Cơn mưa giông dữ dội lúc nửa đêm đã tạnh từ lâu, để lại một bầu không khí ẩm ướt, nhớp nháp bao trùm lấy ngôi nhà lá vách gỗ dầu nằm hẻo lánh sát mé sông Vĩnh Thuận. Sáng sớm, ánh nắng non bắt đầu xuyên qua những kẽ hở của vách gỗ, rọi những vệt sáng vàng nhạt đầy bụi bặm lên chiếc chiếu manh nơi Lâm đang nằm. Cậu trai mười bảy tuổi mở trừng mắt nhìn lên trần nhà lợp lá dừa nước đã mục nát vài chỗ. Cảm giác nhớt nhúa, khô cứng ở đùi trong khiến Lâm giật mình. Cậu khẽ cúi đầu nhìn xuống lớp quần đùi xám tro bám đầy những vệt tinh dịch đã khô quánh lại từ trận sục cu điên cuồng đêm qua.
Lâm ngồi dậy thật khẽ, cố không làm chiếc chiếu tre phát ra tiếng động. Đầu óc cậu vẫn còn ong ong, hình ảnh bờ vai trần và cái cúi người đầy gợi cảm của mẹ Mai bên bếp lửa tối qua cứ lơ lửng trong đầu. Cậu lén nhìn về phía tấm màn vải bông ngăn cách buồng mẹ. Bên kia tấm màn vẫn im ắng, chỉ có tiếng thở đều đặn, khẽ khàng của người đàn bà góa chồng nhiều năm. Lâm nhanh chóng bước xuống phản, bước đi bằng những ngón chân trần trên nền đất nện ẩm lạnh, đi thẳng ra sàn nước sau nhà để dội rửa đi thứ dấu vết tội lỗi của tuổi dậy thì.
Nước giếng lạnh buốt dội lên da thịt giúp Lâm tỉnh táo hơn, nhưng nó không thể dập tắt được ngọn lửa dục vọng vừa mới nhóm lên trong lòng cậu. Sau khi tắm rửa sạch sẽ và thay một chiếc quần đùi khác màu xanh sẫm, Lâm quay trở vào nhà. Lúc này, mẹ Mai cũng đã thức dậy. Mẹ đứng bên chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc nhà, tay cầm chiếc bàn ủi con gà bằng đồng nặng trịch. Bên trong chiếc bàn ủi, những viên than đước đỏ hồng đượm lửa khẽ nổ lách tách, tỏa ra mùi khói ấm nồng quyện với mùi tro củi. Mẹ đang cẩn thận ủi lại chiếc áo dài trắng để chuẩn bị cho buổi dạy chiều.
Mẹ Mai mặc một bộ đồ bà ba màu xanh ngọc nhạt bằng vải phin mỏng. Chiếc áo bà ba ôm sát lấy tấm lưng thon thả và vòng hông nở nang của người đàn bà tuổi ba mươi tám. Mỗi lần mẹ tì tay đẩy chiếc bàn ủi nặng trịch, hai bầu ngực đầy đặn bên trong áo lại khẽ rung rinh theo nhịp chuyển động của cánh tay. Lâm đứng ở góc nhà, giả vờ dọn dẹp đống sách vở cũ nhưng đôi mắt cứ dán chặt vào bóng lưng của mẹ. Từ góc nhìn của cậu, chiếc cổ cao trắng ngần của mẹ lộ ra dưới mái tóc dài được bới gọn bằng chiếc kẹp nhựa đen. Những sợi tóc tơ mịn màng bám vào gáy mẹ, nơi có vài giọt mồ hôi rịn ra vì hơi nóng từ bàn ủi than tỏa ra.
"Lâm, lại phụ mẹ giữ cái tà áo dài này một chút con," mẹ Mai khẽ gọi mà không quay đầu lại.
