Bụi đỏ trên con lộ đất Vĩnh Thuận bám một lớp mịn màng lên ống quần tây xanh của Lâm. Nó đứng tựa lưng vào gốc cây còng già bên hông trường tiểu học xã, đôi mắt nhìn chăm chắm về phía dãy phòng học lợp tôn xi măng đang tỏa hơi hầm hập dưới cái nắng chiều muộn. Dưới bóng mát rượi của tán lá còng rộng lớn, Lâm vân vê góc chiếc áo thun ba lỗ bạc màu đã sờn rách vài đường chỉ ở lai áo. Gió từ mé sông thổi vào, mang theo mùi sình bùn, mùi dừa nước ngập mặn và cả tiếng xào xạc của những rặng cây hoang dại mọc rậm rạp dọc bờ kênh.
Mùa này nước rong, dòng kênh đục ngầu phù sa chảy xiết, cuốn theo những giề lục bình trổ hoa tím ngắt trôi dạt về phía hạ nguồn. Lâm đứng đó, cảm nhận cái nóng hầm hập của đất đá phả lên qua đế dép nhựa mỏng. Mười bảy tuổi, cơ thể nó đang có những chuyển biến rõ rệt mà chính nó đôi khi cũng thấy lúng túng. Giọng nói của nó đã vỡ đôi từ năm ngoái, giờ đây trầm khàn và ồm ồm. Bắp tay, bắp chân nó săn lại, những sợi lông tơ đen nhạt bắt đầu mọc rậm hơn ở ống chân và dưới nách. Mỗi lần soi mình dưới mặt nước lu hay mảnh gương vỡ đóng trên cột nhà, Lâm đều thấy một gương mặt vừa quen vừa lạ, với những đường nét góc cạnh bắt đầu lộ rõ, không còn vẻ non nớt của đứa trẻ ngày nào. Nó cảm thấy một nguồn năng lượng bức bối, hoang dại cứ chực chờ trào dâng trong lồng ngực, nhất là vào những buổi chiều oi nồng thế này.
Những buổi chiều muộn thường kéo dài lê thê dưới cái bóng râm của cây còng già. Lâm đứng một mình, nhìn những chiếc lá còng nhỏ li ti rụng lả tả xuống mặt đất đê nứt nẻ. Trong cái im ắng của buổi chiều muộn, tiếng chim bìm bịp kêu chiều từ phía rặng dừa nước xa xôi vọng lại, đều đặn và trầm buồn như tiếng gõ nhịp của thời gian. Nó nghĩ đến những bạn bè cùng trang lứa trong xã. Đám thằng Nam, thằng Bình giờ này chắc đang tụ tập ngoài bến phà, hoặc đang hò hét thả diều trên những cánh đồng đã gặt trơ gốc rạ. Chúng nó vẫn vô tư, nghịch ngợm như những đứa trẻ chưa lớn. Còn Lâm, nó cảm thấy bản thân đang bị tách biệt khỏi thế giới đó bởi một bức tường vô hình của những khao khát thầm kín và sự trưởng thành đầy đau đớn.
Nó nhìn về phía lớp học lớp ba ở đầu dãy. Cánh cửa gỗ cũ kỹ sơn màu xanh lá cây đã phai màu mở hé. Thỉnh thoảng, bóng dáng của mẹ Mai lại lướt qua khung cửa sổ. Mẹ đang đi lại giữa các dãy bàn học, cúi xuống sửa tư thế cầm bút cho một đứa học trò nhỏ hay nhẹ nhàng chỉ tay vào trang vở vẽ đầy những nét chữ nguệch ngoạc. Lâm đứng từ xa, nhìn thấy mái tóc đen dài của mẹ được kẹp gọn gàng, để lộ chiếc cổ kiêu sa và bờ vai thon thả dưới lớp áo dài trắng. Sự dịu dàng và kiên nhẫn của mẹ trên bục giảng luôn là điều khiến Lâm vừa tự hào vừa kính sợ. Nó biết mẹ đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn để giữ gìn phẩm hạnh và nuôi dạy nó nên người. Sự kính trọng của người dân trong vùng dành cho mẹ là bằng chứng rõ ràng nhất cho những nỗ lực không mệt mỏi của bà.
