Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Minh siết chặt tay vịn cầu thang gỗ, bước chân khựng lại giữa chừng khi tai đón nhận âm thanh lạ từ vườn sau. Tiếng gàu tôn va chạm lách cách vào thành giếng đá cổ vang lên, tiếp nối bằng tiếng xối nước ào ào rỉ rả. Anh đứng bất động trên bậc thang tối tăm, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Căn nhà gỗ của tổ tiên nằm biệt lập bên bìa rừng hoang vắng này, vốn dĩ chỉ có một mình anh sinh sống từ nửa tháng nay. 

Mười lăm ngày qua là chuỗi thời gian Minh bị giam cầm trong sự cô độc tột cùng. Ngôi nhà ba gian hai chái rộng thênh thang nhưng lạnh lẽo, ban ngày chỉ có tiếng mọt gặm gỗ kèn kẹt và tiếng gió hú qua các khe cửa mục nát. Không có bóng dáng một người sống, không một lời trò chuyện. Sự tịch mịch đáng sợ của vùng quê hẻo lánh bào mòn tinh thần chàng thanh niên hai mươi hai tuổi, khiến mỗi đêm nằm trên chiếc giường tre, anh đều nghe rõ cả nhịp tim đập dồn dập của chính mình vì trống trải. Khao khát được nhìn thấy một bóng người, được chạm vào một làn da ấm nóng, hay đơn giản chỉ là nghe một giọng nói con người, đã tích tụ dưới đáy lòng anh suốt nửa tháng qua như một khối than hồng âm ỉ. 

Tiếng nước dội ào ào giữa đêm khuya khua khoắt lúc này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu óc đang mụ mị của Minh, đồng thời lại thổi bùng lên ngọn lửa tò mò xen lẫn khao khát. Anh vặn nhỏ bấc cây đèn dầu trên tay, khum lòng bàn tay che bớt luồng sáng vàng vọt rồi nhẹ nhàng bước xuống cầu thang. 

Minh nhích từng bước chân trần trên nền sàn gỗ lim lạnh ngắt. Sự tiếp xúc giữa lòng bàn chân nhạy cảm và thớ gỗ nhám ráp, bám đầy bụi bặm khiến anh rùng mình. Bóng tối trong căn nhà âm u, dày đặc như một thứ chất lỏng đặc quánh bám lấy cơ thể anh. Anh tiến về phía cửa hông, luồng gió đêm lạnh lẽo lách qua khe cửa mục nát luồn vào trong, mơn trớn trên làn da ngực đang phanh trần của anh. Minh đặt bàn tay run rẩy lên chốt cửa bằng đồng đã rỉ sét. Anh khẽ đẩy nhẹ. Một tiếng ken két khô khốc vang lên từ bản lề rỉ sét làm anh giật nảy mình, vội vàng đứng im nín thở. Khi chắc chắn không có động tĩnh gì bất thường ngoài vườn, anh mới lách người bước ra ngoài.

Sương đêm lập tức bao trùm lấy Minh. Lớp sương dày và lạnh buốt như những chiếc kim nhỏ châm chích vào da thịt anh. Minh bước đi trên nền cỏ dại mọc cao ngang bắp chân. Cỏ ướt đẫm sương đêm quệt vào mắt cá chân anh, mang đến cảm giác lạnh buốt buốt tận xương tủy. Bóng tối ngoài vườn âm u đến đáng sợ. Những tán dành dành mọc hoang dại và cành nhãn cổ thụ đong đưa dưới gió đêm tạo thành những hình thù kỳ quái, chập chờn như những bóng ma đang vươn vuốt về phía anh. Tiếng gió rít luồn qua các kẽ lá, hòa cùng tiếng côn trùng rên rỉ tạo nên một bản nhạc rợn người. 

Thế nhưng, tiếng gàu nước va chạm vào thành đá cổ và tiếng nước xối lên cơ thể thịt da vẫn tiếp tục vang lên đều đặn, kéo Minh tiến về phía trước. Dục vọng tò mò kéo ghì bước chân anh, đè bẹp nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Anh luồn lách qua những bụi dành dành gai góc, bỏ mặc những vạt lá ướt sũng cọ vào đùi, tiến sát đến gốc cây nhãn già nua bên giếng đá.

Minh nép sát người vào thân cây nhãn. Lớp vỏ cây xù xì, khô nhám và lạnh ngắt cọ qua lớp áo sơ mi phanh ngực, tì mạnh vào da thịt ấm nóng của anh. Đặt vội cây đèn dầu xuống sát gốc cây để tránh bị phát hiện, Minh dán mắt qua khe lá nhãn, lồng ngực đập dồn dập đến mức anh sợ rằng tiếng tim mình sẽ át đi mọi âm thanh ngoài kia.

Bên miệng giếng đá rêu phong, dưới ánh trăng rằm mát lạnh và sáng rõ, một bóng hình khỏa thân đang đứng đón lấy ánh sáng dịu nhẹ của bầu trời đêm. Đó là một thiếu nữ tuyệt mỹ, thân hình thon thả toát ra một vẻ khêu gợi đến nghẹt thở. Làn da nàng trắng sứ, mịn màng và dường như đang phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, tương phản hoàn toàn với vẻ u tối, xám xịt của khu vườn hoang phế. Nàng đang cầm chiếc gáo dừa, thong thả múc nước từ chiếc xô gỗ đặt dưới chân giếng rồi trút nhẹ lên vai mình.

