Lan đứng trước chiếc gương vỡ gắn tạm trên cây cột hàng ba ở sân sau, dùng mu bàn tay quệt mạnh lên môi. Cô cố nuốt trôi chút dịch vị đắng ngắt cùng mùi tinh dịch tanh nồng vẫn còn bám chặt nơi cuống họng. Làn nước giếng lạnh buốt dội liên tục vào mặt cũng không cách nào rửa sạch cảm giác nhớp nháp, nhục nhã đang chực chờ bóp nghẹt lồng ngực cô. Khóe miệng cô ê ẩm, vết xước nhỏ nơi đầu môi nhói lên đau rát mỗi khi da thịt co giãn.
Tấm gương tráng thủy đã ố vàng, nứt làm ba mảnh xéo xẹo, phản chiếu khuôn mặt tái mét của Lan dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng. Đôi mắt cô sưng húp, lòng trắng đầy những tia máu đỏ li ti vì ban nãy phải gồng mình chịu đựng cú thúc bạo lực của Tân ngoài bụi chuối. Lan đưa ngón tay run rẩy chạm vào bờ môi sưng nhẹ. Mỗi lần đầu ngón tay chạm vào vết rách, cơn đau nhức nhối lại truyền thẳng lên não, nhắc nhở cô về sự nhơ nhuốc vừa diễn ra. Cô cúi xuống múc thêm một gáo nước giếng, ngậm đầy miệng rồi súc mạnh. Tiếng nước ọc ọc trong khoang họng vang lên đầy nghẹn ngào. Cô muốn nhổ sạch thứ chất lỏng đặc quánh, nhớp nhúa kia ra khỏi cơ thể mình, nhưng nó đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng chân răng.
Sau lưng cô, tiếng bước chân trần của Tân nện nhẹ trên nền đất ẩm của sân sau, chậm rãi nhưng đầy áp lực. Mỗi nhịp bước của y tựa một nhát búa gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng cứng của cô. Tân không hề vội vã. Y thong thả bước đi, tiếng bùn nhão lách nhách dưới lòng bàn chân y nghe ghê tởm hệt thứ âm thanh ma quái đang săn đuổi con mồi. Lan hít một hơi thật sâu, cố ngăn không cho bờ vai đang run rẩy lộ ra ngoài lớp áo sơ mi học sinh đã lấm lem bụi đất. Cô vội vã vuốt lại mái tóc đuôi ngựa hơi rối, bước qua ngạch cửa buồng tắm để đi vào gian bếp sáng đèn nhằm trốn chạy sự hiện diện của y.
Trong bếp, dì Hồng đang loay hoay bên bếp gas. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn tròn treo lơ lửng trên trần nhà tỏa xuống, rọi rõ tấm lưng hơi khom của người phụ nữ bốn mươi tuổi. Bộ đồ bộ thun lạnh hoa văn màu xanh sẫm dán chặt vào tấm lưng đẫm mồ hôi của dì. Khi nghe tiếng động, dì Hồng giật mình quay lại, đôi mắt hai mí trĩu nặng u uất lấm lét nhìn ra phía cửa. Sự căng thẳng lộ rõ trong từng nếp nhăn nơi khóe mắt dì. Dì Hồng nhìn thấy Lan, trong mắt chớp mắt hiện lên sự nhẹ nhõm nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự lo âu khi thấy bóng dáng Tân bước theo sau. Dì vội quay đi, tay cầm chiếc vá củi sơ nồi canh khoai mỡ đang sôi sùng sục trên bếp, cố tỏ ra bận rộn để che giấu sự hoang mang đang dâng lên trong lòng.
Hồng: "Lan đó hả con? Sao đi rửa mặt mũi gì lâu dữ vậy? Tân đâu rồi?"
