Con nước ròng trên sông Vĩnh Thuận rút trơ những bãi bùn đen kịt, nhầy nhụa dưới ánh hoàng hôn sẫm tối. Dưới chân cầu tre dựng tạm trước bến sông, rễ bần nhô lên lở chởm tựa các ngón tay khô gầy chọc vào khoảng không ẩm ướt. Mùi phù sa tanh nồng quyện với mùi lá dừa nước mục rữa bốc lên hầm hập, quánh đặc lại trong cái đứng gió của buổi chiều muộn miền Tây. Lâm ngồi trên cây đòn dông bằng gỗ dầu cũ kỹ gác ngang hai cây cột xi măng ngoài bến sông, hai đầu gối co sát ngực. Chiếc quần đùi mỏng dính chặt vào đùi vì mồ hôi rịn ra liên tục. Gió chướng thổi hiu hiu ngoài vàm sông không đủ làm dịu đi cái nóng bám trên da thịt gã trai mười bảy tuổi. Cậu nhìn đăm đăm ra khoảng mênh mông tối sẫm của mặt nước đang loang loáng ánh sáng chạng vạng, tai lắng nghe tiếng máy nổ tành tạch của những chiếc xuồng máy xuôi ngược đằng xa.
Đầu óc Lâm trống rỗng, nhưng lồng ngực cứ phập phồng một nỗi bất an đè nặng. Hình ảnh đêm qua — bóng dáng mẹ Mai quằn quại ve vuốt cơ thể trên chiếc giường tre, tiếng rên rỉ nghẹn ngào dưới ánh trăng lu và bàn tay ướt đẫm nước nhờn của bà — vẫn chạy rần rật dọc sống lưng cậu. Lâm đưa bàn tay thô ráp của mình lên nhìn dưới ánh chạng vạng nhập ngoạng. Bàn tay này đã gián tiếp chứng kiến bí mật thầm kín nhất của người mẹ góa phụ vốn luôn giữ vẻ nghiêm trang tự kính trước mặt học trò và chòm xóm. Cậu nhớ rõ mồn một từng động tác tự thỏa mãn của mẹ, nhớ cả vẻ mặt đê mê xa lạ của người phụ nữ ban ngày đứng trên bục giảng dạy dỗ học sinh những điều hay lẽ phải. Sự tương phản ấy làm đầu óc cậu trai mới lớn rối bời, sinh ra một thứ cảm xúc kỳ lạ, vừa kính sợ lại vừa ham muốn tột cùng.
Từ phía vàm sông, tiếng máy đuôi tôm nổ lớn dần, xé rách cái tĩnh lặng của khoảng không gian sông nước. Ánh đèn pin từ chiếc vỏ lãi quét qua quét lại trên mặt nước, cuối cùng rọi thẳng vào bến sông nhà Lâm. Chiếc vỏ lãi từ từ giảm ga, tiếng máy lùi xịt xịt rồi táp hẳn vào bờ mương bên hông bến.
"Lâm ơi! Ra đỡ mẹ mày vô nè con!"
Tiếng chú Tư xuồng máy gọi vọng lên qua làn sương nước nhạt nhòa. Lâm giật mình, vội vàng tuột xuống khỏi đống củi khô, chân trần chạy nhanh ra mé nước sát chân cầu.
Dưới ánh đèn pin lờ mờ quét ngang, Lâm thấy mẹ Mai đang ngồi dựa lưng vào mạn xuồng, đầu gục nghiêng sang một bên vai. Chiếc áo khoác kaki dày màu đen khoác ngoài lấm lem vệt nước sông, còn chiếc áo bà ba màu xanh lục nhạt bên trong dính bết vào hai vai. Hai cánh tay bà buông thõng bất lực trên những tấm ván sàn lót vỏ lãi. Hơi rượu đế nồng nặc bốc lên từ phía lòng thuyền làm Lâm phải nín thở.
"Mẹ đi đám giỗ bên họ hàng Vĩnh Thuận bị mấy bải ép uống mấy ly rượu nếp tự nấu, say bí tỉ rồi," chú Tư vừa vịn mạn xuồng để giữ thăng bằng trên con nước dập dềnh vừa nói, giọng ái ngại. "Đỡ bả khéo khéo nha con, đi đứng không vững đâu, sình lầy trơn lắm."
