Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hùng ghì chặt hơi thở, đôi mắt vẫn khóa chặt lấy làn môi ẩm ướt còn đang run rẩy của Út Út, dẫu bên ngoài vách lá thin lé đã vang lên tiếng đế giày đinh nện xuống đất bùn. Bả vai vạm vỡ của anh căng lên, từng thớ cơ lưng siết chặt dưới chiếc áo quân phục ướt sũng vừa được khoác vội lên vai. Lồng ngực trần còn vương những vệt máu khô từ vết thương cũ phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc, mỗi lần hít vào là một lần lồng ngực anh ép sát vào khuôn ngực căng phồng của Út Út qua lớp vải bà ba đen ướt nhẹp. Ánh mắt anh nóng rực, găm thẳng vào khuôn mặt đang tái đi vì sợ hãi của cô gái giao liên du kích. Đôi môi cô vẫn đang thở dốc, ẩm ướt và căng mọng, vương chút nước bọt bóng loáng sau nụ hôn vụng trộm vừa bị cắt ngang bởi sự xuất hiện đột ngột của người thứ ba.

"Hùng? Cậu có trong đó không?" Giọng chính trị viên trầm thấp vang lên qua vách lá mỏng manh, kèm theo tiếng sột soạt của chiếc áo mưa nilông cọ vào nhau nghe nhức nhối.

Hùng hít một hơi thật sâu để bình ổn lồng ngực đang phập phồng. Anh liếc nhìn xuống bàn tay Út Út. Những ngón tay nhỏ nhắn của cô đang nắm chặt lấy chéo áo bà ba đen, siết mạnh đến mức những đầu ngón tay trắng bệch, không còn một giọt máu. Cô nhắm chặt mắt, bờ vai mảnh dẻ run lên từng đợt kiểm soát. Hùng đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của mình lên, nhẹ nhàng phủ trọn lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô. Luồng nhiệt ấm nóng, thô ráp từ lòng bàn tay người lính truyền thẳng vào làn da lạnh ngắt của cô gái, như một điểm tựa vững chãi giữa cơn giông bão đang chực chờ ập xuống.

"Báo cáo chính trị viên, tôi đang dọn dẹp lại mấy hòm thuốc cấp cứu," Hùng lên tiếng. Giọng anh trầm ổn, vang lên rành rọt từng tiếng một, không hề lộ ra một chút dao động nào của cuộc đụng chạm xác thịt vừa diễn ra trước đó vài giây.

Bên ngoài vách lá, tiếng chân người dịch chuyển. Tiếng đế giày đinh nện xuống bùn nhão nghe nặng nề và mệt mỏi sau một ngày hành quân dài qua các trảng sình. Chính trị viên đứng lại ngoài hiên để lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất phát ra từ bên trong căn buồng dột nát. Út Út nín thở hoàn toàn, hai mắt nhắm nghiền, đầu dựa sát vào bả vai trần của Hùng. Hơi nóng từ da thịt anh phả vào gáy cô, khiến cô run lên từng đợt dọc theo sống lưng. Cô cảm nhận được từng nhịp tim đập dồn dập của anh dội vào lồng ngực mình, mạnh mẽ và hoang dại.

"Ừ, dọn dẹp xong thì tranh thủ chợp mắt đi," chính trị viên nói, giọng dịu đi đôi chút sau khi không phát hiện ra điều gì bất thường. "Sáng mai đơn vị hành quân sớm. Trận này tiểu đoàn ta đánh chủ lực, công sự của địch kiên cố lắm. Đội trinh sát các cậu phải đi đầu mở cửa mở. Lo chuẩn bị tinh thần cho kỹ."

"Rõ! Báo cáo chính trị viên, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ và nghỉ ngơi ngay," Hùng đáp lớn, giọng đanh thép đúng tác phong quân kỷ.