Lan cố nặn ra một nụ cười, nhưng khóe môi cô đau rát, vết xước nhỏ nơi khóe miệng do sự thô bạo của Tân ban nãy nhói lên tê dại. Cô cúi mặt xuống để tránh ánh đèn rọi thẳng vào mắt, không muốn mẹ nhìn thấy những vệt đỏ hằn trên cổ do bàn tay thô ráp của Tân ghì chặt lúc nãy.
Lan: "Dạ... con rửa tay chân cho sạch đất cát. Tân đi ngay sau lưng con nè mẹ."
Ngay lúc đó, Tân lách người bước qua khung cửa hẹp. Gương mặt gầy gò, góc cạnh của y hoàn toàn bình thản, tựa như những việc đê tiện ngoài sân sau chẳng hề liên quan đến y. Y thản nhiên đi đến bên lu nước lớn ở góc bếp, múc một gáo nước dội ào ào lên hai bàn tay, rồi dùng chiếc khăn lau cũ treo trên vách ván để lau khô. Ánh mắt một mí sâu hoắm của y liếc nhanh qua Lan, nụ cười cợt nham hiểm lóe lên rồi tắt lịm khi y quay sang nhìn dì Hồng. Cái nhìn của y là lời nhắc nhở về quyền lực mà y đang nắm giữ, một quyền lực vô hình nhưng cực kỳ tàn nhẫn được xây dựng từ những bí mật dơ bẩn của gia đình này.
Tân: "Dì Hồng nấu cơm chín chưa dì? Con làm việc ngoài vườn nãy giờ bụng đói cồn cào rồi."
Hồng vội vã quay lại dọn mâm cơm gỗ đặt trên chiếc bàn ăn nhỏ ở góc bếp. Ngón tay dì run nhẹ, làm mấy chiếc chén sứ va vào nhau kêu lách cách. Dì cố che giấu nét mệt mỏi và cảm giác tội lỗi hằn sâu trên gương mặt bằng cách tất bật tay chân. Dì Hồng không dám nhìn thẳng vào mắt đứa cháu ruột, người đã biến dì thành nô lệ tình dục của y trong chính căn nhà này. Mỗi cử chỉ phục tùng của dì trước mặt con gái đều tựa hồ bản án tự tuyên về sự bất lực và nhục nhã của một người mẹ.
Hồng: "Chín rồi, chín rồi. Hai đứa ngồi vô bàn đi để mẹ múc canh."
Gian bếp chật hẹp chỉ kê vừa một chiếc bàn gỗ nhỏ và ba chiếc ghế đẩu. Tân thản nhiên kéo ghế ngồi xuống phía bên ngoài, vị trí có thể quan sát cả cửa bếp lẫn lối đi lên phòng khách. Y gác một tay lên thành ghế, tư thế ngồi rộng lượng đầy thách thức. Lan rụt rè ngồi xuống chiếc ghế đối diện với mẹ cô, cố gắng thu nhỏ thân hình hết mức có thể để giữ khoảng cách với Tân. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Tân, một luồng hơi nóng ẩm ướt mang theo mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với mùi đất vườn, thứ mùi mà cô sẽ không bao giờ quên được. Nó bám vào da thịt cô, lẻn vào cánh mũi cô, gợi lại hình ảnh khúc dương vật gân guốc thọc sâu vào cổ họng cô chỉ mười phút trước.
Mâm cơm dọn ra thật đạm bạc, chỉ có một đĩa rau lang luộc, một chén nước tương sóng sánh vài lát ớt đỏ và một tộ cá lòng tong kho tiêu dượng út gửi từ quê lên hôm trước. Khói từ tộ cá kho bốc lên nghi ngút, mang theo mùi tiêu thơm nồng, nhưng đối với Lan, mùi hương đó không thể át nổi vị tanh tưởi, ngai ngái của dịch thể đang cuộn lên từ dạ dày cô. Vị tinh dịch vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong khoang miệng cô, khiến mỗi hơi thở của cô đều nhuốm màu ô nhục. Cô nhìn đĩa rau xanh ngắt mà lòng dạ rối bời, lồng ngực co thắt lại vì buồn nôn.