Lâm giật mình, vội vàng bước lại gần. Cậu run rẩy đưa hai tay giữ lấy vạt dưới của tà áo dài trắng để mẹ đi đường ủi thẳng thớm. Khoảng cách giữa hai mẹ con lúc này chỉ chừng hai gang tay. Lâm ngửi thấy rõ mùi hương bồ kết nồng nàn từ mái tóc mẹ quyện với mùi da thịt ấm nóng và mùi vải mới được ủi nóng. Hơi thở của mẹ Mai phả ra nhẹ nhàng bên tai Lâm. Cậu nhìn chằm chằm vào phần ngực áo bà ba của mẹ đang phập phồng ở cự ly gần. Lớp vải phin mỏng manh không che giấu được đường cong của chiếc áo lá bên trong, ép chặt lấy hai bầu ngực tròn trịa. Lâm cảm thấy cổ họng mình khô khốc, chiếc cu dưới lớp quần đùi rục rịch muốn cương lên. Cậu vội vàng nín thở, cố giữ cho đôi tay không bị run để mẹ không phát hiện ra sự bất thường của mình.
Buổi trưa, sau khi ăn xong bát cơm canh rau tập tàng đạm bạc, mẹ Mai thay bộ áo dài trắng đã được ủi phẳng phiu, dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng khung nam cũ kỹ ra ngõ để đến trường tiểu học xã dạy ca chiều. Nhìn bóng mẹ mặc tà áo dài trắng thướt tha khuất dần sau rặng râm bụt rụng bông đỏ thắm bên lộ đất đỏ, Lâm mới thở phào một hơi dài. Cậu đứng giữa khoảng sân nhỏ, cảm nhận cái nóng hầm hập của buổi trưa miền Tây bắt đầu bốc lên từ mặt đất cát pha. Căn nhà lá cô độc giữa đồng không mông quạnh dường như càng trở nên trống trải và nóng bức hơn bao giờ hết.
Để giết thời gian và xua đi những suy nghĩ lệch lạc, Lâm lôi đống tre dưới gầm phản ra trước bực cửa xi măng nứt nẻ. Cậu cầm con dao bầu nhỏ, bắt đầu gọt dăm tre để làm nan quạt. Tiếng dao rít vào thân tre sắc lẹm, từng thớ tre mỏng rơi rớt xuống nền đất. Thế nhưng, bàn tay Lâm thỉnh thoảng lại run nhẹ. Cứ mỗi lần ngơi tay, mắt cậu lại vô thức hướng về phía bức vách gỗ ghép thô sơ ngăn buồng ngủ của mẹ.
Căn nhà này được cất từ hồi ba Lâm còn sống, qua bao mùa mưa nắng sông nước miền Tây, những tấm ván gỗ dầu đã co ngót, nứt nẻ tạo nên những kẽ hở dài đứng dọc theo mép cửa buồng. Tấm màn vải bông treo ở cửa buồng vốn đã sờn cũ, luôn chừa ra một khoảng hở nhỏ nơi mép cửa gỗ. Đó là kẽ hở đã dẫn lối cho Lâm bước vào thế giới bí mật của mẹ vào những đêm mất ngủ. Giờ đây, đứng trước bức vách gỗ dưới ánh sáng ban ngày, kẽ hở ấy giống như một cái miệng vực thẳm đen ngòm, vừa mời gọi vừa đe dọa nuốt chửng linh hồn của gã trai mười bảy tuổi.