Tiếng bước chân ngoài hiên lại vang lên, rôm rốp trên những cành tràm khô rụng đầy lối đi rồi nhỏ dần về phía lán chỉ huy ở đầu ngọn rạch. Khi âm thanh cuối cùng hoàn toàn biến mất vào tiếng muỗi vo ve đặc quánh của đêm đồng bưng, Hùng mới từ từ thở hắt ra. Anh quay sang nhìn Út Út. Căn chòi tranh giờ đây chỉ còn lại hai người với hơi thở gấp gáp chưa kịp điều hòa. Sức nóng từ hai cơ thể áp sát vào nhau khiến không khí trong căn buồng dột nát càng trở nên ngột ngạt, bức bối.

Lồng ngực Hùng vẫn đập liên hồi. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Út Út dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn nến sắp tàn. Gương mặt cô đẫm sương đêm và mồ hôi, mái tóc đen dài rũ xuống bả vai gầy guộc. Trong đầu anh hiện lên lời của chính trị viên. Trận đánh ngày mai. Cửa mở. Tiên phong. Những từ ngữ ấy đối với một lính trinh sát lão luyện như anh không khác gì một bản án tử hình treo lơ lửng. Bộc phá viên đi đầu cắt kẽm gai dưới làn mưa đạn bắn thẳng từ các ổ đại liên của địch thường không có cơ hội quay về. Sự lạnh lẽo của cái chết cận kề đột ngột ập đến, nhưng ngay lập tức bị đẩy lùi bởi làn hơi ấm rực từ thân thể mềm mại đang tựa sát bên anh. Khát vọng sống trỗi dậy dữ dội hơn bao giờ hết, biến thành một thứ dục vọng nguyên thủy, nóng bỏng, thôi thúc anh phải chiếm đoạt, phải hòa quyện để chứng minh mình vẫn còn tồn tại.

Hùng đưa tay thổi tắt ngọn nến duy nhất đang cắm trên chiếc hòm gỗ quân y. Bóng tối ập xuống, đặc quánh và nóng hầm hập. Trong bóng đêm không nhìn rõ mặt người, mọi giác quan của họ đều dồn vào những va chạm thể xác đang âm ỉ cháy. Hùng không nói một lời nào, anh nắm chặt lấy cổ tay Út Út. Lòng bàn tay anh đầy vết chai sần do bám báng súng và đào công sự suốt những mùa chiến dịch, chà xát lên làn da cổ tay mịn màng của cô gái giao liên. Anh kéo mạnh cô đi về phía cánh cửa liếp ọp ẹp phía sau trạm, nơi bóng tối của rừng tràm đang xòe những tán lá rộng che chở cho họ.

Út Út không cưỡng lại. Cô bước theo anh, bàn chân trần ngập sâu vào lớp bùn nhão lạnh toát ngoài cửa. Cái lạnh của bùn đất dưới chân đối lập hoàn toàn với sự nóng rực từ bàn tay Hùng đang truyền qua da thịt cô. Họ lách qua bụi chuối dại bên hông trạm, đi sâu vào rặng tràm tối om phía sau trạm giao liên ngầm. Gió chướng thổi mạnh qua ngọn tràm, làm những thân cây khẳng khiu va vào nhau kêu răng rắc. Mùi lá tràm mục quyện lẫn mùi sình bãi và nước rong lên tạo nên một thứ không khí nồng hực đặc trưng của vùng Đồng Tháp Mười, vây lấy hai cơ thể đang hừng hực khát khao sống.

Hùng dẫn Út Út đi sâu vào giữa những gốc tràm cổ thụ xù xì, nơi những mảng vỏ tràm bong tróc từng lớp lớn như những tấm màn tự nhiên ngăn cách họ với thế giới bên ngoài. Khi đã khuất sau một gốc tràm lớn, Hùng dừng lại. Anh xoay người đối diện với Út Út. Bóng tối ở đây đặc đến mức anh chỉ có thể thấy cái bóng mờ ảo của cô và hai đốm sáng lấp lánh từ đôi mắt lá răm ướt át đang nhìn thẳng vào mình.

"Hùng..." Út Út thì thầm, hai tay cô tự tìm đến bên hông anh, bấu chặt lấy chiếc thắt lưng da to bản của người lính trinh sát. "Trận ngày mai... anh đi tiên phong thiệt sao?"

