Dì không la lên. Dì Thảo chỉ đứng im giữa làn nước lấp loáng dưới ánh trăng, gáo dừa trên tay hạ dần xuống bên hông, nước rỏ tong tong xuống nền đất ẩm. Dì chậm rãi đưa tay vuốt ngược những lọn tóc ướt đẫm ra sau vai, đôi mắt lúng liếng nhìn thẳng vào bụi chuối rậm rạp như đã biết rõ đứa cháu đang nấp sau những bẹ lá. Khóe môi dì khẽ cong lên một nét cười cợt đầy ẩn ý, không chút giận dữ hay hoảng hốt. Ánh trăng luồn qua tán lá chuối, rọi thẳng vào bầu ngực trần căng tròn đang phập phồng của dì, những giọt nước đọng trên núm vú sẫm màu lấp lánh dưới ánh sáng. Dì không có ý định che đậy, ngược lại còn hơi ưỡn ngực về phía trước, hai cánh mông tròn trịa khẽ lay động dưới lớp quần lụa đen ướt sũng dính chặt vào da thịt. Vùng mu múp míp nhô cao lộ rõ mồn một dưới làn vải mỏng ướt nhẹp, phơi bày đường rãnh lồn kẹp chặt khêu gợi ngay trước tầm mắt Nam.

Nam thấy da gà nổi lên dọc sống lưng, râm ran từng đợt nóng lạnh xen kẽ. Tim cậu nện liên hồi vào lồng ngực như muốn nhảy thoát ra ngoài. Cậu vội vã lùi bước, gót chân dẫm lên thảm lá chuối khô tạo ra tiếng sột soạt lớn giữa đêm thanh vắng. Tiếng động ấy như tố cáo hành vi tội lỗi của cậu, khiến Nam càng thêm hoảng loạn. Không màng đến bùn đất trơn trượt dưới chân, cậu xoay người chạy biến vào gian bếp tối om phía sau nhà. Cậu sợ hãi cái nhìn thấu suốt của dì Thảo, sợ cái cảm giác bị bắt quả tang khi đang thèm khát thân xác của người dì ruột, người đàn bà cùng chung huyết thống đang phơi bày mọi ngóc ngách trần trụi dưới trăng.

Cậu dựa lưng vào vách nứa, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai tay ghì chặt lấy bắp đùi để ngăn cơn run rẩy của cơ thể. Trong quần đùi, khúc cu vẫn dựng ngược cứng ngắc, cọ xát vào lớp vải thô ráp nóng ran. Đầu cu rỉ ra chút dịch nhờn ướt át, dính vào kẽ đùi làm Nam càng thêm ngứa ngáy, khó chịu. Cậu nhắm chặt mắt, nhưng hình ảnh hai bầu ngực trần căng tròn và vùng lồn múp míp ướt đẫm nước trăng của dì Thảo cứ hiển hiện trước mắt, thiêu đốt chút lý trí còn sót lại. Cậu thở hắt ra, đưa tay bấu chặt vào vách nứa để giữ thăng bằng, cố gắng dập tắt ngọn lửa dục vọng đang cuồn cuộn trong huyết quản, nhưng cơ thể cậu lại phản phản ứng ngược lại bằng những cái giật liên hồi của khúc cu đang cương cứng.

Nỗi sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi một cảm giác phấn khích tội lỗi. Nam biết mình vừa bước qua một ranh giới vô hình. Ánh mắt của dì Thảo không phải là ánh mắt của người bị hại; nó là ánh mắt của kẻ săn mồi đã dụ được con mồi vào tròng. Cậu tự hỏi liệu dì có mách với mẹ Mai không. Nếu mẹ biết cậu lén nhìn dì ruột tắm, mẹ sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt thất vọng thế nào? Nghĩ đến gương mặt hiền hậu nhưng đượm buồn của mẹ, Nam thấy lòng mình thắt lại, một cảm giác tội lỗi đè nặng lên lồng ngực, khiến cậu ngộp thở. Nhưng ngay sau đó, hình ảnh chiếc quần lụa đen ướt nhẹp dính sát vào kẽ lồn của dì Thảo lại hiện lên, đập tan mọi suy nghĩ thánh thiện vừa nhen nhóm.

