Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Cô buông chiếc khăn nhỏ xuống bệ bếp, cái lạnh của đêm khuya luồn qua khe cửa gỗ chạm vào làn da đùi non vừa bị chà xát đến đỏ ửng. Lan đứng yên trong bóng tối nhập nhoạng của gian bếp, lắng nghe nhịp tim dần bình ổn trở lại sau trận khoái cảm giả tạo bằng trái chuối xiêm. Sự trống trải trong lòng chẳng những không vơi đi mà càng thêm nồng đượm, bức bối. Cô đưa tay kéo gấu váy tôn mỏng xuống che đi cơ thể vẫn còn đang run rẩy nhẹ dưới lớp vải. Hơi ấm ẩm ướt của dòng nước mật vừa phun ra dường như vẫn còn đọng lại đâu đó nơi kẽ đùi, nhắc nhở cô về một sự thật trần trụi: cô đang quá cô đơn.

Lan tựa lưng vào mép bệ bếp bằng xi măng lạnh ngắt, hai tay ôm lấy vai mình để ngăn cơn run rẩy. Ánh mắt cô ghim chặt vào vệt tối đen bên nhà Tâm qua ô cửa sau khép hờ. Dáng vẻ thèm khát, bối rối của cậu thiếu niên hàng xóm khi giấu chiếc quần lót ren đỏ của cô vào túi quần đùi trưa nay lại hiện lên mồn một trong tâm trí. Cô khẽ nhếch môi, ngón tay mân mê nốt ruồi nhỏ dưới xương quai xanh bên trái. Trò chơi này cô phải nắm đằng chuôi. Cô quyết định không để bản thân phải chịu đựng những đêm cô quạnh tự giải tỏa bằng thứ quả vô tri này nữa. Cô cần hơi ấm của một cơ thể sống, và Tâm chính là con mồi hoàn hảo nhất để cô tự tay dẫn dắt vào chiếc bẫy ngọt ngào này.

Chiều hôm sau, Lan đứng trước chiếc gương soi lớn đặt ở góc phòng ngủ. Cô thong thả chải mái tóc đen dài ngang lưng, để những lọn tóc mềm mại buông tự do trên đôi vai trần trắng ngần. Ánh mắt cô chăm chú quan sát từng đường cong của cơ thể mình phản chiếu trong gương. Làn da trắng mịn, bầu ngực tròn trịa đầy đặn của người đàn bà tuổi ba mươi đang căng phồng lên dưới ánh sáng ngày tàn. 

Lan mở tủ quần áo, ngón tay thon dài lướt qua những bộ đồ bộ màu sắc sực sỡ để dừng lại trước chiếc đầm tôn mặc nhà màu vàng nhạt. Đây là chiếc đầm cô thích nhất vì chất vải tôn mỏng mát, nhẹ tênh và cực kỳ rủ. Cô ướm chiếc đầm lên người, khẽ mỉm cười. Cô quyết định không mặc bất kỳ món nội y nào bên dưới. Chiếc áo ngực ren trắng bị cô ném trở lại ngăn kéo. Không có sự nâng đỡ của dây đai và gọng sắt, hai bầu ngực căng tròn của Lan tự do đung đưa dưới lớp vải mỏng. Mỗi khi cô di chuyển, hai đầu vú nhô lên, cọ sát vào bề mặt vải tôn thô nhẹ làm cô khẽ rùng mình vì cảm giác kích thích nhè nhẹ lan tỏa.

Cô cũng bỏ qua chiếc quần lót. Lan kéo chiếc đầm tôn qua đầu, để vạt vải mỏng tuột xuống, ôm lấy hông và đùi. Da thịt cô tiếp xúc trực tiếp với chất vải mát rượi. Khoảng không gian trống rỗng bên dưới tà váy làm cô có cảm giác vừa tự do, vừa có chút hồi hộp kỳ lạ. Chỉ cần một làn gió nhẹ lướt qua hoặc một động tác vắt chân sơ ý, toàn bộ phần nhạy cảm nhất của cơ thể cô sẽ lộ ra trước mắt người đối diện. Lan thử vắt chéo chân trước gương, ngắm nhìn cặp đùi non trắng muốt hiện ra dưới gấu váy xòe rộng. Khe bướm đầy đặn được bao phủ bởi những sợi lông đen mềm ẩm ướt lấp ló hiện ra, vừa kín đáo lại vừa mời gọi. Cô hài lòng gật đầu, đưa tay chỉnh lại cổ áo đầm rộng, kéo trễ xuống một chút để phơi bày một phần ba bầu ngực trắng ngần cùng chiếc nốt ruồi duyên nhỏ nằm ngay dưới xương quai xanh bên trái.

