Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Lan: "Tâm ơi! Qua phụ chị cái này một chút."

Lan đứng sát hàng rào dâm bụt, rướn người vẫy tay khi thấy bóng cậu thanh niên hàng xóm đang dắt chiếc xe đạp từ trong sân ra ngõ. 

Tâm dừng bước, gạt chống chiếc xe đạp sườn ngang cũ kỹ rồi bước nhanh qua khoảng sân đất nện ngăn cách giữa hai ngôi nhà. 

Tâm: "Có chuyện gì vậy chị Lan?"

Lan: "Cái bóng đèn trần trong buồng chị nó cứ chập chập cự cự nãy giờ, sáng không nổi. Em coi đứng lên thang kiểm tra giùm chị xem dây điện có bị chuột cắn hay hư lỏng chỗ nào không."

Lan vừa nói vừa né người sang một bên để chừa lối đi cho cậu thanh niên. Cánh cửa gỗ dẫn vào căn nhà mới cất mở rộng. Tâm bước vào trong, ngửi thấy mùi gỗ mới lẫn với hương nước xịt phòng thoang thoảng. Đây là lần đầu tiên cậu bước chân vào phòng ngủ của Lan kể từ khi cô từ thành phố dọn về đây cất nhà bên cạnh mẹ ruột.

Căn phòng bày biện đơn giản nhưng tươm tất hơn nhiều so với những ngôi nhà khác trong xóm. Trên chiếc giường tre trải tấm chiếu hoa mới tinh, một bộ đồ bộ màu hồng nhạt xếp gọn ở góc. Lan bước đến bên góc giường, chỉ tay lên trần nhà, nơi chiếc bóng đèn tròn đang phát ra những tiếng kêu xè xè nhỏ và ánh sáng thì lập lòe không ổn định.

Lan: "Đó, em coi giùm chị. Chị bật công tắc nãy giờ mà nó cứ lúc tỏ lúc lu, nhức cả mắt."

Tâm kéo chiếc thang tre tựa ở góc tường lại gần, đặt chắc chắn dưới chân giường. Chiếc thang tre này được làm từ thân tre già, các nấc thang được buộc bằng dây kẽm chắc chắn. Tâm đặt hai chân thang vững vàng trên nền đất nện rồi leo lên từng nấc một. Bắp chân săn chắc của cậu thanh niên mười tám tuổi căng lên dưới lớp quần đùi vải thô. Khi đứng ở vị trí ngang tầm mắt với bóng đèn, cậu ngước đầu nhìn lên chao đèn đầy bụi bẩn và các đầu nối điện quấn băng keo đen đã cũ mục.

Tâm: "Chắc băng keo lâu ngày bị khô nên hở mối nối rồi chị Lan. Để em gỡ ra quấn lại."

Lan: "Coi chừng té nghen cưng, cứ thong thả mà làm."

Lan đứng ngay dưới chân thang, một tay vịn nhẹ vào thân thang tre để giữ thăng bằng cho cậu. Cô ngửa cổ lên theo dõi từng động tác của Tâm. 

Lan mặc một bộ đồ bộ bằng vải tole mỏng màu xanh nhạt. Chất vải mềm rủ xuống, ôm khít lấy bờ vai tròn trịa và khuôn ngực đầy đặn không có sự nâng đỡ của chiếc áo lót bên trong. Khi cô ngửa cổ lên, cổ áo khoét sâu trễ nải hẳn ra, để lộ một vùng da thịt trắng ngần cùng hai bầu ngực tròn căng trĩu xuống theo trọng lực. Ngay bên dưới xương quai xanh bên trái của cô, nốt ruồi duyên nhỏ xíu nổi bật trên nền da trắng mịn.