Tiếng chuông reo bằng chiếc khánh đồng treo đầu gian văn phòng vang lên báo hiệu giờ tan học, tiếng kim loại va chạm thanh mảnh nhưng vang xa, loang ra tận mé kênh tẻ phía sau trường. Chỉ vài phút sau, đám con nít đen nhẻm, chân đất từ các lớp học ùa ra như ong vỡ tổ. Tiếng cười đùa réo gọi nhau, tiếng dép nhựa lẹt xẹt trên sân trường đầy sỏi đá vang động cả một khúc sông yên ả. Đám học trò nhỏ ùa qua cổng trường, đứa thì chạy ùa ra bến sông tìm xuồng của cha mẹ, đứa lại lục tục đi bộ dọc theo con lộ đất đỏ bụi mù. Tiếng gọi nhau ơi ới hòa lẫn với tiếng sóng nước vỗ vào mạn xuồng máy đuôi tôm phía xa xa, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của buổi chiều quê nghèo.
Mẹ bước ra từ gian văn phòng nhỏ hẹp lợp lá dừa nước. Giữa đám học trò nghèo mặc áo vá vai, dáng mẹ nổi bật trong tà áo dài lụa trắng cát. Đó là bộ đồ đẹp nhất của mẹ, dù đã mặc qua bao nhiêu mùa khai giảng đến mức vải ở hai bên khuỷu tay đã hơi sờn và ngả màu cháo lòng, nhưng lúc nào cũng được mẹ ủi phẳng phiu bằng chiếc bàn ủi con gà đốt than gáo dừa từ tối hôm trước. Mẹ đi chậm rãi trên nền sân đất nện loang lổ những vệt nắng cuối ngày, tay ôm chiếc cặp da sờn góc, mái tóc dài phủ quá vai được kẹp gọn gàng bằng chiếc kẹp lá tre bằng nhựa đen đã tróc sơn.
"Con thưa cô mới về!"
"Thưa cô tụi con về!"
Mấy đứa nhỏ đi ngang qua cổng trường đều vòng tay cúi đầu chào lễ phép. Mẹ dừng lại bên bậc thềm gỗ, mỉm cười gật đầu, căn dặn vài đứa nhỏ đi đứng cẩn thận dọc theo bờ đê sông, đừng có ham chơi mà nhảy xuống sông tắm khi nước ròng đang chảy xiết. Sự nghiêm trang, mực thước của một cô giáo làng hiển hiện rõ ràng trong từng cử chỉ nhẹ nhàng, từ cách nâng tà áo dài tránh vũng nước tù đọng cho đến giọng nói ấm áp nhưng đầy uy quyền.
Người dân quanh vùng Vĩnh Thuận này, từ ông trưởng ấp thường đi xuồng máy đuôi tôm cho tới mấy chú chèo xuồng ba lá chở khóm từ Kiên Giang qua bán, ai gặp cô giáo Mai cũng bày tỏ sự kính trọng, luôn cúi đầu chào một tiếng "cô giáo". Sự kính trọng đó bao bọc lấy mẹ như một tấm màn chắn vô hình, khiến không ai trong vùng dám có một ý nghĩ hay lời nói suồng sã đối với người góa phụ đơn thân này. Mười năm qua, từ ngày ba Lâm mất trong một trận lũ quét dữ dội trên sông Hậu, mẹ vẫn vậy, lầm lũi đi về giữa ngôi nhà lá và ngôi trường tiểu học, giữ mình sạch sẽ như tà áo dài lụa trắng cát chưa từng lấm lem bùn đất.