Hồng gắp một cọng rau lang luộc bỏ vào chén của Lan, giọng dì gượng gạo cố tạo ra vẻ ấm cúng của một gia đình hòa thuận.
Hồng: "Ăn đi con. Học hành cả ngày mệt mỏi, lo ăn uống vô đặng có sức thi cử. Mẹ có kho tộ cá lòng tong này cho con nè, ăn nhiều vô."
Lan: "Dạ, con cảm ơn mẹ."
Lan cầm đũa bằng những ngón tay run rẩy. Cô và một ít cơm trắng bỏ vào miệng, cố gắng nhai. Hạt cơm nhạt nhẽo, khô khốc như bông gòn nghẹn lại ở cổ họng cô. Vị tanh nồng của dương vật Tân vẫn còn bám trên lưỡi, khiến cô mỗi lần nuốt cô lại phải gồng mình để không nôn thốc nôn tháo ra mâm cơm. Cô cúi gằm mặt xuống chén cơm, tóc mái rủ xuống che đi nửa khuôn mặt, tuyệt đối không dám ngước nhìn mắt mẹ. Cô sợ mẹ sẽ nhìn thấy sự vẩn đục trong mắt mình, sợ mẹ sẽ phát hiện ra đứa con gái ngoan hiền của mẹ vừa mới quỳ gối dưới chân đứa cháu họ để đổi lấy sự bình yên giả tạo cho gia đình.
Mỗi lần nhìn thấy gương mặt u uất của dì Hồng, lồng ngực cô lại nghẹn ứ và nhục nhã tột cùng. Cô biết mẹ cô đã phải chịu đựng những gì trên chiếc bàn bếp này, chính tại nơi đặt mâm cơm ấm cúng hiện tại. Những vệt loang lổ trên mặt gỗ kia như vẫn còn in hằn dấu vết những cuộc hoan lạc bạo liệt mà cô đã vô tình chứng kiến qua khe cửa. Và bây giờ, đến lượt cô cũng phải đi vào vết xe đổ đó. Hai mẹ con cô, hai nạn nhân của cùng một kẻ đồi bại, lại đang phải cùng nhau ngồi ăn một mâm cơm như không có chuyện gì xảy ra. Sự giả dối này như chén thuốc độc đang gặm nhấm linh hồn cô từng chút một, biến ngôi nhà cấp bốn thân thương ngày nào thành một địa ngục giam cầm không lối thoát.
Tân thong thả lua cơm, tiếng nhai chọp chẹp phát ra đều đặn giữa gian nhà câm lặng. Y gắp một khúc cá lòng tong bỏ vào miệng, nhai cả xương nghe rạo rạo, rồi thản nhiên đưa mắt nhìn hai người phụ nữ trước mặt. Ánh mắt y đầy vẻ thưởng thức sự khốn khổ của họ, hệt kẻ bạo chúa đang quan sát những tù binh trong cũi sắt.
Tân: "Cá kho nay vừa ăn lắm dì Hồng. Mà sao chị Lan ăn ít vậy? Hay là đồ ăn không hợp khẩu vị chị? Tôi thấy chị nãy giờ toàn và cơm không, không đụng tới đĩa cá."
Lan rùng mình trước giọng nói ngọt xớt nhưng đầy ẩn ý đe dọa của y. Cô cắn môi, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô biết y đang cố tình trêu chọc cô, gợi lại hương vị tanh nồng của y trong miệng cô.
Lan: "Không có... tại tôi hơi mệt trong người. Thi cử tới nơi nên đầu óc hơi nhức."
Tân: "Mệt thì cũng phải cố mà ăn cho hết chén cơm chứ. Kẻo dì Hồng lại lo lắng. Dì Hồng cực khổ nấu nướng, tụi mình làm con làm cháu phải ăn cho hết mới phải đạo."