Sau khi chuẩn bị xong trang phục, Lan đi xuống bếp. Cô lấy từ trong buồng ra hai trái dừa xiêm ngọt lịm vừa hái ban sáng. Dùng con dao phay sắc lẹm chặt vạt đầu hai trái dừa, cô cẩn thận rót dòng nước mát trong vắt ra một chiếc ly thủy tinh lớn. Lan bỏ thêm vài viên đá lạnh vào ly, ngắm nhìn những giọt sương mát lạnh dần đọng thành những vệt nước chảy dọc bên ngoài thành ly thủy tinh. Cô thong thả đặt ly nước dừa cùng ấm trà hoa cúc nóng lên một chiếc khay tre, bưng ra đặt trên chiếc bàn tre thấp dưới hiên nhà.

Lan đứng bên ranh đất ngăn cách hai nhà, hướng mắt về phía sân nhà Tâm. Cậu thiếu niên đang cặm cụi quét đống lá tre khô bên góc sân, chiếc quần đùi vải thô cũ kỹ ôm sát cặp đùi săn chắc của cậu mỗi khi cúi người. Lan khẽ hít một hơi thật sâu, lấy giọng rồi cất tiếng gọi ngọt ngào vọng sang.

Lan: "Tâm ơi! Qua phụ chị khiêng cái lu nước này xê ra góc hiên chút đi cưng!"

Nghe tiếng gọi của Lan, Tâm giật mình buông cây chổi tre đang cầm trên tay. Cậu lật đật chạy băng qua rặng chuối ngăn cách giữa hai nhà. Cậu thanh niên mười tám tuổi chạy đến bên hiên nhà Lan, lồng ngực phập phồng thở dốc, những giọt mồ hôi nhễ nhại bám trên làn da ngăm bánh mật khỏe khoắn. Lớp áo thun ba lỗ cũ màu xám bết chặt vào vòm ngực săn chắc, phơi bày những thớ cơ bắp chắc nịch của một cậu trai quê thường xuyên lao động chân tay. Vết sẹo nhỏ ở bắp tay phải của cậu hơi đỏ lên vì nắng chiều.

Tâm đứng cách Lan một khoảng ngắn, đôi mắt sáng lên nhưng nhanh chóng né tránh ánh nhìn của cô, hai tai ửng đỏ.

Tâm: "Dạ... chị Lan gọi em có chuyện gì vậy chị?"

Lan: "Nè, cái lu đất nung đằng kia kìa. Chị muốn xê dịch nó ra sát góc cột hiên cho thoáng mà sức con gái khiêng không nổi. Em phụ chị một tay nghen cưng."

Tâm gật đầu lia lịa, bước nhanh đến bên chiếc lu đất nung chứa đầy nước mưa đặt ở mép hiên. Cậu cúi người xuống, hai tay ôm lấy thân lu chắc chắn. Lan cũng bước tới, cúi người đối diện với Tâm, giả vờ ghé tay vào để phụ cậu một sức lực nhỏ.

Động tác cúi người của Lan khiến chiếc cổ áo đầm tôn rộng trễ xuống hoàn toàn. Đứng ở khoảng cách chưa đầy một gang tay, Tâm trợn tròn mắt khi đập vào tầm mắt cậu là hai bầu ngực trần trắng muốt, căng tròn không hề có áo ngực che chắn. Hai bầu ngực đung đưa tự do theo nhịp chuyển động của Lan, để lộ hai đầu vú hồng hào, nhỏ nhắn đang cương cứng lên vì hơi lạnh tỏa ra từ lu nước. Tâm nín thở, bắp tay cậu run lên, toàn bộ sự tập trung dồn vào khe ngực sâu hoắm và khoảng da thịt trắng ngần lấp ló trước mắt.