Lâm bước tới đón lấy chiếc cặp da sờn từ tay mẹ. Năm nay mười bảy tuổi, nó đã bắt đầu cao vượt lên, nhưng cái dáng gầy guộc của đứa con nít nghèo miền Tây khiến bờ vai nó trông vẫn nhỏ bé dưới lớp áo thun ba lỗ bạc màu. Chiếc cặp da nặng trĩu những quyển tập học trò cần chấm điểm, đè nặng lên một bên vai của Lâm. Hai mẹ con lặng lẽ đi bộ dọc theo bờ đê đất sét về nhà dưới bóng hoàng hôn đang chuyển dần sang màu tím sẫm. Gió từ mé sông thổi vào mỗi lúc một mạnh, mang theo mùi phù sa nồng nồng và mùi cỏ dại ngậm nước đêm.
Mẹ bước đi uyển chuyển, tà áo lụa trắng lay nhẹ theo chiều gió, thỉnh thoảng dán chặt vào cơ thể mẹ. Lâm đi hơi tụt lại phía sau một bước. Ở góc độ đó, lần đầu tiên Lâm chú ý đến phần hông của mẹ nhịp nhàng đưa đón dưới lớp vải lụa mỏng. Vòng eo thắt nhỏ tương phản rõ rệt với bờ mông tròn trịa đầy đặn của người đàn bà tuổi ba mươi tám, đường cong ấy lấp ló rồi ẩn hiện theo mỗi nhịp chân mẹ bước đi trên nền đất nhấp nhô. Lâm vội cúi đầu nhìn xuống ngón chân cái đang bấm vào nền đất sét nứt nẻ, tim tự dưng đập nhanh hơn vài nhịp mà chính nó cũng không giải thích nổi.
Nó tự hỏi tại sao trước đây mình chưa từng chú ý đến dáng người của mẹ. Đối với nó, mẹ luôn là một người mẹ nghiêm khắc, một cô giáo được mọi người tôn kính. Nhưng giờ đây, khi cơ thể nó đang trải qua những thay đổi lớn của tuổi dậy thì, nó bắt đầu nhìn nhận mẹ dưới một góc nhìn hoàn toàn khác - một người phụ nữ với những đường cong quyến rũ dưới lớp vải lụa mỏng manh. Cái nhìn ấy khiến Lâm thấy nghẹn thở. Một luồng điện chạy dọc sống lưng nó, kích thích và đầy tội lỗi. Nó cố gắng xua đi ý nghĩ đó bằng cách tập trung vào những vũng nước đọng trên đê, nhưng mỗi khi mẹ bước đi, tà áo lụa mỏng dán chặt vào đùi và mông mẹ lại kéo mắt nó nhìn lên.
Cơn gió chiều mỗi lúc một mạnh hơn, thổi tung bay tà áo dài của mẹ. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, lớp vải lụa mỏng manh ấy trở nên bán trong suốt. Lâm nhìn rõ bóng dáng đôi chân thon thả và chiếc quần lót màu trắng ôm sát vòng ba tròn đầy của mẹ hiện lên sau tà áo lụa. Cảnh tượng ấy giống như một cú giáng mạnh vào tâm trí của đứa con trai mới lớn. Nó thấy cổ họng mình khô khốc, toàn thân nóng ran. Nó vội vã lảng mắt đi chỗ khác, cố nhìn ra những rặng dừa nước dọc bờ sông, nhưng hình ảnh quyến rũ của mẹ đã in đậm vào trong tâm trí nó, không thể nào xóa nhòa.
Lâm nhớ lại những ngày nắng gắt tháng tư, khi cả vùng đồng bằng sông Cửu Long nứt nẻ dưới cái nóng như thiêu như đốt. Bố nó mất khi nó mới bảy tuổi, để lại hai mẹ con côi cút trong ngôi nhà dựng tạm bên bờ kênh tẻ này. Thuở ấy, mẹ Mai mới hai mươi trước tuổi, nhan sắc mặn mà của người con gái đất Tây Đô vẫn chưa hề phai nhạt. Rất nhiều người đàn ông trong vùng, từ các anh cán bộ xã cho đến những gã thương hồ đi dọc sông Hậu, đều nhòm ngó và muốn gá nghĩa cùng người góa phụ trẻ tuổi. Nhưng mẹ gạt đi tất cả, một lòng một dạ nuôi nẵng Lâm lớn khôn. Mẹ dồn hết tâm huyết vào những bài giảng trên lớp và những buổi tối kèm cặp Lâm học bài bên ngọn đèn dầu heo hắt. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ luôn là một cái bóng lớn bao trùm lấy cuộc đời Lâm, khiến nó vừa kính yêu mẹ vô ngần, lại vừa mang một áp lực vô hình khi phải làm tròn bổn phận của một người con ngoan.
