Lực ghì từ năm ngón tay cứng cáp của Huy siết chặt lấy cổ tay Thảo, kéo cô đi băng băng qua đoạn hành lang tối om. Thảo bước đi loạng choạng, gấu váy lụa hai dây cọ xát vào hai bắp chân lạnh ngắt theo mỗi nhịp bước gấp gáp. Cổ tay cô nhức mỏi dưới sức nắm thô bạo của gã trai trẻ, nhưng cô không hề có ý định rút tay về. Nỗi sợ hãi khi nãy đã biến mất, nhường chỗ cho một cơn lốc cảm xúc hỗn loạn đang cuộn lên trong lòng.
Huy đẩy mạnh cánh cửa gỗ phòng ngủ của Thảo. Ngay khi cả hai bước vào trong, anh xoay người, dứt khoát đóng sầm cửa lại và xoay chốt khóa gài chặt. Tiếng cạch khô khốc vang lên giống như một lời tuyên án, cắt đứt hoàn toàn tiếng gió mưa gào rú ngoài biệt thự.
Căn phòng ngủ chìm vào bóng tối đặc quánh. Thảo đứng chôn chân bên cạnh mép tủ gỗ, nghe rõ tiếng thở dốc nặng nề của Huy ở khoảng cách chưa đầy hai mét. Tiếng bật lửa lách cách vang lên trong bóng tối. Một ngọn nến thơm đặt trên bàn trang điểm được thắp sáng, ngọn lửa cam nhảy nhót, tỏa ra mùi hương gỗ đàn hương ấm áp, hắt những cái bóng đổ dài, chập chờn lên bức tường xám và chiếc giường lớn phủ ga lụa mịn.
Huy đứng đối diện cô. Lồng ngực anh phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo thun xám ẩm ướt nước mưa. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh ghim chặt lấy khuôn mặt đang tái đi vì bối rối của người mẹ kế.
"Con thấy hết rồi," Huy nói thẳng, giọng khàn đặc và không hề có một chút do dự.
Thảo co rụt hai vai lại, bờ môi mọng mím chặt. Cô muốn lùi lại để tạo khoảng cách, nhưng gót chân đã chạm vào thành gỗ cứng của chiếc giường ngủ lớn. Dưới ánh nến mờ ảo, đôi mắt bồ câu của cô đẫm nước, lấp lánh sự hoảng loạn xen lẫn xấu hổ.
"Huy... con đừng nói nữa..." Thảo thì thầm, giọng cô yếu ớt như tiếng gió thoảng qua khe cửa.
Nhưng Huy không dừng lại. Anh tiến thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Thảo có thể ngửi thấy mùi nước mưa hòa lẫn với mùi mồ hôi nam tính trẻ trung tỏa ra từ cơ thể anh.
"Hôm dì tắm bước ra hành lang, con thấy chiếc khăn tắm trượt xuống," Huy trầm giọng, từng từ ngữ như những lưỡi dao sắc bén rạch toạc lớp vỏ bọc đoan trang mà Thảo cố công gìn giữ suốt hai năm qua. "Con nhìn thấy cơ thể dì dưới ánh đèn vàng. Làn da ướt nước, cả bầu ngực tròn đầy và phần hông cong của dì. Cả đêm đó con không ngủ được. Con nằm nhắm mắt lại nhưng đầu óc chỉ toàn là hình ảnh của dì."
Thảo cắn môi đến bật máu, hai má nóng bừng như lửa đốt. Ký ức về đêm hôm đó ùa về. Cô nhớ mình đã hoảng hốt thế nào khi chiếc khăn tắm lụa tuột khỏi bầu ngực, và ánh mắt đờ đẫn của Huy lúc ấy giống như một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Hóa ra, sự bối rối của anh ngày hôm đó không phải là sự ngây ngô của một đứa trẻ, mà là sự thèm khát của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.
"Chưa hết," Huy nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ chiếm hữu. "Hôm dì say nằm trên salon dưới phòng khách, con đã đắp chăn cho dì. Nhưng lúc đó con đã không kiềm chế được. Con đã chạm vào đùi dì. Làn da của dì rất mềm, rất ấm. Con đã vuốt ve nó suốt một lúc lâu."
Thảo hít vào một hơi thật sâu, hai tay cô siết chặt lấy tà váy lụa. Sự thật trần trụi này khiến cô chấn động. Cô nhớ lại buổi sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cơ thể cô có một cảm giác ẩm ướt rạo rực kỳ lạ ở vùng đùi trong, một sự ngứa ngáy đê mê mà cô cứ nghĩ là do dư âm của cơn say rượu. Giờ đây, nghe chính miệng Huy thừa nhận, cô mới nhận ra bàn tay thô ráp của con chồng đã từng mơn trớn trên da thịt mình từ lúc cô không hề phòng bị. Sự xấu hổ tột cùng ập đến, nhưng đi kèm với nó là một dòng nước ấm áp, nhớp nháp đang âm thầm rỉ ra từ âm đạo của cô, thấm ướt chiếc quần lót ren mỏng mảnh.
"Và đêm trước nữa..." Huy ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm của Thảo làm cô rùng mình. "Qua khe cửa phòng ngủ khép hờ... con thấy dì dùng trái bắp. Con thấy dì rên rỉ, thấy dì đẩy nó vào sâu trong lồn. Con đã đứng ngoài hành lang, tự tuốt cu của mình khi nhìn dì tự thỏa mãn."
"Đừng nói nữa! Làm ơn..."
