Mây khép hờ cánh cửa gỗ xẻ thô ráp, áp hẳn tấm lưng thon thả vào vách nứa mát lạnh của căn buồng tối, nhưng cái mát lạnh của cật tre không dập tắt nổi luồng điện tê dại đang chạy dọc sườn eo. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm chật chội. Nhịp thở dồn dập vang lên khe khẽ, hòa vào tiếng sột soạt của ngô khô gác bếp và mùi khói củi đặc quánh vây hãm không gian chật hẹp.
Bàn tay phải của cô vô thức đưa lên, các ngón tay run rẩy tự miết chặt vào vùng da thịt nhạy cảm nơi eo hông. Lớp vải chàm mỏng cọ xát vào da, thô ráp nhưng lại làm bùng lên cái nóng rẫy như lửa đốt vẫn còn âm ỉ từ cái vuốt ve của A Sáng ngoài hiên nhà. Cái miết tay đầy dục tính của người thợ săn đi rừng đã ghim sâu vào cơ thể cô. Ngón tay chai sạn, thô bạo của anh lúc nãy đã trượt dài từ sườn eo xuống tận hông cô, dứt khoát, mạnh mẽ, ép chặt đường cong của cô vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Mây nhắm mắt lại, răng cắn chặt môi dưới để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra trong bóng tối. Bất cứ khi nào nhắm mắt, hình ảnh cơ ngực săn chắc, đẫm mồ hôi nóng hổi của A Sáng lại hiện lên rõ mồn một. Cô ngửi thấy mùi da thịt hoang dã nồng nàn vị gió ngàn của anh, cái mùi nam tính lấn át cả mùi gỗ thông mục của căn buồng.
Hai đùi cô khẽ khép chặt lại, một dòng nước ấm áp, nhớp nháp đang ngầm chảy ra nơi kẽ kín, làm ướt đẫm lớp vải lót bên trong. Cảm giác thèm khát thể xác trỗi dậy cuồn cuộn trong huyết quản, khiến cô vừa xấu hổ vừa đê mê. Bàn tay cô lần mò xuống dưới vạt áo xếp ly, tự luồn qua cạp váy chàm để chạm vào làn da non mịn màng bên đùi trong. Cô tự vuốt ve mình, tưởng tượng đó là bàn tay to lớn, thô ráp của A Sáng đang thọc sâu vào, mơn trớn vùng nhạy cảm nhất của mình.
Sự kích thích tự thân khiến Mây run rẩy, đầu ngón tay cô chạm vào cửa mình đang ướt át, cảm giác nhột nhạt và nóng rực lan tỏa khắp bụng dưới. Cô khẽ cong người, áp chặt lưng vào vách nứa để tìm kiếm một điểm tựa trong cơn rạo rực đơn độc này. Đầu ngón tay cô miết nhẹ lên hạt đậu nhỏ đang dựng đứng lên vì sung sướng, luồn sâu vào kẽ lồn mềm mại đang không ngừng tiết ra mật ngọt. Mây rùng mình, hai chân mở rộng hơn một chút, chiếc váy chàm bị vén cao lên tận bụng. Cô tưởng tượng dương vật nóng hổi, gân guốc của A Sáng đang đâm mạnh vào âm đạo của mình, lấp đầy khoảng trống rỗng đang cào xé tâm can. Mỗi cái nhấp ngón tay là một lần cô nén giọng thở dốc, mồ hôi rịn ra trên trán, chảy dọc thái dương rồi thấm vào mái tóc đen dài thơm mùi bồ kết. Cơn co thắt từ sâu trong lồn ập đến dữ dội, khiến toàn thân cô cứng đờ, hai bầu ngực căng tròn dưới lớp áo chàm nảy lên run rẩy trước khi từ từ thả lỏng trong sự thỏa mãn tội lỗi.