Từ góc nhìn trên thang cao, Tâm cúi đầu định lấy cuộn băng keo trong túi quần thì toàn bộ cảnh tượng xuân sắc ấy đập thẳng vào mắt. Cậu sững người lại. Đầu óc cậu trống rỗng trong tích tắc. Khoảng cách gần đến mức cậu có thể nhìn thấy rõ ràng hai đầu nhũ hoa nhô lên nhẹ nhàng sau lớp vải tole mỏng mỗi khi cô thở. Mùi hương da thịt ấm nóng trộn lẫn với mùi xà bông thơm trên người cô xộc thẳng vào mũi cậu.

Tâm hít một hơi sâu, cổ họng đột ngột khô khốc. Cậu cố gắng hướng mắt về phía mối nối dây điện trên trần, nhưng bàn tay đang cầm kềm cắt dây bắt đầu run rẩy. Cậu cố gắng điều khiển các ngón tay để bóc lớp băng keo đen đã mục nát ra khỏi lõi đồng. Những mẩu băng keo khô khốc, bám đầy bụi bẩn rơi lả tả xuống chiếc chiếu hoa bên dưới. Tâm phải cúi đầu xuống một lần nữa để xác định vị trí đặt chân trên nấc thang tre, và một lần nữa, đôi mắt cậu lại bị hút chặt vào khoảng trống mênh mông nơi cổ áo của Lan. 

Bầu ngực của Lan trần trụi và tự do dưới lớp áo mỏng. Mỗi nhịp thở dồn dập của cô dưới chân thang làm hai bầu vú to tròn khẽ đung đưa, làn da trắng nõn nà hơi ửng hồng dưới ánh sáng yếu ớt. Tâm có cảm giác như máu trong người mình đang chạy rần rần, dồn hết xuống phía dưới bụng. Chiếc cu của cậu trong quần đùi bắt đầu cựa quậy, cứng dần lên và cọ xát vào lớp vải thô ráp khiến cậu cảm thấy vô cùng bức bối.

Lan: "Sao vậy Tâm? Khó sửa lắm hả em?"

Giọng Lan trầm ấm, mang theo sự quan tâm dịu dàng. Cô vẫn đứng nguyên vị trí cũ, hai tay vịn chặt vào thân thang, mắt ngước lên nhìn cậu. Góc nhìn này làm cổ áo cô càng trễ xuống sâu hơn, để lộ hẳn hai quầng vú tròn đầy đặn và khe ngực sâu hút. Cô dường như không hề nhận ra sự bối rối của cậu trai trẻ đang đứng ngay trên đầu mình, hoặc giả cô biết nhưng không thèm né tránh.

Tâm: "Dạ... không có gì chị. Tại cái đầu dây này hơi ngắn, để em nối thêm một đoạn."

Tâm lắp bắp, cố làm cho giọng mình nghe bình thường nhất có thể. Cậu nín thở, tập trung dùng kềm tuốt vỏ nhựa của sợi dây đồng. Nhưng cứ mỗi lần cử động cơ thể làm nghiêng góc nhìn, ánh mắt cậu lại trượt dài xuống cổ áo rộng mở của Lan. Làn da trắng ngần của cô dưới ánh sáng lập lòe của bóng đèn hỏng như có một sức hút vô hình, thiêu đốt trí tò mò của cậu trai mười tám tuổi chưa một lần chạm ngõ đàn bà. Bàn tay giữ thang của Lan khẽ siết nhẹ, các ngón tay thon dài có móng sơn hồng nhạt khẽ gõ nhịp trên thân tre.

Lan: "Nối kỹ kỹ giùm chị nha, chứ đêm hôm tối thui chị sợ ma lắm."

Cô khẽ cười, tiếng cười khúc khích làm lồng ngực cô phập phồng nhẹ. Cảnh tượng ấy khiến Tâm cảm thấy tim mình đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu vội vàng quấn thật nhanh lớp băng keo đen mới xung quanh mối nối dây đồng, tay chân luống cuống đến mức suýt chút nữa làm rơi cuộn băng keo xuống đất. Cậu dùng răng cắn đứt sợi băng keo, miết chặt các mép keo vào sợi dây điện rồi thở phào một hơi dài.

Tâm: "Xong... xong rồi chị Lan. Chị thử bật công tắc coi được chưa."