Dưới gầm bàn chật hẹp, Tân bắt đầu hành động. Y luồn hai bàn chân trần gầy guộc, thô ráp đầy lông lá của mình qua khoảng trống giữa những chiếc chân bàn gỗ. Lan đang cúi đầu ăn thì đột ngột đông cứng người lại. Lòng bàn chân thô nhám, ấm nóng của Tân áp thẳng vào bắp đùi non của cô dưới mép chiếc quần đùi mặc nhà. Làn da nhạy cảm của Lan lập tức nổi da gà vì sự tiếp xúc ghê tởm này.
Lan muốn rụt chân lại, nhưng gầm bàn quá hẹp, lưng cô đã chạm sát vào thành ghế phía sau. Tân không để cô né tránh. Bàn chân y thô bạo cọ xát, miết mạnh dọc theo làn da đùi non mềm mại của cô. Những sợi lông chân thô ráp của y chà xát lên da thịt cô gây ra cảm giác ngứa ngáy và ghê tởm tột cùng. Y dùng lực của các ngón chân kẹp lấy một mảng thịt đùi của cô, cấu nhẹ một cái thật đau để cảnh cáo. Sự đau đớn thể xác hòa lẫn với nỗi nhục nhã khiến toàn thân Lan cứng đờ, hai luồng nước nóng hổi chực trào nơi khóe mắt.
Lan cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, hai tay bấu chặt vào vành chén cơm đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Cô muốn đứng bật dậy, muốn hét lên cho mẹ biết sự đê tiện của đứa em họ này, muốn hất đổ mâm cơm giả tạo trước mặt. Nhưng hình ảnh đoạn clip nóng của mẹ cô trên bàn bếp ban chiều lại hiện lên trong đầu cô hệt chiếc khóa sắt khóa chặt miệng cô lại. Cô chỉ biết câm nín chịu đựng, nước mắt tủi nhục chực trào ra ngoài khóe mi. Sự bất lực đè nặng lên ngực cô, khiến cô nhận ra mình chỉ là con cá nằm trên thớt, hoàn toàn không có khả năng chống cự. Cô đành khép chặt hai chân lại, cố gắng nín nhịn chịu đựng những cú cọ xát dâm dật từ bàn chân đầy lông lá của Tân.
Chưa dừng lại ở đó, Tân khẽ xoay người, bàn chân còn lại của y lặng lẽ vươn sang phía bên kia gầm bàn. Lần này, y nhắm vào dì Hồng.
Chiếc quần đồ bộ thun lạnh của dì Hồng khá rộng rãi. Bàn chân của Tân dễ dàng luồn qua ống quần, áp trực tiếp vào bắp đùi đầy đặn, trắng trẻo của người dì ruột. Y dùng các ngón chân thô bạo mơn trớn, cọ xát mạnh mẽ lên đùi dì Hồng, rồi từ từ đẩy ngược lên phía bẹn, sát gần vùng âm đạo của dì. Hơi ấm từ bàn chân Tân truyền qua lớp vải mỏng, kích thích trực tiếp vào da thịt nhạy cảm của người phụ nữ bốn mươi tuổi.
Dì Hồng khẽ nấc lên một tiếng nhỏ, đôi đũa trên tay dì khựng lại giữa chừng. Đôi mắt dì mở to, nhìn chằm chằm vào chén cơm trước mặt, vành tai đỏ ửng lên vì nhục nhã. Dì biết bàn chân đầy lông lá đang vuốt ve đùi mình là của ai. Nhưng trước mặt con gái, dì không dám hé răng nửa lời, càng không dám có phản ứng mạnh để tránh làm Lan nghi ngờ. Dì Hồng chỉ biết khép chặt hai đùi lại, cố gắng kẹp lấy bàn chân của Tân để y không thể đưa lên cao hơn, nhưng hành động đó vô tình lại càng làm tăng sự cọ xát đầy dâm dục giữa hai cơ thể dưới gầm bàn. Dì cảm thấy xấu hổ với con gái, xấu hổ với người chồng đang ở phương xa, nhưng nỗi sợ hãi sự thật bị phơi bày đã tước đi của dì mọi ý chí phản kháng. Mỗi nhịp chạm của Tân dưới gầm bàn đều nhắc nhở dì về sự phụ thuộc hoàn toàn của dì vào y.