Lâm đứng dậy, phủi đống dăm tre bám trên cái quần đùi màu xanh sẫm. Cậu mặc chiếc áo thun ba lỗ màu cháo lòng, vạt áo đã sờn chỉ và ướt đẫm mồ hôi ở phần lưng. Cậu bước từng bước nhẹ nhàng về phía vách gỗ, đưa mắt nhìn qua kẽ hở vào bên trong buồng ngủ của mẹ khi bà không có nhà. Chiếc giường tre cũ kỹ, chiếc gối ôm bọc vải hoa đã phai màu, chiếc rương gỗ đựng quần áo cá nhân của mẹ... mọi thứ đều ngăn nắp và thoang thoảng mùi hương bồ kết quen thuộc. Lâm nhìn chằm chằm vào chiếc giường nơi mẹ vẫn nằm ngủ mỗi đêm. Cậu tưởng tượng ra cảnh mẹ nằm đó, cởi bỏ lớp quần áo gò bó để phơi bày cơ thể trần trụi dưới ánh trăng lu. Sự tưởng tượng kích thích đó làm cu của Lâm nhanh chóng cương cứng, dựng đứng lên bên dưới lớp vải quần đùi mỏng. Cậu phải đưa tay vuốt nhẹ bên ngoài quần để làm dịu đi sự căng tức khó chịu trước khi quay trở lại bực cửa tiếp tục công việc gọt tre.
Nắng chiều muộn bắt đầu chuyển sang màu vàng vọt, yếu ớt chiếu xiên qua rặng dừa nước bên kia sông. Tiếng xích xe đạp khô khốc, rít lên từng hồi cọc cạch từ phía ngã ba đầu lộ đất đỏ vọng vào cắt đứt sự tĩnh mịch của buổi chiều tà. Lâm ngừng tay gọt tre, tai vểnh lên nghe ngóng. Chiếc xe đạp cũ kỹ của mẹ đã rệu rã lắm rồi, sợi sên nhão nhẹt cứ chốc chốc lại va vào hộp xích kêu "cạch cạch".
Bóng dáng mẹ Mai xuất hiện sau rặng râm bụt rụng bông đỏ thắm. Mẹ mặc bộ áo dài trắng đi dạy, chiếc nón lá cũ che nửa khuôn mặt đẫm mồ hôi. Bụi đường Vĩnh Thuận bám một lớp mỏng màu đỏ gạch lên gấu quần tây trắng bên trong tà áo dài. Mẹ dắt xe qua cánh cổng tre lỏng lẻo, tiếng chân chống gạt xuống nền đất nghe rắc một cái.
"Lâm, có nước mưa trong lu không con? Múc cho mẹ gáo nước," mẹ Mai vừa nói vừa tháo chiếc kẹp tóc bằng nhựa đen, để mái tóc dài đổ ập xuống vai. Mùi bồ kết cùng mùi mồ hôi chua nồng lập tức lan ra khoảng sân nhỏ.
Lâm lầm lũi đi ra lu nước bên hông nhà, múc đầy một gáo dừa nước mưa mát lạnh mang vào. Mẹ Mai đã ngồi ở phản gỗ, tà áo dài vén gọn sang một bên. Mẹ đón lấy gáo nước, ngửa cổ uống ực ực. Nước rớt ra ngoài, chảy dọc theo chiếc cổ cao trắng ngần, thấm vào phần cổ áo cao ba phân dựng đứng của chiếc áo dài. Yết hầu của mẹ nhấp nhô theo từng ngụm nước. Lâm đứng trân trân nhìn, mắt dán vào những giọt nước mát lạnh đang luồn lách qua lớp vải trắng mỏng, làm lộ rõ làn da thịt mịn màng bên dưới. Chiếc áo lá cotton màu trắng bên dưới lớp áo dài ướt nước trở nên rõ nét, bó sát lấy hai bầu ngực đầy đặn đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc của mẹ.
"Dày lớp chiều nóng quá chừng," mẹ Mai thở hắt ra, đưa tay vuốt ngực áo để xua đi hơi nóng. "Mẹ vào buồng thay đồ rồi ra dọn cơm."
Mẹ đứng dậy, tay cầm chiếc nón lá và cặp sách vải, bước nhanh về phía buồng ngủ.
Lâm nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ vang lên trên nền ván gỗ dầu bên trong buồng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng gã trai mười bảy tuổi. Cậu nhẹ nhàng đặt con dao bầu xuống chiếc ghế đẩu, bước từng bước không tiếng động trên nền đất nện ẩm ướt.