Thảo khuỵu gối xuống mép giường, đưa hai bàn tay run rẩy che kín khuôn mặt đã đỏ bừng vì tủi nhục. Những bí mật thầm kín nhất, những góc tối dơ nhớp và thèm khát nhất của cô đã bị phơi bày hoàn toàn trước mặt cậu con chồng trẻ tuổi. Cô thấy mình giống như một kẻ tội đồ bị lột trần mọi xiềng xích đạo đức, đứng trơ trọi giữa tòa án lương tâm.
Huy từ từ quỳ một chân xuống trước mặt cô trên tấm thảm len mềm mại. Anh đưa đôi bàn tay to bản, ấm áp ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gỡ hai bàn tay đang che mặt cô xuống. Anh bắt cô phải đối diện với anh, đối diện với sự thật.
"Dì cô đơn đến thế sao?" Huy hỏi, giọng anh không còn sự thô bạo nữa, mà thay vào đó là một sự thấu cảm dịu dàng pha lẫn xót xa.
Thảo nhìn vào đôi mắt sắc bén nhưng ngập tràn tình ý của Huy. Nỗi u uất, sự ghẻ lạnh và trống trải tích tụ suốt hai năm sống trong căn biệt thự rộng lớn này như một đập nước bị vỡ bờ. Suốt hai năm qua, cô kết hôn với ông Thành - một người đàn ông năm mươi tuổi chỉ biết đến những chuyến công tác dài ngày và những hợp đồng kinh doanh. Căn biệt thự này quá rộng, nhưng phòng ngủ của cô luôn lạnh lẽo. Những đêm đông, cô nằm co ro trên chiếc giường king-size trống trải, nghe tiếng gió hú ngoài vườn mà thèm khát một cái ôm, một hơi ấm da thịt. Cô mới hai mươi bốn tuổi, cái tuổi mà cơ thể người phụ nữ tràn đầy nhựa sống và khát vọng yêu đương, nhưng lại phải chôn vùi thanh xuân trong sự cô độc đến đáng sợ.
"Phải! Dì rất cô đơn!" Thảo nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, rơi xuống mu bàn tay của Huy. "Căn nhà này quá rộng, còn bố con thì đi biền biệt. Dì mới hai mươi bốn tuổi, Huy à. Dì cũng biết lạnh, biết thèm khát có người ôm, biết thèm khát cảm giác được yêu thương!"
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bồ câu đẫm lệ nhìn thẳng vào anh, không còn trốn tránh hay che giấu nữa.
"Trưa nay dì mang quần áo lên phòng cho con. Cửa khép hờ, dì thấy con khỏa thân. Nhìn thấy cơ thể khỏe mạnh của con, dì đã không thể chịu nổi. Về phòng mình, dì đã lấy quả cà tím trong bếp... Dì nghĩ về con khi đang làm chuyện đó. Dì điên rồi đúng không? Dì là mẹ kế của con, vậy mà dì lại thèm khát con đến phát điên!"
Huy không trả lời bằng lời nói. Anh đưa bàn tay thô ráp lên vuốt ve gò má nóng hổi, đẫm nước mắt của cô. Lòng bàn tay ấm áp cọ xát vào làn da mềm mại làm Thảo khẽ rùng mình, một luồng ��iện khoái cảm chạy dọc sống lưng.
"Chúng ta đều điên rồi," Huy thì thầm, ngón tay cái miết nhẹ lên bờ môi mọng đang run rẩy của cô, rồi ấn nhẹ vào trong, cảm nhận sự ẩm ướt ngọt ngào từ khoang miệng cô.
Thảo hé mở môi, ngậm lấy ngón tay của anh, khẽ mút nhẹ. Sự tiếp xúc này như một liều thuốc độc ngọt ngào, thổi bùng lên ngọn lửa ham muốn đã bị kìm nén quá lâu.
"Không còn dì cháu gì nữa cả," Thảo thốt ra, giọng cô nhỏ nhưng dứt khoát. "Từ lúc con chạm vào dì trên salon, từ lúc dì nhìn thấy con khỏa thân... mọi thứ đã không thể quay đầu lại được nữa."
Huy đứng thẳng dậy, dùng lực cánh tay săn chắc kéo cô đứng theo. Khoảng cách giữa hai người hoàn toàn biến mất. Hơi thở của Huy phả vào trán Thảo, nóng hổi và dồn dập. Thảo cảm nhận được một vật cứng cáp, nóng bỏng dưới lớp quần thể thao mỏng của Huy đang cương cứng hết cỡ, tì mạnh vào vùng bụng dưới của cô qua lớp váy lụa mềm mại. Đó là dương vật của một gã trai hai mươi mốt tuổi, tràn đầy sinh lực và sự thèm khát sở hữu.
Cơn run rẩy biến mất, thay vào đó là sự chấp nhận buông bỏ mọi xiềng xích đạo đức. Thảo đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình xuống, luồn qua cạp quần thun của Huy, chạm trực tiếp vào phần thân dương vật đang nóng rực và căng nẩy của anh. Da thịt chạm da thịt, cảm giác thô ráp và to lớn của cu Huy khiến âm đạo của Thảo co thắt mạnh, nước lồn dâm loang ra ướt sũng cả một mảng ga giường phía sau nơi cô vừa tựa vào.
Cô nhìn sâu vào đôi mắt đen sâu thẳm của Huy, từ từ siết chặt lấy bàn tay to bản của anh, đan những ngón tay thon thả vào ngón tay anh, rồi chủ động kéo anh tiến về phía chiếc giường lớn đang buông màn xám.