Cơn mưa rào thình lình ập xuống mái lá. Tiếng nước xối xả dồn dập dội lên những lớp lá dừa nước cũ kỹ, tạo nên âm thanh rào rào che lấp đi tiếng thở hổn hển của Nam trong bóng tối. Gió từ ngoài sông thổi bạt vào qua khe nứa, mang theo hơi nước lạnh buốt tạt thẳng vào lưng, nhưng cái lạnh ngoài da ấy chẳng thể dập tắt nổi ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt cơ thể gã trai trẻ. Cậu đứng đó, cô độc trong bóng tối, chịu đựng sự giằng xé giữa luân thường đạo lý và bản năng nhục dục đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Trong căn bếp tối, mẹ Mai đang cúi người bên bếp củi. Lửa bếp bập bùng soi rõ gương mặt trái xoan hiền hậu nhưng đượm vẻ nhọc nhằn của người góa phụ. Mái tóc đen dài của mẹ búi cao bằng chiếc trâm tre cũ, vài sợi tóc mai xõa xuống hai bên thái dương đẫm mồ hôi. Mẹ đang lóng ngóng che chắn cho đống củi khô dưới gầm chạn trước những giọt nước mưa bắt đầu dột xuống từ mái lá rách. Mỗi chuyển động của mẹ đều toát lên vẻ cam chịu, nhẫn nhục của người đàn bà đã một mình gánh vác cả gia đình suốt mười mấy năm qua.

"Nam đó hả con?" Mẹ Mai ngẩng đầu lên, tay quẹt ngang trán mồ hôi. "Vào phụ mẹ dọn đống củi khô vào góc, mưa lớn vầy vách nứa thấm nước ướt hết bây giờ."

Nam giật mình, cố gắng nuốt nước bọt để lấy lại giọng bình thường. Cậu đáp nhỏ, giọng run nhẹ: "Dạ, con vô liền."

Cậu bước vào gian bếp chật hẹp, cố tình khom người sâu xuống để che đi khúc cu đang căng cứng dưới lớp quần đùi mỏng. Ánh lửa cam đỏ bập bùng hắt lên bóng lưng gầy nhưng đầy đặn của mẹ Mai. Cậu đứng chôn chân mất vài giây, mắt dán vào vạt áo bà ba màu nâu đất đã sờn cũ của mẹ. Lớp vải thấm đẫm mồ hôi sau một ngày làm lụng vất vả, dán chặt vào tấm lưng thon thả của bà. Dù đã ngoại tứ tuần, cơ thể của mẹ Mai vẫn giữ được những đường nét mặn mà, săn chắc của người đàn bà sông nước. Chiếc eo thon thả nối liền với cặp mông tròn đầy đặn ẩn hiện sau lớp quần lụa đen rộng ống. Nam nhìn chăm chằm vào đó, trong đầu cậu bỗng nảy sinh một sự so sánh điên rồ giữa mẹ và dì Thảo. Dì Thảo lẳng lơ, khiêu gợi, còn mẹ Mai lại mang một vẻ đẹp kín đáo, đằm thắm nhưng cũng không kém phần thu hút.

"Sao đứng đờ người ra đó?" Mẹ Mai xoay người lại, đưa tay vuốt mấy lọn tóc mai dính bết vào má. Đôi mắt lá răm đượm buồn của bà nhìn Nam, khẽ nheo lại vì khói bếp bay vào mắt. "Khói quá hả con? Mau tay lên kẻo củi ướt hết thì mai không có cái nấu cơm."

"Dạ không... tại khói cay mắt quá mẹ," Nam nói dối, giọng khàn khàn. Cậu vội cúi xuống ôm lấy một bó củi lớn sát vách nứa.

Mẹ Mai đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào bả vai rộng lớn của con trai. Ánh lửa bập bùng hắt lên bờ vai sạm nắng của Nam, nơi có vết sẹo dài do quẹt phải mạn xuồng ngày trước. Một xúc cảm xót xa lẫn chút bồi hồi dâng lên trong mắt người mẹ. Bà đưa tay định vuốt tóc Nam, nhưng rồi khựng lại giữa chừng, ngón tay run run rụt về vạt áo bà ba. Bà nhận ra con trai mình đã thực sự trưởng thành. Cậu không còn là đứa trẻ cần bà che chở nữa, mà đã là một người đàn ông lực điền với bờ vai vững chãi.