Mỗi bước đi của Lâm đều tính toán cẩn thận để không làm phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cậu tiến lại gần vách buồng gỗ dầu cũ kỹ. Mùi dầu rái từ thớ gỗ mục tỏa ra nồng hắc, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của góc nhà. Lâm áp sát mặt vào vách ván gỗ, mắt hướng vào một kẽ hở thưa nhỏ nằm ngay cạnh mép cửa buồng. Khe hở này chỉ rộng chừng nửa đốt ngón tay, nhưng dưới ánh nắng chiều muộn rọi xiên qua cửa sổ nhỏ phía sau buồng, mọi ngóc ngách bên trong đều hiện lên rõ mồn một.
Mẹ Mai đứng trước chiếc gương soi khung nhựa treo trên vách. Gương mặt mẹ lấm tấm mồ hôi, hai má ửng hồng vì cái nóng của buổi chiều tà. Mẹ đưa tay ra sau gáy, cởi chiếc cúc áo dài đầu tiên ở cổ. Động tác của mẹ chậm rãi, mệt mỏi sau một ngày đứng lớp.
Lâm nín thở, mắt dán chặt vào khe hở.
Mẹ lần lượt cởi từng chiếc cúc đồng nhỏ xíu dọc bên sườn chiếc áo dài trắng. Tiếng vải cọ xát vào nhau sột soạt nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của căn nhà lá. Theo mỗi chiếc cúc được tháo ra, tà áo dài trắng dần tách đôi, để lộ bờ vai tròn trịa, đầy đặn của người đàn bà hồi xuân ba mươi tám tuổi. Làn da của mẹ trắng muốt, mịn màng, tương phản hoàn toàn với khuôn mặt và cánh tay hơi rám nắng vì bụi đường.
Bên dưới lớp áo dài, mẹ mặc một chiếc áo lá màu trắng bằng vải cotton ôm sát lấy cơ thể. Chiếc áo lá đã hơi cũ, phần ngực áo căng phồng lên theo từng nhịp thở dồn dập của mẹ. Hai bầu ngực đầy đặn, tròn trịa của người đàn bà đã qua một lần sinh nở nhưng vẫn giữ được độ săn chắc, ép chặt vào lớp vải mỏng. Lâm có thể nhìn thấy rõ quầng vú màu nâu nhạt và hai núm vú nhô lên, in hằn qua lớp cotton màu trắng.
Mẹ Mai đưa tay vén mái tóc dài sang một bên vai để lộ chiếc cổ kiêu sa và bờ vai trần nõn nà. Mẹ khẽ rướn người, rùng mình một cái khi lớp vải áo dài tuột khỏi vai, rơi xuống khuỷu tay. Cảnh tượng đó làm mắt Lâm hoa lên. Cậu cảm thấy cổ họng mình khô khốc, tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dưới làn da trắng mịn của mẹ, những sợi gân máu nhỏ li ti nơi quầng cổ hiện lên đầy sinh động dưới ánh hoàng hôn vàng vọt lọt qua khe vách.
Mẹ Mai cúi người xuống, kéo khóa chiếc quần tây trắng. Chiếc quần tuột dần xuống qua hông, để lộ cặp đùi trắng ngần, đầy đặn. Mẹ bước chân ra khỏi ống quần, rồi khéo léo dùng hai tay kéo tà áo dài qua khỏi đầu.
Giờ đây, trên người mẹ chỉ còn lại chiếc quần lót mỏng màu trắng ngà và chiếc áo lá ôm sát bầu ngực phập phồng. Chiếc quần lót ôm khít lấy cặp mông tròn trịa, săn chắc và vùng hông nở nang của mẹ. Lớp vải cotton mỏng manh bám chặt vào da thịt, làm hiện rõ những đường nét đầy dục vọng của cơ thể người đàn bà góa chồng lâu năm.