Lâm bước xuống tấm ván bắc tạm từ bờ đất ra xuồng. Tấm ván cong xuống dưới sức nặng của hai người, kêu răng rắc. Lâm cúi người xuống lòng vỏ lãi, luồn hai tay qua dưới nách mẹ để nâng bà dậy. Ngay khi cơ thể Mai áp sát vào lồng ngực gầy gầy của Lâm, một luồng hơi nóng hầm hập tỏa ra từ da thịt bà phả thẳng vào mặt cậu. Mùi rượu đế nồng đậm lẫn với mùi mồ hôi ấm nóng bốc lên từ chiếc áo bà ba màu xanh lục nhạt đẫm nước mưa ban chiều.
Lâm gồng sức, hai cánh tay thô ráp ôm chặt lấy ngang lưng mẹ để nhấc bà lên khỏi mạn xuồng. Bầu ngực đầy đặn, nặng trĩu của Mai ép mạnh vào lồng ngực lép của Lâm. Cậu cảm thấy rõ hai quầng vú tròn trịa săn chắc ép qua lớp vải phin mỏng dán thẳng vào ngực mình, khiến cậu thở hắt ra một hơi run rẩy. Dù mẹ đang say mềm, nhưng sự tiếp xúc da thịt quá đỗi gần gũi này lập tức đánh thức thú tính hoang dại trong cơ thể gã trai mười bảy tuổi.
"Lâm... Lâm hả con..." Mai thào thào, giọng nhừa nhựa, mắt nhắm nghiền không mở ra nổi. Đầu bà ngoẹo hẳn vào vai cậu, hơi thở nóng hổi nồng nặc men rượu phả liên tục vào hõm cổ Lâm làm da gà cậu nổi lên rần rật dọc sống lưng.
"Dạ, con đây mẹ. Để con dìu mẹ vô nhà."
Lâm cố gồng cứng người để không ngã khuỵu trên tấm ván trơn trợt. Một tay cậu vòng qua eo mẹ, lòng bàn tay áp sát vào hông bà, tay kia giữ chặt lấy cánh tay mềm nhũn, lạnh ngắt vì gió sông của bà. Từng bước đi của Mai lảo đảo, hai chân kéo lê trên nền đất sét trơn trượt của con đường nhỏ dẫn từ bến vào nhà. Con đường dốc ngược lên bờ, trơn trượt sau trận mưa ban chiều. Lâm phải dùng toàn bộ sức lực của gã trai mới lớn để kéo sát thân hình đầy đặn của mẹ vào sát người mình để giữ thăng bằng.
Lồng ngực Lâm nảy lên những nhịp điên cuồng. Mỗi bước đi chật vật trên con đường dốc đầy sình lầy trơn trượt là một lần cơ thể cậu chịu đựng sự tra tấn ngọt ngào. Bùn sét dưới chân nhão nhoét, trơn như mỡ, cứ chực kéo cả hai đổ nhào xuống mương nước bên đường. Lâm phải bấu chặt ngón chân xuống đất, ghì chặt lấy hông mẹ. Lớp vải satin của chiếc quần đen Mai đang mặc cọ xát trực tiếp vào đùi Lâm qua lớp quần đùi mỏng, tạo ra những âm thanh sột soạt sát sạt. Thân hình đầy đặn của người đàn bà tuổi ba mươi tám đổ ập hoàn toàn trọng lượng lên cơ thể thiếu niên gầy gò của Lâm. Cậu ngửi thấy mùi hương bồ kết quen thuộc trên mái tóc đen dài của mẹ đang xõa tung ra, quệt vào cằm, vào cổ cậu.
