Nam gồng cứng hai bả vai, dồn lực ghì chặt bao lúa cuối cùng vào bên hông rồi bước những bước nặng nề lên bậc thềm gỗ. Lớp vải cotton của chiếc áo ba lỗ sờn rách đẫm sũng mồ hôi, dán chặt vào khuôn ngực vạm vỡ đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Cúi người quăng mạnh bao lúa xuống sàn, Nam nghe tiếng gỗ kêu rắc nhẹ dưới sức nặng chục ký. Tiếng va đập khô khốc làm bụi trấu bay lên, bám vào lớp da ngăm đen bóng nhẫy những vệt mồ hôi đang chảy ròng ròng từ cổ xuống rãnh bụng săn chắc.

"Làm gì mà hùng hục như trâu húc mả vậy con?"

Dì Thảo ngồi tựa lưng vào cột nhà chính, ngón tay thon thả vừa têm trầu vừa gõ nhẹ chiếc lắc bạc nơi cổ chân lên mặt sàn. Cặp mắt ướt lúng liếng của dì không nhìn vào lá trầu xanh trên tay, mà liếc xéo từ dưới lên, chằm chằm quét qua bắp tay gân guốc trồi lên sau cú quăng bao lúa của Nam. Đầu ngón tay dì Thảo miết chậm rãi lên cuống lá trầu, quệt một lớp vôi trắng hồng rồi cuộn tròn lại. Chiếc áo bà ba màu cánh sen bằng vải lanh mỏng buông lơi hai chiếc cúc trên cùng, lộ ra hõm cổ sâu và một phần bầu ngực đầy đặn phập phồng theo từng cử động nhỏ.

Nam tránh ánh nhìn của dì, cúi xuống dùng mu bàn tay quệt ngang vệt nước đang chảy dài bên má. Cậu cảm thấy da thịt mình nóng ran lên, một phần vì lao động nặng, phần khác vì vệt mắt sắc lẹm của người đàn bà chưa chồng kia cứ dán chặt vào da thịt mình. Cậu lầm lũi quay đi, đứng bên khạp nước đặt sát góc tường, vục gáo dừa múc nước dội thẳng lên đỉnh đầu. Nước lạnh chảy tràn qua mắt, vuốt ngược mái tóc đen cứng đờ vì mồ hôi ra sau gáy, luồn lách qua vết sẹo dài bên bả vai phải rồi thấm ướt sũng chiếc quần đùi đen cát đang bó chặt lấy cặp đùi lực điền.

"Nam, tắm rửa sớm đi rồi vô ăn cơm. Đừng để người ngợm hôi hám vậy."

Bà Mai bước ra từ gian buồng trong, tay bưng rổ rau thơm vừa rửa còn đọng nước. Đôi mắt lá răm đượm buồn của người mẹ nhìn lướt qua vai con trai rồi nhanh chóng cụp xuống, lảng tránh vạt áo ba lỗ sờn rách đang để lộ khuôn ngực thanh niên cuồn cuộn sức sống. Bà chỉnh lại cây trâm tre cài trên búi tóc cao, bước thẳng xuống gian bếp hẹp phía dưới, gót chân trần bước nhẹ trên sàn gỗ tạo ra những tiếng cọt kẹt đều đặn. 

Nam đứng im nhìn theo bóng lưng gầy nhưng căng đầy của mẹ qua lớp áo bà ba màu nâu đất. Sợi chỉ đỏ may mắn đeo nơi cổ tay trái của cậu khẽ siết nhẹ khi cậu siết chặt tay vào cán gáo dừa. Căn nhà gỗ ba gian chật hẹp này dường như quá nhỏ cho ba cơ thể đang tuổi sung mãn hoặc khao khát hơi ấm. Mùa nước nổi ngoài kia ngăn sông cấm chợ, chỉ có tiếng nước vỗ oàm oạp vào chân cột nhà và không khí ẩm ướt rình rập trong từng thớ gỗ.