Lâm trợn tròn mắt nhìn. Từ góc độ này, cậu nhìn thấy rõ mồn một phần dưới bụng mẹ. Qua lớp vải quần lót mỏng, đám lông lồn rậm rạp, màu đen nhánh ẩn hiện, lan rộng từ vùng mu xuống kẽ đùi. Sự chuyển động của mẹ khi bước đi làm nếp gấp của hai mép lồn cọ xát, tạo ra một đường rãnh nổi rõ dưới lớp vải lót. Lồn của mẹ to dày, múp míp, mang đầy vẻ thành thục và gợi cảm của một phụ nữ tuổi hồi xuân. Làn da đùi trong của mẹ trắng nõn nà, láng mịn, không một tỳ vết.
Lâm đứng chết trân, hai chân như đổ chì, không thể nhích thêm một phân nào. Cảm giác tội lỗi ập đến như cơn bão. Cậu biết mình đang phạm phải một tội lỗi tày trời đối với người mẹ kính yêu, người cô giáo làng mẫu mực được cả xã kính trọng. Lý trí thúc giục cậu quay đi, chạy ra ngoài sân, hét to lên để xua tan cơn mộng mị này. Nhưng bản năng hoang dại của gã trai mới lớn đã nhanh chóng đè bẹp tất cả. Đôi mắt cậu như bị đóng đinh vào khe cửa gỗ, thèm khát nuốt chửng từng chi tiết da thịt trần trụi của mẹ.
Mẹ Mai xoay người lại đối diện với tấm vách gỗ chỗ Lâm đang đứng để lấy chiếc áo bà ba màu hoa cà treo trên móc.
Ở cự ly gần như thế này, Lâm gần như nhìn thấy rõ từng nếp nhăn nhỏ nơi quầng vú mẹ và phần bụng dưới hơi nhô lên đầy đặn. Cặp đùi trắng ngần kẹp sát vào nhau, để lộ mép quần lót hơi ẩm ướt ở phần đáy. Mùi hương đàn bà nồng nàn, ấm nóng từ cơ thể mẹ len qua khe cửa gỗ hẹp, xộc thẳng vào mũi Lâm. Mùi mồ hôi quyện với hương phấn thơm dịu nhẹ tạo nên một thứ chất kích thích cực mạnh.
Dưới lớp quần đùi xanh sẫm, chiếc cu của Lâm đã cương cứng đến cực điểm, nóng hổi và đau nhức. Cậu run rẩy đưa tay vào trong quần, những ngón tay thô ráp chạm vào lớp da quy đầu đang căng mọng. Lâm nắm lấy thân cu ấm nóng của mình, bắt đầu tuốt nhẹ. Cậu vừa làm vừa nín thở, mắt không rời khỏi khe cửa. Mỗi nhịp tay vuốt ve chiếc cu cương cứng lại làm da quy đầu của cậu co giãn, cọ xát sướng tê dại.
Mẹ Mai bắt đầu tháo chiếc áo lá cotton trắng ra. Khi vạt áo lá kéo ngược lên, hai bầu ngực to tròn, căng mọng của mẹ hoàn toàn được giải phóng. Chúng nảy nhẹ trong không khí, đầu vú hồng hào, hơi thâm lại vì dấu vết thời gian khẽ run rẩy. Mẹ đưa tay vuốt ve nhẹ lên bầu ngực ấm nóng của mình để xua đi cảm giác bức bối sau cả ngày dài bị nén chặt sau lớp áo lá dày.
Nhìn cảnh tượng đó, tay Lâm tuốt cu nhanh hơn. Thân cu giật liên hồi dưới lòng bàn tay ấm nóng, quy đầu đỏ ửng rỉ ra một chút dịch nhờn trong suốt. Nhịp sục của Lâm càng lúc càng gấp gáp. Cậu phải cắn chặt môi dưới, cố không để phát ra tiếng rên rỉ hay hơi thở dồn dập nào làm kinh động đến người bên trong. Đầu óc cậu quay cuồng với hình ảnh bầu ngực trần của mẹ và khe lồn ẩn hiện dưới lớp vải mỏng. Cậu tuốt mạnh thêm vài chục cái, thân cu trơn ướt nước nhờn giật lên từng đợt tê dại.