"Con lớn thật rồi, Nam à," Mai nói, giọng trầm xuống, có chút nghẹn ngào. "Nhiều lúc mẹ nhìn con, cứ ngỡ như ba con còn sống. Ba con hồi trẻ cũng lực điền, thầm lặng mà gánh vác hết việc nhà nông."

Nam nghe nhắc đến ba, lòng chợt chùng xuống. Cậu bước tới gần hơn, đón lấy bó củi nặng từ tay mẹ. Trong khoảng cách chưa đầy nửa mét, mùi hương đàn bà đằm thắm từ cơ thể mẹ Mai xộc vào mũi Nam, lấn át cả mùi khói bếp cay nồng. Đó là mùi của dầu gió, mùi mồ hôi ấm áp và một thứ hương thơm tự nhiên đặc trưng của cơ thể mẹ, thứ hương thơm mà cậu đã quen thuộc từ thuở nhỏ nhưng giờ đây, dưới tác động của dục vọng, nó lại trở nên khêu gợi một cách lạ lùng. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt lá răm đầy u uất của mẹ: "Mẹ đừng nhắc chuyện cũ nữa. Con giờ đủ sức làm chỗ dựa cho mẹ rồi. Mẹ không phải cực nhọc một mình nữa đâu."

Mai khẽ mỉm cười, đôi mắt có chút ướt át dưới ánh lửa đỏ. "Mẹ biết. Nhưng nhà mình nghèo, con lại tới tuổi lập gia đình. Mẹ cứ lo không lo nổi một đám cưới đàng hoàng cho con."

"Con chưa nghĩ tới chuyện đó," Nam vội đáp, giọng có phần bối rối. Cậu nghĩ đến dì Thảo ngoài bờ giếng, rồi nhìn vào dáng vẻ mặn mà của mẹ trước mắt, lòng dạ rối bời. Làm sao cậu có thể nghĩ đến việc lấy vợ khi trong lòng cậu đang chứa đựng những ham muốn đê hèn với chính mẹ ruột và dì ruột của mình? "Con chỉ muốn ở nhà lo cho mẹ với dì Thảo thôi."

Mai khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng nhỏ. "Con trai lớn ai lại không lấy vợ. Ở mãi cái nhà rách này với hai người đàn bà góa làm gì..."

Nói đoạn, bà Mai lại cúi xuống gom đống củi vụn. Căn bếp nhỏ hẹp chỉ chứa đủ chiếc chạn tre cũ và đống củi chất cao sát vách. Khói từ những thanh củi ướt bắt đầu nghi ngút bốc lên, cay xè mắt, phủ lớp hơi mù mịt trong không gian tù túng. Nam bước tới, cúi người ôm lấy đống củi khô. Gió lùa qua khe nứa mang theo hơi nước mát lạnh, nhưng không làm dịu đi cái nóng hầm hập tỏa ra từ bếp lò và cơ thể của hai người. Mẹ Mai mặc chiếc áo bà ba màu nâu đất cũ kỹ, quần lụa đen rộng ống dính chút nước mưa ngoài hiên hắt vào. Mỗi lần di chuyển trong không gian chật chội, hai cơ thể lại va chạm.

Cùi chỏ của Nam sượt qua hông mẹ. Chiếc mông căng đầy của Mai khi cúi xuống vô tình cọ sát vào đùi Nam. Mùi mồ hôi nam tính của gã trai hai mươi tuổi hòa lẫn với hương dầu gió dịu nhẹ và mùi da thịt đàn bà ấm áp của người mẹ góa bụa tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Nam cố tránh, nhưng vách nứa hẹp đến mức cậu cứ phải ép sát người vào cơ thể mẹ mỗi lần xoay xở ôm củi. Mỗi lần đụng chạm, khúc cu của cậu lại giật mạnh dưới lớp quần đùi, căng cứng đến mức đau nhức. Cậu cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, mỗi hành động vô tình đều mang theo sự cố ý đầy đê tiện.

"Để con xếp góc trong cho," Nam nói, giọng khàn đặc. Cậu cố gắng lùi lại một chút nhưng gót chân đã đụng phải chiếc hũ sành đựng muối góc bếp.

