Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Mây nằm co quắp trên đống vỏ ngô khô, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau để ngăn tiếng nấc nghẹn khi bóng tối đặc quánh của căn buồng lập tức nuốt chửng lấy thân thể rệu rã của cô. 

Cơn đau buốt trên da đầu dội lên từng cơn rát bỏng, tựa như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào tận chân tóc. Cú giật tóc tàn bạo của bố lúc nãy dường như đã lột đi một mảng da đầu của cô, để lại cảm giác ươn ướt của máu tươi đang rỉ ra, bết chặt những sợi tóc rối vào thái dương. Mỗi lần cô khẽ nhúc nhích đầu, da đầu lại căng lên đau điếng đến chảy nước mắt. Cô cố thu nhỏ người lại trên đống vỏ ngô khô sắc nhọn, nhưng những cạnh ngô khô ráp vẫn cứ khía vào làn da trần ở bắp đùi, luồn vào khe váy thổ cẩm bị xé rách tả tơi trong trận lôi kéo vừa rồi. 

Dưới bụng dưới, âm đạo vẫn còn ê ẩm, nóng rát sau cuộc hoan lạc cuồng nhiệt trên lán nương của A Sáng ban chiều. Cơn đau thể xác từ trận đòn roi đan xen với dư âm nhục dục chưa tan khiến Mây thở dốc, hai chân khép chặt vào nhau để tìm kiếm chút điểm tựa trong bóng tối đặc quánh mùi ngô lên men và rơm rạ mục.

Phía ngoài nhà sàn, tiếng chửi rủa của những người đàn ông trong dòng họ vẫn u uất dội qua vách nứa, xé toang đêm tối. Tiếng bước chân rầm rập trên sàn gỗ làm những nan nứa dưới thân Mây rung lên bần bật. Tiếng bố cô đập mạnh bát rượu xuống mâm gỗ côm cốp xen lẫn tiếng chửi thề tục tĩu của Xính dội vào tai cô không dứt. Bọn họ đòi thắt cổ cô, đòi dìm cô xuống suối để tẩy rửa nỗi nhục nhã mà cô đã bôi trát lên dòng họ Súa. Mây nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi ứa ra từ khóe mi, chảy tràn qua sống mũi rồi thấm xuống đống vỏ ngô khô xào xạc dưới thân. Cô không sợ chết, nhưng cô nghĩ đến A Sáng. Anh đang nằm gục ngoài hiên đẫm sương buốt giá kia, thân thể rớm máu vì đòn roi của dòng họ. Liệu anh có sống nổi qua đêm nay? Liệu hai người có phải kết thúc như Trằm, nằm lạnh ngắt bên bờ suối với nắm lá ngón trong tay? Càng nghĩ, lồng ngực Mây càng thắt lại, đau đớn như bị ai bóp nghẹt.

Mây nằm im như một cái xác không hồn trong góc tối. Xung quanh cô, bóng tối dày đặc tựa một thứ chất lỏng đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm lấy mọi giác quan. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo mùi ẩm mốc của rơm mục và mùi chua nồng của ngô lên men. Cứ mỗi lần dịch chuyển cơ thể, đống vỏ ngô khô dưới thân lại phát ra những tiếng xào xạc khô khốc, tựa những lời thì thầm giễu cợt số phận của cô. Đầu gối cô tê dại, máu từ những vết xước do bị kéo lê trên sàn nhà đã bắt đầu khô lại, dính chặt vào lớp vải váy thổ cẩm thô ráp. Mỗi lần co chân, lớp vải lại kéo căng vết thương, làm da thịt rách miệng lần nữa, rỉ ra dòng máu ấm nóng. Cô cảm nhận rõ rệt từng giọt máu ấm chảy dọc theo bắp chân, lạnh dần đi khi tiếp xúc với không khí buốt giá lùa qua khe sàn. Cơn đau buốt từ đầu gối chạy dọc lên đùi, cọ xát vào vùng nhạy cảm vẫn còn giữ nguyên sự nhạy cảm sau trận mây mưa, tạo nên một sự tra tấn đầy hỗn loạn giữa đớn đau và khoái cảm cũ sót lại.

