Nghe chương 10

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Tiếng khóa "cạch" khô khốc vừa dứt, Lan chống hai tay xuống ván giường tre gãy nát, cố nhấc thân mình rã rời dậy. Vết rách ở cửa mình nhói lên buốt óc, khiến hai đùi cô co rúm lại. Dưới sàn xi măng, đôi dép lào nằm chỏng chơ. Cô lết từng bước nặng nề, dịch nhầy đặc quánh pha lẫn vệt máu tươi rỉ ra từ âm đạo chảy dọc xuống bắp đùi trắng bợt. 

Lan bấu tay vào vách ván gỗ để không ngã khuỵu, chậm chạp bước về phía nhà tắm. 

Trong không gian chật hẹp, cô vặn vòi nước giếng khoan. Làn nước lạnh buốt dội xối xả vào người. Lan quỳ sụp xuống nền gạch men xám xịt dính đầy cặn xà phòng. Cô thọc ngón tay run rẩy vào sâu trong âm đạo, cào móc dòng tinh dịch nóng tanh của đứa em họ cùng lớp máu trinh còn sót lại. Nước xối đến đâu, cô chà xát da thịt đến đỏ lựng lên đến đó, uất nghẹn không thành tiếng. 

Lan: "Đồ khốn nạn... đồ thú vật..."

Tiếng lầm bầm của cô bị tiếng nước xối nuốt chửng. Cô cắn chặt môi đến bật máu, dùng gáo dội liên tục vào vùng kín, muốn lột bỏ lớp da thịt đã bị ô uế. Mỗi lần ngón tay chạm vào vết rách rát buốt bên trong lồn, lòng cô lại dấy lên sự căm hờn tột cùng. Nhưng trên hết là nỗi bất lực. Chiếc ga giường chứa vệt máu trinh nguyên của cô đã nằm gọn trong tủ của Tân, trở thành chiếc gông xiềng thứ hai siết chặt lấy cổ hai mẹ con cô.

Lan bước ra khỏi nhà tắm, tóc tai còn ướt sũng, mặc vào bộ đồ bộ thun lạnh cũ. Vừa lúc đó, tiếng xích xe máy lạch cạch ngoài ngõ báo hiệu dì Hồng đã về. 

Hồng dắt chiếc xe Cub rách vào hàng ba. Khuôn mặt dì bơ phờ, đầy mệt mỏi sau một ngày phụ việc ở đám giỗ xóm trên. Vừa bước qua bực cửa bếp, Hồng khựng lại khi nhìn thấy Lan đang đứng vịn vào cạnh bàn ăn, gương mặt tái nhợt không một giọt máu, hai chân đứng hơi khép nép đầy gượng gạo. 

Hồng bước tới gần, định đưa tay sờ trán con gái. 

Hồng: "Lan, sao mặt mày nhợt nhạt vậy con? Trong người không khỏe hả?"

Lan khẽ né người tránh cái chạm của mẹ, mắt liếc nhanh về phía buồng ngủ của Tân. 

Lan: "Con không sao. Chỉ hơi nhức đầu chút xíu."

Hồng nhìn xuống vạt áo thun lạnh của con, rồi nhìn thấy dáng đi cách khoảng của Lan khi cô cố lết chân đến kệ chén lấy rổ rau. Là một người phụ nữ đã trải qua sinh nở, lại vừa trải qua những trận hoan lạc bạo ngược của đứa cháu trai dưới kệ bếp này, Hồng lập tức nhận ra điều bất thường. Dì nhìn chằm chằm vào khoảng cách hai đùi của con gái, lồng ngực đập liên hồi. 

Nhưng Hồng không hỏi thêm. Sự câm lặng đớn hèn trùm lên căn bếp. Hồng biết mình không có tư cách để chất vấn. Bản thân dì đã lún sâu vào vũng bùn tội lỗi với Tân, đã dâng hiến thân xác cho đứa cháu ruột ngay trên chính chiếc bàn ăn này. Nỗi sợ hãi bị phơi bày danh dự trước người chồng đang ở đảo xa khiến Hồng khóa chặt miệng. Dì lẳng lặng cúi đầu, nhặt rổ rau muống ra lặt, giả vờ như không thấy những vệt bầm đỏ ẩn hiện nơi cổ áo của con gái. 

Tân từ trong buồng thong thả bước ra. Y đã tắm rửa, mặc chiếc áo ba lỗ màu xám quen thuộc, tóc còn hơi ẩm. Y kéo ghế ngồi xuống sát bên cạnh Lan, thản nhiên cầm con dao bào gọt vỏ củ cải trắng. 

Tân: "Chị Lan hôm nay nấu cơm trễ vậy. Dì Hồng đi cả ngày chắc đói bụng rồi."

Lời nói của Tân bình thản đến đáng sợ. Lan đứng bên bếp gas, lưng cứng đờ, hai tay siết chặt chiếc đũa bếp đến mức các khớp xương trắng bệch. 

Lan: "Cơm sắp chín rồi."

Hồng không ngước mặt lên, đôi bàn tay lặt rau run rẩy làm gãy đôi những cọng rau muống non. Ba người cùng chuẩn bị bữa tối trong một không gian chật hẹp, ngột ngạt. Tiếng xèo xèo của chảo cá chiên và tiếng nước sôi sùng sục không thể khỏa lấp được bầu không khí đặc quánh như chì. Không ai nhìn vào mắt ai, chỉ có những chuyển động né tránh đầy gượng gạo. 

Mâm cơm được dọn ra trên chiếc bàn gỗ giữa nhà. Đĩa cá trê chiên giòn đã nguội, tô canh rau tập tàng nghi ngút khói nhưng không ai buồn đụng đũa. 

