Út Út bị chấn động mạnh từ tiếng nổ của quả đạn pháo đầu tiên hất ngã nhào vào bụi rậm, đất đá lẫn lá tràm mục rơi rào rào lên chiếc khăn rằn trên cổ. Tai cô lùng bùng một thứ âm thanh u u kéo dài liên tục, lấp đầy khoang miệng vị khét lẹt của thuốc bồi, cát sỏi và vị chát chúa của đất bưng. Cô hoảng loạn nhỏm dậy, mười đầu ngón tay cào mạnh vào lớp bùn nhầy nhụa bên dưới đống lá tràm mục nát để lấy điểm tựa, cố sức rướn người nhìn ra bến sông tìm chiếc xuồng của Hùng.
Màn sương sớm ban nãy giờ đã bị xé toạc ra thành từng mảnh vụn, nhường chỗ cho những cột khói đen đặc quánh cuộn lên từ phía ngã tư rạch Xẻo Bít. Hỏa lực địch từ bờ bên kia bắn sang dữ dội. Chiếc xuồng ba lá chở tiểu đội trinh sát của Hùng chỉ còn là một vệt đen mờ ảo đang lắc lư điên cuồng giữa những luồng chớp lửa liên tiếp. Tiếng đại liên cực nhanh gầm rú xối xả, đạn vạch đường đỏ rực găm chi chít xuống mặt nước rạch, dựng lên những cột nước trắng xóa cao đầu người. Tiếng đạn rít xé gió sạt qua những tán lá tràm nghe nhức óc. Cô không nhìn thấy anh. Giữa những bóng người nhấp nhô trên sông và tiếng la hét hỗn loạn của đơn vị, bóng dáng cao lớn với chiếc áo quân phục sờn vai đã biến mất trong màn nước bắn tung tóe.
Út Út nhổm hẳn người lên, bất chấp bùn đất nhão nhoẹt đang bám đầy bên đùi và gấu quần bà ba đen. Cơn chấn động vừa rồi làm ngực cô đau thắt, nhịp thở dốc dập dồn dập vào cuống họng khô khốc. Khăn rằn tuột khỏi cổ, rơi xuống vũng nước đục, nhưng cô không màng tới. Đôi mắt cô chỉ đổ dồn về hướng chiếc xuồng đang bị những luồng đạn bắn thẳng găm xé. Mọi thứ xung quanh nhòe đi, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lấy buồng phổi cô. Mỗi loạt đạn nổ vang lên là một lần tim cô như bị bứt ra khỏi lồng ngực. Cô gào tên anh trong câm lặng, bởi âm thanh từ cổ họng cô hoàn toàn bị tiếng gầm rú của vũ khí nuốt chửng.
Ở bờ bên kia rạch, Hùng cùng tiểu đội trinh sát đã bị phục kích trực diện. Tiếng súng cực nhanh của địch vang lên từng đợt ngắn, đanh gọn và tàn nhẫn. Đạn bắn thẳng cày nát các thân tràm xung quanh bến sông, vỏ cây nổ tung ra thành từng mảng, dăm gỗ nhọn bay rào rào như mưa. Chiếc xuồng ba lá chở tiểu đội bị trúng đạn, nước ùa vào nhanh chóng kéo lật úp mạn xuồng. Hùng bị hất văng xuống lòng rạch ngay trong loạt đạn đầu tiên. Một viên đạn bắn thẳng đã xé rách mảng bụng bên trái của anh.
Hùng bò lê dưới làn nước đục ngầu sình và máu. Mặt nước rạch Xẻo Bít vốn lạnh ngắt giờ đây như sôi sục bởi những vệt đạn cày xới và hơi nóng tỏa ra từ chính máu của anh. Một tay anh ghì chặt lấy vết thương ở bụng, cố giữ cho những thớ ruột nóng hổi không bị đẩy ra ngoài qua khe hở của lớp da thịt rách nát. Bùn nhão lọt vào vết thương, xót đến mức cơ thể anh co rút lại từng đợt, răng cắn chặt vào môi dưới đến bật máu để không thét lên. Mỗi lần anh cố trườn lên một bước, dòng nước xung quanh lại loang ra một vệt đỏ lòm, ấm nóng, rồi nhanh chóng bị dòng nước chảy xiết cuốn đi.
Nỗi đau đớn từ thể xác dội lên đại não từng đợt tê dại. Hùng ngửa cổ thở hắt ra, bùn sình bám đầy trên mặt, trên mi mắt và bờ vai vạm vỡ. Trong cơn mê muội vì mất máu, cảm giác tê dại lan dần từ các đầu ngón chân lên đến thắt lưng. Dưới đáy rạch nhão nhoẹt, anh vẫn cố dùng năm đầu ngón tay còn lại cào cấu vào rễ tràm bám dọc mép nước để kéo lê thân thể nặng nề.
