Tâm dán chặt mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay cái run rẩy vuốt nhẹ lên vết nứt kính, chờ đợi một chấm xanh lá cây sáng lên bên cạnh ảnh đại diện của Lan trên Zalo. Cậu nằm im thin thít trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai tai nóng bừng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở đứt quãng. Thời gian trôi qua chậm chạp đến mức tàn nhẫn. Tiếng chim bìm bịp kêu chiều bên sông đã dứt từ lâu, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rỉ rả dưới gầm giường và tiếng những lá chuối khô cọ xát vào nhau xạc xào ngoài cửa sổ. Cậu chỉ vừa mới gửi dòng tin nhắn van xin ấy đi được chưa đầy mười phút, nhưng trong đầu cậu, hàng trăm kịch bản tồi tệ nhất đã kịp vẽ ra. Cậu nghĩ đến cảnh mẹ cậu nhận được đoạn video đó, gương mặt khắc khổ của bà sẽ sụp đổ, rồi bà sẽ khóc lóc gào thét chạy sang nhà Lan để tạ tội. Cậu nghĩ đến cảnh cả xóm nhỏ miền Tây này, từ mấy bà tám dưới bến đò cho đến mấy ông nhậu đầu ngõ, ai nấy đều chỉ chỏ vào cậu với ánh mắt khinh bỉ, coi cậu như một kẻ biến thái đồi bại. Danh dự, tương lai, tất cả những gì cậu cố công gìn giữ suốt mười tám năm qua đang bị treo lơ lửng trên một sợi chỉ mỏng manh nằm trong tay người đàn bà hàng xóm.
Màn hình điện thoại đột ngột sáng bừng lên, kèm theo hai tiếng rung ngắn ngủn nhưng đủ sức làm tim Tâm suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu giật bắn người, luống cuống bấm mở khóa. Tin nhắn từ Lan hiện ra vỏn vẹn hai dòng ngắn gọn:
Lan: "Mẹ chị đi chợ huyện từ sớm rồi. Đi cửa sau lẻn vô bếp gặp chị liền đi."
Dòng chữ hiện lên lạnh lùng, không một chút biểu cảm nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh không thể chối từ. Tâm nhìn chằm chằm vào tin nhắn, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay. Cậu biết mình không có quyền lựa chọn. Nếu cậu trốn tránh, đoạn video kia có thể xuất hiện trên điện thoại của bất kỳ ai trong làng vào ngày hôm sau. Cậu nuốt nước bọt khan, cổ họng đau rát như vừa nuốt phải một nhúm cát nóng. Cậu lồm cồm ngồi dậy, bước xuống giường thật nhẹ nhàng để không làm chiếc giường tre phát ra tiếng động.
Tâm nhẹ tay đẩy cánh cửa gỗ buồng ngủ, lách mình ra ngoài sân sau. Khoảng sân đất nện nhỏ bé ngăn cách hai ngôi nhà chìm trong làn sương sớm lành lạnh. Cậu đi men theo bóng râm dày đặc của rặng chuối rậm rạp, đôi chân trần bấm chặt xuống nền đất ẩm ướt đầy cỏ dại để tránh gây ra tiếng động. Trái tim cậu đập loạn nhịp trong lồng ngực, dội lên những tiếng thình thịch liên hồi bên tai. Ánh mắt cậu dáo dác nhìn quanh, sợ hãi một bóng dáng quen thuộc nào đó đột ngột xuất hiện từ phía rạch sông hay sau bụi dâm bụt. Nhưng không gian vẫn hoàn toàn vắng lặng. Ngôi nhà của mẹ Lan nằm sát bên vẫn đóng chặt cửa sổ, không có dấu hiệu của sự sống.
Đến trước cánh cửa gỗ sau bếp nhà Lan, Tâm dừng lại giây lát. Cậu hít một hơi thật sâu để giữ cho đôi chân đỡ run rẩy, rồi khẽ đưa tay đẩy nhẹ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ không gài then, từ từ hé mở ra một khoảng tối nhập nhoạng bên trong gian bếp. Hơi ấm của nước sôi và mùi lá dứa thơm nồng bay ra, pha lẫn với mùi hương nước hoa dịu nhẹ quen thuộc của Lan. Tâm cúi đầu, lách người bước qua bậu cửa rồi khép hờ cánh cửa lại sau lưng.