Minh nín thở, hai mắt căng ra tựa như muốn nuốt chửng từng đường cong, từng tấc da thịt trên cơ thể nàng. Thiếu nữ nghiêng nhẹ cổ tay, dòng nước mát lạnh tuôn chảy dọc từ mái tóc đen dài mượt mà quét qua hông, tràn qua bờ vai tròn trịa gầy guộc rồi đổ ụp xuống đôi gò bồng đảo căng tròn nảy nở. Dưới làn nước mát, hai đầu vú hồng hào của nàng co rúm lại, săn lại và nhô cao đầy kiêu hãnh trên bầu ngực trắng ngần phập phồng theo nhịp thở dồn dập. Nước tiếp tục len lỏi qua khe ngực sâu thẳm, trượt dọc theo chiếc bụng phẳng lì rồi đọng thành từng giọt lấp lánh trên đám lông tơ đen nhánh, mịn màng bao quanh cửa lồn mọng nước đang khép chặt. 

Trong đầu Minh lập tức bùng nổ một cuộc đấu tranh dữ dội. Lý trí yếu ớt của anh hét lên rằng đây là điều bất thường. Giữa đêm khuya thanh vắng, ở một nơi bìa rừng hoang vu không bóng người, một cô gái xinh đẹp tuyệt trần từ đâu xuất hiện để tắm khỏa thân bên giếng cổ? Những câu chuyện liêu trai chí dị, những lời đồn thổi về những vong hồn trói buộc nơi giếng sâu hiện lên mồn một trong tâm trí anh. Nỗi sợ hãi tâm linh vô hình bóp nghẹt cổ họng anh, thúc giục anh hãy chạy trốn ngay lập tức trước khi quá muộn.

Thế nhưng, sức hút dục vọng mãnh liệt từ cơ thể khỏa thân kia lại giống như một loại độc dược ngọt ngào nhanh chóng làm tê liệt mọi dây thần kinh tỉnh táo của anh. Nhìn làn da trắng ngần lấp loáng nước trăng, nhìn khuôn ngực phập phồng quyến rũ kia, máu nóng trong cơ thể Minh sôi trào lên cuồng nhiệt. Sự cô độc và đói khát hơi ấm thể xác suốt nửa tháng qua đã biến thành một con thú dữ, phá tan xiềng xích của nỗi sợ hãi. Anh không thể rời mắt khỏi nàng. Từng nhịp nước xối ào ào như tiếng trống thúc giục bản năng nguyên thủy của người đàn ông trong anh trỗi dậy.

Nàng khẽ xoay người, lộ ra nốt ruồi son nhỏ xíu nằm sát xương quai xanh bên trái. Đôi chân thon dài của nàng đứng hơi dạng ra trên nền đá trơn ướt. Nàng vờ như không biết có người đang rình rập, thong thả vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau gáy, phô bày toàn bộ khuôn ngực trần căng đầy nhựa sống trước mắt Minh. Nàng cúi người xuống để múc thêm nước, bờ mông tròn lẳn, săn chắc nhô cao hướng thẳng về phía Minh đầy mời gọi. Ở góc độ này, Minh có thể nhìn rõ khe mông sâu thẳm và phần mép lồn mọng nước thấp thoáng phía dưới.

Minh đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân nóng bừng. Luồng máu nóng trong cơ thể anh dồn thẳng xuống dưới hạ bộ, làm chiếc quần tây căng cứng, cọ xát liên hồi vào đầu cu đang cương nứng dữ dội. Nỗi sợ hãi ban đầu hoàn toàn bị đè bẹp bởi khoái cảm thị giác cực độ. Anh khao khát được lao ra ôm lấy tấm thân mát rượi kia, được áp bàn tay thô ráp của mình lên làn da trắng muốt và vục mặt vào bầu ngực căng mọng đang run rẩy dưới ánh trăng. Đầu cu của anh rỉ ra một chút dịch nhờn ấm nóng, cọ vào lớp vải thô ráp của quần tây tạo nên một sự kích thích điên cuồng. Anh thở gấp, tự bóp chặt đùi mình, móng tay cắm sâu vào da thịt để ngăn bản thân không phát ra tiếng động. 

Đột ngột, động tác dội nước của cô gái dừng lại. Nàng không hề có ý định che đậy thân thể khỏa thân tuyệt mỹ của mình, mà từ từ xoay người lại. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm lấp lánh xoáy thẳng vào gốc cây nhãn cổ thụ - nơi Minh đang ẩn nấp. Nàng nhìn trúng anh. 

Minh giật mình muốn lùi bước, nhưng đôi chân tê dại không chịu nghe lời. Trên khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng, khóe môi đỏ mọng khẽ cong lên thành một nụ cười quyến rũ ma mị. Nàng bước một bước về phía anh, nhưng ngay khi bàn chân trần vừa chạm vào làn sương đêm đang dâng cao quanh giếng cổ, bóng hình khỏa thân ấy lập tức lu mờ rồi tan biến vào hư vô. 

Khu vườn trở lại vẻ tĩnh mịch, chỉ còn giếng đá cô độc dưới trăng và tiếng cười khúc khích trong trẻo, lẳng lơ của nàng vang vọng bên tai Minh.