Đúng lúc Lâm cảm giác luồng tinh dịch đang dâng lên đến tận cổ quy đầu, mẹ Mai đã nhanh chóng xỏ hai tay vào chiếc áo bà ba màu hoa cà. Mẹ kéo vạt áo xuống che đi bộ ngực trần quyến rũ, rồi lấy chiếc quần lĩnh đen mặc vào thay cho chiếc quần lót trắng.
Lâm giật mình, cố nén cơn xuất tinh đang cận kề. Cậu buông tay khỏi cu, thở dốc nhè nhẹ, nhanh chóng lùi lại vài bước rồi đi thẳng ra sàn nước sau nhà. Dưới bóng tối nhập nhoạng của buổi chập tối mé sông, Lâm vội vã tuốt mạnh thêm vài cái cho dòng tinh dịch ấm nóng phóng thẳng xuống nền đất ẩm ướt bên lu nước. Cậu múc gáo nước giếng dội sạch dấu vết, tim vẫn đập thình thịch liên hồi.
Khi Lâm trở vào nhà, mẹ Mai đã thay đồ xong xuôi và đang dọn cơm lên chiếc phản gỗ giữa nhà. Chiếc áo bà ba màu hoa cà rộng rãi dán nhẹ vào tấm lưng thon thả của mẹ khi bà cúi người đặt tô canh xuống.
Mẹ Mai gắp cho Lâm miếng cá trê kho nghệ thơm phức.
"Ăn nhiều đi con, đang tuổi lớn mà dạo này mẹ thấy con hơi gầy đó," mẹ nhẹ nhàng bảo.
Lâm cúi đầu và vội bát cơm, lí nhí đáp: "Dạ, con biết rồi mẹ."
Cậu nhìn vào cổ áo bà ba màu hoa cà của mẹ, nơi làn da cổ trắng ngần lấp ló dưới ánh đèn dầu. Chiếc áo bà ba mỏng manh thỉnh thoảng lại dán sát vào ngực mẹ theo mỗi nhịp cúi người gắp thức ăn, khơi gợi lại toàn bộ cảnh tượng trần trụi lúc chiều. Lâm ăn mà không cảm nhận được mùi vị gì, chỉ thấy lồng ngực nóng ran như có lửa đốt.
Đêm đó, cơn mưa giông miền Tây lại bắt đầu kéo về mé sông Vĩnh Thuận. Tiếng sấm rền vang xa xăm trên bầu trời đen kịt, kéo theo những làn gió lạnh buốt lùa qua kẽ vách gỗ dầu làm tấm màn vải bông ngăn cách hai buồng ngủ bay phần phật.
Lâm nằm trằn trọc dưới lớp chăn mỏng sờn rách, đôi mắt ráo hoảnh nhìn đăm đăm vào bóng tối. Bên kia tấm màn, tiếng giường tre của mẹ thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "kót két" khô khốc mỗi khi bà trở mình. Gió sông mang theo mùi hương bồ kết nồng nàn từ mái tóc mẹ lùa qua kẽ vách, tràn ngập vào trong chiếc mùng tuyn của Lâm. Cậu co hai chân lại, cảm nhận chiếc cu dưới lớp quần đùi lại bắt đầu rục rịch cương cứng. Lâm nhắm mắt lại, nhưng bóng tối trước mắt không thể dập tắt nổi những hình ảnh ban chiều. Làn da trắng mịn màng của mẹ dưới ánh hoàng hôn vàng vọt lọt qua khe vách cứ chập chờn hiện ra, thiêu đốt chút lý trí yếu ớt còn sót lại, đẩy gã trai mười bảy tuổi vào một đêm dài mất ngủ đầy dằn vặt và khao khát cấm kỵ.