Mẹ Mai vốn là con gái của một gia đình công chức cũ ở Cần Thơ, quen sống trong môi trường nền nếp. Khi về làm dâu xứ Vĩnh Thuận này, mẹ mang theo cả cái nét thanh lịch, dịu dàng của con gái vùng Tây Đô. Ngay cả khi ba mất, gia cảnh sa sút, mẹ vẫn giữ nguyên lối sống mực thước ấy. Mẹ dạy Lâm cách thưa gửi lễ phép, cách đi đứng khoan thai, và cả cách tôn trọng sự yên tĩnh của gia đình. Nhưng chính sự mực thước đó giờ đây lại đang tạo ra một rào cản tâm lý vô cùng lớn trong lòng Lâm. Nó cảm giác như mình đang phạm phải một tội ác tày trời khi dám có những suy nghĩ dung tục về người mẹ tôn kính của mình.
Thế nhưng, khi bước sang tuổi mười bảy, một cái gì đó trong Lâm đã bắt đầu nổi loạn. Đó không phải là sự phản kháng của những trò nghịch ngợm tuổi học trò, mà là sự cựa quậy của bản năng sinh học đầy hoang dại. Cơ thể nó bắt đầu phát triển nhanh chóng, bắp thịt ở vai và đùi bắt đầu săn chắc lại qua những buổi chiều gánh nước, dọn dẹp chuồng trâu. Nó nhận thức được sự hiện diện của phái nữ xung quanh mình, từ những cô bạn cùng lớp tóc thắt bím đuôi sam cho đến những cô gái trẻ giặt quần áo bên bến sông. Nhưng không một ai trong số họ có thể khơi dậy trong nó những khao khát mãnh liệt như người đàn bà sống cùng dưới một mái nhà lá.
Căn nhà của hai mẹ con nằm heo hút nơi cuối rạch, xung quanh bao bọc bởi hàng dừa nước rậm rạp quanh năm xào xạc mỗi khi có ngọn chướng thổi về. Đó là căn nhà lá ba gian vách gỗ thưa thớt, di sản duy nhất mà người cha quá cố để lại trước khi bị nước lũ cuốn trôi mười năm trước. Những tấm vách bằng gỗ dầu chắp vá lâu ngày bị nắng mưa miền Tây co rút, để lại những khe hở rộng bằng ngón tay. Ban ngày, ánh nắng gay gắt từ bên ngoài xuyên qua các kẽ hở tạo thành những vệt sáng lốm đốm, di chuyển chậm chạp trên nền đất nện ẩm ướt. Ban đêm, gió sông lùa thẳng vào nhà qua những kẽ gỗ ấy, mang theo cái lạnh ẩm ướt của hơi nước và cả tiếng cá quẫy đuôi đớp mồi ngoài rạch nghe rõ mồn một.
Bên trong nhà, sự riêng tư là một thứ gì đó xa xỉ không hề tồn tại. Gian giữa đặt bàn thờ cha với chiếc lư hương đồng xỉn màu và bộ ván gõ bằng gỗ dầu để tiếp khách kiêm bàn học của Lâm. Hai gian hai bên là nơi ngủ của hai mẹ con. Phòng của mẹ và chỗ nằm của Lâm không có tường gạch ngăn cách, mà chỉ được chia đôi bởi một tấm màn vải bông màu xanh biển đã phai màu, treo lỏng lẻo trên sợi dây kẽm han gỉ kéo ngang hai cây cột nhà. Chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua vách gỗ thưa phía sau, tấm màn lại bay phần phật, để lộ toàn bộ chiếc giường tre bên trong.
