chỉ thản nhiên nhấp một ngụm rượu nhỏ rồi đưa mắt nhìn cậu như chờ đợi. Trước sự chứng kiến của bốn người phụ nữ lớn tuổi, lòng tự tôn của một gã thanh niên hai mươi hai tuổi không cho phép cậu chùn bước.
"Dạ, con chơi," Nam đáp.
Dì Mai nhanh nhảu cầm chiếc vỏ chai thủy tinh đặt giữa bàn rồi dùng lực xoay mạnh. Chiếc chai quay tròn trên mặt gỗ thô ráp, phát ra những tiếng rục rịch kéo căng dây thần kinh của Nam. Khi tốc độ chậm dần, miệng chai từ từ dừng lại, chỉ thẳng vào ngực cậu.
Bốn người phụ nữ đồng loạt bật cười, tiếng cười khúc khích vang lên đầy ẩn ý.
"Trời hại con rồi Nam ơi," Dì Mai cười lớn, ghé sát vai cậu, bầu ngực đẫm đà dưới lớp lụa mỏng cọ hẳn vào cánh tay Nam. "Chọn đi, Sự thật hay Thử thách?"
Nam nhìn xung quanh, cảm nhận rõ sự bao vây của những ánh mắt dò xét. Cậu biết nếu chọn thử thách, bốn người họ chắc chắn sẽ đưa ra những yêu cầu quái đản hơn nữa.
"Con chọn Sự thật," Nam đáp, cố giữ tông giọng trầm ổn.
Cô Dậu chồm người về phía trước, cùi chỏ tì lên bàn gỗ, để lộ phần cổ áo khoét sâu thấp thoáng khe ngực trắng ngần được chăm sóc kỹ lưỡng. Bà híp mắt hỏi:
"Được, để dì hỏi câu đầu tiên. Nam này, ở trường đại học, con đã ngủ với bao nhiêu đứa con gái rồi? Có đứa nào làm con thỏa mãn thực sự chưa?"
Biên độ câu hỏi trực diện và táo bạo khiến Nam sững sờ. Cậu biết họ phóng khoáng, nhưng không ngờ họ lại lột bỏ vẻ đoan trang nhanh đến thế khi chỉ có năm người.
"Con... con chưa có bạn gái chính thức," Nam ngập ngừng, tai bắt đầu nóng ran lên.
"Chưa có bạn gái không có nghĩa là chưa làm chuyện đó," Dì Mai chen vào, ngón tay thon dài khẽ vuốt dọc theo bắp tay săn chắc của cậu dưới lớp áo thun xám. "Nói thật đi, đừng có xạo nha con. Con trai hai mươi hai tuổi đầu, cơ bắp cuồn cuộn thế này mà bảo còn trinh thì dì không tin đâu."
Nam bối rối, ánh mắt vô thức cầu cứu Thím Thúy. Nhưng Thím Thúy chỉ khẽ cắn môi, đôi mắt bồ câu ướt át nhìn cậu đầy tò mò, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng câu hỏi lại như găm vào da thịt:
"Hay là Nam không thích mấy đứa con gái cùng tuổi? Con thấy bọn trẻ con nhạt nhẽo quá đúng không?"
Mẹ Khang đặt chén rượu xuống bàn, tiếng gạch nung va chạm vào mặt gỗ vang lên khô khốc. Bà nhìn thẳng vào mắt Nam:
"Nam, luật chơi đã chọn rồi. Trả lời đi con."
Sự áp đảo từ bốn người phụ nữ trung niên làm dương vật của Nam bắt đầu phản ứng dưới lớp quần jeans dày. Cậu khẽ dịch người để giảm bớt sự căng tức.
"Con có làm vài lần... với một chị khóa trên ở trường," Nam thú nhận, giọng hơi khàn đi vì rượu và sự kích thích. "Nhưng chuyện đó qua lâu rồi."
"Ồ, chị khóa trên cơ à?" Cô Dậu kéo dài giọng, đôi mắt phượng híp lại đầy thích thú. "Hèn gì nãy giờ cứ tỏ ra nhút nhát. Thế con thích kiểu phụ nữ thế nào? Thích người chủ động chỉ dẫn, hay thích kiểu e ấp để con tự khám phá?"
Trong lúc Nam đang suy nghĩ câu trả lời để tránh né sự trêu chọc, dưới gầm bàn chật hẹp, một sự đụng chạm bất ngờ xuất hiện.
Một bàn chân trần, lòng bàn chân mềm mại và mát lạnh, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn chân của cậu. Nam giật mình định rụt chân lại, nhưng bàn chân kia đã nhanh chóng miết dọc theo bắp chân cậu đi lên. Lớp vải quần jeans thô ráp không ngăn nổi cảm giác kích thích từ những ngón chân đang mơn mởn luồn lách qua các thớ cơ bắp chân săn chắc của cậu.
Cậu liếc nhìn quanh. Cô Dậu vẫn đang mỉm cười chờ đợi câu trả lời. Thím Thúy cúi đầu nhấp rượu, nhưng gò má đã ửng hồng. Dì Mai thì tựa lưng vào ghế tre, chân đung đưa đầy vẻ vô can.
Chưa kịp định thần, một bàn chân thứ hai từ phía đối diện lại luồn vào. Bàn chân này nhỏ hơn, da thịt mịn màng, khẽ cọ xát vào phía sau bắp chân Nam. Sự kẹp chả của hai bàn chân trần dưới gầm bàn làm Nam cứng người.