Bỗng nhiên, một tiếng động khẽ khạc vang lên phía sau vách nứa sát mặt đất. 

Mây nín thở, toàn thân đông cứng lại như gỗ đá. Tai cô căng ra, cố gạn lọc âm thanh giữa tiếng gió hú ngoài khe núi và tiếng côn trùng rỉ rả. Tiếng lách cách nhỏ như tiếng chuột gặm nứa, nhưng đều đặn, nhịp nhàng và có chủ ý. Mây cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc, cô bò rạp trên nền đất lạnh, bỏ qua cơn đau nhói buốt ở hai đầu gối. Cô ghé sát tai vào vách nứa nứt nẻ, nơi có luồng gió lạnh từ ngoài hiên lùa vào buốt giá.

"Mây..." 

Một giọng nói cực nhỏ, chỉ như một làn hơi mỏng nhẹ thoảng qua kẽ nứa rách, nhưng Mây lập tức nhận ra. Đó là giọng trầm đục, khàn đặc vì kiệt sức của A Sáng. Tim cô đập nảy lên một nhịp mạnh mẽ trong lồng ngực, xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao phủ cơ thể.

"Anh Sáng? Anh đấy à?" Mây mím chặt môi, cố gắng khống chế biên độ âm thanh của mình, hai bàn tay quờ quạng trên những nan nứa thô ráp, lồi lõm của vách buồng.

"Lùi ra sau." 

Giọng A Sáng dứt khoát nhưng run rẩy, đầy vẻ đau đớn kìm nén. 

Mây vội vàng thối lui vài bước về phía đống ngô khô. Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng rắc gãy khẽ khàng của nan nứa dọc. Một thanh, rồi thanh thứ hai, thứ ba bị bẻ gãy bằng sức lực của một bàn tay thô khỏe. Ánh trăng mờ đục của đêm muộn luồn qua khe hở vừa được tạo ra, rọi thẳng vào một bàn tay đang luồn vào trong buồng tối. 

Mây nhìn bàn tay ấy mà lòng quặn thắt. Bàn tay thô ráp của người thợ săn vốn dĩ chai sần nay trầy xước loang lổ, máu đỏ lẫn với bùn đất bám đầy trên các khớp ngón tay. Móng tay của anh bị rách nát, máu tươi vẫn đang rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống đất ẩm. Bàn tay ấy run rẩy quờ quạng trong không khí, tìm kiếm cô trong khoảng không tăm tối.

Mây nhào tới, không màng đến đau đớn, nắm chặt lấy bàn tay đẫm máu của anh. Lòng bàn tay A Sáng nóng như hòn than nung, đối lập hoàn toàn với cái lạnh cóng của da thịt cô. Anh siết chặt tay cô, giật mạnh hai cái để báo hiệu.

"Lách người ra. Nhanh lên. Bọn họ đang uống rượu say ở gian ngoài, nhanh trước khi có người ra kiểm tra," A Sáng thì thầm, hơi thở đứt quãng ngoài vách.

Mây cắn chặt môi đến bật máu, cố chịu đựng cơn đau từ đầu gối và da đầu. Cô luồn đầu và vai qua khe nứa chật hẹp vừa bị cạy. Cạnh nứa sắc nhọn như dao khía mạnh vào da cổ và bả vai mảnh dẻ của cô, để lại những vệt xước rát bỏng, máu rỉ ra thấm đẫm vạt áo chàm. Nhưng khát vọng tự do và nỗi sợ mất anh đã gạt phăng mọi cảm giác đau đớn. Cô dùng hai tay chống xuống nền đất, cố sức đẩy phần hông và chân ra ngoài.

