Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Minh loạng choạng bước giật lùi, gót chân vấp mạnh vào rễ cây nhãn xù xì nhô lên sát mặt đất. Cú vấp khiến cả người anh chao đảo, suýt nữa ngã ngửa ra thảm cỏ ướt sũng sương đêm. Anh hốt hoảng xoay người, cắm đầu chạy thẳng một mạch vào trong nhà như thể có một bàn tay vô hình đang chực chờ tóm lấy gấu áo. Tiếng bước chân huỳnh huỵch nện trên nền đất ẩm vang lên dồn dập giữa không gian tĩnh mịch. Minh lao qua bậc cửa bên hông, nhanh như cắt kéo sập cánh cửa gỗ dày nặng lại. Tiếng "sầm" khô khốc vang lên vang dội cả gian nhà vắng. Hai tay anh run rẩy, chật vật mãi mới cài được chiếc then chốt bằng sắt rỉ vào móc khóa. 

Dù cửa đã đóng chặt, ngăn cách hoàn toàn với khoảng vườn sau u tối, nhưng hai bên tai Minh vẫn lùng bùng tiếng cười khúc khích trong trẻo và lẳng lơ của Tuyết. Tiếng cười ấy như có gai, bám chặt lấy tâm trí anh, lướt qua da thịt rồi chui tọt vào đại não. Minh tựa lưng vào cánh cửa gỗ mát lạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi hột túa ra đầy trán rồi lăn dài xuống cằm. Khí quản anh nóng rát, mỗi hơi hít vào đều mang theo mùi ẩm mốc của gian nhà lâu ngày thiếu hơi người, nhưng trong khoang mũi vẫn phảng phất hương hoa nhài thanh khiết, mời gọi lúc nãy bên giếng cổ.

Toàn thân Minh nóng bừng như đang có một lò than rực hồng thiêu đốt từ bên trong. Sự kích thích từ hình ảnh khỏa thân tuyệt mỹ của ma nữ dưới trăng vẫn còn hiển hiện rõ mồn một trước mắt anh. Đôi vú tròn đầy căng mọng, bờ mông săn chắc nhô cao và cả mép lồn mọng nước ẩn hiện sau làn sương khói... Tất cả như một liều thuốc kích dục cực mạnh tiêm thẳng vào huyết quản của chàng thanh niên hai mươi hai tuổi phơi phới dương khí. Chiếc quần tây tối màu dán chặt vào hạ bộ đang cương nứng đến mức căng nhức. Đầu cu của anh giật liên hồi, liên tục rỉ ra từng giọt dịch nhờn ấm ướt, làm đẫm một mảng lớn vải quần lót bên trong đùi. Sự cọ xát giữa lớp vải thô ráp của chiếc quần tây chật chội và quy đầu nhạy cảm mỗi khi anh cử động tạo nên một luồng điện kích thích chạy dọc sống lưng, khiến Minh suýt nữa thì rên rỉ thành tiếng. 

Anh tự bóp chặt lấy bắp đùi mình, móng tay bấm sâu qua lớp vải để dùng nỗi đau thể xác lấn át đi sự đê mê đang cào cấu dưới bụng dưới. Trong bóng tối âm u của gian nhà chính, Minh đảo mắt nhìn quanh, nửa muốn mở cửa chạy ra ngoài vườn để tìm kiếm bóng hình ma mị kia, nửa lại run sợ trước sự kỳ quái, phi thực tế của những gì vừa chứng kiến. Sự giằng xé giữa bản năng phàm trần và nỗi sợ hãi tột cùng trước cõi âm khiến anh đứng chôn chân tại chỗ mất một lúc lâu. Cuối cùng, lý trí yếu ớt thôi thúc anh bước những bước lảo đảo về phía buồng ngủ ở gian trong.

Minh leo lên chiếc phản gỗ cũ kỹ đặt sát góc tường. Anh không thèm cởi giày hay cởi áo sơ mi, chỉ vội vàng kéo tấm chăn bông dày sờn rách đắp kín từ chân lên đến ngực. Căn phòng ngủ chật hẹp, tối tăm chỉ được rọi sáng lờ mờ bởi chút ánh trăng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ gỗ lỏng lẻo. Tiếng mưa rơi lộp bộp bắt đầu nặng hạt dần trên mái ngói rêu phong bên ngoài, tạo nên một thứ âm thanh gõ nhịp đều đặn, chỉ càng làm cho không gian thêm phần cô tịch và lạnh lẽo. 

Minh nằm thao thức, hai mắt mở to đăm đăm nhìn lên những đường xà gồ đen đúa trên trần nhà. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dồn dập chưa thể bình ổn. Hạ bộ của anh vẫn cứng đờ như đá, nóng bỏng và nhức nhối bên trong chiếc quần tây chật chội. Cứ mỗi lần anh nhắm mắt lại, nụ cười ma mị của Tuyết và làn da trắng sứ của nàng dưới ánh trăng lại hiện ra, thiêu đốt chút kiên nhẫn cuối cùng của anh. Minh tự hỏi bản thân có phải đã phát điên rồi không. Anh biết rõ cô gái bên giếng cổ không phải người phàm. Người thường làm sao có thể biến mất vào hư vô chỉ trong một cái chớp mắt? Làm sao có thể phát ra hơi lạnh buốt giá giữa đêm hè nóng nực? Cô ta là ma. Một vong hồn chưa thể siêu thoát đang trú ngụ trong ngôi nhà tổ tiên này. Nhưng tại sao nỗi sợ hãi cái chết lại không thể dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội trong lòng anh? Anh thèm khát nàng. Anh muốn được chạm vào cơ thể mát lạnh ấy để dập tắt cái nóng đang thiêu đốt da thịt mình.