Hùng không trả lời ngay. Cánh tay anh vòng qua eo cô, siết chặt cơ thể mảnh mai của cô vào lồng ngực mình. Sự im lặng của anh giống như một câu trả lời tàn nhẫn nhất. Út Út biết rất rõ đội tiên phong của trinh sát tiểu đoàn nghĩa là gì. Họ là những người phải bò lên đầu tiên dưới làn đạn súng máy để cắt dây kẽm gai, đặt bộc phá mở cửa mở cho bộ binh xung phong. Ở những trận đánh công kiên thế này, tỷ lệ thương vong của tổ bộc phá gần như là tuyệt đối. Nghĩ đến đó, một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim cô.

Nước mắt Út Út trào ra, nóng hổi lăn dài trên má rồi thấm vào lồng ngực trần của Hùng. Cô ôm chầm lấy cổ anh, áp chặt mặt vào hõm vai anh, bật khóc nức nở dưới bóng tối của rặng tràm. Cơ thể cô run lên bần bật như một chiếc lá trước cơn giông bão. Nỗi sợ hãi mất mát tích tụ qua những năm tháng chiến tranh ác liệt bùng phát. Ba má cô đã nằm xuống dưới làn bom B52, chị hai cũng hy sinh trên đường chuyển lương năm ngoái, giờ đây người đàn ông duy nhất khiến cô cảm nhận được hơi ấm của sự sống lại sắp bước vào cửa tử.

"Anh không được chết... Hùng ơi... Anh hứa với em đi..." Cô nghẹn ngào, giọng nói bị bóp nghẹt bởi những tiếng nấc nghẹn ngào. "Em không chịu nổi nữa đâu. Ngày mai anh đi rồi, lỡ như..."

"Út, nín đi em," Hùng thì thầm, giọng anh khàn đặc vì xúc động. Anh nâng cằm cô lên, dùng ngón tay cái thô ráp gạt đi những giọt nước mắt nóng hổi trên đôi má mịn màng của cô. "Lính trinh sát mạng lớn lắm, bom đạn nó chê anh."

Nhưng chính anh cũng cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang dâng lên trong lòng. Đó không phải là nỗi sợ cái chết đơn thuần, mà là nỗi sợ phải rời xa cơ thể ấm áp này, rời xa làn da thơm mùi bồ kết và đôi mắt ướt át luôn nhìn anh với tất cả sự dâng hiến. Khát vọng sống, khát vọng được sở hữu và được yêu thương bùng lên dữ dội trong huyết quản người lính trẻ. Anh muốn dùng da thịt này, dùng hơi thở này để thách thức cái chết đang chực chờ vào ngày mai.

Hùng ép mạnh thân thể Út Út vào thân cây tràm xù xì phía sau. Lớp vỏ tràm thô ráp cọ sát vào lưng cô qua lớp vải bà ba mỏng, nhưng Út Út không hề lùi lại. Cô ưỡn người về phía trước, dâng hiến khuôn ngực căng tròn áp sát vào ngực trần của anh. Hùng cúi đầu, điên cuồng hôn ngấu nghiến đôi môi cô. Nụ hôn thô bạo, vội vã và chứa đựng tất cả sự tuyệt vọng của những người không biết có còn ngày mai. Môi họ quấn lấy nhau, nồng nàn và ướt át. Hùng mút mạnh đầu lưỡi cô, hút lấy vị ngọt thanh mát lẫn vị mặn chát của nước mắt. Út Út hé mở khuôn miệng, hai tay bấu chặt vào bả vai săn chắc của anh, móng tay cắm sâu vào da thịt như muốn để lại những dấu vết vĩnh viễn trên cơ thể người lính trinh sát.