A Sáng đứng bên ngoài, một tay bám chặt vào cột đá kê sàn để giữ thăng bằng cho cơ thể đang rệu rã. Tay kia của anh ghì chặt lấy eo Mây, dùng hết sức lực còn lại kéo mạnh thân thể cô ra ngoài. Khi cả người Mây lọt ra ngoài vách nứa rách nát, cô ngã nhào vào lòng anh. 

Mùi mồ hôi hoang dã quyện với mùi máu tươi tanh nồng từ cơ thể A Sáng ập vào khứu giác cô. Anh thở dốc, hai cánh tay vạm vỡ siết lấy cô như muốn khảm cô vào da thịt mình. Dưới ánh trăng mờ, gương mặt góc cạnh của A Sáng chằng chịt những vết bầm tím, một dòng máu khô vệt dài từ thái dương xuống gò má. Chiếc áo chàm của anh rách bươm, để lộ những vết roi hằn sâu trên lưng, thịt da đỏ hỏn, rướm máu tươi dính bết vào thớ vải. Mỗi nhịp thở dốc của anh đều làm những vết roi trên lưng căng ra, máu lại rỉ qua lớp vải chàm ẩm ướt, nóng hổi ép sát vào ngực cô.

"Đi thôi," A Sáng thì thầm bên tai cô, giọng khàn đặc. Anh không buông tay Mây, kéo cô chạy về phía bìa rừng cấm, nơi bóng tối của cây cối cổ thụ đang dang tay đón nhận họ.

Họ dìu dắt nhau chạy đi trong bóng tối mù mịt của đại ngàn. Lối mòn lên rừng cấm dốc đứng, trơn trượt bởi sương đêm đọng trên các phiến đá tai mèo sắc nhọn. Mây đi chân trần, mỗi bước chân giẫm lên đá nhọn hay cành củi khô đều đau nhói đến tận óc. Những mảnh đá sắc bén tựa dao cạo găm vào lòng bàn chân cô, máu chảy loang lổ dọc theo gót chân, hòa vào lớp đất mùn ẩm ướt. Vết thương cũ ở đầu gối cô liên tục rách miệng do những cú sải bước dài, máu chảy dọc xuống mu bàn tay của A Sáng đang nắm chặt tay cô. Mỗi bước đi là một cực hình thể xác, nhưng Mây không hề kêu ca một tiếng. Cô biết, chỉ cần dừng lại một nhịp, cái chết sẽ lập tức nuốt chửng cả hai.

A Sáng đi phía trước, tấm lưng to rộng của anh cúi thấp để cản gió và gạt những bụi cây rậm rạp cho cô đi qua. Cơ thể anh cũng đang phải chịu đựng những cơn đau xé thịt từ trận đòn roi của dòng họ. Mỗi lần anh bước lên một bậc đá dốc đứng, lồng ngực vạm vỡ lại phập phồng dữ dội, tiếng thở hắt ra từ lồng ngực nghe đau đớn như tiếng kéo búa của thợ rèn. Mồ hôi trộn lẫn máu chảy dọc theo sống lưng anh, thấm đẫm vạt áo chàm rách nát. Nhưng bàn tay anh chưa một lần nới lỏng tay cô. Bàn tay thô ráp, đầy vết thương ấy siết chặt lấy tay Mây như thể đó là sợi dây sinh mệnh duy nhất giữ anh lại với thế giới này.

"Anh Sáng, lưng anh... máu vẫn chảy nhiều quá," Mây nấc lên, nước mắt hòa lẫn mồ hôi trên má. Cô nhìn vạt áo chàm phía sau của anh đã ướt đẫm một mảng lớn màu sẫm đen, bết chặt vào những vết roi thịt da đỏ hỏn chưa kịp đóng vẩy.

"Đừng nhìn. Chạy tiếp đi," A Sáng nghiến răng, bước chân vẫn vững vàng gạt phăng những cành cây chắn lối. Giọng anh trầm đục, mang theo sức mạnh ý chí kiên định của một người thợ săn quen đối đầu với thú dữ. "Qua được ngọn đồi này là đến đường lộ. Cố lên Mây."