Đột ngột, một luồng âm khí buốt giá tựa như làn nước đá len lỏi qua khe hở của tấm chăn bông, mơn trớn dọc theo cổ chân của Minh. Cái lạnh đột ngột khiến anh giật nẩy mình, da gà nổi lên khắp hai cánh tay. Luồng khí lạnh đó không dừng lại mà tiếp tục bò trườn, luồn lách sâu vào tận bên trong lớp chăn ấm áp của anh, vuốt ve dọc theo bắp chân rồi đi thẳng lên đùi. Minh rùng mình, hai tay ghì chặt lấy mép chăn. Nỗi sợ hãi tâm linh bản năng mách bảo anh phải đạp chăn ra và bỏ chạy, nhưng nỗi khao khát dục vọng cuồng nhiệt lại như những sợi xích vô hình giữ chặt lấy thân thể anh, khiến anh không hề lùi lại dù chỉ một phân. Anh nín thở, chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra trong bóng tối.

Một làn sương trắng nhạt nhòa, mờ ảo bắt đầu ngưng tụ ngay phía trên cơ thể Minh. Làn sương tỏa ra hơi lạnh thấu xương, làm mờ đi cả không gian xung quanh. Từ trong làn sương ấy, Tuyết từ từ xuất hiện. Nàng lơ lửng ngay sát lồng ngực anh, nhẹ nhàng và thanh thoát như một cánh hoa rụng. Mái tóc đen dài, mượt mà của nàng xõa xuống hai bên, những sợi tóc mát lạnh quẹt nhẹ qua má, qua cổ Minh, mang theo mùi hương hoa nhài thanh khiết, ngào ngạt như muốn phong tỏa mọi giác quan của anh. 

Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu cạn bấc đặt trên chiếc tủ gỗ cũ kỹ góc phòng, đôi mắt đen láy, sâu thẳm của ma nữ lấp lánh nhìn xoáy vào anh. Trong ánh mắt ấy không có sự hung ác của ác quỷ, mà chỉ có sự lẳng lơ, mời gọi và một sự khao khát hơi ấm phàm trần đến cháy bỏng. Nàng nhìn thấy sự run rẩy của Minh, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và hơi thở hỗn hển của anh. Khóe môi đỏ mọng khẽ cong lên thành một nụ cười quyến rũ ma mị. 

Tuyết từ từ hạ thấp người xuống. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại đến mức Minh có thể cảm nhận được hơi thở mát lạnh của nàng phả vào mũi mình. Nàng không vội vàng hôn lên môi anh, mà nghiêng đầu, áp đôi môi lạnh như băng của mình lên hõm cổ ấm nóng đang đập liên hồi của Minh. Nàng mút nhẹ vào làn da nhạy cảm dưới tai anh. Sự tiếp xúc đột ngột giữa cái lạnh buốt xương của ma nữ và hơi nóng hừng hực của chàng thanh niên khiến Minh ưỡn cong người lên, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào từ sâu trong cổ họng không tự chủ được mà thoát ra ngoài. 

Cái lạnh từ môi nàng như một luồng điện chạy dọc theo tủy sống của Minh, khiến toàn bộ các thớ cơ trên người anh co rút lại. Anh cảm thấy một cảm giác tê dại đê mê lan tỏa từ cổ đi khắp cơ thể. Nỗi sợ hãi trong lòng Minh bắt đầu lung lay dữ dội. Trong đầu anh vang lên những câu hỏi dồn dập: *Cô ta muốn gì ở mình? Cô ta sẽ hút cạn sinh khí của mình sao?* Nhưng ngay khi bàn tay mát lạnh của Tuyết chậm rãi luồn qua vạt áo sơ mi cotton đang phanh cúc của anh, mọi câu hỏi đều bị cuốn trôi theo dòng thác dục vọng.

Những ngón tay thon dài, trơn láng của ma nữ lướt nhẹ đi trên khuôn ngực nam tính săn chắc của Minh. Da thịt nàng mát lạnh như đá viên, nhưng khi chạm vào khuôn ngực nóng ran của anh, nó lại tạo ra một sự kích thích điên cuồng. Mỗi nơi đầu ngón tay nàng đi qua, các lỗ chân lông của Minh đều dựng đứng lên vì lạnh, nhưng ngay sau đó là một luồng nhiệt lượng bùng phát dữ dội. Tuyết khẽ cười thành tiếng, âm thanh nhỏ nhẹ như tiếng chuông gió lướt qua tai anh. Nàng nằm hẳn lên người Minh. Bầu ngực trần mềm mại, căng tròn của nàng đè chặt lên lồng ngực anh, cọ sát liên tục theo từng nhịp thở dồn dập của cả hai. Nốt ruồi son nhỏ sát xương quai xanh bên trái của nàng hiện rõ mồn một trong bóng tối mờ ảo, như một điểm nhấn đầy khiêu khích trên làn da trắng sứ.

