Lan áp mặt xuống chiếc gối vải thô đã sờn rách, nấc lên từng tiếng nghẹn ngào để chặn đứng tiếng khóc đang trực trào ra khỏi lồng ngực. Cô dùng cả hai tay ghì chặt góc gối vào miệng, hàm răng cắn chặt đến mức cảm nhận được vị mặn chát của sợi chỉ mục bục ra. Đôi tai cô căng ra như dây đàn, cố gắng lọc lấy từng âm thanh nhỏ nhất truyền qua vách ván gỗ mỏng ngăn cách giữa buồng ngủ và gian bếp phía sau nhà. Sự tĩnh mịch kéo dài từ phía bếp sau nhà càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô sợ Tân sẽ nghe thấy tiếng cô khóc, sợ y sẽ bước đến gõ cửa buồng, hoặc tệ hơn là mẹ cô sẽ nhận ra con gái mình đã chứng kiến toàn bộ sự nhơ nhuốc vừa rồi.
Trong trí óc non nớt của cô gái mười tám tuổi, hình ảnh mẹ cô oằn mình trên bàn bếp dính đầy dầu mỡ, oằn oại phục tùng dưới thân xác gầy gò của thằng em họ mồ côi vẫn đang quay cuồng như một bóng ma kinh dị. Sự tôn kính, tình yêu thương dành cho người mẹ tảo tần bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh. Lan thấy ghê tởm, một nỗi ghê tởm dâng lên tận cổ họng, nóng hổi và chua chát. Cô nhớ lại những lần dọn dẹp gian bếp đó, chiếc bàn gỗ cũ kỹ nơi mẹ cô vẫn băm thịt, nhặt rau để chuẩn bị bữa cơm gia đình, giờ đây lại là nơi diễn ra cuộc ân ái thô bạo, điên cuồng của hai người họ. Sự phản bội này quá lớn, nó vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của một đứa con gái luôn thần tượng mẹ mình. Cô tự hỏi mẹ cô đã tự nguyện hay bị ép buộc? Nhưng tiếng kêu rên đê mê, tiếng thở dốc đầy dục vọng của dì Hồng mà cô vừa nghe thấy không giống như một sự cưỡng bức thuần túy. Nó mang vẻ cam chịu đầy thỏa mãn, điều đó càng khiến lòng Lan đau đớn như bị hàng ngàn cây kim đâm vào.
Một lúc lâu sau, tiếng bước chân quen thuộc của Tân vang lên ngoài hành lang. Tiếng dép lào lê lẹt sẹt trên nền xi măng mát lạnh, thong thả và đều đặn, đi về hướng phòng riêng của y. Tiếng cửa gỗ phòng y khép lại nhẹ nhàng, đi kèm tiếng chốt sắt trượt vào khoen vang lên một âm thanh khô khốc. Âm thanh ấy giống một lời tuyên bố rằng cuộc hoan lạc bạo liệt dưới bếp đã kết thúc, hai kẻ phạm tội đã rút lui về ranh giới riêng của mình. Nhưng đối với Lan, cơn ác mộng chỉ mới thực sự bắt đầu. Bức tường ván mỏng giữa hai căn buồng không thể ngăn được nỗi ám ảnh đang lenỏi vào từng tế bào trong cơ thể cô. Mỗi nhịp thở của cô lúc này đều nhuốm màu u uất và sợ hãi.