Lan: "Tâm, em cầm chắc bên đó chưa cưng? Để chị phụ nâng lên nha."

Tâm: "Dạ... dạ được rồi chị Lan. Chị cứ để em khiêng cho, nặng lắm..."

Tâm gồng sức, hai bắp tay săn chắc nổi lên những đường gân cuồn cuộn. Cậu dễ dàng nâng chiếc lu đất nung lên rồi xê dịch nó sang sát góc hiên nhà theo ý Lan. Mồ hôi từ trán cậu chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ từng giọt xuống nền gạch mát lạnh dưới chân bếp. Trong lúc đặt chiếc lu xuống, bắp tay của Tâm vô tình cọ xát vào bên sườn mềm mại của Lan. Cậu thanh niên giật bắn người, vội vàng rút tay lại, mặt đỏ gay gắt.

Lan nhận ra sự run rẩy của cậu, cô khẽ nhếch môi cười đầy ẩn ý. Cô đứng thẳng người dậy, vuốt lại gấu đầm tôn phẳng phiu rồi chỉ tay về phía chiếc bàn tre thấp dưới bóng mát của hiên nhà.

Lan: "Giỏi quá ta. Khiêng lu nước nặng vậy mà nhẹ tênh hà. Thôi ngồi xuống đây uống ly nước dừa cho mát nè cưng. Chị mới chặt dừa xiêm ngọt lịm bỏ đá sẵn cho em đó."

Lan đi trước dẫn đường, thong thả ngồi xuống chiếc ghế tre thấp. Cô cố ý dang rộng hai chân một chút rồi mới từ từ khép lại khi ngồi xuống, khiến vạt đầm tôn mỏng nhẹ bay lên rồi rủ xuống hai bên đùi. Cô không mặc quần lót, và động tác ngồi xuống ghế tre thưa kẽ khiến làn da nhạy cảm của lồn cô tiếp xúc trực tiếp với mặt tre mát lạnh.

Tâm rụt rè đi theo sau, cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện qua chiếc bàn tre thấp. Ánh mắt cậu không tự chủ được mà lướt qua cơ thể Lan. Dưới chiếc đầm tôn màu vàng nhạt trở nên mỏng manh đến lạ lùng, nó ôm sát vào từng đường cong cơ thể cô khi cô chuyển động ngồi xuống. Hai hạt vú nhỏ nhô cao rõ rệt sau lớp vải mỏng, đập vào mắt Tâm như hai điểm nhấn đầy khêu gợi.

Lan nâng ly nước dừa lên, cúi người về phía trước để trao tận tay cho Tâm. Khoảng cách gần khiến cổ áo cô lại trễ xuống một lần nữa, phơi bày trọn vẹn thung lũng ngực trắng ngần thơm ngát trước mắt cậu thiếu niên.

Lan: "Uống đi cưng. Đang nóng mà uống nước dừa là khỏe liền."

Tâm run rẩy đưa tay ra nhận ly nước dừa từ tay Lan. Ngón tay thô ráp, chai sần của cậu chạm nhẹ vào những ngón tay thon dài, mềm mại của người đàn bà từng trải. Sự tiếp xúc da thịt mát lạnh khiến Tâm run lên bần bật. Những viên đá bên trong ly thủy tinh va vào thành ly lách cách, nước dừa sóng sánh tràn ra ngoài mu bàn tay cậu. Cổ họng cậu khô khốc, cậu nuốt nước bọt một cái rõ to rồi vội vàng đưa ly nước lên môi uống một ngụm lớn để che giấu sự bối rối tột độ.

Lan thong thả nâng chén trà hoa cúc lên, khẽ nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt ướt át nhìn xoáy vào vẻ mặt đỏ bừng của cậu em hàng xóm. Cô nhẹ nhàng nâng đùi, vắt chéo chân này lên chân kia. Động tác này khiến tà váy tôn rộng xòe ra, kéo cao lên tận hông, làm lộ ra cặp đùi non trắng muốt, mịn màng tương phản hoàn toàn với làn da ngăm đen của cậu trai trẻ.