Cơn đau từ những vết đá sắc cứa vào lòng bàn chân Mây ngày càng dữ dội. Mỗi bước nện xuống đất, một cảm giác buốt rát thấu tận xương tủy chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu. Bàn chân cô nứt toác, máu nóng rỉ ra trộn với đất cát chà sát vào phần thịt non bên trong đau đớn khôn tả. Những vết thương cũ do bị kéo lê trên sàn nhà cũng nứt miệng, máu ướt đẫm bắp chân. Sương đêm ngấm vào vết thương hở mang theo cái buốt lạnh thấu xương, nhưng sự ấm nóng từ bàn tay A Sáng truyền sang vẫn là nguồn sống duy nhất kéo cô đi.

Đột nhiên, từ phía thung lũng bản dưới, một tiếng mõ tre khô khốc vang lên, xé toang sự tĩnh lặng của đêm đen. 

Mây giật bắn người, suýt ngã quỵ xuống đất nếu A Sáng không kịp thời đỡ lấy eo cô. Tiếng mõ tre dồn dập, liên hồi báo động có người trốn bản. Tiếng mõ như tiếng gọi của quỷ dữ, đập liên tiếp vào màng nhĩ họ, khiến tim Mây nhảy múa điên cuồng trong lồng ngực. Ngay sau đó, những ánh đuốc đỏ rực bắt đầu nhóm lên từ các mái nhà sàn phía xa, loang loáng di chuyển về phía chân rừng như một bầy rắn lửa hung hãn. Tiếng hú gọi nhau của đàn ông trong bản vang vọng khắp các vách đá, đuổi theo hướng đi của họ.

"Họ phát hiện rồi!" Mây hoảng sợ tột độ, hai chân cô nhũn ra như nước. "Họ sẽ bắt chúng ta lại, họ sẽ đánh chết anh mất, anh Sáng ơi..."

A Sáng không trả lời. Ánh mắt anh sắc bén như mắt chim ưng đảo quanh bóng tối rậm rạp của rừng già. Anh biết rõ địa hình của khu rừng này hơn bất cứ ai trong bản. Đột ngột, anh kéo Mây rẽ ngang vào một lối mòn nhỏ hẹp sát sườn núi đứng. Lối đi này chỉ rộng chưa đầy hai gang tay, bên dưới là vực sâu hun hút đầy sương mù, bên trên là vách đá dựng đứng nham nhở. 

Anh đẩy cô vào một hốc đá tự nhiên nhỏ hẹp, nằm sâu dưới một tán cây cổ thụ rậm rạp, rồi bản thân cũng chen vào, ép chặt cơ thể vạm vỡ của mình lên người cô.

Không gian trong hốc đá nhỏ đến mức hai thân thể phải dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Lưng Mây áp sát vào vách đá lạnh ngắt, trong khi toàn bộ phía trước của cô được bao bọc bởi sự nóng rực của cơ thể A Sáng. Hơi thở nóng hổi, dồn dập của anh phả thẳng vào hõm cổ cô, làm da thịt cô run lên từng đợt. 

Mây có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ săn chắc trên lồng ngực A Sáng đang phập phồng đập vào ngực mình. Nhịp tim của cả hai dồn dập, điên cuồng, hòa vào nhau thành một nhịp đập duy nhất giữa lằn ranh sinh tử.

Tiếng bước chân rầm rập và tiếng gậy gộc khua vào bụi rậm vang lên ngay phía dưới lối mòn, chỉ cách chỗ họ nấp chừng chục sải chân. Ánh đuốc đỏ rực quét qua quét lại trên những tán lá ngoài hốc đá, soi rõ những khuôn mặt đằng đằng sát khí của đám thanh niên trong bản. 

Mây có thể nhìn thấy rõ gương mặt thô kệch, đầy sát khí của Xính thông qua khe hở của tán lá. Hắn cầm cây dao quắm sáng loáng trên tay, chém phầm phập vào những bụi cây xung quanh để tìm kiếm dấu vết.