Lưỡi Hùng luồn sâu vào khoang miệng ấm áp của Út Út, quấn lấy lưỡi cô, mút mát đầy khao khát. Anh ngửi thấy mùi bồ kết thoang thoảng từ mái tóc ẩm sương của cô quyện với vị tanh nồng của bùn đất trên người mình. Sự kích thích từ nụ hôn sâu khiến toàn thân Hùng nóng bừng lên. Đầu óc anh quay cuồng, mọi suy nghĩ về trận đánh ngày mai, về bom đạn và cái chết đều bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự trỗi dậy mạnh mẽ của bản năng đàn ông.

Bàn tay thô ráp của Hùng luồn xuống dưới tà áo bà ba đen của Út Út. Anh vuốt ve vòng eo thon gọn, cảm nhận làn da mềm mại đang run rẩy dưới lòng bàn tay ấm nóng của mình. Những ngón tay anh lần mò lên phía trên, chạm vào bầu ngực trần căng tròn đang phập phồng dữ dội của cô gái trẻ. Hai bầu ngực mềm mại, săn chắc của Út Út nằm trọn trong lòng bàn tay thô ráp của Hùng. Anh thô bạo xoa nắn, ngón tay cái miết mạnh lên đầu vú đã cứng ngắc vì kích thích. Út Út khẽ rên lên một tiếng nhỏ vụn trong cổ họng, cô ưỡn người ra phía trước, dán chặt ngực mình vào lòng bàn tay anh, khao khát được vuốt ve nhiều hơn nữa.

Hùng không thỏa mãn với việc vuốt ve bên ngoài lớp vải. Anh dùng cả hai tay vén phắt chiếc áo bà ba đen của cô lên sát nách. Trong bóng tối âm u, khuôn ngực trắng ngần của Út Út hiện ra mờ ảo. Hùng cúi đầu xuống, áp môi mình vào bầu ngực mềm mại của cô. Anh ngậm lấy đầu vú đang run rẩy, dùng lưỡi liếm láp vòng quanh rồi mút mạnh. Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt từ khoang miệng anh truyền thẳng vào da thịt Út Út, khiến cô gái trẻ rùng mình, hai chân run rẩy không đứng vững. Cô phải dựa toàn bộ trọng lượng cơ thể vào thân cây tràm phía sau và cánh tay Hùng đang ôm chặt lấy hông cô.

"Hùng... ưm..." Út Út thở dốc, những ngón tay cô đan chặt vào mái tóc ngắn đầy bùn sương của anh, ghì chặt đầu anh vào ngực mình như muốn nín thở.

Hùng liên tục chuyển từ bầu ngực này sang bầu ngực khác, dùng răng day nhẹ lên đầu vú hồng hào nay đã cương cứng đến cực hạn. Mỗi lần anh mút mạnh, Út Út lại nấc lên một tiếng nghẹn ngào, cơ thể cô uốn cong như một dải lụa mềm, cố gắng dâng hiến trọn vẹn phần nhạy cảm nhất cho người đàn ông của mình. Bàn tay còn lại của Hùng trượt từ hông cô xuống, bấu chặt lấy bờ mông tròn trịa của cô qua lớp quần đen, bóp mạnh để cảm nhận sự đàn hồi săn chắc của da thịt tuổi đôi mươi.

Anh buông bầu ngực cô ra, bàn tay trượt dần xuống hông, rồi thọc thẳng vào trong ống quần đen rộng của cô. Làn da đùi non mềm ấm của Út Út tiếp xúc trực tiếp với lòng bàn tay ráp nhám, nóng hổi của anh. Sự tương phản giữa bàn tay chai sạn của người lính và da thịt non mềm của cô gái trẻ tạo nên một thứ kích thích tột độ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô gái giao liên, khiến cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ vụn rồi bị nuốt chửng trong nụ hôn sâu của Hùng.

Hùng sờ soạng lên làn da đùi non mịn màng, những ngón tay anh len lỏi vào sâu bên trong, xoa nắn bắp đùi ấm nóng của cô. Út Út co một chân lên, quấn lấy hông Hùng, để mặc cho anh đẩy cơ thể cô sát hơn vào thân cây tràm. Dưới lớp quần ướt sũng sương đêm, dương vật của Hùng đã căng cứng đến mức cực hạn, nóng hổi và giật mạnh, đè nghiến lên âm đạo của Út Út qua lớp vải mỏng. Sự cọ xát trực tiếp giữa hai bộ phận nhạy cảm làm bùng lên một thứ nhiệt lượng thiêu đốt. Cả hai người thở dốc dồn dập, cơ thể họ hòa vào nhau trong một nhịp điệu gấp gáp, điên cuồng dưới sự che chở của bóng đêm rừng tràm.