Vì Lan hoàn toàn không mặc quần lót bên dưới, khi tà váy xòe rộng ra theo nhịp vắt chân, khe bướm đầy đặn với những sợi lông đen mềm ẩm ướt lấp ló hiện ra ngay dưới gầm bàn tre thấp. Khoảng tối nhạy cảm và bí ẩn nhất của người đàn bà phơi bày ra trước mắt Tâm ở cự ly quá gần.

Tâm nhìn chằm chằm vào khoảng tối đó, hai mắt mở to dại đi. Cậu bị thôi miên bởi hình ảnh lồn hồng hào ẩn hiện sau lớp lông đen mềm mại đang hé mở nhè nhẹ. Đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, hơi thở dồn dập phập phồng nơi lồng ngực săn chắc dưới chiếc áo thun ba lỗ cũ.

Lan: "Nước dừa ngọt không Tâm? Sao mặt em đỏ dữ thần vậy? Bộ trong người không khỏe hả cưng?"

Nghe giọng nói ngọt ngào pha chút trêu chọc của Lan, Tâm giật mình, cố gắng dời mắt khỏi khe lồn dưới tà váy để nhìn vào ly nước dừa đang cầm trên tay. Cậu vội đặt ly nước xuống bàn, hai tay bấu chặt lấy gấu quần đùi vải thô để cố che đi dương vật đang cương cứng hết cỡ dưới lớp vải, dựng đứng và thúc mạnh vào bắp đùi cậu thành một cục lớn rõ rệt.

Tâm: "Dạ... dạ mát lắm chị Lan. Tại trời hôm nay hơi nực... trong người em hơi nực nội..."

Lan khẽ đưa ngón chân trần chạm nhẹ vào bắp chân săn chắc của Tâm dưới gầm bàn tre. Cử chỉ đụng chạm bất ngờ khiến cơ thể cậu thanh niên giật bắn lên, nhưng cậu không hề né tránh. Cậu đứng im như hóa đá, toàn bộ xúc giác dồn vào mu bàn chân mềm mại của Lan đang bắt đầu trượt dọc theo bắp chân nóng hổi của cậu.

Lan nhếch mép cười thầm khi cảm nhận được sự căng cứng và nhiệt độ cơ thể đang tăng cao của Tâm. Cô dùng ngón chân trỏ khẽ vuốt ve, nhấp nháy trêu đùa xung quanh vùng da nhạy cảm phía sau đầu gối của cậu. Cảm giác nhột nhạt và kích thích chạy dọc sống lưng Tâm, khiến cu dưới lớp quần đùi thô của cậu càng thêm giật mạnh, rỉ ra những giọt dịch nhờn đầu tiên làm ướt một mảng nhỏ vải quần.

Lan: "Nực nội thì uống thêm nước đi cưng. Chị thấy em đổ mồ hôi quá trời kìa. Hay là... để chị lau bớt cho em nha?"

Lan nói xong liền vơ lấy chiếc khăn lau tay trên bàn, nhổm người dậy, vươn tay qua mặt bàn tre thấp để lau những giọt mồ hôi đọng trên trán và cổ của Tâm. Động tác này đẩy sát bầu ngực trần không nội y của cô vào ngay gần khuôn mặt Tâm. Cậu thiếu niên có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm nồng nàn từ khe ngực Lan, khoảng cách gần đến mức chỉ cần cậu rướn môi lên một chút là có thể chạm vào làn da trắng muốt kia.

Tâm ngồi im chịu trận, hai tay bấu chặt vào mép ghế tre đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu không dám cử động, chỉ biết căng mắt nhìn chằm chằm vào sự đầy đặn quyến rũ đang phập phồng theo từng nhịp thở của người đàn bà trước mặt.

Tâm: "Dạ... dạ em tự lau được rồi chị Lan... phiền chị quá..."