"Sao không trả lời dì, Nam?" Cô Dậu hỏi lại, giọng trầm thấp đầy khiêu khích. "Thích kiểu nào?"
"Con... con thích người..." Nam lắp bắp, bắp đùi cậu giật mạnh khi một ngón chân cái tinh nghịch bắt đầu lách qua đầu gối, vuốt ngược lên vùng đùi trong nhạy cảm.
Cảm giác da thịt trần trụi cọ sát vào bắp chân và đùi trong tạo ra một luồng điện chạy dọc sống lưng cậu, dồn thẳng xuống hạ bộ. Dương vật của Nam nhanh chóng cương cứng, dựng đứng lên bên trong chiếc quần jeans chật chội. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng đường cong của những ngón chân đang luồn lách dưới gầm bàn. Một bàn chân vuốt ve bắp chân bên trái, trong khi bàn chân kia cọ sát đùi trong bên phải, tiến sát về phía đáy chậu của cậu.
Mẹ Khang khẽ dịch chuyển vị trí ngồi, tà quần tây ống rộng của bà lay động. Nam nhận ra dưới gầm bàn, cả bốn người phụ nữ dường như đều đang ngầm tham gia vào trò chơi này. Họ không ai nói lời nào về những gì đang diễn ra phía dưới, nhưng phần trên vẫn duy trì cuộc đối thoại đầy kịch tính.
Sự ngượng ngùng ban đầu của Nam bị dập tắt bởi ham muốn trỗi dậy mạnh mẽ. Nước rượu dừa ngọt lịm kích thích thần kinh, khiến cậu không muốn làm kẻ bị động nữa.
Cậu gồng cứng cơ đùi, ép chặt hai chân lại để giữ lấy hai bàn chân đang nghịch ngợm bên dưới. Một tiếng hít nhẹ cực kỳ khẽ vang lên từ phía Thím Thúy. Nam cúi xuống, giả vờ nhặt chiếc đũa rơi để nhìn xuống gầm bàn. Trong khoảng tối tù mù dưới bàn gỗ, bốn đôi chân trần của bốn người phụ nữ đang đan xen. Hai chiếc váy của Cô Dậu và Dì Mai được vén lên quá đùi, để lộ những bắp đùi trắng nần nẫn dưới ánh sáng mờ nhạt lọt qua kẽ gỗ.
Nam ngồi thẳng dậy, nở một nụ cười táo bạo hơn. Cậu chủ động duỗi chân ra. Bàn chân trần của cậu cọ vào bắp chân mịn màng của Cô Dậu, rồi miết nhẹ lên phía trên. Đầu ngón chân của cậu cảm nhận được làn da mát rượi và mềm mại. Cô Dậu không hề né tránh, ngược lại còn mở rộng đùi để chân Nam lách vào sâu hơn.
Cùng lúc đó, cậu dùng chân bên kia cọ sát vào mu bàn chân của Dì Mai. Dì Mai bật ra một tiếng cười khúc khích, vỗ mạnh vào vai Nam:
"Thằng nhỏ này gan dạ dữ nha. Uống thêm chén nữa đi cưng."
Cứ thế, cuộc rượu dừa Trà Vinh tiếp tục diễn ra trong sự đồng lõa ngầm. Những câu hỏi Truth or Dare ngày càng trở nên táo tợn hơn, xoáy sâu vào tư thế quan hệ yêu thích, kích thước dương vật, và những ảo tưởng tình dục thầm kín nhất. Nhưng sự chú ý thực sự của cả năm người đều đổ dồn xuống khoảng tối chật hẹp dưới gầm bàn.
Những bàn chân trần liên tục vuốt ve, cọ xát. Sự cọ sát trực tiếp giữa da thịt và vải quần jeans của Nam tạo ra thứ âm thanh sột soạt nhẹ nhàng nhưng vô cùng ám ảnh. Đầu dương vật của cậu đã rỉ ra một chút dịch nhờn, làm ướt một mảng nhỏ bên trong quần lót. Sự căng tức và thèm khát khiến Nam chỉ muốn lập tức lột bỏ chiếc quần jeans vướng víu này ra.
Đến nửa đêm, khi bình rượu dừa thứ ba đã cạn sạch, Mẹ Khang đứng dậy trước, kéo theo Thím Thúy vẫn đang đỏ mặt vì hơi men và những đụng chạm dưới bàn. Cô Dậu cũng đứng lên, nháy mắt với Nam một cái đầy ẩn ý rồi bước ra ngoài chòi gỗ.
Chỉ còn lại Dì Mai và Nam ngồi lại trong chòi để dọn dẹp chén dĩa. Dì Mai không đứng dậy ngay. Bà xích lại gần Nam hơn, hơi thở nồng đậm mùi rượu dừa và nước hoa lụa là phả thẳng vào má cậu.
Dì Mai ghé sát tai Nam, thổi một hơi nóng rực khiến cậu rùng mình.
"Ngày mai qua biệt thự sát biển Ba Động... nhớ tìm dì nha cưng," giọng bà thì thầm, khàn đục đầy hứa hẹn.
Trong lúc nói, dưới gầm bàn, bàn chân trần của Dì Mai khẽ miết mạnh, ngón chân cái của bà nhấn sâu vào phần đùi trong sát tận gốc dương vật đang cương cứng và nóng hổi của Nam qua lớp quần jeans thô ráp.
Nam đứng hình, hai tay bấu chặt lấy cạnh bàn gỗ, chỉ biết nhìn theo bóng lưng đung đưa đầy khiêu gợi của Dì Mai đang bước dần vào bóng tối của những cây cổ thụ Ao Bà Ôm.