"Ừ, khéo kẻo gai củi đâm vào tay," mẹ Mai dặn, giọng nói có phần ngập ngừng khi nhận ra hơi nóng từ người con trai đang tỏa ra hầm hập ngay bên cạnh. Bà ngước lên nhìn Nam. Gương mặt cậu đỏ bừng, mồ hôi rịn ra đầy trên trán và dọc theo sống mũi thẳng tắp. Tấm áo ba lỗ sờn rách của cậu để lộ những thớ cơ ngực săn chắc, phập phồng mạnh mẽ theo từng nhịp thở gấp gáp. Bà Mai bỗng cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một thứ xúc cảm xa lạ khẽ cựa quậy trong lòng người góa phụ đã cô đơn suốt mười mấy năm qua. Hơi ấm từ cơ thể Nam tỏa ra quá mạnh mẽ, nó gợi nhớ lại những ký ức về người chồng quá cố, nhưng cũng mang theo một sự kích thích mới mẻ, đầy cấm kỵ mà bà chưa từng trải qua.

Mối quan hệ giữa hai mẹ con trước nay vốn luôn ngăn nắp trong khuôn khổ lễ giáo. Nhưng đêm nay, trong gian bếp tối tăm, ẩm ướt này, vách ngăn ấy dường như đang mỏng đi như chính những tấm nứa thấm nước mưa. Sự im lặng giữa hai người không còn là sự bình yên thường nhật, mà là một khoảng lặng đầy giông bão. Mỗi tiếng thở dài của Mai, mỗi cái cựa mình của Nam đều mang một ý nghĩa khác.

"Mẹ... sao dạo này mẹ ốm đi nhiều vậy?" Nam đột ngột hỏi, mắt vẫn nhìn vào đống củi nhưng giọng nói đã dịu lại. Cậu thực lòng lo lắng cho mẹ, nhưng trong sự lo lắng ấy cũng pha lẫn một khát khao muốn được chạm vào, được xoa dịu những nhọc nhằn trên cơ thể bà.

Mẹ Mai hơi khựng tay, khẽ thở dài: "Thì lo việc đồng áng, rồi lo cho con, lo cho dì Thảo nữa. Nhà có ba miệng ăn, mình mẹ quán xuyến sao xuể."

"Con lớn rồi, từ nay việc nặng cứ để con lo. Mẹ đừng làm quá sức," Nam nói, bước tới gần hơn để đón lấy bó củi trên tay mẹ.

Mỗi lần Nam cúi xuống đón lấy củi từ tay mẹ, cùi chỏ cậu lại vô tình quẹt qua bầu ngực đầy đặn của bà Mai. Qua lớp vải bà ba mỏng sờn, Nam cảm nhận được sự mềm mại nhưng săn chắc của khuôn ngực đàn bà đã qua một lần sinh nở. Đầu vú của bà Mai hình như cũng đang cứng lên dưới lớp vải, cọ nhẹ vào bắp tay trần của Nam mỗi khi bà rướn người lên. Cậu cảm thấy cu mình càng thêm cương cứng, trướng căng đến đau nhức bên trong chiếc quần đùi mỏng. Ý nghĩ đồi bại nhảy múa trong đầu cậu: Mẹ cũng đang có cảm giác với cậu. Bà không hề né tránh những va chạm này.

Nam nhìn chằm chằm vào chiếc cổ cao thanh tú của mẹ. Những giọt mồ hôi lấp lánh chảy dọc xuống, biến mất sau lớp vải áo bà ba sờn cũ. Cậu tưởng tượng ra cảnh mình đặt môi vào đó, mút mát làn da ấm áp của mẹ, rồi bàn tay cậu sẽ luồn vào dưới vạt áo, bóp lấy hai bầu ngực lớn kia. Cảm giác tội lỗi như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng cậu, nhưng dục vọng lại như một dòng nước lũ, cuồng cuộn cuốn trôi mọi rào cản đạo đức.

"Con... hôm nay làm sao vậy?" Mẹ Mai khẽ hỏi, giọng bà nhỏ bẫng đi giữa tiếng mưa gào rú bên ngoài. Đôi mắt bà nhìn chằm chằm vào bắp tay nổi đầy gân guốc của con trai. "Sao thở dồn dập dữ vậy Nam? Trong người không khỏe hả?"