Bên ngoài gian nhà chính, tiếng ngáy đều đều, nặng nề của ông Súa thỉnh thoảng lại vang lên cắt ngang sự im lặng của đêm đen. Ở góc phản gỗ bên kia vách, Ban đang ngủ say. Thiếu niên mười bảy tuổi ấy vẫn ngủ một giấc ngủ vô tư, không hề hay biết người vợ hứa hôn của mình vừa từ cõi chết của những ham muốn tội lỗi trở về. Sự ngây ngô của Ban lúc này lại giống như một sợi dây thừng vô hình siết chặt lấy cổ Mây.
Cô và Ban đã được định đoạt cho nhau từ khi cả hai còn chưa biết cầm cây cuốc lên nương. Ma nhà A Sáng đã chờ sẵn để nhận đầu cô. Thế nhưng, cơ thể cô, từng thớ thịt và nhịp đập của dòng máu nóng trong người cô, lại đang hướng về người anh trai của vị hôn phu với một sự thèm khát mãnh liệt. Nếu cô chấp nhận cúng ma nhà A Sáng để làm vợ Ban, liệu cô có thể chịu đựng được cảnh đêm đêm nằm bên cạnh người chồng trẻ con vô tri, trong khi lòng và xác thịt đều dâng hiến for người anh trai đang ở ngay buồng bên cạnh? Sự phản bội thể xác ấy sớm muộn gì cũng sẽ bị vạch trần dưới mái nhà sàn này.
Mây nằm xuống tấm đệm rơm trải góc buồng, nhưng nỗi bồn chồn bứt rứt khiến cô xoay người liên tục. Mỗi lần lớp vải chàm cọ xát vào hông, cảm giác nóng bỏng từ bàn tay A Sáng lại thức dậy, kích thích da thịt cô đến mức run rẩy. Sự căng thẳng thể xác đè nặng lên tâm trí cô suốt cả đêm dài, khiến giấc ngủ trở thành một thứ xa xỉ.
Khi bóng tối ngoài khe vách bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt của sương sớm, Mây đã vội vã ngồi dậy. Cô không muốn đối mặt với Ban vào lúc bình minh, sợ rằng ánh mắt trong veo của cậu em chồng hứa hôn sẽ nhìn thấu sự tội lỗi đang cháy âm ỉ trong mắt mình. Cô vội vã vơ lấy chiếc gùi tre và đống váy áo thêu dở ôm vào lòng, nhẹ nhàng lách qua khe cửa gỗ, bước nhanh xuống những bậc thang nhà sàn còn đẫm sương đêm.
Những hạt sương mù lạnh buốt phả vào mặt không làm dịu đi hơi nóng trong lòng Mây. Cô đi phăm phăm theo lối mòn nhỏ dẫn ra bờ suối vắng phía rìa bản, nơi người dân thường ít qua lại vào giờ này. Dưới lòng suối, nước chảy rì rào qua những kẽ đá tai mèo đen kịt.
Mây đặt gùi xuống một tảng đá lớn. Cô ngồi thụp xuống bên mép nước, luống cuống cởi bỏ ba chiếc cúc bạc trên cổ áo chàm, kéo rộng vạt áo thêu hoa văn chỉ đỏ để lộ ra chiếc cổ cao ba ngấn và bờ vai trắng ngần, mịn màng. Làn da của cô dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm hiện lên vẻ đẹp căng tràn của cô gái tuổi hai mươi, hai bầu ngực tròn lấp ló sau vạt áo mở rộng, đỉnh ngực hồng hào hơi săn lại vì chạm phải ngọn gió rừng buốt giá. Cô vục tay xuống làn nước suối lạnh ngắt, áp hai lòng bàn tay đẫm nước lên đôi má đang nóng bừng, rồi vuốt dọc xuống hõm cổ nhạy cảm, để những giọt nước mát lạnh xoa dịu đi sự ngột ngạt đang bóp nghẹt lấy lồng ngực. Làn da non mềm bên dưới xương quai xanh run lên khi chạm vào cái lạnh của nước suối ban mai. Cô thọc tay vào vạt áo, tự xoa nhẹ lên hai bầu vú đang căng tức, cố tìm chút cảm giác dễ chịu để xua đi dư âm của đêm dài khao khát thể xác.