"Hùng... em của anh... tất cả của em đều là của anh..." Út Út khàn giọng thì thầm sát tai anh, hai tay cô luồn vào tóc anh, giật mạnh như để tìm điểm tựa giữa cơn lốc dục vọng đang cuốn lấy cả hai.

"Anh sẽ về," Hùng gầm nhẹ trong cổ họng, bàn tay anh siết chặt lấy hông cô, nâng hẳn cơ thể cô lên để áp sát phần dưới vào nhau chặt chẽ hơn. "Nhất định anh sẽ về tìm em ở bến sông này."

Những cái chạm da thịt nóng bỏng, những tiếng da thịt va chạm chan chát hòa lẫn tiếng thở dốc nghẹn ngào trở thành lời hứa sinh tử của họ. Trong bóng tối âm u của rừng tràm, họ không còn nghĩ đến chiến tranh, không còn nghĩ đến bom đạn hay kỷ luật quân đội khắt khe. Chỉ có khát vọng thể xác điên cuồng và bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ nhất, dùng sự sống của thân xác để đối đầu với cái chết cận kề.

Hùng dùng một tay kéo phắt chiếc quần đen của cô xuống quá đầu gối, để lộ ra cặp đùi thon thả và vùng tam giác rậm rạp ẩm ướt trong bóng đêm. Lòng bàn tay thô ráp của anh miết mạnh dọc theo mép âm đạo, cảm nhận dòng nước mật nóng ấm đã rỉ ra ướt đẫm cả kẽ tay. Út Út khẽ nấc lên, hai tay ghì chặt lấy bả vai anh, để mặc cho Hùng tách rộng hai chân mình ra. Đầu ngón tay Hùng len lỏi vào bên trong âm đạo mềm mại, ẩm ướt của cô, xoay nhẹ khiến cô gái trẻ run lên bần bật, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào không rõ tiếng.

Sự ẩm ướt của âm đạo Út Út bám đầy lên những ngón tay thô ráp của Hùng. Anh cúi xuống, hôn lên vùng bụng phẳng lì của cô, rồi trượt dài nụ hôn xuống đùi non. Hơi thở nóng hổi của anh phả thẳng vào nơi nhạy cảm nhất của cô gái, khiến cô run lên từng chặp. Hùng đưa hai tay đỡ lấy hai bên đùi của Út Út, nâng cô lên khỏi mặt đất bùn nhão, ép chặt lưng cô vào thân cây tràm lớn. Tư thế đứng tựa tường này khiến âm đạo của cô phơi bày hoàn toàn trước mặt anh.

Hùng dùng một bàn tay tách nhẹ mép âm đạo ẩm ướt, đầy dịch nhầy của cô. Ngón tay anh miết nhẹ lên hạt mầm nhạy cảm đang sưng tấy lên vì kích thích. Út Út ưỡn người, đầu ngửa ra sau, tóc xõa tung trên lớp vỏ tràm xù xì. Cô rên rỉ không thành tiếng, chỉ có những nhịp thở đứt quãng và những tiếng nấc nhẹ thoát ra từ cổ họng bị chặn lại bởi bờ vai anh.

"Hùng... đau... em..." Cô thì thầm, vừa đau đớn vừa sung sướng tột độ trước sự thâm nhập thô bạo của ngón tay anh.

"Ráng chút, Út... Anh muốn em..." Hùng thở khàn đục bên tai cô.