Lan buông chiếc gối ra, lật người nằm ngửa trên chiếc chiếu tre cũ kỹ. Tiếng tre kêu răng rắc dưới trọng lượng cơ thể run rẩy của cô. Cô đưa tay lên che mắt, nước mắt chảy tràn qua các kẽ ngón tay, nóng hổi và ướt đẫm cả một bên tóc mai. Trong bóng tối lờ mờ của căn buồng ngủ chật hẹp, Lan nghĩ đến ba cô. Giờ này chắc ông đang ở ngoài đồn biên phòng Cà Mau, có thể đang gác đêm dưới cái lạnh của gió biển, hoặc đang nằm ngủ trong doanh trại với niềm tin sắt đá rằng vợ và con gái ở quê nhà đang sống một cuộc đời nề nếp, yên ổn. Mỗi lần gọi điện về, ba luôn dặn dò cô phải cố gắng học hành để thi đỗ đại học, dặn cô phụ giúp mẹ chăm lo nhà cửa và trông nom đứa em họ mồ côi tội nghiệp. Sự tin tưởng của ba giống như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Lan. Cô cảm giác như mình cũng là một kẻ phản bội, một kẻ đồng lõa câm lặng khi đã nhìn thấy sự thật mà không dám hét lên. Sự câm nín này đang gặm nhấm tâm hồn cô, biến cô thành một kẻ tội đồ trong chính ngôi nhà của mình.
Cơn phẫn uất chèn ép lồng ngực khiến Lan không thở nổi. Cô không thể chấp nhận việc thằng em họ âm trầm, kẻ từ nhỏ sống nương nhờ vào lòng thương hại của gia đình cô, lại dám làm chuyện đồi bại đó với dì ruột của nó. Sự ngạo mạn, đắc thắng trên gương mặt Tân lúc nhìn thấy cô qua khe cửa bếp như một cái tát chí mạng vào lòng tự tôn của Lan. Y biết cô đứng đó, y biết cô nhìn thấy, nhưng y không dừng lại. Y thậm chí còn thúc mạnh hơn, như một cách thách thức đầy thú tính. Lan cắn môi đến ứa máu, lòng căm hận bùng lên lấn át cả nỗi sợ hãi. Cô phải làm gì đó để ngăn chặn chuyện này, cô phải bảo vệ mẹ mình, bảo vệ danh dự của gia đình trước khi mọi thứ trượt dài xuống vực sâu không lối thoát. Cô không thể để thằng em họ khốn nạn đó tiếp tục chà đạp lên gia đình cô.
Lan mò mẫm tìm chiếc điện thoại Oppo màn hình đã nứt vài đường ở đầu giường. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình cảm ứng bật lên chói mắt, rọi thẳng vào khuôn mặt đẫm nước mắt và đỏ ửng của cô. Ngón tay cô run rẩy bấm vào ứng dụng Zalo, tìm đến cuộc trò chuyện với Tân. Nickname của y chỉ vỏn vẹn một dấu chấm đen đơn độc, giống hệt như tính cách âm thầm, u tối của y. Lan cắn chặt môi đến bật máu, ngón tay cái liên tục gõ mạnh lên bàn phím ảo, nước mắt rơi xuống mặt kính làm nhòe đi các ký tự khiến cô phải liên tục lấy vạt áo sơ mi học sinh lau đi. Cô soạn một tin nhắn đe dọa, dồn hết tất cả sự căm hờn và hy vọng cuối cùng vào đó.
Lan: "Mày là đồ thú vật! Tao đã thấy hết những gì mày làm với mẹ tao ở dưới bếp rồi. Mày dừng lại ngay lập tức, nếu không tao sẽ gọi điện báo cho ba tao ở ngoài đảo về giết chết mày!"
Nhấn nút gửi. Tin nhắn đi kèm tiếng chuông thông báo nhỏ vang lên trong máy cô, ngay sau đó hiển thị trạng thái đã nhận. Lan nắm chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, ghìm chặt nó vào trước ngực. Tim cô đập mạnh đến mức cô có cảm giác lồng ngực mình sắp rách ra. Cô nín thở, tai căng lên lắng nghe tiếng động từ căn buồng bên cạnh của Tân qua vách gỗ ván. Cô hy vọng sự đe dọa về người cha đang đi lính xa nhà, người mang súng và sẵn sàng trừng trị bất kỳ kẻ nào làm hại gia đình ông, sẽ khiến đứa em họ thú tính phải chùn bước. Y mới mười tám tuổi, y vẫn chỉ là một đứa trẻ mồ côi ăn nhờ ở đậu, chắc chắn y phải biết sợ hãi trước uy quyền của dượng mình. Cô cố bấu víu vào hình ảnh người cha mạnh mẽ để tiếp thêm chút dũng khí ít ỏi cho bản thân.