Mây run bắn lên trong lòng A Sáng. Sự sợ hãi tột độ khiến cô vô thức rúc sâu đầu vào ngực anh, hai tay ôm chặt lấy tấm lưng đầy vết roi của anh. Bàn tay cô chạm vào những vết thương ướt át và ấm nóng trên lưng anh, máu nóng dính đầy trên các ngón tay cô, nhưng cô không dám buông ra. Cô thà chết cùng người đàn ông này còn hơn bị bắt quay lại cái bản làng u tối ấy. 

Sự sợ hãi cái chết và khao khát được sống bên nhau hòa quyện vào nhau, đánh thức bản năng sinh tồn trần trụi nhất của con người. Trong không gian chật hẹp, nóng bức ấy, hơi ấm từ da thịt hai người cọ xát vào nhau qua lớp vải chàm rách nát. 

A Sáng cúi đầu, môi anh ngậm lấy vành tai đang nóng ran của cô, thì thầm cực nhỏ: "Đừng cử động."

Mây hé môi thở dốc, hơi thở của anh nóng rực bên tai cô, môi anh miết nhẹ dọc theo đường xương quai xanh của cô để xoa dịu nỗi sợ hãi đang tàn phá tâm trí cô. Lớp quần áo chàm rách nát không ngăn nổi sự tiếp xúc da thịt đầy thèm khát. Mây cảm nhận được dương vật của A Sáng đang dần cứng lên dưới lớp quần thô, thúc mạnh vào đùi cô qua cạp váy xộc xệch. 

Sự căng thẳng nhục dục trỗi dậy ngay giữa thời khắc cái chết cận kề. A Sáng ghì chặt hông cô, hơi thở anh dồn dập và nóng bỏng. Mây hé môi thở dốc, hai đùi vô thức mở rộng đón nhận. Sự khao khát sinh tồn bùng lên thành ngọn lửa hoang dại trần trụi. A Sáng không kìm nén thêm nữa, anh dùng bàn tay to lớn, thô ráp luồn xuống dưới lớp váy thổ cẩm rách tả tơi của cô. Ngón tay anh thô bạo lướt qua bắp đùi đầy vết xước rớm máu, tìm đến vùng nhạy cảm đang nóng ran.

Âm đạo của Mây đã ướt đẫm dịch vị từ lúc nào, mềm mại và căng mọng. Ngón tay A Sáng miết mạnh vào hạt ngọc nhỏ giữa hai cánh môi âm đạo, khiến Mây rên rỉ nhỏ trong cổ họng, eo cô tự động uốn cong áp sát vào lòng bàn tay anh. Anh kéo tuột chiếc quần thô của mình xuống đầu gối. Dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua khe đá, dương vật của A Sáng hiện ra, sẫm màu, gân guốc và dựng đứng kiêu hãnh, to nóng tựa một khúc gỗ nung.

A Sáng nâng một chân Mây lên, ép đùi cô vào hông anh. Tư thế đứng ôm tựa lưng vào đá này khiến tấm lưng rách nát của anh căng ra đau điếng, nhưng khát vọng chiếm hữu cô trong khoảnh khắc sinh tử này đã lấn át tất cả. Anh đặt đầu dương vật đỏ hồng, gân guốc sát miệng âm đạo đang hé mở của cô.

"Ưm..." Mây cắn chặt môi để không phát ra tiếng động lớn khi quy đầu dương vật to lớn của anh nong rộng lối vào chật hẹp của cô. 

A Sáng từ từ đẩy hông lên. Dương vật to nóng trượt vào trong âm đạo chặt khít, ấm áp và ẩm ướt. Cảm giác bao bọc trọn vẹn khiến cả hai run rẩy. Khi dương vật đã lút sâu vào tận đáy âm đạo, A Sáng dừng lại vài giây để cô thích nghi, rồi bắt đầu chuyển động hông dồn dập.