Ký ức về đêm qua trong lán hoang đột ngột ập về, nóng bỏng và rõ rệt đến lạ kỳ. Sự ấm áp từ âm đạo của Út Út khi anh thúc mạnh vào cô, tiếng da thịt va chạm sột soạt trên tấm phản tre kẽo kẹt, và luồng tinh dịch nóng hổi anh bắn vào sâu bên trong cô như một sợi dây xích níu giữ linh hồn anh lại với sự sống. Anh không muốn chết ở lòng rạch này. Anh phải sống, phải sờ lại bầu ngực trần căng tròn phập phồng dưới bàn tay mình, phải ngửi lại mùi da thịt thơm tho của cô gái giao liên. Dục vọng nguyên thủy đan xen với bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt trong huyết quản. Anh nghiến răng, mặc cho lớp da thịt ở bụng rách toạc thêm, tiếp tục lết thân mình qua những thân cây đổ.
Từ trên bờ đất, Út Út nhìn thấy vệt áo xanh quân phục của Hùng đang chấp chới bên mép rạch, bị kẹp giữa hai thân tràm đổ gục.
"Nằm xuống! Út! Bò lùi lại mau!"
Tiếng hét khản đặc của người chỉ huy giao liên vang lên ngay sát bên tai cô, đi kèm với một bàn tay thô ráp ghì chặt bả vai cô xuống đất. Nhưng Út Út như người mất trí. Cô giật mạnh người thoát khỏi cái siết tay của đồng chí chỉ huy, trườn mình xuống lòng rạch. Cô lao thẳng vào làn đạn đang cày xối xả trên mặt nước. Bùn bốc lên mùi hôi nồng của rong rêu thối rữa và thuốc súng khét lẹt. Lớp bùn nhão dưới đáy rạch ngập sâu đến ngang hông cô, níu chặt lấy đôi chân trần, khiến mỗi bước di chuyển của cô giống như đang kéo một khối đá ngàn cân.
Đạn bắn tỉa từ phía bên kia rạch rít lên từng tiếng chói tai sát sạt bên vành tai Út Út. Cô ngã dúi dụi, mặt úp xuống làn nước đục ngầu sình lầy, ngậm đầy nước bẩn vào miệng rồi lại lồm cồm bò dậy. Chiếc áo bà ba đen của cô bị những nhánh tràm gai cào rách toạc một bên vai, để lộ ra làn da trắng mịn màng nay đã bị vấy bẩn bởi những vệt bùn đen và những vết xước rỉ máu đỏ tươi. Bầu ngực trần bên phải của cô lộ ra sau lớp vải rách, cọ xát vào làn nước lạnh và bùn nhão khi cô rạp người trườn tới. Cô không thấy lạnh, chỉ thấy trong ngực như có một ngọn lửa đang thiêu đốt sạch mọi nỗi sợ hãi. Làn da ngực trần ráp đi vì đất cát, đầu vú nhô lên vì lạnh và run rẩy trước những đợt sóng nước đánh dồn dập vào thân thể.
"Hùng! Anh Hùng ơi!" Cô gọi giật giọng, tiếng gọi bị tiếng súng cối nổ oàng oàng phía sau nuốt chửng.
Út Út lao đến bên gốc tràm đổ, nơi thân hình Hùng đang run rẩy co quắp dưới bùn nhão. Cô khuỵu gối xuống, hai tay luồn dưới nách anh, dùng hết sức lực của một cô gái quen nghề chèo chống để nhấc nửa thân trên của anh lên khỏi mặt nước đục ngầu.
Thân thể Hùng lạnh buốt. Cái lạnh của bùn đất và nước sông đang ngấm vào da thịt anh, chỉ có vệt máu tuôn ra từ bụng là vẫn nóng hổi, nhuộm đỏ cả khoảng bùn dưới hông hai người. Út Út ôm chặt lấy anh, kéo đầu anh tựa vào khuôn ngực trần của mình. Sự đụng chạm thể xác trong làn đạn khốc liệt diễn ra thô ráp và đau đớn. Ngực cô áp sát vào bờ vai sém khói súng của anh, nơi vết sẹo cũ do mảnh bom đang run lên bần bật. Máu từ vết thương bụng của Hùng trào ra, thấm qua lớp quần ướt sũng của Út Út, dính dớp giữa hai đùi non của cô. Đó là sự kết nối thể xác cuối cùng của họ, không phải bằng sự ve vuốt đê mê trong lán hoang, mà bằng máu, bùn nhão và hơi ấm tàn cạn trút sang nhau.
"Út... Út..." Hùng gắng sức nâng bàn tay đẫm máu lên.