Trong gian bếp rộng rãi được lợp mái tôn, ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua những khe hở trên vách gỗ, chiếu thành những vệt sáng dài xiên xéo đầy bụi bặm. Lan đang ngồi thong thả trên một chiếc ghế gỗ thấp bên cạnh chậu nước nhựa màu xanh đặt trên nền xi măng. Trước mặt cô là rổ rau muống sông xanh ngắt vừa mới hái. Cô mặc một bộ đồ bộ bằng vải tole mỏng màu hoa đào nhạt, tà quần rộng buông lơi để lộ hai bắp chân trắng ngần, mịn màng. Chiếc áo tole khoét cổ sâu và rộng, hoàn toàn không có sự nâng đỡ của áo lót bên dưới, khiến hai bầu ngực tròn đầy của cô trĩu nặng, lấp ló sau lớp vải mỏng mỗi khi cô cúi người nhặt rau. Mái tóc đen dài của cô được bới cao lỏng lẻo bằng một chiếc kẹp càng cua màu đồi mồi, để lộ chiếc gáy trắng phau đẫm những sợi tóc tơ ướt mồ hôi.
Tâm đứng chôn chân bên cạnh chiếc tủ chén nhôm kính cũ kỹ, hai tay đan chặt vào nhau, đầu cúi gằm xuống nền xi măng. Cậu không dám ngước mắt nhìn lên bờ vai trần hay khe ngực sâu hoắm của Lan. Gương mặt cậu lúc này cắt không còn giọt máu, hai môi mím chặt, toàn thân run rẩy như một đứa trẻ phạm lỗi nặng đang chờ đợi trận đòn roi.
Lan vẫn thong thả nhặt từng cọng rau muống, ngón tay sơn móng đỏ bẻ nhẹ những cọng rau kêu "tách, tách" giòn giã. Cô không thèm ngẩng đầu nhìn cậu, nhưng giọng nói dịu dàng pha chút giễu cợt đã cất lên phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Lan: "Tới rồi đó hả? Sao đứng đực ra đó như trời trồng vậy cưng? Lại đây."
Tâm khẽ dịch chuyển bước chân, đôi dép xốp mòn gót kéo lê trên nền đất đầy e dè. Cậu dừng lại cách Lan chừng ba bước chân, hai tay vẫn khúm núm đặt trước bụng để che đi sự bứt rứt của chiếc quần đùi đang cộm lên.
Tâm: "Dạ... chị Lan... em..."
Lan ngừng tay nhặt rau, cô thả cọng rau muống xuống rổ rồi từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt ướt át, sâu thẳm của cô xoáy thẳng vào gương mặt đang cúi gằm của Tâm. Nụ cười trên môi cô nhạt đi, thay vào đó là một vẻ mặt bình thản nhưng chứa đựng sự uy quyền của một người đàn bà từng trải.
Lan: "Tâm biết lỗi của mình chưa?"
Tâm gật đầu lau láu, giọng nói run rẩy đến lạc đi.
Tâm: "Dạ em biết rồi... em biết em sai rồi chị Lan. Em xin lỗi chị... tại em ngu muội... em không kiềm chế được... Chị làm ơn xóa cái clip đó đi... chị đừng nói cho mẹ em biết, cũng đừng nói cho ai trong xóm nghe hết... Em xin chị..."
Lan khẽ nhếch mép, đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ. Động tác của cô uyển chuyển và thong thả, tà áo tole mỏng dính sát vào cơ thể để lộ đường cong mềm mại của vòng eo thon gọn và bờ mông tròn trịa. Cô bước từng bước chậm rãi tiến sát về phía Tâm. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy một gang tay. Tâm cảm nhận rõ rệt hơi ấm hầm hập tỏa ra từ cơ thể cô và mùi hương nước hoa nồng nàn đang vây kín lấy khứu giác của mình. Cậu run lên bần bật, muốn bước lùi lại nhưng lưng đã chạm sát vào cạnh chiếc tủ chén bằng nhôm lạnh ngắt.
Lan khoanh hai tay trước ngực, cố ý đẩy hai bầu ngực căng tròn lên cao hơn dưới lớp vải áo mỏng manh. Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng loạn của cậu trai trẻ.
Lan: "Chị hỏi thiệt, Tâm nhìn chị tắm lâu chưa? Thích lắm đúng không?"
Tâm lắp bắp, hai má đỏ bừng lên rồi lại nhanh chóng tái mét. Cậu cố gắng lảng tránh ánh mắt thiêu đốt của Lan bằng cách nhìn chằm chằm vào chậu nước dưới đất.