Nam nuốt khan một cái, cổ họng nóng rát. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, chỉ chăm chăm nhìn vào khoảng hở nhỏ nơi chiếc cúc áo bà ba trên cùng của bà bị tuột ra, lộ ra làn da cổ trắng ngần và một phần rãnh ngực đẫm mồ hôi.

"Dạ không... tại con hơi mệt thôi mẹ."

"Mệt thì ra nhà trước nghỉ đi, để mẹ làm nốt cho," bà Mai nói, nhưng bàn tay đang cầm thanh củi của bà lại khẽ run lên. Bà không thúc giục cậu đi, cũng không tự mình đứng dậy. Sự gần gũi xác thịt giữa hai mẹ con trong xó bếp chật hẹp, tối tăm này đang tỏa ra một lực hút vô hình khiến cả hai đều không thể dứt ra. Bà Mai cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của con trai đang dán vào ngực mình. Lồng ngực bà phập phồng mạnh hơn, đầu vú cứng ngắc cọ xát vào lớp vải áo, mang lại một cảm giác tê dại chạy khắp sống lưng. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày chồng mất, bà mới lại cảm nhận được sự thèm khát từ một người đàn ông, và người đàn ông đó lại chính là con trai ruột của bà.

Một thanh củi trơn tuột khỏi tay bà Mai, rơi xuống nền đất ẩm ngay sát chân Nam. Cả hai cùng cúi xuống nhặt.

Bàn tay thô ráp của Nam vươn ra, vô tình phủ lên bắp đùi của mẹ Mai qua lớp quần lụa đen mỏng. Lớp lụa ẩm ướt ôm sát lấy làn da đùi căng ấm của bà Mai. Cảm giác nóng hổi, mềm mại từ da thịt người mẹ truyền thẳng qua lòng bàn tay Nam, khiến cậu run bắn người. Nam không rút tay lại ngay, ngón tay cậu khẽ miết nhẹ trên thớ vải lụa mềm mượt, cảm nhận độ đàn hồi săn chắc của cặp đùi đàn bà tuổi bốn mươi. Lòng bàn tay cậu nóng rực, di chuyển chậm rãi trên bắp đùi mẹ, mỗi cử chỉ đều đong đầy sự thèm khát trần trụi.

Bà Mai khựng lại, đôi mắt lá răm đượm buồn nhìn xoáy vào bàn tay con trai đang đặt trên đùi mình. Hơi thở của bà bỗng trở nên dồn dập, hai bầu ngực dưới lớp áo bà ba phập phồng nhanh hơn. Bà không rụt chân về, cũng không mắng mỏ, chỉ đứng bất động dưới ánh lửa bếp lò đỏ rực. Sự im lặng kéo dài giữa hai mẹ con là sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng Nam. Cảm giác tội lỗi hòa quyện với dục vọng đê hèn khiến máu trong người Nam sôi sục. Cậu miết ngón tay mạnh hơn, cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ da thịt đùi mẹ truyền qua lớp lụa mỏng dính sát. Cậu có thể cảm nhận được cơ đùi của mẹ đang run lên nhẹ nhàng dưới lòng bàn tay mình.

"Mẹ..." Nam thì thào, giọng nói chứa đựng sự cầu xin lẫn sự chiếm đoạt.

Bà Mai không trả lời, nhưng đôi môi bà khẽ mấp máy, gương mặt đỏ bừng dưới ánh lửa bập bùng. Bà nhìn con trai, trong mắt hiện lên sự đấu tranh dữ dội giữa tình mẫu tử và nỗi khát khao thể xác của một người đàn bà cô đơn. Sự im lặng của bà như một lời đồng ý ngầm, bật đèn xanh cho những hành vi tiếp theo của Nam.

Tiếng sấm nổ vang trời ngay sát mái nhà, chớp sáng lòe qua vách nứa rách rưới, soi rõ hai bóng người đang cúi sát nhau trong góc bếp.

Bà Mai giật nảy mình trước tiếng nổ kinh hoàng, chân trượt trên nền đất bếp nhão nước, loạng choạng ngã chúi người về phía trước.