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại Nokia từ trên mặt tủ thờ đổ chuông liên hồi. Tiếng nhạc chuông đơn âm reo vang khô khốc trong căn nhà vắng. 

Cả ba người đồng loạt khựng lại. Hồng vội vàng đứng dậy, lau tay vào vạt áo rồi cầm lấy chiếc điện thoại. Màn hình hiện lên hai chữ: "Nhà Đảo". 

Là ông Nghĩa, chồng Hồng, cha của Lan, người lính đang đồn trú ngoài đảo Cà Mau. 

Hồng nhìn sang Tân. Tân vẫn thản nhiên nhai miếng cá trê, đôi mắt một mí híp lại nhìn dì đầy dò xét. Y khẽ gõ nhẹ ngón tay trỏ lên mặt bàn gỗ, rồi lướt ngón tay cái lên màn hình chiếc điện thoại của y đang đặt bên cạnh chén cơm – nơi lưu giữ đoạn clip đen tối của cả hai mẹ con. 

Hồng nuốt nước bọt, nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai. Giọng dì run rẩy nhưng cố tỏ ra bình thường. 

Hồng: "Alo... Anh hả?"

Giọng ông Nghĩa từ đầu dây bên kia vang lên qua loa thoại, rè rè nhưng đủ lớn để cả ba người trong phòng khách nhỏ nghe rõ. 

Nghĩa: "Ừ, tôi đây. Mẹ con ở nhà khỏe không? Nay đi làm đám giỗ bên nhà bà Năm về chưa em?"

Hồng: "Dạ... em mới về tới. Ở nhà mọi chuyện bình thường hết anh. Hai đứa nhỏ đang ăn cơm tối."

Tân hất hàm, mắt chuyển sang Lan, rồi lại nhìn sang Hồng. Ánh mắt y chứa đựng một sự đe dọa lạnh lùng, như muốn nhắc nhở hai người phụ nữ phải diễn cho tròn vai. 

Nghĩa: "Ờ, ngoài này gió lớn quá, sóng điện thoại chập chờn. Cho tôi nói chuyện với con Lan chút coi."

Hồng run rẩy chuyển máy sang cho Lan. 

Hồng: "Nè con, ba đòi nói chuyện."

Lan nhìn chiếc điện thoại như nhìn một vật thể đáng sợ. Cô run rẩy đón lấy máy, áp sát tai, đôi mắt đờ đẫn nhìn chăm chằm vào bức tường gạch men cũ kỹ. 

Lan: "Dạ... ba..."

Nghĩa: "Lan hả con? Việc học hành thi cử sao rồi con? Thằng Tân ở nhà có phụ giúp mẹ con dọn dẹp nhà cửa gì không?"

Lan cắn chặt môi dưới để chặn lại tiếng khóc đang nghẹn ứ nơi cổ họng. Ngay trước mắt cô, Tân đang thản nhiên gắp một miếng thịt cá đặt vào chén của cô, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên khóe môi gầy gò của y. Ngón tay y cố tình quẹt qua mu bàn tay Lan, để lại một cảm giác nhầy nhụa lạnh lẽo. 

Lan: "Dạ... con học bình thường. Tân... Tân ngoan lắm ba. Ở nhà Tân phụ mẹ làm hết mọi chuyện... ba yên tâm dưỡng bệnh ngoài đó..."

Nghĩa: "Ừ, vậy tốt. Hai chị em ráng bảo ban nhau nghe chưa. Để qua đợt trực này ba xin phép về phép thăm mẹ con."

Lan: "Dạ... ba giữ gìn sức khỏe..."

Lan vội vã tắt máy trước khi tiếng khóc nấc kịp thoát ra ngoài. Cô trả điện thoại lại cho mẹ rồi gục đầu xuống chén cơm nguội ngắt. Hai vai cô run bần bật nhưng không hề có một tiếng động nào phát ra. 

Hồng cất điện thoại về chỗ cũ, lặng lẽ ngồi xuống ghế. Dì nhìn con gái, rồi nhìn sang đứa cháu ruột. Sự bất lực và nhục nhã dâng lên tột cùng nhưng bị đè bẹp bởi nỗi sợ mất đi tất cả. Sự đồng lõa câm lặng giờ đây đã được hợp thức hóa qua những lời dối trá gửi ra đảo xa. 

Tân đặt đũa xuống chén. Y thong thả đứng dậy, bước ra phía cửa trước. 

Tiếng bước chân của Tân nện đều trên nền xi măng. Y đẩy cánh cửa sắt xếp của căn nhà cấp 4 sát lại, rồi bước ra ngoài sân. 

Tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên giữa đêm tối tịch mịch của vùng quê nghèo. Tân vòng sợi xích sắt to bản qua hai cánh cổng sắt kiên cố, tra chiếc ổ khóa Việt Tiệp vào và bấm mạnh một tiếng "cạch" khô khốc. 

Cánh cổng sắt đã khóa chặt. Ngôi nhà cấp 4 trở thành một cái lồng kín, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. 

Tân quay trở vào nhà, bước đến bên bàn ăn và ngồi xuống vị trí cũ của mình. Y nhìn hai người phụ nữ đang ngồi bất động trước mặt. 

Tân: "Cổng khóa rồi. Từ nay nhà mình cứ vậy mà sống."

Dưới ánh đèn huỳnh quang vàng vọt, ba bóng người ngồi im lìm quanh bàn ăn. Mâm cơm đã nguội ngắt từ lâu. Không một lời đáp lại, không một tiếng động. Chỉ có tiếng thở dài nặng nề hòa cùng bóng tối đang bao trùm lấy ngôi nhà, trói buộc cả ba vào một ngục tù dục vọng tăm tối không có lối thoát.