Minh thở dốc, hai tay vươn ra ghì chặt lấy thành giường gỗ để kiềm chế bản thân không lao vào ngấu nghiến lấy nàng. Đầu cu của anh lúc này đã cương cứng đến cực hạn, giật mạnh liên hồi trong chiếc quần tây chật chội. Sự bí bách và căng nhức ở hạ bộ khiến anh đau đớn, khao khát được giải tỏa. Anh cảm nhận được âm khí từ cơ thể Tuyết đang bao bọc lấy mình, mát rượi và dễ chịu, nhưng đồng thời anh cũng nhận thấy sức lực của mình dường như đang bị rút bớt một chút, trôi tuột theo những cái chạm của nàng. Sự đấu tranh giữa ham muốn sống sót và khao khát được hòa quyện thể xác diễn ra điên cuồng trong tâm trí Minh. 

Nhưng Tuyết không để anh có thời gian suy nghĩ. Nàng trượt người xuống một chút, bầu ngực trần cọ qua bụng anh. Làn da mềm mại, mát lạnh của nàng dán chặt vào cơ bụng săn chắc đang co rút của Minh. Sự đụng chạm da thịt trực tiếp này như một ngọn lửa châm ngòi cho quả bom dục vọng trong lòng chàng trai trẻ. Không thể chịu đựng thêm sự trêu chọc đê mê này nữa, Minh buông tay khỏi thành giường. Anh vòng hai tay siết chặt lấy tấm thân trần mềm mại, mát rượi của Tuyết, ghì chặt nàng vào lòng mình.

Sự đối lập nhiệt độ giữa làn da nóng hổi của chàng trai trẻ tràn đầy dương khí và thân thể âm hàn của ma nữ khiến cả hai cùng run lên bần bật. Minh vùi mặt vào hõm vai Tuyết, hít hà hương thơm dịu ngọt của hoa nhài đang dâng tràn trong khoang mũi. Da thịt nàng trơn láng như thạch ngọc, không có chút mồ hôi hay hơi ấm của người phàm, chỉ có một cảm giác mát mẻ, mịn màng đến khó tin. Minh miết lòng bàn tay thô ráp của mình dọc theo sống lưng thon thả của Tuyết, cảm nhận từng đốt xương mềm mại chuyển động dưới lớp da trắng sứ của nàng. Sự đụng chạm thể xác trực tiếp này đẩy kích thích lên đến đỉnh điểm, xóa nhòa đi hoàn toàn mọi nỗi sợ hãi tâm linh hay những lời cảnh báo về cái chết trong tâm trí anh. Lúc này, anh chỉ muốn được tan chảy vào trong hơi lạnh của nàng.

Tuyết khẽ nghiêng đầu, đôi môi đỏ mọng ghé sát vào vành tai nóng rực của Minh. Nàng phả ra một luồng khí mát lạnh khiến anh rùng mình, rồi thì thầm bằng giọng nói trong trẻo ngọt ngào, lẳng lơ:

"Đêm mai... đợi thiếp bên gian thờ cổ nhé."

Bàn tay mát lạnh của nàng trượt dần từ ngực Minh, vuốt dọc xuống cơ bụng săn chắc rồi dừng lại ở bụng dưới. Nàng không dừng lại ở đó mà luồn thẳng tay vào trong cạp quần tây đang căng cứng của anh. Những ngón tay buốt giá của ma nữ chạm trực tiếp vào thân dương vật đang nóng hổi, sống cu giật mạnh dưới sự vuốt ve của nàng. Tuyết dùng đầu ngón tay thon dài lướt dọc theo sống cu của anh, rồi nhẹ nhàng ấn lên phần đầu cu đang ướt đẫm dịch nhờn ấm nóng. Cảm giác lạnh buốt của ngón tay nàng chạm vào quy đầu nhạy cảm đang nóng rực làm Minh sướng đến run rẩy cả người, hai mắt trợn lên vì khoái cảm cực độ. Anh hít một hơi thật sâu, hai tay siết chặt vòng ôm, muốn giữ chặt lấy thân thể trần trụi của nàng để tiến hành một cuộc giao hoan thực sự ngay lập tức. 

Nhưng ngay khi lực tay của Minh vừa siết lại, thân thể mềm mại, mát lạnh ấy đột ngột nhạt dần dưới ánh trăng. Nó hóa thành một lớp sương khói lạnh buốt lọt thỏm qua các ngón tay anh, rồi hoàn toàn tan biến vào bóng tối tĩnh lặng của căn phòng, để lại Minh nằm trơ trọi trên chiếc phản gỗ với chiếc quần tây ướt sũng dịch nhờn và một khoảng không lạnh ngắt trong vòng tay trống rỗng.