"Mây... Mây ơi..."
Một tiếng gọi khàn đặc, đứt quãng từ bụi cây rậm rạp phía sau lưng khiến Mây giật bắn người. Tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực. Theo bản năng của một cô gái mang đầy bí mật tội lỗi, Mây vội vàng kéo giật hai vạt áo chàm lại, luống cuống cài vội hàng cúc bạc để che đi phần da thịt nhạy cảm vừa phơi trần trước gió lạnh. Cô xoay người lại, mắt dáo dác nhìn quanh.
Từ trong bụi rậm đầy gai xấu hổ, một dáng người gầy gò, lảo đảo bước ra. Mây thảng thốt khi nhận ra đó là Trằm, người bạn thân nhất của cô ở bản này.
Nhưng Trằm của ngày hôm nay trông giống như một bóng ma bước ra từ rừng cấm. Bộ váy áo thổ cẩm thêu hoa của cô đã cũ sờn, rách tươm vài chỗ ở gấu áo và bám đầy bùn đất khô xám. Khuôn mặt Trằm hốc hác đến đáng sợ, hai gò má nhô cao dưới làn da tái nhợt không một vạt máu, đôi mắt vốn đen tròn giờ đây trũng sâu, thâm quầng và ngập tràn một sự sợ hãi tột độ.
"Trằm! Sao mày lại thế này?" Mây lao đến, đỡ lấy bả vai gầy trơ xương của bạn.
Ngay khi chạm vào người Trằm, Mây ngửi thấy một mùi hôi hám của rượu ngô rẻ tiền trộn lẫn với mùi máu tanh nồng phát ra từ cơ thể cô bạn. Trằm không nói gì, nước mắt cô tuôn ra lã chã, thấm ướt cả những vệt bụi đất trên má. Cô run rẩy nâng hai cánh tay lên, từ từ kéo hai tay áo chàm lên cao.
Mây nghẹn họng, hai mắt mở to kinh hoàng. Trên hai cổ tay gầy guộc của Trằm là những vòng lằn sâu hoắm, tím bầm đến đen lại do vết dây thừng siết chặt. Lớp da mỏng ở cổ tay bị cọ rách nát, thịt đỏ hỏn lẫn lộn với máu khô bết lại thành từng mảng ghê rợn.
"Nó... Xính lại đánh mày à?" Mây run giọng hỏi, ngón tay cô chạm nhẹ vào mép vết thương trên tay Trằm nhưng cô bạn khẽ rên rỉ, rụt tay lại vì đau đớn.
Trằm khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, cơ thể cô run rẩy như một chiếc lá trước gió ngàn. Cô ôm lấy đầu gối Mây, ngồi bệt xuống sỏi đá bên bờ suối, giọng nói đứt quãng trong tiếng nấc:
"Nó trói tao vào cột nhà góc buồng... Nó uống rượu từ chiều qua rồi cầm roi da trâu đánh tao. Nó bảo tao dám nhìn thằng khác ngoài chợ phiên. Nó bắt tao phải cởi hết quần áo ra để nó đổ rượu lên người rồi... rồi nó..."
Trằm không thể nói hết câu, cô chỉ biết gào lên trong đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu. Những vết bầm tím trên cổ và ngực cô hé lộ qua vạt áo rách cho thấy một đêm bạo hành tàn nhẫn và cưỡng đoạt đầy thú tính mà cô phải chịu đựng từ gã chồng vũ phu.
"Nó bắt tao nằm ngửa ra đất, hai tay trói quặt lên cột nhà. Nó đổ cả bát rượu ngô nóng vào lồn tao. Nó vừa chửi vừa dùng dương vật của nó đâm mạnh vào. Đau lắm Mây ơi... lồn tao rách ra, máu chảy ròng ròng xuống chân mà nó không tha. Nó cứ nhấp liên tục như một con thú điên, miệng thì sặc sụa mùi rượu ngô bốc mùi." Trằm vừa khóc vừa nấc, cơ thể co rúm lại như thể nỗi đau đớn tột cùng của đêm qua vẫn đang cào xé da thịt cô.