Tân cười thầm trong cổ họng, y tiếp tục lua cơm một cách ngon lành. Dưới gầm bàn, y dùng cả hai chân trần cọ xát thô bạo vào đùi non của cả hai mẹ con. Một chân y ghì chặt đùi Lan, chân kia lách sâu vào kẽ đùi của dì Hồng. Sự thống trị thể xác tuyệt đối này khiến y cảm nhận được quyền lực tối thượng của mình trong ngôi nhà cấp bốn khép kín này. Hai người phụ nữ, một người là dì ruột nuôi y từ nhỏ, một người là chị họ nữ sinh học giỏi ngoan hiền, giờ đây đều phải cúi đầu phục tùng y dưới gầm bàn ăn gia đình. Y cảm nhận được sự co rúm của Lan và sự đầu hàng của dì Hồng qua những cái chạm chân đầy dâm dật.
Hồng cố lấy lại giọng điệu bình thường, dì run rẩy cầm đũa gắp thêm rau cho Lan, mắt dì vẫn tránh né không dám nhìn thẳng vào con gái. Dì muốn dùng sự quan tâm này để bù đắp phần nào nỗi dằn vặt trong lòng, nhưng hành động đó chỉ càng làm tăng thêm sự gượng gạo trong bầu không khí bếp ăn.
Hồng: "Lan... ăn thêm rau đi con. Ráng ăn cho hết chén cơm rồi vô buồng nghỉ ngơi sớm. Học bài vừa phải thôi, giữ sức khỏe nghe con."
Lan: "Dạ... con biết rồi mẹ."
Lan cố nuốt trôi miếng cơm cuối cùng, cảm giác như nuốt một đống cát sạn nhám xịt vào cuống họng. Vị cơm nhạt nhẽo quyện với mùi cá kho nồng nặc và thứ dư vị tanh nồng nhầy nhụa bên dưới khoang miệng tạo thành một hỗn hợp kinh tởm làm cô buồn nôn dữ dội. Nhưng Lan không dám ói. Cô nuốt khan, cố đè nén cơ co thắt ở lồng ngực xuống.
Dưới khoảng tối tăm của gầm bàn gỗ, hai bàn chân trần của Tân tựa như hai con rắn bò trườn thô bạo. Bàn chân trái của y miết mạnh lên lớp quần đùi cotton mỏng của Lan. Y dùng ngón chân cái thô ráp, chai sần bấm mạnh vào thớ thịt đùi non của cô chị họ. Cảm giác đau điếng hòa lẫn với sự ghê tởm tột cùng khiến Lan run lên bần bật. Cô cố khép chặt hai chân lại, nhưng hai đầu gối của cô vừa chạm vào nhau thì lòng bàn chân của Tân đã thọc mạnh vào giữa, nong hai chân cô ra để tiếp tục cọ xát. Mỗi lần gót chân thô nhám của y trượt dọc theo làn da mịn màng, Lan lại cảm thấy danh dự của mình đang bị chà đạp thê thảm dưới gót chân đứa em họ đê tiện. Cô cắn môi đến bật máu, cố nuốt những tiếng khóc nghẹn ngào ngược vào trong.