Nam phản xạ nhanh nhẹn, vươn cả hai cánh tay vạm vỡ ra đỡ lấy thân thể đang ngã của mẹ. Cậu vòng tay đỡ lấy eo mẹ, kéo sát bà vào lòng. Cánh tay săn chắc của cậu ghì chặt vòng eo thon thả nhưng đầy đặn của người mẹ góa phụ. Lồng ngực trần của Nam áp chặt vào hai bầu ngực căng phồng, mềm mại của bà Mai dưới lớp áo bà ba mỏng ướt nước mưa. Cảm giác mềm mại, nóng bỏng từ bộ ngực lớn của mẹ ép chặt vào da thịt cậu khiến Nam đờ đẫn cả người. Hơi thở của cả hai phả vào mặt nhau, dồn dập, nồng nặc mùi dục vọng tội lỗi đang bùng cháy trong bóng tối âm u của chái bếp.

Cánh tay Nam siết chặt hơn, kéo sát cơ thể mẹ vào lồng ngực mình. Qua lớp vải quần đùi thô mỏng, khúc cu đang cương cứng trướng căng của Nam nện thẳng vào vùng mu mềm mại, múp míp của bà Mai. Cả hai đều cảm nhận được sự va chạm trần trụi và thô bạo đó. Bà Mai khẽ thở hắt ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, hai tay bấu chặt lấy bả vai săn chắc của Nam. Đầu bà ngửa ra sau, để lộ chiếc cổ kiêu sa đẫm mồ hôi.

"Nam... con... đừng..." Mẹ Mai thì thầm, giọng run run như đang cầu xin, lại như đang đầu hàng trước sức nóng của đứa con trai. Đôi môi bà hé mở, phả ra hơi thở ấm nóng nồng nàn vị trầu không quyện lẫn hương đàn bà mặn mà. Nhưng lời nói từ chối của bà quá yếu ớt, không có chút lực cản nào, ngược lại càng kích thích thêm bản năng thú tính trong lòng Nam.

Nam không buông ra. Cậu càng siết chặt vòng tay quanh eo mẹ, để cơ thể hai người dán sát vào nhau hơn. Đầu cu cứng ngắc trong quần cậu nện thẳng vào vùng mu mềm mại của bà Mai qua hai lớp vải mỏng. Cậu khẽ đưa hông tới trước, cọ xát khúc cu nóng rực của mình vào kẽ lồn mẹ. Cảm giác kích thích tột cùng chạy dọc sống lưng Nam, khiến cậu muốn đè nghiến người mẹ ruột của mình xuống nền đất bếp ẩm ướt này mà ngấu nghiến. Cậu cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt gần đến mức cậu có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông tơ trên má mẹ và ngửi thấy mùi da thịt ấm áp đang mời gọi.

"Mẹ, con thương mẹ..." Nam thì thầm vào tai mẹ, giọng nói khản đặc vì ham muốn. Từ "thương" lúc này không còn mang ý nghĩa hiếu thảo thông thường, nó đã bị nhuộm đen bởi dục vọng trần trụi.

Mẹ Mai không đẩy cậu ra. Hai bầu ngực lớn của bà ép chặt vào ngực Nam, đầu vú nhô cao cọ xát qua lớp vải áo mỏng sờn, mang đến cảm giác tê dại chạy khắp cơ thể gã trai trẻ. Nam run rẩy đưa một bàn tay xuống dưới hông mẹ, áp lòng bàn tay thô ráp lên cặp mông tròn trịa đầy đặn dưới lớp quần lụa đen ướt sũng. Cậu bóp nhẹ, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi của cơ thịt đàn bà trưởng thành. Chiếc quần lụa mỏng dính sát vào da thịt làm lộ rõ từng thớ thịt mông căng tròn. Nam dùng ngón tay bấu chặt, kéo sát hông mẹ vào người mình, khiến khúc cu của cậu ép chặt hơn nữa vào vùng lồn ấm áp của bà.

Bà Mai nhắm nghiền mắt, hai giọt nước mắt lăn dài bên má, nhưng cánh tay bà lại vòng qua cổ Nam, ghì chặt lấy cậu như muốn tìm kiếm một chỗ dựa trong cơn bão lòng dữ dội. Trong không gian chật hẹp của gian bếp, chỉ còn nghe tiếng thở dốc nặng nề của hai mẹ con hòa cùng tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài. Bà Mai cảm thấy một sự hổ thẹn tột cùng dâng lên trong lòng, nhưng cơ thể bà lại không thể cưỡng lại sự cám dỗ từ con trai. Sự ấm áp, sức mạnh của một cơ thể đàn ông trẻ tuổi là thứ bà đã thiếu thốn quá lâu. Bà khẽ đưa hông cọ ngược lại vào khúc cu của Nam, một phản ứng bản năng đầy tội lỗi.