Sự thiếu thốn không gian riêng tư này đã nhiều lần đặt Lâm vào những tình huống dở khóc dở cười. Mỗi lần muốn thay quần áo hay làm những việc cá nhân, nó đều phải canh lúc mẹ đi vắng hoặc chui tọt vào chiếc mùng tuyn cũ kỹ của mình. Nhưng ngay cả khi nằm trong mùng, tiếng động từ gian bên kia vẫn truyền sang vô cùng rõ rệt. Những tiếng trở mình trên chiếc giường tre của mẹ, tiếng gió lùa qua kẽ vách mang theo mùi bồ kết thoang thoảng từ tóc mẹ đều có thể trở thành chất xúc tác mạnh mẽ kích thích trí tưởng tượng của một gã trai mới lớn.
"Lâm, xách cho mẹ thùng nước rửa chân rồi vào chuẩn bị ăn cơm nghe con," mẹ nói khi vừa bước qua bậc cửa, tay tháo chiếc kẹp lá tre ra để mái tóc dài đổ ập xuống lưng như một con suối đen nhánh.
"Dạ, con làm liền," Lâm đáp, đặt chiếc cặp da lên bộ ván gõ rồi chạy vội ra sàn nước bên hông nhà.
Lâm đứng ở sàn nước bằng thân dừa ghép lại, múc từng gáo nước mưa từ lu đại ra đổ vào chiếc thau nhôm móp méo. Nó dùng tay bưng thau nước vào đặt bên thềm nhà để mẹ rửa chân. Khi cúi xuống, Lâm vô tình nhìn thấy đôi bàn chân trần của mẹ. Đôi bàn chân trắng trẻo, nhỏ nhắn của người đàn bà không phải làm lụng đồng áng, gót chân đỏ hồng, mịn màng tương phản hoàn toàn với những bàn chân chai sạn, nứt nẻ vì bùn phèn của những người phụ nữ quanh vùng.
Lâm đặt thau nước xuống thềm gỗ rồi lùi lại một bước, mắt vẫn không chịu rời khỏi những ngón chân thon dài đang khẽ co duỗi dưới làn nước mát. Mẹ vén tà áo dài lụa trắng gọn gàng lên đùi, để lộ một mảng bắp chân trắng nõn nà, lấm tấm vài giọt nước đọng. Mẹ dùng gáo dừa múc nước dội nhẹ nhàng lên bàn chân, bàn tay thon thả vuốt đi lớp bụi đường bám trên làn da mịn màng. Mỗi lần mẹ cúi xuống, cổ áo dài trễ ra đôi chút, hé mở một vùng da cổ kiêu sa cùng bờ vai thon ẩn hiện sau lớp tóc xõa tung. Lâm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, nó đứng trân trối nhìn từng giọt nước lăn dọc trên mu bàn chân trắng hồng của mẹ cho đến khi chúng chảy xuống khe thềm nứt nẻ.
"Lâm, con đem thau nước ra ngoài sàn đổ giùm mẹ," giọng mẹ nhẹ nhàng kéo nó ra khỏi cơn mộng mị.
"Dạ," Lâm lí nhí đáp, vội vàng cúi xuống bưng thau nước bẩn đi đổ. Lòng bàn tay nó vẫn còn cảm nhận được hơi ấm ẩm ướt tỏa ra từ bậc thềm nơi mẹ vừa đứng.
Khi Lâm trở lại vào trong nhà, mẹ đã vào sau tấm màn vải bông để thay đồ. Tiếng vải lụa sột soạt cọ xát vào da thịt vang lên trong không gian tĩnh mịch của căn nhà lá. Lâm nghe thấy tiếng cởi từng chiếc nút thắt bên sườn của chiếc áo dài, tiếng dây kéo quần tây trượt nhẹ, và rồi tiếng quần áo thô ráp hơn được khoác lên người. Tấm màn bông xanh biển mỏng manh khẽ đung đưa theo từng cử động của mẹ ở phía bên kia. Dưới ánh hoàng hôn hắt qua kẽ vách, bóng dáng mẹ in lên tấm màn như một bức tranh cắt giấy đầy khêu gợi với vòng hông tròn và bầu ngực căng đầy. Lâm đứng yên bên bộ ván gõ, tay ôm chồng tập học trò mà tim đập loạn nhịp, cổ họng khô khốc.
