← Mẹ Kế Con Chồng
Chương 5 / 10

Thảo đứng chôn chân ngay sát mép cửa phòng ngủ, hai bàn tay đan chặt vào nhau trước ngực để giữ cho lồng ngực khỏi phập phồng quá mạnh. Mái tóc đen gợn sóng vẫn còn vài sợi bết vào gò má đẫm mồ hôi. Cô nuốt nước bọt, cố nén giọng run rẩy của mình xuống trước khi cất tiếng trả lời:

"Dì... dì đây. Huy có chuyện gì thế?"

Cô đưa tay vội vàng vuốt lại những lọn tóc xơ xác ra sau tai, rồi lấy tay miết phẳng nếp nhăn trên chiếc váy ngủ lụa hai dây mỏng manh màu kem. Ý nghĩ về quả cà tím ướt sũng vừa được tống vội vào gầm giường, ngay dưới mép ga trải giường còn đọng vệt nước sẫm màu, khiến đùi trong của cô co thắt nhẹ một nhịp đầy xấu hổ.

"Con thấy cửa không khóa hoàn toàn nên định hỏi dì có muốn ăn gì chiều nay không." 

Giọng Huy trầm ấm ngoài cánh cửa gỗ dày, xen lẫn tiếng sột soạt nhẹ của lớp vải áo thun khi anh khẽ tựa vai vào khung cửa.

Thảo tiến lên một bước, những ngón chân miết chặt xuống sàn gỗ mát lạnh. Cô hé mở cửa, chỉ đủ để lộ gương mặt ửng hồng cùng bờ vai trần mảnh dẻ có nốt ruồi nhỏ ngự trên xương quai xanh trái.

"Không cần đâu, dì hơi mệt nên nằm nghỉ một lát thôi."

Ánh mắt Huy lập tức dán chặt vào đôi môi hơi sưng và lồng ngực phập phồng nhanh bất thường của mẹ kế. Khứu giác nhạy cảm của một gã trai trẻ dường như bắt được mùi hương xà phòng hoa hồng quen thuộc lẫn vào mùi vị ấm nồng, kích thích rất đặc trưng của cơ thể phụ nữ vừa qua cơn cực khoái. Ánh mắt anh sâu thẳm, khóa chặt lấy Thảo qua khe cửa hẹp. Sự im lặng kéo dài giữa hai người khiến không gian xung quanh nóng ran lên.

Đúng lúc đó, một vệt chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời ngoài cửa sổ lớn của hành lang, ngay sau đó là tiếng sấm nổ đùng đoàng chấn động cả căn biệt thự. Ánh sáng chói mắt tắt phụt, kéo theo tiếng xạch nhẹ từ tủ điện tổng. Toàn bộ đèn trong nhà tối om, hệ thống điều hòa ngừng chạy, đẩy căn nhà ven đô vào bóng tối mờ mịt của buổi chiều giông bão. Gió bắt đầu rít lên qua những khe hở, đẩy những giọt mưa đầu tiên đập chát chúa vào lớp kính cường lực.

"Mất điện rồi." Thảo khẽ kêu lên, giật mình lùi lại.

"Dì đứng yên đó, để con đi kiểm tra cầu dao." Huy nói nhanh, nhưng trước khi anh kịp quay người, một luồng gió mạnh thổi tung cánh cửa sổ kính lớn ngoài hành lang tầng hai chưa khép chặt. Tiếng gió gầm rú quét qua hành lang, kéo theo hơi nước lạnh buốt và những hạt mưa tạt thẳng vào sàn gỗ.

"Cửa sổ hành lang chưa đóng!"

Thảo hốt hoảng đẩy hẳn cửa phòng ra, quên mất sự e ngại ban đầu. Cô lao nhanh ra ngoài hành lang tối để kéo cánh cửa kính lớn lại. Mặt sàn gỗ vốn nhẵn nhụi giờ đã bị nước mưa tràn vào, trơn trượt. Bàn chân trần của Thảo mất đà. Cô trượt chân, cơ thể ngả về phía sau, miệng chỉ kịp thốt lên một tiếng hét nghẹt trong cổ họng.

Chưa kịp ngã xuống sàn, một cánh tay rắn rỏi đã vòng qua eo cô, siết chặt.

Huy lao đến bằng bản năng tự nhiên, ôm trọn lấy Thảo từ phía sau. Trọng lượng của hai cơ thể kéo cả hai lùi lại, lưng Huy đập mạnh vào bức tường hành lang, nhưng anh không hề buông lỏng vòng tay. Lưng Thảo dính chặt vào vòm ngực rộng, ấm nóng của con chồng. Lớp áo thun mỏng của Huy và váy lụa mềm của cô gần như không có khoảng cách, để lộ rõ đường cong của bờ mông tròn trịa ép sát vào vùng hạ bộ của anh.

Nhiệt độ cơ thể của hai người bốc lên trong không gian tối tăm, ẩm ướt của cơn giông. Huy thở dốc, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào gáy Thảo, làm những sợi lông tơ của cô dựng đứng. Tay anh ôm chặt ngang hông cô, lòng bàn tay to bản, thô ráp miết chặt vào lớp lụa mỏng, cảm nhận rõ sự mềm mại và những thớ cơ đang run rẩy của người mẹ kế.

Thảo đứng tim, hai tay cô nắm lấy cánh tay săn chắc của Huy đang khóa chặt trước bụng mình. Cô cảm nhận được vật cứng cáp bên dưới lớp quần thun của Huy đang trỗi dậy, thúc mạnh vào mông cô. Sự đụng chạm xác thịt quá đỗi trực tiếp này đánh thức tất cả những dồn nén, thèm khát từ đêm say trên salon lẫn hình ảnh khỏa thân của anh trưa nay trong đầu cô.

Huy xoay người cô lại, ép chặt Thảo vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Trong bóng tối lờ mờ của hành lang chỉ có ánh sáng xám xịt từ cửa sổ hắt vào, anh nhìn xuống khuôn mặt đang ngước lên đầy hoảng loạn nhưng cũng ngập tràn khao khát của cô. Đôi mắt bồ câu của Thảo ngập nước, môi cô khẽ mở, phát ra tiếng thở hổn hển đầy đầu hàng.

"Dì..." Giọng Huy khàn đặc, chứa đựng sự chiếm hữu không thể che giấu.

"Huy, đừng... chúng ta không được..." Lời từ chối yếu ớt của Thảo bị nuốt chửng khi Huy cúi xuống, ghì chặt lấy gáy cô và áp môi mình lên môi cô.

Nụ hôn đầu tiên ập đến như một dòng nước lũ vỡ đê. Đầu tiên là cái chạm môi mạnh mẽ, thô bạo đầy đói khát của gã trai trẻ, nhanh chóng cậy mở hàm răng của Thảo để lưỡi anh luồn sâu vào bên trong, quấn chặt lấy lưỡi cô. Thảo rên rỉ nhẹ, tay cô ban đầu đẩy nhẹ vai anh, nhưng rồi đầu hàng trước sự nam tính cuồng nhiệt đang bao trùm lấy mình. Cô vòng tay qua cổ Huy, kéo anh sát hơn, chủ động đáp lại nụ hôn ngấu nghiến. Cả hai dính chặt vào nhau, bỏ lại mọi ranh giới đạo đức sau lưng trong tiếng mưa gào rú ngoài kia.

Một tiếng sấm nổ vang dội cắt ngang nụ hôn của họ, nhưng trong bóng tối tịch mịch, bàn tay Huy vẫn siết chặt lấy những ngón tay run rẩy của Thảo không chịu buông.