Sự giằng xé trong tâm trí Lâm càng lúc càng dữ dội khi bước đi trong bóng tối. Một bên là bổn phận làm con phải dìu người mẹ say xỉn vào nhà an toàn, một bên là luồng điện sinh lý chạy dọc cơ thể khi từng thớ thịt căng đầy của người phụ nữ cọ sát vào da thịt mình. Cậu cảm nhận được sự ấm nóng từ vùng đùi, vùng mông của mẹ ép sát vào hông mình sau mỗi nhịp bước lảo đảo. Con đường từ bến sông vào nhà chỉ dài vài chục mét mà Lâm cảm tưởng như dài vô tận, mỗi bước chân là một lần đấu tranh với ham muốn tội lỗi đang trỗi dậy mãnh liệt.
Mỗi bước đi chật vật, mông của mẹ cọ sát mạnh mẽ vào đùi trong của Lâm. Sự cọ xát liên tục của lớp satin trơn láng và da thịt ấm nóng làm cu trong quần đùi Lâm bắt đầu rục rịch, nhanh chóng cứng ngắc lên đầy bản năng, ép chặt vào bụng dưới. Lâm vừa phải căng mắt nhìn đường trong bóng tối chạng vạng, vừa cố điều khiển bước chân tránh những hố bùn sâu, vừa phải ghìm giữ xung năng đang trào dâng trong quần đùi mình. Bản năng đàn ông trỗi dậy mãnh liệt tới mức đầu cu của cậu đã rỉ ra chất dịch nhờn ấm nóng, làm ướt một khoảng nhỏ chiếc quần đùi mỏng dính.
Đi qua ngạch cửa gỗ dầu thưa thớt, Lâm chật vật dìu mẹ vào gian buồng tối bên trong. Căn buồng chỉ ngăn cách với gian ngoài bằng một tấm màn vải bông sờn rách, tối om và ngột ngạt hơi nóng ban chiều còn tích tụ lại dưới mái lá. Lâm đỡ mẹ nằm xuống chiếc giường tre cũ kỹ. Chiếc giường phát ra tiếng kót kết khô khốc dưới sức nặng của hai cơ thể.
Mai nằm vật ra giường, hơi thở đứt quãng, hai tay đưa lên cào cấu nhẹ vào cổ áo như đang bị bóp nghẹt. Cơn say rượu khiến gương mặt vốn dĩ nghiêm nghị của cô giáo tiểu học giờ đây đỏ bừng lên dưới bóng tối mờ ảo, đôi môi mím chặt lộ ra vẻ quyến rũ, gợi tình của một người đàn bà đang độ tuổi hồi xuân bị kích thích bởi chất cồn.
Lâm đứng bên mép giường tre, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bóng tối trong buồng mờ ảo, chỉ có chút ánh sáng vàng vọt từ cây đèn dầu đặt ở bàn thờ gian ngoài hắt vào qua kẽ tấm màn vải bông, in bóng hai người lên vách gỗ dầu thưa thớt. Lâm đứng yên đó, mắt cậu đã quen dần với bóng tối, nhìn chăm chằm vào cơ thể mẹ đang phập phồng trên giường.
Nỗi sợ hãi và mặc cảm đạo đức giằng xé trong đầu gã trai mười bảy tuổi. Cậu nhớ đến những lời mẹ dạy về sự ngay thẳng, nhớ đến ánh mắt tôn kính của đám học trò nhỏ đứng chào mẹ ngoài ngõ mỗi buổi sáng. Nhưng rồi, hình ảnh chiếc lồn đẫm nước nhờn của mẹ dưới ánh trăng đêm qua lại ập đến, đè bẹp tất cả ranh giới. Sự tò mò sinh lý và khao khát cấm kỵ tích tụ bấy lâu nay bùng lên thành một ngọn lửa thiêu rụi lý trí của cậu. Cậu thèm khát được chạm vào cơ thể ấy, được tận mắt nhìn ngắm những khoảng tối cấm kỵ mà cậu chỉ dám tưởng tượng bấy lâu nay.
Lâm run rẩy quỳ một gối lên mép giường tre kót kết, cúi người sát xuống gương mặt đang thở dốc của mẹ.
"Mẹ... mẹ mặc áo khoác nóng lắm, để con cởi ra cho dễ thở nha..." Lâm lí nhí nói, giọng run bắn lên dù biết mẹ đã say mướt mải không thể nghe rõ hay phản ứng gì.