Lan buông tay khỏi thang tre, bước lại gần vách tường và nhấn nút công tắc điện. Bóng đèn lập tức sáng rực, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp phủ lên khắp gian phòng. Lan reo lên khe khẽ, gương mặt trái xoan bừng sáng dưới ánh đèn mới.

Lan: "Được rồi nè! Hay quá ta. Đúng là thanh niên có khác."

Tâm leo xuống thang, mặt vẫn còn đỏ bừng. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Lan, vội quay đi chỗ khác dọn dẹp mấy mẩu dây điện thừa rớt trên nền đất.

Tâm: "Để em đem cất cái thang tre này ra sau nhà cho chị luôn."

Lan: "Ừm, cất giùm chị ngoài sàn nước sau hè đi cưng. Chị chuẩn bị ra tắm cái cho mát, trời chiều nay hực quá, chịu không nổi."

Tâm khệ nệ khiheng chiếc thang tre đi ra lối cửa sau dẫn ra gian bếp và khoảng sân nhỏ sau hè. Nơi đó có chiếc nhà tắm nhỏ dựng bằng những tấm vách gỗ cũ kỹ và một mái tôn xi măng xám xịt. Chốt cửa gỗ bên ngoài đã bị mục nát từ lâu, chỉ còn trơ lại một khoen sắt hoen gỉ đung đưa mỗi khi có gió thổi qua.

Tâm dựng thang tre vào góc tường bếp, trán cậu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Cậu định quay vào buồng để nói lời chào Lan rồi về nhà, nhưng tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô từ trong nhà bước ra sau hè khiến cậu dừng lại.

Lan bước đi trên nền đất ẩm với chiếc khăn tắm màu trắng vắt trên vai, tay cầm một chiếc rổ nhựa đựng dầu gội và xà bông. Cô đi thẳng đến trước cửa nhà tắm, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng "két" khô khốc.

Lan: "Tâm sửa xong thì cứ tự nhiên uống nước dừa trên bàn nha cưng. Chị tắm chút xíu."

Tâm: "Dạ... chị tắm đi. Em dọn dẹp đồ nghề xong rồi em về luôn."

Lan chỉ cười nhẹ, bước vào bên trong rồi khép cánh cửa gỗ lại. Cánh cửa bị hỏng chốt không thể đóng khít, để lại một khe hở rộng bằng chừng hai ngón tay chạy dọc từ trên xuống dưới.

Tâm đứng chôn chân bên cạnh vách bếp, cách nhà tắm chỉ chừng vài mét. Tiếng nước đổ vào lu sành vang lên róc rách, sau đó là tiếng gáo dừa múc nước dội mạnh lên cơ thể. Tiếng nước dội vang lên, kéo theo tiếng thở hắt ra vì mát mẻ của người đàn bà bên trong.

Lan: "Mát quá..."

Tiếng thì thầm tự sự của cô vang qua khe hở của cánh cửa gỗ, lọt vào tai Tâm như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Trí tò mò giới tính bấy lâu nay bị đè nén trong lòng cậu trai trẻ bùng lên dữ dội. 

Trong thâm tâm Tâm diễn ra một cuộc chiến dữ dội giữa đạo đức xóm giềng và bản năng hoang dại của tuổi dậy thì. Cậu tự bảo bản thân phải bước đi ngay lập tức, phải lấy xe đạp rồi đạp thẳng về nhà. Nếu mẹ cậu phát hiện ra cậu đứng rình mò người đàn bà hàng xóm đang tắm, chắc chắn cậu sẽ phải chịu những trận đòn roi thừa sống thiếu chết. Hơn nữa, tiếng tăm về một kẻ biến thái rình rập phụ nữ sẽ truyền đi khắp làng trên xóm dưới, khiến cậu không còn mặt mũi nào nhìn ai. Thế nhưng, tiếng nước dội dào dạt cùng mùi hương thơm ngát của xà bông tắm thoang thoảng bay ra từ khe cửa như chiếc móc câu ghim chặt chân cậu xuống nền đất ẩm ướt. Sự thèm khát được chiêm ngưỡng thân thể khỏa thân của người phụ nữ trưởng thành đã làm tê liệt mọi rào cản lý trí.