Mây nghe mà lạnh toát cả người. Cô đưa tay vuốt ve tấm lưng đầy vết roi của Trằm, lòng thắt lại đau đớn. Kiếp làm vợ hứa hôn của con gái bản Mông là thế này sao? Bị mua bán bằng vài ba đồng bạc trắng, bằng mấy chục lít rượu ngô, rồi cả đời bị trói buộc vào một người đàn ông vũ phu như một món đồ chơi. Mây nhìn Trằm, rồi bất giác nghĩ đến bản thân mình. Nếu cô chấp nhận cúng ma nhà A Sáng để làm vợ Ban, liệu một ngày nào đó cô có bị đánh đập, bị giày vò như thế này không? Nhất là khi lòng cô đã trao cho A Sáng, sự phản bội thể xác ấy sớm muộn gì cũng sẽ bị vạch trần.
"Bố mẹ tao... họ không nhận tao nữa rồi, Mây ơi." Trằm ngước khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn Mây, ánh mắt trống rỗng đến lạnh người. "Hôm qua tao chạy về nhà đẻ, bố tao đẩy tao ra ngoài cửa. Ông ấy bảo tiền sính lễ nhà Xính đã tiêu hết rồi, ma nhà Xính cũng cúng xong rồi. Tao trốn đi là làm nhục dòng họ, làm con ma không có chỗ thờ. Họ bắt tao phải quay lại với thằng Xính..."
Trằm nắm lấy tay Mây, giọng cô thì thầm, nhỏ lệ vào đá:
"Mây à, mày có biết con ma nhà nó nhìn tao thế nào không? Mỗi đêm nằm trong căn buồng tối tăm đó, tao đều thấy bóng đen của tổ tiên nhà nó đè nặng lên ngực tao. Tao không thở nổi. Tao muốn chạy, nhưng chân tao bị trói, linh hồn tao đã bị nhốt vào cái hũ cúng ma nhà nó rồi. Mây còn chưa làm lễ cúng ma nhà người ta, mày phải chạy đi. Đừng để bị nhốt như tao."
Mây siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của bạn:
"Trằm ơi, mày đừng nói thế. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Bản này rộng nhưng thế giới ngoài kia còn rộng hơn. A Sáng đã bảo tao... anh ấy bảo có cách đưa tao đi."
Trằm cười, nụ cười méo mó trên khuôn mặt xám xịt:
"A Sáng có thể đưa mày đi, nhưng ai đưa tao đi? Không ai nhận một đứa con gái đã bị cúng ma như tao cả. Dù tao có chạy đến chân trời góc bể, con ma nhà thằng Xính vẫn sẽ theo sau để đòi mạng. Tao đã dơ bẩn rồi, Mây ạ. Thân xác này đã bị thằng Xính giày vò đến nát bấy."
Nói rồi, Trằm lén mở lòng bàn tay đang nắm chặt từ nãy đến giờ.
Mây kinh hoàng lùi lại một bước, tay che miệng để ngăn một tiếng hét. Trong lòng bàn tay đầy vết xước và máu khô của Trằm là một nắm lá ngón xanh ngắt, những chiếc lá nhỏ nhọn đầu, mọng nước, tươi roi rói dưới ánh nắng sớm vừa hé dạng. Loài lá độc mọc hoang dưới chân núi đá kia, thứ chỉ cần nhai ba lá là tim ngừng đập, đang được Trằm nâng niu như một báu vật giải thoát.
"Trằm! Mày điên rồi! Mày định chết thật à?" Mây lao vào, hai tay bấu chặt lấy cổ tay Trằm.
Trằm cười, nụ cười méo mó trên khuôn mặt xám xịt: "Chết thì không đau nữa, Mây ạ. Ăn cái này vào, tao sẽ bay lên trời như mây, không ai trói được tao nữa, thằng Xính cũng không đánh được tao nữa... Tao sẽ không phải nằm dưới thân xác hôi thối của nó mỗi đêm nữa. Tao sẽ được tự do."