Cậu đưa ngón tay run rẩy chạm vào dây kéo của chiếc áo khoác ngoài bằng vải kaki dày màu đen mà mẹ mặc đi đường để tránh bụi nắng. Đầu ngón tay Lâm vô tình lướt qua vùng cổ trắng ngần của mẹ, cảm nhận làn da mịn màng nhưng đang nóng rực như than hồng. Cậu nhẹ nhàng kéo khóa áo, đỡ lưng mẹ hơi nhấc lên để rút chiếc áo khoác ra khỏi cơ thể mềm nhũn của bà. Chiếc áo khoác kaki rơi xuống sàn tre kót kết.
Bây giờ, Mai chỉ còn mặc chiếc áo bà ba màu xanh lục nhạt. Lớp vải phin mỏng ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào da thịt, phơi bày toàn bộ đường cong của bầu ngực tròn đầy và vòng eo thon gọn dưới ánh sáng tù mù. Mùi mồ hôi nồng nàn quyện với hương bồ kết từ mái tóc bung xõa của mẹ xộc thẳng vào cánh mũi Lâm. Sự kích thích sinh lý cực hạn làm đầu óc cậu tê dại.
Lâm nhìn chằm chằm vào những chiếc cúc áo bà ba bằng nhựa màu xanh lục đang căng ra trên ngực mẹ theo từng nhịp thở hổn hển. Qua lớp vải mỏng ướt sũng, cậu nhìn thấy rõ ràng đường viền của chiếc áo lá cotton màu trắng ôm sát hai bầu vú căng tròn, nặng trĩu của người mẹ góa. Cổ họng Lâm khô khốc, cậu vô thức nuốt một ngụm nước bọt lớn.
Cu dưới quần đùi của cậu đã cương cứng đến mức dung nhức, dựng ngược lên ép sát vào bụng dưới. Lâm quỳ hẳn hai gối xuống giường, cúi sát người hơn. Bàn tay cậu run rẩy như người lên cơn sốt, từ từ đưa ra, hướng về phía ngực mẹ.
Khi các ngón tay thô ráp của Lâm chạm vào bầu ngực mềm mại của mẹ qua lớp áo bà ba màu xanh lục và chiếc áo lá bên trong, cậu giật nảy mình. Nhưng cảm giác mềm mại, ấm áp và căng tràn của bầu vú đàn ông chưa từng được chạm vào lập tức giữ chặt tay cậu lại. Lâm áp cả lòng bàn tay vào ngực mẹ, khẽ bóp nhẹ. Bầu vú đầy đặn của Mai biến dạng dưới những ngón tay của cậu, nóng hổi. Lâm run rẩy dùng ngón tay cởi hai chiếc cúc áo bà ba phía trên, luồn bàn tay vào khe hở, chạm trực tiếp vào lớp vải cotton mỏng của chiếc áo lá. Cậu cảm nhận được đầu vú cứng ngắc của mẹ đang gồ lên dưới lớp vải, cọ sát vào lòng bàn tay cậu.
Cậu kéo nhẹ mép chiếc áo lá cotton trắng xuống, để lộ ra bầu ngực căng tròn, trắng nõn nà dưới ánh đèn dầu tù mù hắt qua tấm màn. Đầu vú của mẹ có màu hồng sẫm, to bằng hạt đậu ngự, đang săn cứng lại vì hơi lạnh của gió sông luồn qua kẽ vách và vì sự kích thích vô thức. Lâm ngắm nhìn say đắm, đôi mắt cậu dại đi trước vẻ đẹp trần trụi của người mẹ góa phụ. Cậu cúi xuống, ghé sát môi vào đầu vú của mẹ, khẽ ngậm lấy rồi dùng đầu lưỡi liếm nhẹ.
"Ưm..." Mai khẽ rên rỉ một tiếng trong cổ họng, đầu khẽ cựa quậy trên chiếc gối bông sờn cũ.
Lâm đông cứng người, nín thở, mắt mở to trừng trừng nhìn gương mặt mẹ. Nhưng Mai không tỉnh. Bà chỉ hơi nghiêng đầu sang một bên, đôi môi đỏ hồng hé mở thở ra hơi thở nồng nặc mùi rượu đế.