Tâm nhìn xuống quần mình. Chiếc cu của cậu đã cương cứng tự bao giờ, đẩy căng lớp quần đùi thô ráp thành một khối nhô cao, nóng ran và nhức nhối. Cậu nuốt nước bọt, bước chân tự động dịch chuyển từng bước nhỏ, cực kỳ nhẹ nhàng và êm ái về phía trước cho đến khi đứng đối diện với khe cửa khép hờ.

Qua khe hở hẹp, ánh sáng cuối chiều yếu ớt hắt vào trong nhà tắm, làm nổi bật lên những đường cong cơ thể mờ ảo của Lan dưới làn nước mát.

Lan đã cởi bỏ bộ đồ bộ tole. Cô đứng khỏa thân hoàn toàn trước lu nước sành cũ kỹ. Mái tóc đen dài được bới cao lỏng lel bằng chiếc kẹp càng cua màu đồi mồi để lộ chiếc gáy trắng ngần đọng đầy những giọt nước lấp lánh. Làn da của cô trắng mịn màng, nổi bật lên giữa không gian ẩm ướt và tối tăm của nhà tắm bằng gỗ cũ.

Lan cầm chiếc gáo dừa múc nước dội từ vai xuống. Làn nước mát chảy tràn qua đôi gò bồng đảo căng tròn, len lỏi qua khe ngực rồi chảy dài xuống chiếc bụng phẳng lì và cặp đùi thon dài. Tâm nín thở, hai mắt mở to nhìn chăm chằm vào cảnh tượng trần trụi trước mắt. Từ góc nhìn lén này, cậu thấy rõ hai bầu ngực của Lan tròn xoe, trĩu nặng, mỗi khi nước dội xuống lại nẩy nhẹ lên đầy sức sống. Hai đầu nhũ hoa màu hồng sẫm ướt đẫm nước nhô hẳn ra ngoài.

Lan xoay người lại một chút, để lộ bờ mông tròn trịa, căng đầy đặn của người đàn bà đang ở độ tuổi sung mãn nhất. Làn da vùng mông trắng bóc, mịn màng không một tì vết, rung động nhẹ nhàng theo từng chuyển động múc nước dội của cô. Cậu nhìn thấy làn nước mát chảy qua thắt lưng thon gọn, tràn qua hai cánh mông cong vút rồi chảy dài xuống bắp chân nuột nà. Cảnh tượng này hoàn toàn vượt xa những gì cậu từng tưởng tượng qua những lời bàn tán của đám trai làng về thân thể đàn bà. Cơ thể cậu bắt đầu nóng bừng lên như lửa đốt, một luồng nhiệt chạy thẳng xuống phía dưới khiến chiếc cu của cậu căng phồng lên đầy bứt rứt trong chiếc quần đùi chật hẹp.

Lan vớt một ít xà bông thơm, thong thả xoa đều lên đôi vai trần rồi trượt dần xuống hai bầu ngực. Bàn tay mềm mại của cô vuốt ve, nâng đỡ hai bầu vú căng mọng, xoa bóp nhẹ nhàng để tạo bọt. Cô khẽ ngửa đầu ra sau, miệng thở dốc nhè nhẹ khi những ngón tay mân mê đầu nhũ hoa ướt nước. Tiếng da thịt ma sát lạo xạo cùng tiếng nước chảy nhỏ giọt dưới sàn xi măng làm cho bầu không khí sau hè trở nên vô cùng đậm đặc nhục cảm. 