"Không được! Mày phải sống! Chúng ta sẽ tìm cách trốn đi, trốn khỏi cái bản này..." Mây hét lên, dùng hết sức lực giật mạnh lấy nắm lá ngón từ tay Trằm.
Trằm cố sức giữ lại, hai cô gái giằng co nhau trên những phiến đá trơn trượt bên bờ suối. Mây cắn răng, giật mạnh một phát cuối cùng. Những chiếc lá xanh ngắt tuột khỏi tay Trằm. Không một chút do dự, Mây xoay người, ném mạnh nắm lá ngón xuống dòng nước suối đang chảy xiết dưới chân.
Nước suối cuốn trôi những chiếc lá độc đi thật nhanh, chỉ trong chớp mắt đã mất hút sau những ghềnh đá.
Trằm ngơ ngác nhìn theo dòng nước, rồi cô đổ gục vào lòng Mây, khóc nức nở như một đứa trẻ. Mây ôm chặt lấy cơ thể gầy gò, lạnh ngắt của bạn, nước mắt cô cũng giàn giụa chảy xuống tóc Trằm. Cô vuốt ve tấm lưng đầy vết thương của bạn, cố gắng dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho tâm hồn đã chết của Trằm.
Trằm dựa vào vai Mây một lúc lâu, tiếng khóc nhỏ dần rồi im bặt. Cô gật đầu nhè nhẹ, vẻ mặt trông có vẻ đã bình tâm lại. Trằm khẽ đẩy Mây ra, đưa tay lau nước mắt trên má rồi khàn khàn bảo:
"Mây, mày về nhà trước đi. Cho tao ngồi đây một mình một lúc để rửa sạch cái mùi hôi hám của thằng Xính. Tao không sao nữa đâu. Nắm lá độc mày cũng ném đi rồi mà."
Mây nhìn sâu vào đôi mắt trũng sâu của bạn. Thấy ánh mắt Trằm không còn vẻ điên dại như lúc nãy, cô khẽ thở phào, lòng vơi bớt một phần đá tảng đè nặng. Cô đứng dậy, sửa lại chiếc gùi trên vai, dặn dò kỹ lưỡng:
"Tao về chuẩn bị đồ ăn sáng rồi sẽ quay lại tìm mày. Mày cấm không được nghĩ quẩn nữa đấy. Hứa với tao đi."
Trằm khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhợt nhạt, yếu ớt. Cô ngồi thụp xuống mép suối, vục hai bàn tay xuống làn nước mát để rửa những vết máu khô trên cổ tay.
Mây quay người, bước nhanh theo con đường mòn dốc đá để trở lại bản. Sương sớm vẫn giăng đầy trên những tán lá tre, nhưng lòng cô lúc này đầy bồn chồn, lo lắng. Bước chân cô mỗi lúc một nhanh hơn, như có một điềm báo xấu đang đuổi theo sau gáy. Cô đi được một quãng ngắn, khi bóng dáng ngôi nhà sàn của gia đình vừa thấp thoáng hiện ra sau rặng cây, thì một tiếng hét thất thanh, xé toạc không gian yên tĩnh của buổi sớm mai vang lên từ hướng bờ suối vắng.
"Có người ăn lá ngón tự tử ở bờ suối rồi! Ối làng nước ơi!"
Tiếng hét kinh hoàng của một người đàn bà đi lấy nước sớm dội vào vách núi, vang vọng khắp bản nhỏ.
Mây chết lặng. Chiếc gùi tre trên vai cô tuột xuống, rơi xuống đất làm đống váy áo thêu dở văng tung tóe ra nền đất ẩm ướt. Tim cô như ngừng đập trong một nhịp thở. Cô quay đầu lại, điên cuồng lao xuống con dốc đá trơn trượt, bỏ mặc những gai sắc của bụi cây ven đường cào rách cả gấu váy chàm.