Tâm: "Dạ... dạ em... em vô tình đi ngang qua thôi chị... Em không có ý..."
Lan: "Vô tình?"
Lan ngắt lời cậu bằng một giọng cười lạnh. Cô tiến thêm một bước, mũi chân của cô gần như chạm vào mũi chân của cậu. Hơi thở ấm nóng của cô phả thẳng vào cằm Tâm.
Lan: "Vô tình mà đứng sau bụi chuối cả buổi trời, tay thì làm cái trò đồi bại đó? Vô tình mà lén lấy cái quần lót của chị nhét vô túi quần đùi đem về nhà hít hà? Tâm coi chị là con nít ba tuổi hay sao mà muốn gạt là gạt?"
Những lời nói của Lan như những nhát búa nện thẳng vào sự tự tôn cuối cùng của Tâm. Cậu run rẩy cúi đầu thấp hơn, hai giọt nước mắt bất lực bắt đầu ứa ra nơi khóe mắt. Cậu hiểu rằng mọi lời nói dối lúc này đều trở nên lố bịch trước những bằng chứng đanh thép mà cô đang nắm giữ. Cậu hoàn toàn bị tước bỏ mọi vũ khí phòng thủ.
Tâm: "Dạ... dạ em... em biết lỗi rồi... Em thích nhìn chị... Tại chị đẹp quá... Em thích nhìn cơ thể của chị... Em xin lỗi..."
Giọng Tâm nhỏ dần, nghẹn ngào trong cổ họng. Sự thừa nhận nhục cảm đầu đời khiến cậu vừa cảm thấy xấu hổ tột cùng, vừa có một luồng điện nóng hổi chạy dọc từ thắt lưng xuống dưới, khiến dương vật trong quần đùi càng thêm căng cứng đau nhức.
Lan nhìn dáng vẻ khuất phục, run rẩy của Tâm, đôi mắt cô thoáng dịu lại nhưng nụ cười đầy kiểm soát vẫn ngự trị trên môi. Cô đưa tay ra, nắm lấy bàn tay thô ráp, chai sần vì làm ruộng của Tâm. Bàn tay cậu lúc này ướt đẫm mồ oai lạnh và đang run lên bần bật. Lan không buông ra, ngược lại cô dùng những ngón tay thon dài, mềm mại của mình đan chặt vào các kẽ tay của cậu, siết mạnh.
Lan: "Tay gì mà đổ mồ hôi nhiều dữ vậy cưng? Sợ chị tới vậy sao?"
Tâm: "Dạ... em sợ..."
Lan khẽ mỉm cười. Cô kéo mạnh bàn tay của Tâm lên. Tâm định rút tay lại theo bản năng vì hoảng sợ, nhưng sức lực của người đàn bà trưởng thành đầy quyết đoán đã giữ chặt lấy cổ tay cậu. Cô ép chặt lòng bàn tay thô ráp của cậu lên bầu ngực trái của mình.
Tâm cứng đờ người. Toàn bộ dây thần kinh trên cơ thể cậu dường như dồn hết về lòng bàn tay đang áp sát trên ngực Lan. Lớp vải tole mỏng manh không thể ngăn cản được sự mềm mại và ấm nóng cực hạn từ bầu ngực căng tròn của người đàn bà ba mươi tuổi. Bàn tay to lớn của Tâm ôm trọn lấy gò bồng đảo đẫy đà, cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập của cô bên dưới lồng ngực. Đầu vú của Lan đã cương cứng lên từ lúc nào, cọ xát trực tiếp vào lòng bàn tay cậu qua lớp áo, nhột nhạt và kích thích tột cùng.
Tâm trợn tròn mắt nhìn Lan, hơi thở cậu trở nên dồn dập, đứt quãng. Cậu chưa từng được chạm vào cơ thể của một người phụ nữ, lại là người phụ nữ quyến rũ mà cậu vẫn hằng đêm khao khát rình trộm. Sự mềm mại đến điên dại này khiến đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, mọi nỗi sợ hãi ban nãy bỗng chốc bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một cơn khát nhục dục bùng lên thiêu đốt tâm trí. Bàn tay cậu theo bản năng muốn siết nhẹ để cảm nhận sâu hơn sự đàn hồi của bầu vú, nhưng lý trí yếu ớt vẫn khiến cậu giữ chặt tay im lìm.