Sự tĩnh lặng của căn buồng nông thôn và việc mẹ không hề tỉnh giấc tiếp thêm sự táo tợn cho Lâm. Bàn tay cậu không dừng lại ở đó. Cậu rút miệng ra khỏi ngực mẹ, trượt tay xuống phía dưới, vuốt dọc theo chiếc eo thon và hông đầy đặn. Lớp vải satin của chiếc quần đen trơn láng, mát rượi dưới lòng bàn tay ấm nóng của Lâm. Cậu lần mò đến giữa hai đùi của mẹ, nơi vùng kín đầy bí ẩn đang ẩn giấu sau lớp vải satin mỏng.
Lâm đưa bàn tay run rẩy luồn qua lớp cạp quần satin đen, chạm trực tiếp vào vùng nhạy cảm của mẹ. Dưới lớp quần lót cotton mỏng, Lâm cảm nhận được một vùng lông mu rậm rạp, thô ráp và nóng rực. Cậu lách ngón tay qua mép quần lót, chạm thẳng vào lồn của mẹ.
Lồn của người đàn bà ba mươi tám tuổi, từng qua một lần sinh nở, đầy đặn và mềm mại vô cùng. Lâm khẽ tách hai mép lồn lớn của mẹ ra, đầu ngón tay chạm vào hạt đậu nhỏ đang cương cứng và vùng kẽ lồn ướt đẫm nước nhờn ấm nóng. Sự ẩm ướt nhớp nháp bám vào đầu ngón tay Lâm khiến cậu run rẩy dữ dội. Đây chính là chiếc lồn mà đêm qua mẹ đã tự tay ve vuốt, chiếc lồn đã sinh ra cậu và giờ đây đang phơi bày hoàn toàn trước dục vọng đồi bại của cậu. Lồn mẹ Mai có màu hồng sẫm ở mép trong, hai cánh lồn đầy đặn khép hờ, đang rỉ ra dòng nước nhờn ấm áp, nhớp nháp khi bị ngón tay Lâm miết nhẹ vào hạt đậu nhỏ.
Lâm bắt đầu di chuyển ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo khe lồn ướt át của mẹ. Cậu cảm nhận được sự co thắt nhẹ của các thớ cơ thịt nóng ấm bên trong lồn mỗi khi cậu ấn nhẹ ngón tay vào âm đạo. Đầu ngón tay cậu lách sâu vào bên trong, cảm nhận sự chật chội, ấm áp và trơn ướt tột cùng của đường âm đạo. Cậu đưa ngón tay trỏ thọc sâu vào trong lồn mẹ, xoay tròn nhẹ nhàng, vách âm đạo ấm nóng co bóp liên hồi mút chặt lấy ngón tay cậu.
Cu của Lâm bên trong quần đùi căng nhức đến tột độ, nước nhờn từ đầu cu rỉ ra ướt đẫm một mảng vải quần. Cậu vừa vuốt ve lồn mẹ, vừa đưa tay kia xuống tự sục cu cho mình qua lớp quần đùi. Sự kích thích kép trong bóng tối ngột ngạt của căn buồng nông thôn làm Lâm như muốn phát điên. Cậu thở dốc, mắt dán chặt vào gương mặt mẹ, nơi đôi lông mày của bà hơi nhíu lại, miệng thở ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, dồn dập.
"Ư... ưm..."
Bất chợt, Mai khẽ giật mình. Toàn thân người đàn bà co rúm lại, hai chân khép chặt đột ngột kẹp lấy bàn tay Lâm vẫn còn cắm sâu bên trong lớp quần lót đẫm nước nhờn. Mí mắt bà giật giật, đầu nghiêng mạnh sang một bên rồi phát ra một tiếng nấc nghẹn.
Tiếng nấc vang lên giữa căn buồng tĩnh mịch tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Lâm. Cậu giật bắn mình, tim đập thút thít lên tận cổ họng. Một nỗi sợ hãi kinh hoàng ập đến đè bẹp mọi khoái cảm đê mê vừa có. Lâm hốt hoảng rút mạnh tay ra khỏi quần mẹ. Do quá vội vã, ngón tay cậu quẹt qua lớp cạp quần satin phát ra tiếng sột soạt khô khốc.