Nhưng sự im lặng kéo dài từ phòng Tân khiến lòng Lan chùng xuống. Không có tiếng động của sự hoảng loạn, không có tiếng bước chân vội vã sang phòng cô giải thích hay van xin. Căn phòng bên cạnh vẫn tĩnh mịch như một nấm mồ. Sự thờ ơ của Tân làm tăng thêm sự bất an trong lòng cô. Cô bắt đầu nhận ra mình đã quá nông nổi khi nghĩ rằng một lời đe dọa từ xa có thể khuất phục được con quỷ dữ đang ẩn mình ngay bên cạnh.
Khoảng một phút sau, chiếc điện thoại trong tay Lan rung lên hai nhịp ngắn ngủi. Màn hình sáng lên. Không phải là những lời xin lỗi, cũng không phải là sự chối cãi hoảng sợ. Tân gửi qua một tệp video ngắn dài đúng mười giây. Kèm theo đó là một dòng tin nhắn ngắn ngủi của y.
Tân: "Xem cái này đi rồi hãy gọi."
Lan nuốt nước bọt, cổ họng đắng ngắt. Một điềm báo chẳng lành ập đến khiến toàn thân cô run lên cầm cập. Cô chần chừ vài giây, ngón tay run rẩy chạm vào nút phát video.
Đoạn video lập tức hiện ra dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình điện thoại. Đó là cảnh quay cận cảnh, góc máy được đặt rất thấp từ phía kệ chén hướng thẳng ra bàn bếp. Dưới ánh đèn tuýp màu vàng tù mù của gian bếp sau nhà, gương mặt của dì Hồng hiện lên rõ mồn một, không hề bị che khuất bởi bất kỳ thứ gì. Mẹ cô đang nhắm nghiền mắt, gương mặt đỏ bừng vì nhục nhã lẫn dục vọng, hai bên má ướt đẫm mồ hôi và nước mắt. Đôi môi mẹ cô há hốc, không ngừng rên rỉ những tiếng đứt quãng trong tư thế quỳ phục tùng thô bạo trên mặt bàn gỗ. Từ phía sau, hai bàn tay gầy gò với những đường gân nổi rõ của Tân đang bấu chặt lấy hông dì Hồng, thúc mạnh dương vật của y vào sâu trong âm đạo của dì. Từng nhịp thúc bạo liệt làm cơ thể người mẹ bốn mươi tuổi nẩy lên run rẩy. Đoạn clip ghi lại cả tiếng va chạm thể xác lạch bạch khô khốc và tiếng thở dốc thỏa mãn của Tân. Sự trần trụi và đê tiện của hình ảnh phơi bày trước mắt Lan khiến cô như bị bóp nghẹt cổ họng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Lan bàng hoàng, cô nghẹn giọng, hai tay run bắn đến mức suýt đánh rơi điện thoại xuống chiếu. Cảnh tượng trần trụi, đê hèn ấy đập thẳng vào mắt cô lần thứ hai, nhưng lần này nó được lưu lại bằng chứng cứ rõ ràng, sắc nét. Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi suy nghĩ của cô. Đây không chỉ là chuyện cô tận mắt chứng kiến nữa, mà là một bằng chứng hủy diệt. Nếu đoạn video này bị phát tán ra ngoài, cuộc đời mẹ cô coi như chấm dứt. Ở cái xứ cù lao nhỏ bé miền Tây này, miệng đời của chòm xóm láng giềng còn đáng sợ hơn cả cái chết. Người ta sẽ chửi rủa mẹ cô là đồ lăng loàn, loạn luân với cháu ruột, ba cô ở ngoài đảo Cà Mau khi nhìn thấy những hình ảnh này chắc chắn sẽ phát điên. Ông là người lính đầy lòng tự trọng, ông sẽ không thể chịu đựng nổi nỗi ô nhục lớn lao này. Gia đình cô sẽ tan nát, và mẹ cô, một người phụ nữ yếu đuối và sợ tiếng đời như dì Hồng, chắc chắn sẽ chọn cách tìm đến cái chết để giải thoát khỏi sự sỉ nhục.