Trong khi đó, bàn chân phải của Tân đã luồn hẳn vào ống quần bộ đồ thun lạnh rộng thùng thình của dì Hồng. Lớp vải mỏng không đủ ngăn cản hơi nóng ẩm ướt và những sợi lông chân cứng đờ của y cào xát lên bắp đùi trắng trẻo, đẫm mồ hôi của người dì. Tân không vội vã. Y thong thả nhích từng ngón chân lên cao, lách qua phần đùi trong đầy đặn rồi nhấn mạnh vào sát bẹn của dì. Nơi đó, hơi ấm nồng nặc phát ra từ cơ thể người phụ nữ trung niên đang bị kích thích bởi nỗi sợ hãi và nhục nhã. Dì Hồng run rẩy, hai đùi khép chặt lại như một phản xạ tự nhiên để ngăn chặn bàn chân y tiến sâu hơn vào lồn mình. Nhưng chính phản ứng đó lại vô tình kẹp chặt lấy mu bàn chân của Tân, khiến sự ma sát giữa các ngón chân y và da thịt nhạy cảm của dì càng thêm phần dâm dật, nóng rực. Cả hai mẹ con đều cúi gục đầu, mỗi người một nỗi dằn vặt riêng, nhưng cùng chung một nỗi nhục nhã ê chề khi phải hứng chịu trò đùa cợt dục vọng này ngay trước mặt nhau mà không thể lên tiếng.
Bầu không khí trong gian bếp nhỏ ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể làm mọi thứ vỡ vụn. Tiếng lách cách của đũa chén va vào nhau, tiếng nhai cơm chọp chẹp của Tân vang lên đều đặn tựa như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. Ánh đèn tròn treo lơ lửng trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng nóng bức, chiếu rọi khuôn mặt tái mét của Lan và đôi gò má đỏ bừng vì xấu hổ của dì Hồng. Trên bàn, tộ cá kho tiêu đã nguội dần, lớp mỡ đông lại xám xịt xung quanh thành tộ, bốc lên mùi tanh tanh ngai ngái khó chịu. Không một ai nói với ai câu nào, chỉ có sự câm nín kéo dài đầy áp lực, một sự câm nín đồng lõa dị dạng đang dần định hình.
Hồng đặt chén cơm xuống, bàn tay dì vẫn chưa thôi run rẩy. Dì vuốt lại mái tóc búi trễ sau gáy, hắng giọng để cố xua đi tiếng nấc nghẹn ngào vẫn nghẹn ứ nơi cổ họng.
Hồng: "À... Tân, Lan... Ngày mai bên nhà bà Năm ở xóm trên có đám giỗ. Dì phải qua đó phụ dọn dẹp sớm từ sáng, chắc tới chiều tối mới về được. Ở nhà hai chị em tự lo cơm nước nghe."
Nghe thấy câu nói đó, hai bàn chân của Tân dưới gầm bàn đột nhiên khựng lại. Y rút chân ra khỏi đùi của Lan và dì Hồng, thong thả đặt hai lòng bàn chân xuống nền đất ẩm. Y ngẩng đầu lên, đặt đôi đũa xuống miệng chén sứ nghe "cạch" một tiếng nhẹ nhưng đầy uy quyền.
Tân: "Dì Hồng cứ đi đi, đám giỗ người lớn mà. Ở nhà cứ để con với chị Lan lo, con sẽ chăm sóc chị Lan chu đáo."
Y nói hai chữ "chăm sóc" bằng giọng điệu kéo dài, trầm ấm nhưng chứa đầy sự đe dọa. Lan ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt một mí sâu hoắm, sắc lạnh của Tân đang khóa chặt lấy khuôn mặt cô. Trong mắt y không có chút ấm áp nào, chỉ có một luồng dục vọng tột độ và nụ cười nham hiểm hiện rõ. Cái nhìn đó hệt một lời tuyên án, báo hiệu cho cô biết rằng ngày mai, khi mẹ vắng nhà, cô sẽ hoàn toàn nằm dưới sự khống chế của y mà không còn bất kỳ lối thoát nào. Lan co rúm người lại, đốt ngón tay ghì chặt mép bàn gỗ đến trắng bệch, nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên bóp nghẹt tim cô.