Cậu đứng sững bên giường, mặt cắt không còn giọt máu, trừng trừng nhìn gương mặt mẹ. Mai chỉ cựa mình, đôi môi mấp máy vài câu không rõ nghĩa rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ li bì do tác dụng của men rượu nếp nặng. Hơi thở của bà lại đều đặn trở lại, lồng ngực phập phồng dưới chiếc áo bà ba xộc xệch đã bị cởi mất hai nút áo trên.
Lâm run rẩy luồn tay kéo lại vạt áo bà ba của mẹ, đắp tấm chăn mỏng ngang bụng bà. Cậu không dám nhìn thêm một giây nào nữa, vội vã quay người, lách qua tấm màn vải bông sờn rách để chạy về phía buồng của mình.
Cậu lao vào trong mùng tuyn, nằm vật xuống chiếc chiếu manh cũ kỹ. Toàn thân Lâm run bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc quần đùi mỏng dính đầy dịch nhờn và vết sục cu dang dở. Cậu kéo chiếc chăn mỏng trùm kín đầu, co quắp hai đầu gối sát vào ngực như cố thu nhỏ mình lại trong bóng tối để trốn tránh nỗi sợ hãi đang bủa vây.
Đêm đó là một đêm tra tấn dài đằng đẵng đối với gã trai mười bảy tuổi. Tiếng gió chướng rít qua kẽ vách gỗ dầu nghe như tiếng thì thầm buộc tội. Tiếng nước sông Vĩnh Thuận vỗ oàm oạp vào chân cột sàn dưới gầm nhà vang lên đều đặn, lạnh lẽo. Lâm nằm im thin thít, hai tai dỏng lên lắng nghe từng cử động nhỏ nhất từ bên kia tấm màn vải bông. Cậu sợ mẹ sẽ tỉnh giấc, sợ mẹ phát hiện ra sự ẩm ướt kỳ lạ trên cơ thể mình, sợ ánh mắt nghiêm khắc của cô giáo Mai ngày mai sẽ nhìn thấu tâm can đồi bại của đứa con trai duy nhất.
Càng đáng sợ hơn khi bóng tối không thể dập tắt nổi khoái cảm tội lỗi vẫn còn chạy rần rật trên da thịt. Lâm đưa bàn tay phải lên trước mặt trong bóng tối. Bàn tay ấy vẫn còn vương lại mùi hương bồ kết nồng nàn quyện với mùi nước nhờn tanh nồng, ấm nóng từ lồn của mẹ. Cậu vô thức đưa ngón tay lên mũi ngửi. Mùi vị đàn bà trần trụi, cấm kỵ ấy xộc thẳng vào đại não, khiến chiếc cu trong quần đùi cậu lại một lần nữa cứng ngắc, nhức nhối. Sự giằng xé giữa mặc cảm tội lỗi tột cùng và ham muốn bản năng đê mê khiến Lâm rơi vào trạng thái hoảng loạn nội tâm sâu sắc. Cậu khóc không ra nước mắt, chỉ biết cắn chặt góc chăn để ngăn những tiếng nấc run rẩy phát ra ngoài.
Trời gần sáng, Lâm mới chợp mắt được một lúc trong cơn mộng mị chập chờn đầy những hình ảnh da thịt trắng nõn và vũng bùn lầy đen kịt dưới bến sông.
Khi những tia nắng sớm đầu tiên lọt qua kẽ lá dừa nước hắt vào gian nhà, Lâm giật mình thức giấc. Đầu cậu đau như búa bổ, toàn thân rã rời. Cậu vội vàng thay chiếc quần đùi dính bết ban đêm bằng một chiếc quần tây sẫm màu và chiếc áo sơ mi học sinh đã sờn cổ, cố gắng lau chùi sạch sẽ dấu vết của đêm tội lỗi.