Càng suy nghĩ, Lan càng rơi vào hoảng loạn. Từng kịch bản tồi tệ nhất hiện ra trong đầu cô. Cô hình dung ra cảnh ba cô trở về với gương mặt giận dữ, cảnh mẹ cô gục đầu khóc lóc bên dòng sông sau nhà, cảnh những lời bàn tán xầm xì của hàng xóm mỗi khi cô bước ra đường. Danh dự, gia đình, tương lai học hành của cô, tất cả chỉ treo trên một sợi chỉ mảnh mà đầu dây kia đang nằm trong tay Tân. Sự bất lực đè nặng lên ngực cô như một tảng đá khổng lồ.
Lan còn chưa kịp hoàn hồn thì điện thoại lại rung lên. Tin nhắn tiếp theo của Tân hiện ra, lạnh lùng và tàn nhẫn như một nhát dao khóa chặt mọi hy vọng kháng cự cuối cùng của cô gái nhỏ.
Tân: "Mày ngon thì cứ việc gọi cho dượng đi. Để xem dượng tin mày hay tin vào cái clip tao gửi cho ông ấy xem trước."
Lan run rẩy buông lỏng tay. Chiếc điện thoại trượt khỏi những ngón tay yếu ớt, rơi xuống chiếc chiếu tre sờn cũ, màn hình vẫn sáng đèn hiện lên dòng tin nhắn đầy đe dọa của Tân. Cô co rúm người lại ở góc giường, hai tay ôm lấy đầu gối, gục mặt xuống trong sự tuyệt vọng vô bờ bến. Mọi lá bài tẩy cô nghĩ mình đang có, sự đe dọa về người cha phương xa, tất cả đều đã bị Tân bẻ gãy một cách tàn nhẫn chỉ bằng một đoạn phim ngắn.
Cô nhận ra mình đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng có thể dùng danh nghĩa của ba để dọa dẫm Tân. Tân không hề sợ hãi, y đã tính toán mọi chuyện từ trước. Y đã quay lại toàn bộ cảnh tượng đó không chỉ để thỏa mãn dục vọng, mà còn để làm một chiếc gông xiềng vô hình khóa chặt miệng của cả hai mẹ con cô. Từ nay về sau, chỉ cần Tân muốn, y có thể dùng đoạn clip này để ép mẹ cô phục tùng bất cứ lúc nào, và bây giờ, y dùng nó để đe dọa cả cô. Sự kiêu hãnh của một cô nữ sinh mười tám tuổi hoàn toàn sụp đổ trước sự xảo quyệt của đứa em họ. Cô đã hiểu vì sao Tân lại im lặng khi nhìn thấy cô qua khe cửa bếp. Đó không phải là sự thách thức nhất thời, mà là sự tự tin của kẻ đã nắm giữ sinh mệnh của kẻ khác.
Sự bất lực và cay đắng dâng đầy trong lòng Lan. Cô nhìn chiếc điện thoại đang nằm im lìm trên chiếu. Màn hình Zalo hiển thị chữ "Đã xem" đứng im lìm trong bóng tối buồng giam tinh thần, đánh dấu sự đầu hàng đầu tiên của cô trước kẻ thao túng âm trầm đang ở ngay phòng bên cạnh. Lan biết, cánh cửa buồng này dù có khóa chặt bằng chốt sắt cũng không thể bảo vệ cô được nữa. Sợi dây thòng lọng của Tân đã tròng vào cổ hai mẹ con cô, và y đang từ từ siết chặt nó lại.