Huy khóa xích chiếc xe máy, đẩy cửa hông bước thẳng vào trong biệt thự. Không gian bên trong tối om và vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng từ giếng trời hắt xuống sàn gỗ bóng loáng. Ông Thành đã cất cánh bay sang Đức từ đầu giờ chiều, bỏ lại căn nhà ba tầng ven đô thênh thang cho cậu con trai riêng và người vợ trẻ. Huy ném chiếc ba lô vải lên ghế sofa phòng khách, nới lỏng hai chiếc cúc sơ mi trên cổ. Bố anh đi chuyến này dự kiến phải ba tháng mới về, một khoảng thời gian đủ dài để biến ngôi nhà vốn đã ít tiếng cười này trở thành một cái xác nhà trống rỗng. Huy bước chậm rãi lên cầu thang gỗ, tiếng bước chân của chính anh nện vào bậc thang nghe rõ mồn một. Sự cô độc ngập tràn từng mét vuông của căn biệt thự đắt đỏ.
Từ phía hành lang dẫn ra phòng tắm master của Thảo, tiếng nước chảy róc rách đột ngột tắt lịm. Huy dừng bước ngay góc rẽ cầu thang khi nghe tiếng cạch cửa khô khốc vang lên giữa khoảng không yên ắng.
Cánh cửa gỗ sồi hé mở, một luồng hơi nước ấm sực mang theo mùi sữa tắm hoa hồng nồng nàn ùa ra, chiếm trọn bầu không khí ở hành lang. Thảo bước ra ngoài. Cô không mặc đồ ngủ lụa dài như mọi ngày mà chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng mỏng manh ngang ngực. Chiếc khăn ngắn ngủn, mép dưới chỉ vừa đủ che qua mông, để lộ đôi chân thon dài, thẳng tắp còn đọng những hạt nước lấp lánh dưới ánh đèn hành lang.
Huy đứng chôn chân tại chỗ. Ánh mắt anh dán chặt vào bờ vai trần mảnh dẻ của người mẹ kế. Hai xương quai xanh của cô hiện lên rõ ràng, mảnh dẻ, nơi có một nốt ruồi đen nhỏ nằm bên trái. Thảo vẫn chưa phát hiện ra Huy, cô nghiêng đầu sang một bên, dùng chiếc khăn nhỏ khác để lau mái tóc đen dài gợn sóng ướt sũng. Động tác nghiêng đầu khiến những giọt nước từ lọn tóc nhỏ xuống bầu ngực tròn đầy đang lấp ló sau mép khăn tắm trễ nại.
Thảo ngẩng đầu lên, định bước về phòng ngủ thì chạm thẳng vào ánh mắt của Huy. Cô giật mình, bước chân trần giậm nhẹ xuống sàn gỗ. Cú giật mình khiến chiếc khăn quấn ngực vốn lỏng lẻo trượt thấp xuống vài phân, suýt chút nữa để lộ đầu ngực hồng hào. Thảo luống cuống dùng cả hai tay giữ chặt lấy mép khăn trước ngực, hai má đỏ ửng lên.
"Huy... đi học về rồi hả con?" Giọng Thảo run rẩy, những từ ngữ lắp bắp bật ra đầy bối rối.
Huy nhìn thẳng vào mắt Thảo. Khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đầy hai mét. Ở cự ly gần thế này, anh cảm nhận được rõ ràng hơi ấm nóng ẩm tỏa ra từ làn da của cô, lấn át cả không khí mát lạnh của điều hòa hành lang. Mùi hương sữa tắm hoa hồng trộn lẫn với mùi da thịt phụ nữ trẻ tuổi xộc thẳng vào khứu giác của Huy, khiến lồng ngực anh thắt lại.
"Vâng, con mới về." Huy hắng giọng để át đi sự khản đặc trong cổ họng. Anh đưa tay gãi đầu, cố tình hướng mắt nhìn lệch sang vách tường gỗ bên cạnh để tránh nhìn trực diện vào cơ thể cô. Nhưng khóe mắt anh vẫn thu trọn hình ảnh chiếc khăn tắm ướt bám chặt vào hông Thảo, in rõ đường cong quả đào căng mọng và cặp đùi trắng ngần đang khẽ run lên vì lạnh.