Cánh tay của Lan tiếp tục di chuyển đi xuống dưới. Cô xoa xà bông quanh chiếc bụng phẳng, rồi trượt sâu xuống vùng tam giác rậm rạp giữa hai đùi. Bàn tay cô luồn vào giữa hai chân, thong thả vuốt ve và rửa sạch vùng lồn đang ướt át. Qua khe hở nhỏ, Tâm có thể nhìn thấy rõ ràng các ngón tay của cô đang xoa nhẹ trên mép lồn đầy đặn đẫm bọt xà bông trắng xóa. Cậu nghe rõ tiếng nước nhóp nhép phát ra khi cô cọ rửa vùng nhạy cảm của mình. Cảnh tượng kích thích tột độ ấy khiến đầu óc Tâm như nổ tung, miệng cậu khô khốc, đôi bàn tay bám chặt vào vách gỗ nhà tắm đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Chiếc cu của cậu cứng ngắc đến mức đau đớn, giật mạnh liên hồi sau lớp vải quần.

Đúng lúc đó, Lan dội thêm một gáo nước để làm sạch bọt xà bông trên người. Cô quay mặt về phía cửa, tay vuốt nước trên mặt. Qua khe hở, Tâm nhìn thấy rõ khuôn mặt trái xoan thanh tú với đôi mắt ướt đẫm nước và đôi môi đỏ mọng đang khẽ hé mở để thở dốc.

Tâm giật mình nhận ra mình đang đứng quá gần. Cậu hoảng hốt lùi lại một bước, định thần để chạy trốn nhưng chân cậu như bị đóng đinh xuống đất.

Tiếng nước dội tắt hẳn. Bên trong vang lên tiếng sột soạt của chiếc khăn tắm vải bông.

Lan: "Tâm ơi, em còn ngoài đó không?"

Giọng Lan đột ngột vang lên khiến Tâm giật nảy mình. Cậu run rẩy không biết có nên trả lời hay không.

Tâm: "Dạ... dạ em còn..."

Cánh cửa gỗ đột ngột đẩy mạnh ra. Lan bước ra ngoài, người quấn chiếc khăn tắm màu trắng ngắn ngủn chỉ vừa đủ che từ ngực đến đùi. Những giọt nước chưa kịp lau khô vẫn còn đọng trên bờ vai trần và làn da cổ trắng ngần, chảy dọc xuống khe ngực lấp ló sau mép khăn. Mái tóc ướt đẫm bới cao làm lộ rõ chiếc gáy trắng phau và vài sợi tóc con bết chặt vào thái dương.

Cô nhìn thấy Tâm đứng đờ người bên cạnh vách bếp, hai tai đỏ gay, ánh mắt bối rối dính chặt dưới nền đất ẩm. Một nụ cười đầy ẩn ý thoáng qua trên môi Lan, nhưng cô nhanh chóng thu lại, vẻ mặt trở nên bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Lan: "Ủa, Tâm? Em chưa về hả? Sửa xong hết chưa cưng?"

Tâm giật mình, lắp bắp cúi đầu, hai tay bấu chặt lấy gấu quần đùi để giấu đi sự cương cứng ngượng ngùng của chiếc cu đang thúc mạnh vào lớp vải thô.

Tâm: "Dạ... dạ em sửa xong rồi, em xin phép về nhà nha chị Lan."

Lan khẽ gật đầu, bước qua người Tâm để vào nhà, mang theo một luồng hương thơm xà bông nồng nàn và hơi ấm da thịt ẩm ướt lướt qua cánh mũi cậu.

Lan: "Ừm, về tắm rửa đi rồi nghỉ ngơi. Cảm ơn em nhiều nghen. Không có em chắc tối nay chị ngủ trong bóng tối quá."

Tâm không dám đáp lời, chỉ vội vàng gật đầu rồi quay lưng chạy nhanh ra ngõ. Cậu dắt chiếc xe đạp sườn ngang cũ kỹ, đạp một mạch về nhà như đang chạy trốn khỏi một thứ bùa mê vừa được gieo rắc.

Đêm đó, Tâm nằm trằn trọc bên giường mình, mắt hướng về vệt sáng vàng le lói từ phòng ngủ của Lan sau rặng chuối.