Lan khẽ cười thành tiếng, âm thanh trong trẻo nhưng đầy ma mị. Cô thu tay về, thong thả ngồi lại vào vị trí cũ, nhưng ngón chân trần dưới gầm bàn vẫn không hề buông tha cho bắp chân của Tâm. Cô dùng mu bàn chân cọ mạnh hơn vào cơ chân săn chắc của cậu, chậm rãi trượt dần lên phía trên, gần sát đến mép quần đùi của cậu thiếu niên.

Lan: "Chị em trong nhà không hà, phiền hà gì cưng. Mà Tâm nè, trưa nay em có thấy chiếc quần lót ren đỏ chị phơi ngoài sào nhà tắm đâu mất tiêu không? Chị nhớ mới giặt phơi đó mà chiều ra kiếm hoài không thấy. Không biết có bị gió thổi bay đi đâu mất không nữa..."

Câu hỏi đột ngột của Lan giáng xuống khiến Tâm đứng tim. Ly nước dừa trên tay cậu run bắn lên, suýt nữa đổ ụp xuống bàn tre. Cậu thiếu niên tái mét mặt mày, chiếc quần lót ren đỏ vẫn còn nằm gọn trong túi quần đùi bên phải của cậu. Nó cộm lên thành một nếp vải cứng ngắc như một bằng chứng tội lỗi không thể chối cãi.

Lan đưa mắt nhìn xuống đùi Tâm, nụ cười trên môi càng thêm sâu hút. Ánh mắt cô dán chặt vào túi quần đùi phập phồng bên phải của cậu, nơi có một góc vải màu đỏ nhỏ xíu lấp ló ngoài mép túi mà có lẽ do lật đật nhét vào nên bị lộ ra ngoài.

Tâm vội vàng đưa tay che lấy túi quần, trán đổ mồ hôi hột, cả người run lên bần bật. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Lan, đầu óc quay cuồng tìm lời giải thích nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời. Mối nghi ngờ của Lan giờ đây đã được xác thực một cách trần trụi nhất. Cậu thiếu niên hiền lành hàng xóm thực sự là kẻ đã lấy cắp món nội y thầm kín của cô.

Lan không vội vàng vạch trần hay lớn tiếng quát mắng. Cô khẽ nghiêng đầu, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên thành ly thủy tinh đọng nước lạnh. Ánh mắt cô đầy ẩn ý, lướt từ khuôn mặt tái mét của Tâm xuống bờ vai đang run rẩy, rồi dừng lại ở đũng quần đang căng phồng lên của cậu. Một kế hoạch tinh vi và táo bạo hơn bắt đầu hình thành trong đầu người đàn bà từng trải. Cô muốn nắm giữ bằng chứng đắt giá hơn, một thứ khiến cậu trai trẻ này hoàn toàn phục tùng và tự nguyện bước vào chiếc bẫy nhục cảm do cô giăng sẵn.

Lan: "Ủa, sao tự nhiên im re vậy cưng? Mặt cắt không còn giọt máu nữa kìa. Chị hỏi chơi vậy thôi chứ mất thì mua cái khác, có gì đâu mà em sợ dữ vậy?"

Tâm lắp bắp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Tâm: "Dạ... dạ em không biết... chắc tại gió thổi bay mất đó chị Lan... Để em... em xin phép về trước, nhà còn luống rau chưa tưới..."

Nói rồi, Tâm lật đật đứng dậy, hai tay vẫn khúm núm che trước đũng quần để giấu đi sự ngượng ngùng và tang vật tội lỗi. Cậu bước đi vội vã, suýt chút nữa vấp phải chân bàn tre, rồi cắm đầu chạy nhanh qua rặng chuối ngăn cách giữa hai nhà.

Lan nhìn theo bóng dáng cao lớn nhưng hoảng loạn của Tâm, nụ cười trên môi cô càng lúc càng đậm hơn. Cô thong thả uống nốt chén trà hoa cúc đã nguội, đôi mắt ướt át nheo lại đầy tính toán. Cánh cửa nhà tắm sau hè bị hỏng chốt gỗ vẫn đang khép hờ, và bóng tối của buổi chạng vạng đang dần buông xuống xóm nghèo. Cô đứng dậy, bước vào buồng ngủ để chuẩn bị cho chiếc bẫy quyết định tối nay—chiếc camera ngụy trang mà cô mới mua tuần trước.