Trong bóng tối chật hẹp, những cú thúc của anh mạnh mẽ và dứt khoát. Tiếng da thịt va chạm nhau chan chát vang lên khe khẽ, bị lấn át bởi tiếng mõ tre và tiếng la hét ngoài kia. Mây vòng tay qua cổ anh, cắn chặt vào bả vai săn chắc của A Sáng để kìm nén tiếng hét sung sướng. Âm đạo cô thắt chặt lấy từng nhịp ra vào của dương vật, hút chặt lấy dòng máu nóng đang cuộn trào của anh. Cơn đau từ những vết thương trên cơ thể hòa quyện với khoái cảm nhục dục cực hạn, tạo nên một cảm giác tê dại, điên cuồng.

A Sáng liên tục đổi góc độ, thúc mạnh dương vật vào sâu hơn, chà sát vào những điểm nhạy cảm nhất trong âm đạo Mây. Mỗi cú nện của anh khiến cô trợn mắt, ngón chân bấu chặt vào đá nhọn đau buốt nhưng cô chỉ cảm thấy sướng tê người. Cơ thể anh đẫm mồ hôi nóng hổi, nhỏ xuống ngực cô, hòa cùng nước mắt và máu tươi.

Tiếng bước chân của đám thanh niên bản ngoài kia vẫn lùng sục rầm rập, tiếng đuốc nổ lép bép chỉ cách họ vài bước chân. Sự nguy hiểm cận kề càng kích thích ham muốn dục vọng bùng nổ đến đỉnh điểm. A Sáng gầm nhẹ trong cổ họng, anh ôm chặt mông Mây, nâng hẳn người cô lên để dương vật có thể đâm sâu nhất có thể. Eo anh chuyển động nhanh như gió giật, mỗi lần rút ra đều kéo theo dịch vị chảy dọc đùi cô, rồi lại thô bạo cắm ngập vào trong.

Mây cảm thấy thành âm đạo của mình co thắt liên hồi, cơn co giật của khoái cảm ập đến khiến cô run lên bần bật. Cùng lúc đó, A Sáng nghiến răng thúc mạnh vài cú cuối cùng, dương vật căng phồng lên hết cỡ bên trong âm đạo cô và bắn ra những luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu tận cổ tử cung Mây. 

Họ đứng áp chặt vào nhau, thở dốc trong sự thỏa mãn đến rùng mình. Dòng tinh dịch ấm nóng rỉ qua kẽ đùi Mây, hòa lẫn với máu từ vết thương chân tạo nên một cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp đầy nhục cảm.

Khi tiếng đuốc và tiếng la hét bắt đầu xa dần về phía thung lũng bên kia, A Sáng mới từ từ rút dương vật ra khỏi cơ thể Mây. Tiếng nước nhỏ khẽ vang lên trong hốc đá tối. Anh kéo quần lên, rồi giúp Mây chỉnh lại vạt váy thổ cẩm xộc xệch. Gương mặt cả hai vẫn còn đỏ bừng, hơi thở dồn dập chưa nguôi.

"Họ đi hướng khác rồi. Chúng ta phải đi ngay," A Sáng thì thầm, giọng khàn đặc đầy thỏa mãn nhưng không mất đi sự cảnh giác.

Họ bước ra khỏi hốc đá. Cơn lạnh của sương đêm lập tức ập vào, làm dịu đi cái nóng hừng hực của cuộc mây mưa vừa rồi. Lòng bàn chân rách nát của Mây khi tiếp xúc với nền đất lạnh buốt lại đau nhói lên dữ dội. Cô khựng lại, mặt biến sắc vì đau. A Sáng nhìn xuống chân cô, không nói một lời, anh cúi người xuống trước mặt cô.

"Lên đi. Tao cõng," anh ra lệnh.

"Không được, lưng anh..." Mây nhìn những vết roi rớm máu trên lưng anh mà ái ngại.

"Lên nhanh. Không cãi," giọng anh dứt khoát như một người thợ săn đang gánh vác con mồi quý giá nhất đời mình.