Bước ra gian ngoài, Lâm thấy mẹ Mai đã ngồi bên bàn trà gỗ dầu. Mẹ đã thay bộ bà ba màu xám nhạt quen thuộc, mái tóc đen dài được búi gọn gàng sau gáy bằng chiếc kẹp tăm nhựa. Gương mặt mẹ nhợt nhạt, một tay đỡ lấy trán, đôi lông mày nhíu chặt lại vì cơn đau đầu sau trận say rượu đêm qua.
Lâm đứng sững lại nơi ngưỡng cửa buồng, hai bàn tay siết chặt vào gấu áo sơ mi. Lồng ngực cậu đập thình thịch, cổ họng khô khốc không thốt nên lời.
Nghe thấy tiếng động, Mai ngẩng đầu lên nhìn con trai. Ánh mắt mẹ vẫn mang vẻ nghiêm trang, hiền hậu thường ngày của một cô giáo làng.
"Lâm... sáng nay mẹ nhức đầu quá. Đêm qua chú Tư đưa mẹ về hả con?" Giọng Mai khàn khàn, mệt mỏi hỏi.
Lâm cúi gằm mặt xuống sàn nhà vách gỗ, tránh hoàn toàn ánh mắt của mẹ. Cậu cố gắng giữ cho giọng mình không bị run rẩy:
"Dạ... Chú Tư đưa mẹ về lúc chiều tối. Mẹ say quá nên con dìu mẹ vô giường nằm."
"Mẹ không nhớ gì hết trơn. Chỉ nhớ bên họ hàng ép uống mấy ly rượu nếp tự nấu rồi đầu óc quay cuồng," Mai thở dài, gượng cười khẽ. "May có con ở nhà lo cho mẹ. Để mẹ đi nấu nước pha trà."
"Dạ không... để con làm cho. Mẹ cứ ngồi nghỉ đi."
Lâm vội vàng bước xuống sàn nước sau hiên nhà để tránh phải đối mặt trực tiếp với mẹ. Cậu nhóm bếp củi, đặt ấm nhôm lên đun nước. Lửa bếp bập bùng cháy, hắt ánh sáng đỏ rực lên gương mặt tái nhợt của Lâm. Bàn tay cậu múc nước giếng dội lên mặt, cái lạnh của nước giếng khơi cũng không thể gột rửa được sự nóng ran, ngượng ngạo trên da thịt cậu.
Khi ấm nước sôi, Lâm pha một ấm trà xanh rồi rót ra ly sứ mang lên nhà trên. Cậu đặt ly nước ấm trước mặt mẹ, vẫn cúi đầu lảng tránh.
"Trà nóng nè mẹ. Mẹ uống cho đỡ nhức đầu."
Mai đón lấy ly nước từ tay con trai. Khi những ngón tay của mẹ vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay Lâm, cậu giật nảy người như vừa chạm vào điện, vô thức lùi lại một bước.
Mai hơi ngạc nhiên trước phản ứng thái quá của con trai, nhưng bà chỉ nghĩ cậu đang ở tuổi dậy thì nên e dè. Bà đưa ly trà lên uống một ngụm, thở dài nhẹ nhõm:
"Cảm ơn con."
Lâm quay đi, giả vờ thu dọn mấy cuốn sách giáo khoa trên bàn để chuẩn bị đi học. Sự gượng gạo, ngột ngạt bao trùm lấy gian nhà lá nhỏ bé. Cậu biết mẹ hoàn toàn không nhớ gì về những đụng chạm thể xác đêm qua, nhưng vết sẹo tội lỗi và ký ức về chiếc lồn ướt đẫm nước nhờn cùng bầu ngực trắng nõn của mẹ đã khảm sâu vào tâm trí cậu, vĩnh viễn không thể bôi xóa. Sự im lặng của ngôi nhà và vẻ trang nghiêm thường ngày của mẹ giờ đây càng khiến nỗi dằn vặt trong lòng Lâm trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Cậu xách chiếc cặp sách bước nhanh ra ngõ, chạy trốn khỏi ngôi nhà và ánh mắt của người mẹ góa phụ mà cậu vừa kính sợ vừa khao khát tột cùng.