Khi Mây chạy đến bờ suối, một vài người dân bản đã vây quanh tảng đá lớn. Giữa những tiếng la hét, chỉ trỏ đầy sợ hãi, Trằm đang nằm co quắp trên nền sỏi đá lạnh buốt. Miệng cô sủi bọt mép màu xanh đen ngòm của nước lá ngón, hai mắt trợn trừng vô hồn nhìn thẳng lên bầu trời xám xịt, đôi môi tím tái vì chất độc ngấm vào tim. Trong vạt váy thổ cẩm rách nát của cô vẫn còn vương vãi vài cọng lá ngón nát bấy. Hóa ra, từ trước khi gặp Mây, Trằm đã giấu sẵn một nắm lá ngón khác trong túi áo ngực và nhai ngấu nghiến từ lúc nào. Nắm lá cô chìa ra cho Mây chỉ là để đánh lạc hướng người bạn thân thiết của mình.
Mây quỳ thụp xuống bên xác bạn, hai tay run rẩy ôm lấy bờ vai lạnh ngắt của Trằm. Cô gào lên, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng:
"Trằm ơi! Sao mày gạt tao? Trằm ơi!"
Xung quanh cô, người bản bắt đầu kéo đến mỗi lúc một đông. Tiếng khóc than của người nhà Trằm vừa chạy đến hòa cùng tiếng bàn tán xôn xao, đầy ám ảnh của những người già. Họ nhìn cái xác co quắp của Trằm bằng ánh mắt e ngại, thì thầm về con ma nhà thằng Xính sẽ không buông tha cho linh hồn kẻ tự tử. Sự tàn nhẫn của hủ tục hiện lên rõ mồn một trên những gương mặt vô cảm của đám đông. Kiếp làm vợ hứa hôn của con gái bản là thế này sao? Nếu cô chấp nhận làm vợ Ban để rồi mỗi đêm phải chịu đựng sự ghẻ lạnh hoặc bạo hành dưới mái nhà sàn ấy, liệu một ngày nào đó cô có phải chọn nắm lá ngón này để giải thoát cho mình?
Trong đám đông ồn ào và nhốn nháo ấy, Mây bất chợt nhận ra một bóng dáng quen thuộc đang đứng ở góc sân.
A Sáng đứng đó, chiếc dao quắm dắt ngang hông, bộ quần áo chàm đen bám đầy bụi đường rừng. Anh vừa trở về sau chuyến đi săn sớm. Ánh mắt sâu thẳm, sắc bén như mắt chim ưng của anh đang nhìn thẳng về phía Mây. Giữa khoảng cách của hàng chục con người đang gào khóc và bàn tán, ánh mắt của hai người chạm nhau.
Trong mắt A Sáng không có sự sợ hãi ma quỷ như những người bản khác. Chỉ có một sự trầm mặc u uất và một ngọn lửa kìm nén đang cháy dữ dội. Anh nhìn Mây, rồi nhìn xuống cái xác của Trằm, hai bàn tay anh siết chặt lại thành nắm đấm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Qua ánh mắt ấy, Mây đọc được một thông điệp rõ ràng, mạnh mẽ và đầy quyết đoán của người đàn ông thợ săn: anh sẽ không để cô phải chết như thế này.
Cái nhìn của A Sáng như một luồng điện ấm áp truyền qua không gian lạnh lẽo, giật mạnh Mây ra khỏi cơn hoảng loạn tột cùng. Cô nấc lên một tiếng, nước mắt tràn qua mi mắt, chảy dài xuống đôi má đang tái nhợt vì lạnh và sợ hãi. Cô muốn lao đến bên anh, muốn được ôm chặt lấy lồng ngực nóng hổi đẫm mồ hôi của anh để tìm kiếm sự chở che, nhưng ranh giới của bản làng và những con mắt dòm ngó xung quanh như những bức tường đá tai mèo dựng đứng, ngăn cách hai người ở hai đầu khoảng sân đầy tử khí.