Mây áp người lên tấm lưng rộng của anh. Da thịt anh nóng ran, nhưng khi cô áp ngực vào lưng anh, cô cảm nhận được vạt áo chàm ẩm ướt bởi máu từ những vết roi rách miệng đang thấm qua lớp áo của mình. A Sáng xốc cô lên, hai tay giữ chặt lấy đùi cô, sải những bước dài vững chãi trong đêm tối.

Họ tiếp tục băng rừng trong đêm muộn. Càng về khuya, sương mù càng dày đặc, nuốt chửng lối đi. A Sáng bước đi bằng bản năng và kinh nghiệm của một người thợ săn lão luyện. Anh tránh những lối mòn dễ bị phát hiện, chọn đi qua những bụi rậm và vách đá gồ ghề. Cành cây rừng khô khốc cào xước vào da thịt họ, sương lạnh buốt thấm sâu vào từng thớ thịt. 

Mây ôm chặt lấy cổ A Sáng, đầu tựa vào vai anh. Cô ngửi thấy mùi mồ hôi hoang dã, mùi máu tươi và mùi tinh dịch nồng nàn còn sót lại trên cơ thể hai người. Dù đau đớn và mệt mỏi, lòng cô ngập tràn sự bình yên chưa từng có. 

Đường rừng trơn trượt, dốc đá đứng. Có những đoạn A Sáng phải dùng một tay bám vào rễ cây cổ thụ, tay kia giữ chặt Mây để leo lên. Tiếng thở của anh nặng nhọc, khò khè dội thẳng vào tai cô. Mỗi bước leo dốc là một lần vết thương trên lưng anh căng ra, rỉ máu. Nhưng bước chân anh chưa bao giờ chùn lại.

Khoảng vài tiếng sau, khi bầu trời phía đông bắt đầu chuyển sang màu xanh xám nhạt của buổi bình minh, tiếng rì rầm của động cơ xe từ phía xa vọng lại.

"Đến đường lộ rồi," A Sáng khẽ nói, giọng mệt mỏi nhưng ánh lên niềm vui sướng.

Anh đặt Mây xuống một vệ cỏ ven đường. Đôi bàn chân cô lúc này đã sưng húp, máu khô bết chặt với đất cát và cỏ vụn. A Sáng ngồi thụp xuống bên cạnh, dùng vạt áo của mình nhẹ nhàng lau đi lớp bùn đất trên chân cô.

"Đau không?" anh hỏi, mắt nhìn thẳng vào mắt cô.

Mây lắc đầu, nước mắt hạnh phúc ứa ra. "Có anh bên cạnh, em không đau nữa."

Từ khúc cua phía xa, ánh đèn pha của chuyến xe khách sớm nhất lúc bình minh xé tan màn sương mù dày đặc, rọi thẳng vào hai người. Tiếng còi xe vang lên giòn giã giữa núi rừng tĩnh mịch.

A Sáng đứng dậy, đỡ Mây đứng lên bằng vòng tay săn chắc của mình. Chiếc xe khách cũ kỹ từ từ dừng lại trước mặt họ. Cửa xe mở ra, người phụ xe ngái ngủ nhìn hai người lấm lem bùn đất và máu với vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng tránh ra nhường lối.

A Sáng dìu Mây bước lên những bậc thềm của xe khách. Khi bước lên xe, Mây ngoảnh đầu nhìn lại dãy núi phía sau, nơi bản làng u tối của cô đang chìm dần trong sương sớm. Những hủ tục, những trận đòn roi và bóng ma của lá ngón giờ đây đã lùi lại phía sau.

Xe chuyển bánh, tiếng động cơ gầm rú vang dội. Mây tựa hẳn đầu vào ngực A Sáng, hai bàn tay đan chặt lấy nhau không một kẽ hở. Qua cửa kính xe, vệt nắng sớm đầu tiên của ngày mới rực rỡ chiếu sáng con đường đi về phía tự do vô tận phía trước, xua tan đi mọi bóng tối của quá khứ.