Nam ôm bộ quần áo sạch đi vào gian buồng nhỏ của mình ở góc chái. Giữa buồng cậu và gian phòng của dì Thảo chỉ được ngăn cách bởi một tấm vách nứa mỏng manh. Tấm vách này qua nhiều mùa mưa đã co ngót, để lộ những khe hở nhỏ cỡ đầu ngón tay, gió lùa qua nghe vun vút và mọi âm thanh đều lọt tai rõ mồn một.

Nằm ngửa lưng xuống chiếc chiếu cói trải trên sàn, Nam nghe rõ tiếng sột soạt ở buồng bên cạnh. Tiếng vải lụa cọ xát vào da thịt mềm mại, tiếng rút dây lưng quần xột xoạt rồi đến tiếng thở dài khe khẽ của dì Thảo. Nam nằm bất động, hai tai dựng lên đón nhận từng thanh âm nhỏ nhất. Cậu hình dung ra cảnh dì Thảo đang đứng bên kia vách, lột bỏ chiếc áo bà ba màu cánh sen đẫm mồ hôi, để lộ bờ vai trắng hồng và bầu ngực căng tròn trĩu xuống. Tiếng cọ xát của da thịt vào lớp quần lụa đen bóng tạo ra một thứ ma lực vô hình, khiến chiếc cu trong quần đùi của Nam bắt đầu cương cứng, thúc mạnh vào lớp vải mỏng.

Nam bậm môi, nghiêng người áp sát tai vào vách nứa. Bên kia, tiếng bước chân trần của dì Thảo di chuyển nhẹ nhàng, tiếng nước róc rách dội nhẹ vào chiếc thau nhôm chuẩn bị cho buổi tắm tối. Từng tiếng động trần trụi ấy va đập vào màng nhĩ Nam, biến thành nỗi khát khao nhục dục cháy bỏng của gã trai hai mươi tuổi bị giam cầm trong lễ giáo gia đình. Cậu đưa tay xuống dưới cạp quần đùi, nắm chặt lấy khúc cu đang nóng rực, vuốt nhẹ vài cái nhưng lập tức buông ra khi nghe tiếng mẹ Mai gọi vọng lên từ bếp.

Cầm chiếc khăn tắm thô ráp, Nam bước nhanh ra hiên sau để đi về phía nhà tắm chung nằm sát bờ giếng. Hoàng hôn buông xuống kéo theo bóng tối chập choạng phủ lên mái lá xám xịt. Không khí tĩnh mịch chỉ còn tiếng ếch nhái kêu ran dưới chân ruộng nước.

Cửa nhà tắm bằng tre đan khẽ kẹt mở. Nam khựng lại ngay hiên nhà khi một bóng người bước ra. 

Dì Thảo đứng đó, mái tóc xoăn nhẹ ướt đẫm buông xõa trên đôi vai trần. Dì chỉ mặc độc một bộ đồ ngủ bằng vải lụa mỏng dính sát vào thân thể đẫm nước. Lớp vải ướt át dán chặt vào hai bầu ngực lớn lộ rõ hai núm vú sẫm màu đang co lại vì lạnh, vạt quần đùi ngắn củn cỡn phơi ra cặp đùi trắng ngần phúng phính. Dưới ánh sáng mập mờ của buổi chập tối, mùi xà bông cô ba thơm nồng quyện với mùi da thịt đàn bà ấm nóng xộc thẳng vào mũi Nam.

Hai ánh mắt va vào nhau trong bóng tối chật hoảng của hiên nhà. Dì Thảo không tránh đi, khóe môi hơi cong lên lộ ra nụ cười lẳng lơ quen thuộc. Dì nhón chân, chiếc lắc bạc ở cổ chân phát ra tiếng kêu thanh mảnh lách cách, tiến sát lại gần Nam đến mức cậu ngửi thấy cả hơi thở nóng hổi của dì phả vào lồng ngực mình.