Mẹ bước ra khỏi màn, đã thay sang chiếc áo bà ba màu mỡ gà bằng vải phin mỏng cũ kỹ và chiếc quần satin đen bóng. Bộ đồ này ôm nhẹ lấy cơ thể mẹ, làm lộ rõ khuôn ngực đầy đặn của người đàn bà đang độ hồi xuân. Mái tóc dài của mẹ vẫn còn hơi ẩm, xõa tung trên hai vai và tỏa ra mùi dầu gội bồ kết thơm ngát.
"Dọn cơm ăn thôi con, tối rồi," mẹ dịu dàng bảo, rồi cúi xuống châm lửa cho chiếc đèn dầu đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ kê giữa bộ ván.
Bữa cơm chiều của hai mẹ con đạm bạc đến tội nghiệp. Chỉ có một đĩa rau muống luộc xanh ngắt, một tô cá lóc kho tộ mặn chát mà Lâm kho từ trưa, cùng một chén nước mắm ớt cay xè để chấm rau. Nước luộc rau được vắt thêm quả chanh chua loét làm canh. Hai mẹ con ngồi đối diện nhau trên bộ ván gõ chật hẹp. Chiếc bàn gỗ nhỏ đặt ở giữa khiến khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức tối đa. Mỗi lần Lâm co chân hay chuyển mình, đầu gối nó lại vô tình chạm nhẹ vào lớp vải satin mềm mại trên đùi mẹ. Mỗi cú chạm ấy đều giống như một dòng điện chạy thẳng vào da thịt, khiến Lâm giật nảy mình và vội vàng thu chân về.
"Hôm nay ở trường có chuyện gì vui không con?" Mẹ gắp một cọng rau muống đặt vào chén của Lâm, hỏi han với giọng quan tâm.
"Dạ... cũng bình thường thôi mẹ," Lâm cúi gầm mặt vào chén cơm, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt mẹ.
Dưới ánh ngọn đèn dầu tù mù, ánh lửa chao đảo liên tục mỗi khi có gió từ mé kênh tẻ lùa qua khe vách gỗ. Ánh sáng vàng vọt, ấm nóng hắt lên gương mặt mộc mạc nhưng đầy cuốn hút của mẹ. Chiếc áo bà ba bằng vải phin cũ vốn dĩ đã mỏng, lại thêm thời tiết oi bức của buổi chiều muộn miền Tây khiến mồ hôi lấm tấm trên trán và cổ mẹ, làm ướt đẫm một mảng áo trước ngực. Vải phin ẩm ướt dán chặt vào làn da trắng ngần, để lộ chiếc áo lá màu trắng bên trong ôm sát bầu ngực tròn đầy phập phồng theo từng nhịp thở của mẹ. Lâm cố tập trung nhai cơm, nhưng khóe mắt nó không tự chủ được mà cứ liếc nhìn vào khoảng trống mở rộng ở cổ áo bà ba của mẹ, nơi hai xương quai xanh thanh mảnh giao nhau và chìm vào thung lũng sâu thẳm, mời gọi phía dưới.
"Ăn thêm cá đi con, đang tuổi ăn tuổi lớn mà ăn uống kham khổ quá," mẹ thở dài, gắp miếng nạc cá ngon nhất bỏ vào chén cho nó.
Cử chỉ chăm sóc dịu dàng của mẹ chỉ càng làm tăng thêm nỗi giày xéo trong lòng Lâm. Nó thấy mình là một kẻ đốn mạt, một đứa con tội lỗi khi mang những suy nghĩ dơ bẩn đối với người mẹ mực thước đã hy sinh cả tuổi thanh xuân vì mình. Sự ngột ngạt của căn nhà lá không có tường ngăn cách dường như đang bóp nghẹt lồng ngực nó. Nó vội vã lùa nhanh ba chén cơm rồi đứng dậy ôm chén đũa ra sàn nước, trốn chạy khỏi bầu không khí đầy kích thích và tội lỗi bên cạnh mẹ.