Dương vật của Hùng giật mạnh, nóng hổi và căng tràn sức sống, chực chờ đâm thẳng vào bên trong âm đạo để thực hiện sự dâng hiến trọn vẹn. Anh kéo khóa quần quân phục, giải phóng con quái vật đang căng phồng, nóng rực của mình. Khi đầu dương vật to nóng chạm vào mép âm đạo ướt đẫm mật ngọt của Út Út, cả hai cơ thể đều run bắn lên một cái như bị điện giật. Luồng nhiệt lượng khổng lồ từ điểm tiếp xúc lan nhanh khắp cơ thể họ.

Hùng ghì chặt hông cô, từ từ thúc mạnh dương vật vào sâu trong âm đạo. Sự chật chội và nóng ấm của âm đạo Út Út bao bọc lấy toàn bộ chiều dài dương vật của anh, mút chặt lấy từng thớ da thịt nhạy cảm. Út Út ré lên một tiếng nhỏ, hai tay bám chặt vào vai anh, móng tay cắm sâu vào da thịt qua lớp áo quân phục ướt sũng. Sự đau đớn khi lần đầu bị xâm nhập hòa quyện với khoái cảm tột đỉnh dâng lên từ tận đáy lòng, khiến nước mắt cô lại trào ra, nóng hổi lăn dài trên má.

Hùng dừng lại một chút để cô thích nghi, anh hôn lên mắt cô, liếm đi những giọt nước mắt mặn chát. Anh bắt đầu chuyển động hông, nhịp nhàng rồi nhanh dần. Tiếng da thịt va chạm vào nhau chan chát vang lên rất khẽ giữa tiếng lá tràm xào xạc trong gió chướng. Mỗi lần Hùng thúc sâu, dương vật anh lại chạm vào tận cùng âm đạo cô, mang theo sự sống mãnh liệt thách thức cái chết cận kề. Út Út hoàn toàn buông xuôi, cô vòng cả hai chân qua hông anh, siết chặt lấy thắt lưng anh để cảm nhận sự thâm nhập sâu hơn, trọn vẹn hơn.

Cơn lốc dục vọng cuốn phăng họ đi. Hùng liên tục thúc mạnh, chuyển từ tư thế đứng tựa tường sang ép cô nằm sát xuống thảm lá tràm khô bên dưới gốc cây cổ thụ. Anh nằm đè lên người cô, dương vật vẫn cắm sâu trong âm đạo. Sự tiếp xúc toàn bộ cơ thể trần trụi dưới bầu trời đêm đồng bưng khiến họ cảm nhận được từng nhịp đập của mạch máu, từng hơi thở gấp gáp của nhau. Hùng liên tục thúc mạnh, tiếng thở dốc của anh khàn đặc, đầy thú tính nhưng cũng chứa đựng sự nâng niu, trân trọng đối với người con gái đang dâng hiến tất cả cho mình.

Ngay khi Hùng đang định tiến vào những nhịp thúc cuối cùng để giải phóng luồng tinh dịch nóng ấm vào sâu bên trong âm đạo cô thì một âm thanh bất ngờ vang lên từ phía bờ mương cách đó không xa.

*Răng rắc.*

Tiếng những cành tràm khô bị giẫm gãy dưới đế giày đinh nặng nề, đi kèm với tiếng lách cách của trang bị tuần tra va vào nhau. Ánh đèn pin của đội tuần tra quét qua những ngọn tràm sát bên cạnh, để lại những vệt sáng loang lổ trên mặt đất bùn sình.

Hùng giật mình, bản năng của một lính trinh sát lập tức hoạt động. Anh nhanh như cắt áp lòng bàn tay thô ráp đè chặt miệng Út Út, chặn đứng tiếng rên rỉ đang dở dang của cô. Tay kia anh ôm chặt lấy eo cô, ghì chặt cả thân hình mềm mại của Út Út dán sát vào thân cây tràm cổ thụ, che giấu họ hoàn toàn dưới bóng tối dày đặc của lớp vỏ cây xù xì.

Cả hai nín thở, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng giày đinh tuần tra cày lên sỏi đá sát bên cạnh buộc Hùng phải đè chặt miệng Út Út, cả hai nín thở lặn sâu vào bóng tối.