Lan nhìn thẳng vào mắt Tâm, cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cậu đang phả lên mặt mình. Cô không né tránh đụng chạm, ngược lại còn hơi rướn người về phía trước, để bầu ngực căng tròn của mình ép sát hơn vào lòng bàn tay cậu.
Lan: "Thấy sao? Ngực chị mềm không? Có giống như những gì em tưởng tượng lúc đứng sau bụi chuối không?"
Tâm lắp bắp, cổ họng nghẹn ứ, không thể thốt ra thành lời. Cậu chỉ biết đứng im chịu trận, để cho xúc giác đê mê từ bầu ngực cô dẫn dắt toàn bộ cơ thể mình.
Tâm: "Dạ... mềm... ấm lắm chị..."
Lan khẽ nhếch môi cười. Cô ghé sát tai Tâm, bờ môi mọng đầy của cô gần như chạm vào vành tai đỏ hửng của cậu. Giọng nói của cô hạ thấp xuống, thì thầm nhưng đầy tính răn đe.
Lan: "Tâm nghe cho kỹ đây. Cái clip trong máy chị quay rõ mồn một cái mặt của em. Chị mà gửi cho mẹ em, hay gửi lên hội nhóm của xã, thì cuộc đời em coi như bỏ. Em hiểu chuyện đó đúng không?"
Tâm run lên, nước mắt lại chực trào ra.
Tâm: "Dạ... em hiểu... Chị đừng làm vậy mà chị Lan... Em lạy chị..."
Lan: "Nhưng mà..."
Lan khẽ thổi một hơi ấm vào tai cậu, khiến toàn thân Tâm nổi da gà.
Lan: "Nếu Tâm biết nghe lời, chuyện này sẽ chỉ có hai đứa mình biết. Chị sẽ giữ kín cho em, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nghe lời chị thì có thịt ăn, còn nếu em hé răng một lời với ai, hay tỏ thái độ không chịu hợp tác, thì chị báo công an ngay lập tức. Em chọn đường nào?"
Tâm nuốt nước bọt, sự đầu hàng hoàn toàn đã được xác lập trong tâm trí cậu trai trẻ. Sự phục tùng này không chỉ đến từ nỗi sợ hãi bị lộ tẩy, mà còn đến từ sự quyến rũ chết người của da thịt người đàn bà đang ở ngay trước mắt.
Tâm: "Dạ... em nghe lời chị... Chị biểu em làm gì em cũng làm... Chị đừng nói với ai hết..."
Lan hài lòng trước câu trả lời của cậu. Cô khẽ buông tay Tâm ra khỏi bầu ngực của mình. Sự mất đi đột ngột của hơi ấm mềm mại khiến Tâm có chút hụt hẫng, bàn tay cậu vẫn lơ lửng giữa không trung, lưu giữ cảm giác căng tròn ấm nóng của bầu vú cô.
Lan quay lưng lại phía cậu, thong thả ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ, tiếp tục nhặt những cọng rau muống còn dang dở trong rổ. Động tác của cô bình thản tựa như cuộc đối thoại và sự đụng chạm nóng bóng vừa rồi chưa từng xảy ra.
Lan: "Ừm, biết vậy là tốt. Giờ thì em về đi, lo mà tưới nước cho luống rau nhà em. Đừng có đứng đây lâu mẹ chị về thấy lại nghi ngờ."
Tâm đứng ngẩn ngơ giây lát, nhìn tấm lưng ong thon thả của Lan dưới lớp áo tole mỏng. Cậu khẽ gật đầu, bước lùi lại về phía cửa sau bếp.
Tâm: "Dạ... em xin phép về trước..."
Khi Tâm vừa đặt tay lên cánh cửa gỗ để đẩy ra, giọng nói của Lan lại cất lên từ phía sau, nhỏ nhẹ nhưng đầy khêu gợi, gieo vào lòng cậu trai trẻ một nỗi mong chờ điên cuồng.
Lan: "Đêm nay mười một giờ, cửa sau nhà chị không gài then. Biết phải làm gì rồi chứ?"
Tâm đứng sững lại trước cánh cửa gỗ, tim đập thình thịch liên hồi. Cậu không quay đầu lại, chỉ khẽ run lên rồi lí nhí đáp một tiếng vâng nhỏ mịn như hơi thở, trước khi đẩy cửa bước nhanh ra ngoài khoảng sân nắng.