Thảo cắn chặt môi dưới, những ngón tay siết vào mép khăn đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bợt. Sự ngượng ngùng đè nặng lên cả hai. Cô hít vào một hơi thật sâu, khiến bầu ngực căng tròn dưới lớp khăn mỏng phập phồng nâng lên hạ xuống.
"Bố... bố con gọi điện về từ sân bay transit chưa?" Thảo hỏi, cố tìm một chủ đề để xua đi bầu không khí ngột ngạt.
"Chưa ạ." Huy lắc đầu, giọng anh trầm xuống. "Chắc giờ này bố đang trên máy bay chặng tiếp theo rồi. Bố đi vội nên cũng không dặn dò gì nhiều."
"Ừ, bố con lúc nào cũng bận rộn như vậy." Thảo khẽ thở dài, ánh mắt cô cụp xuống sàn nhà. Sự cô đơn thoáng hiện trên gương mặt thanh tú của người phụ nữ hai mươi tư tuổi. Lấy một người chồng hơn mình đến hai mươi sáu tuổi, cô thường xuyên phải đối mặt với những ngày tháng dài đằng đẵng lủi thủi trong căn biệt thự này. Sự xuất hiện của Huy, cậu con chồng kém cô chỉ ba tuổi, là sự kết nối duy nhất của cô với thế giới bên ngoài mỗi khi chồng vắng nhà.
Huy nhìn bờ vai Thảo hơi so lại dưới ánh đèn. Làn da cô trắng mịn, có vài giọt nước còn sót lại từ từ lăn từ cổ xuống ngực, biến mất sau mép khăn trắng. Cổ họng anh nóng ran, một cảm giác rạo rực khó tả trỗi dậy ở bụng dưới. Anh muốn bước tới, nhưng rào cản đạo đức và danh xưng "mẹ kế - con chồng" kéo ghì chân anh lại.
"Dưới bếp có cơm tối mẹ nấu sẵn trong lồng bàn rồi đó. Con... con xuống ăn đi nhé." Thảo nói vội vã, bước chân trần lùi lại một bước để tạo khoảng cách.
"Mẹ ăn chưa?" Huy hỏi, ánh mắt anh không tự chủ được lại hạ xuống nhìn vào bờ vai trần của cô.
"Mẹ ăn rồi. Con ăn xong cứ để bát đĩa đó, mai mẹ rửa."
Thảo nói xong liền xoay người bước nhanh về phía phòng ngủ đối diện. Dáng đi của cô luống cuống, hai bầu mông tròn lẩn khuất dưới gấu khăn tắm ngắn ngủn dao động theo từng bước chân mỏng. Tiếng cửa phòng ngủ của cô đóng sầm lại, kèm theo tiếng khóa chốt vang lên khô khốc.
Huy đứng lặng ở hành lang thêm một lúc lâu. Anh thở ra một hơi nóng hổi để giải tỏa sự căng thẳng đang tích tụ trong lồng ngực. Nhịp tim anh đập dồn dập, tiếng đập mạnh mẽ vang lên bên tai. Bản năng của một gã trai hai mươi mốt tuổi bị kích thích mạnh mẽ bởi vẻ quyến rũ chết người của người phụ nữ trẻ tuổi vừa đứng trước mặt.
Anh lững thững đi về phòng mình ở phía cuối hành lang. Căn phòng của Huy bày biện đơn giản với một chiếc giường lớn, bàn học và tủ quần áo. Huy ném chiếc ba lô lên bàn, không bật đèn mà ngả người ngay xuống chiếc đệm êm ái. Bóng tối bao trùm căn phòng nhưng không thể xóa đi những hình ảnh sống động vừa rồi.
Cứ mỗi lần Huy nhắm mắt, gương mặt ửng đỏ, bờ vai trần gợi cảm và bờ mông tròn căng của Thảo dưới lớp khăn tắm mỏng manh lại hiện lên rõ mồn một. Anh lật người, áp mặt vào chiếc gối ôm, hơi thở mỗi lúc một nặng nề. Sự giằng xé giữa ranh giới đạo đức gia đình và ham muốn thể xác tự nhiên khiến Huy bồn chồn không yên. Anh biết mình không nên nghĩ về mẹ kế theo cách này, nhưng cơ thể trẻ trung và mùi hương hoa hồng dịu ngọt của cô vẫn bám lấy tâm trí anh, kéo anh vào một cơn mộng mị rạo rực giữa đêm tối vắng lặng.