Đêm xuống nhanh chóng trên vùng sông nước Vĩnh Thuận. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy căn nhà nhỏ cuối rạch. Tiếng muỗi vo ve dày đặc ngoài sân, tiếng ếch nhái kêu ran dưới những gốc dừa nước tạo nên một bản nhạc đêm hoang dại và u uất. Lâm châm một khoanh nhang muỗi đặt dưới gầm ván gõ rồi lục đục leo lên chiếc giường tre của mình nằm trong mùng tuyn cũ.
Mẹ vặn nhỏ ngọn đèn dầu xuống, chỉ chừa lại một đốm lửa nhỏ như hạt đậu để tiết kiệm dầu. Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt không đủ soi sáng gian nhà, chỉ tạo nên những cái bóng đen dài, quái dị nhảy múa trên vách gỗ và mái lá. Mẹ bước về phía giường của mình sau tấm màn vải bông mỏng.
Không gian chìm vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng gió chướng thổi xào xạc qua rặng dừa nước rậm rạp ngoài rạch và lùa qua những khe hở của vách gỗ dầu co rút. Hơi nước ẩm ướt và lạnh lẽo từ dòng sông đêm len lỏi vào nhà, mang theo mùi sình bùn nồng nồng. Lâm nằm nghiêng, mắt đăm đăm nhìn về phía tấm màn xanh biển ngăn cách hai chiếc giường.
Từ bên kia tấm màn, mọi âm thanh sinh hoạt của mẹ truyền sang tai Lâm vô cùng rõ nét. Tiếng sột soạt của chiếc quần satin đen được cởi ra, tiếng vải thun mềm mại lướt nhẹ trên da thịt khi mẹ thay quần áo ngủ. Tiếng mẹ trở mình trên chiếc giường tre cũ kỹ, chiếc giường phát ra những tiếng "kót két, kót két" đều đặn và khô khốc trong đêm tối. Mỗi tiếng động nhỏ nhặt ấy giống như một bàn tay vô hình cào xé vào tâm trí Lâm, kích thích trí tưởng tượng của nó đến mức tột độ. Nó hình dung ra cơ thể trắng ngần của mẹ đang nằm trên chiếc chiếu manh, chiếc áo ngủ mỏng manh để lộ những đường cong đầy đặn mà ban ngày tà áo dài đã che giấu.
Gió sông bỗng thổi mạnh một cú, lùa qua kẽ vách làm tấm màn vải bông bay phần phật, hé mở một khoảng trống nhỏ. Lâm nín thở, căng mắt nhìn qua kẽ hở ấy dưới ánh sáng tù mù của đốm lửa dầu lẻ loi. Nó thấy bóng dáng mẹ đang nằm nghiêng, mái tóc đen dài xõa tung trên gối, một cánh tay trần trắng muốt gác ngang trán.
Hương bồ kết thoang thoảng từ mái tóc mới gội của mẹ nương theo cơn gió sông lùa qua tấm màn mỏng, tràn ngập vào trong chiếc mùng tuyn của Lâm. Mùi hương ngọt ngào, ấm áp và quen thuộc ấy giờ đây lại mang một sức hút ma quái, quấn quýt lấy da thịt Lâm, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng của gã trai mười bảy tuổi. Lâm nằm trằn trọc, hai tay siết chặt mép chiếu, hơi thở dồn dập trong bóng tối ngột ngạt. Nó vô thức đưa một tay xuống dưới lớp quần đùi mỏng, cảm nhận sự cương cứng nóng hổi đang trỗi dậy mạnh mẽ của bản năng sinh học hoang dại. Nỗi thèm khát đê mê hòa lẫn với mặc cảm tội lỗi nặng nề đè nặng lên ngực, khiến Lâm chỉ biết mở trừng mắt nhìn lên mái lá tối tăm, hoàn toàn bất lực trước cơn mất ngủ kéo dài suốt đêm thâu.