Những ngón tay thô ráp của anh run rẩy bám vào làn da mịn màng trên má cô, để lại những vệt máu đỏ lòm kéo dài dọc theo xương hàm. Ngón tay trỏ dính đầy sình và máu của anh tìm kiếm, chạm nhẹ vào nốt ruồi duyên nhỏ nằm dưới khóe môi đang mếu máo của cô. Đôi môi cô run rẩy, nước mắt nóng hổi tuôn ra lã chã, rửa trôi bớt lớp bùn sình trên mặt anh.
"Em đây... anh Hùng, em đây..." Cô thầm thì, ghé sát tai vào miệng anh để đón lấy những hơi thở đứt quãng cuối cùng.
"Chạy... chạy đi..." Hùng mấp máy môi, giọng khàn đặc không ra hơi.
Anh muốn nói với cô rằng anh yêu cô, muốn cơ thể này một lần nữa được găm sâu vào âm đạo ấm áp của cô dưới căn lán hoang dột nát, nhưng sức lực trong ngực anh đang rút đi như nước thủy triều rút xuống cửa biển. Đôi mắt anh trợn trừng nhìn nốt ruồi son nhỏ dưới xương quai xanh của cô đang phập phồng theo tiếng khóc, rồi từ từ khép lại. Bàn tay đang áp trên má cô buông thõng xuống, đập mạnh vào lòng nước đục ngầu bên mạn xuồng đổ. Anh lịm đi, toàn bộ sức nặng của thân thể vạm vỡ đổ sụp vào vòng tay cô.
"Không! Anh Hùng! Đừng bỏ em!" Út Út gào lên, cô áp chặt mặt vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp tim yếu ớt của anh đang đập những nhịp rời rạc dưới lớp da thịt sũng nước.
Đúng lúc đó, ba người lính trinh sát từ bụi rậm phía sau lao ra dưới làn đạn yểm trợ dồn dập. Tiếng súng AK của phe ta nổ vang từng loạt dài để áp chế hỏa lực địch.
"Đưa cậu ấy lên cáng! Nhanh! Rút thôi!" Một người lính hét lên, gạt mạnh Út Út ra.
Họ thô bạo kéo giật thân hình Hùng ra khỏi vòng tay ôm chặt của cô. Út Út dùng cả hai tay níu lấy vạt áo quân phục của anh, cố giữ anh lại như giữ lấy sự sống cuối cùng của mình. Nhưng sức lực của cô không chống lại được những sải tay lực lưỡng của những người lính đang cố cứu đồng đội trong làn đạn xối xả. Chiếc áo quân phục sờn cũ của Hùng bị kéo căng ra, tiếng vải thô rách toạc vang lên xoèn xoẹt.
Trong cơn giằng xé hỗn loạn, hai tay Út Út trượt dần trên làn da ướt lạnh của anh. Ngón tay cô quào cào vào vạt áo trước ngực Hùng, chỉ kịp giật lấy chiếc khuy áo đẫm máu còn sót lại ở hàng khuy thứ ba trước khi cả thân thể anh bị nhấc bổng lên chiếc cáng thương bằng vải bạt.
"Buông ra! Để tôi đi theo anh ấy!" Út Út nhoài người theo, nhưng một người lính đã đè vai cô xuống bùn để tránh loạt đạn đại liên vừa quét qua đỉnh đầu làm gãy đôi một nhánh tràm ngay phía trên.
Chiếc cáng thương chở Hùng được khiêng đi gấp gáp bởi hai chiến sĩ trinh sát, bóng họ gập ghềnh lướt qua những gốc tràm, nhanh chóng khuất dần sau làn khói đạn mù mịt ở ngã tư rạch Xẻo Bít. Tiếng động cơ xuồng máy từ xa rú lên, kéo theo những loạt đạn pháo bắn chặn của ta dội xuống bờ sông bên kia để bảo vệ đội hình rút lui.
Màn khói xám xịt từ những quả đạn khói bắt đầu bao phủ toàn bộ bến rạch, nuốt chửng mọi bóng người. Út Út quỳ sụp giữa bùn lầy ngập tới bụng. Quần áo cô rách nát, một bên bầu ngực trần vẫn còn vương những vệt máu ấm của anh dính chặt vào da thịt. Cô không còn nghe thấy tiếng súng nổ, cũng không còn nghe thấy tiếng gió rít qua rặng tràm. Hai bàn tay cô siết chặt chiếc khuy áo tròn bằng nhựa màu xanh lá đã sứt mẻ góc, máu từ vết thương trên ngón tay cô bị dằm gỗ đâm ban nãy hòa lẫn với máu của Hùng trên chiếc khuy, găm sâu vào lòng bàn tay đến ứa máu. Cô cứ quỳ như thế, giữa dòng nước đục ngầu đang lặng lẽ trôi đi, tay giữ chặt kỷ vật duy nhất còn sót lại của người đàn ông đã đi vào đời cô giữa mùa khói lửa.
Khói bom mù mịt bao phủ bến rạch, bóng chiếc cáng thương chở Hùng biến mất hút trong tầm mắt cô.