Nam cảm nhận được sự hợp tác của mẹ, lòng mừng rỡ như điên. Cậu đưa tay kéo vạt áo bà ba của mẹ lên, để lộ vòng eo thon gọn và làn da bụng mềm mại. Lòng bàn tay thô ráp của cậu di chuyển lên trên, chạm vào bầu vú căng tròn bên dưới chiếc áo lá mỏng. Cậu bóp mạnh bầu ngực mẹ, cảm nhận sự đầy đặn, săn chắc của người đàn bà trưởng thành. Đầu vú mẹ cứng ngắc trong lòng bàn tay cậu, giật nhẹ theo từng nhịp thở dốc.

"Ưm... Nam..." Mẹ Mai khẽ rên lên một tiếng nhỏ, đầu tựa hẳn vào vai con trai. Bà không còn sức để kháng cự nữa, toàn thân nhũn ra trong vòng tay Nam.

Nam cúi đầu xuống, đôi môi cậu tìm kiếm đôi môi của mẹ. Đôi môi mẹ Mai hơi khô, mang vị trầu không quen thuộc. Cậu ngậm lấy môi mẹ, mút nhẹ rồi đưa lưỡi vào sâu bên trong, khám phá khoang miệng ấm áp. Mẹ Mai khẽ run lên, nhưng rồi cũng hé mở môi để tiếp nhận nụ hôn của con trai. Hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau, nồng nàn và đầy tội lỗi. Nụ hôn này đã chính thức xóa bỏ mọi giới hạn cuối cùng giữa hai mẹ con. Họ không còn là mẹ và con nữa, mà là một cặp tình nhân đang chìm đắm trong dục vọng cấm kỵ.

Bàn tay Nam di chuyển xuống dưới, luồn vào trong cạp quần lụa đen của mẹ. Cậu chạm vào làn da mông mịn màng, mát rượi rồi lần dần ra phía trước. Ngón tay cậu chạm vào những sợi lông mu rậm rạp, ướt át. Vùng mu của mẹ Mai nóng hổi, nước lồn đã chảy ra ướt đẫm cả kẽ đùi. Cậu đưa ngón tay trỏ tìm kiếm đường rãnh lồn múp míp, khẽ miết nhẹ dọc theo mép lồn ngoài.

"A..." Mẹ Mai khẽ rùng mình, hai chân khẽ khép lại như muốn giữ lấy ngón tay của Nam. Bà bấu chặt lấy vai cậu, những ngón tay bấu sâu vào da thịt đến mức Nam thấy hơi nhói đau, nhưng cảm giác đó chỉ làm cậu thêm phấn khích.

"Mẹ, lồn mẹ ướt quá..." Nam thì thầm vào tai mẹ những lời dơ dáng, thô tục mà trước nay cậu chưa từng dám nghĩ tới.

Gương mặt mẹ Mai đỏ bừng lên vì xấu hổ, bà giấu mặt vào hõm cổ Nam, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu. Nhưng bà không ngăn cản bàn tay Nam đang tiếp tục khám phá vùng nhạy cảm của mình. Ngón tay Nam đã tìm thấy hạt đậu nhỏ cứng ngắc nằm ẩn sau lớp môi lồn. Cậu khẽ dùng đầu ngón tay vê nhẹ hạt đậu đó, khiến mẹ Mai run lên bần bật, hai bầu ngực ép chặt vào ngực cậu phập phồng liên tục.

Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi xối xả, như muốn rửa trôi mọi tội lỗi đang diễn ra trong gian bếp nhỏ, nhưng cũng như một bức màn che chở cho bí mật kinh hoàng của hai mẹ con. Nam cảm thấy mình như đang bay bổng trên thiên đường, nhưng cũng đồng thời rơi xuống địa ngục tối tăm nhất. Cậu biết hành vi này là sai trái, là đồi bại, nhưng cảm giác kích thích mà nó mang lại quá lớn, khiến cậu không thể dừng lại.

Cậu bắt đầu kéo chiếc quần đùi của mình xuống, để lộ khúc cu đang cương cứng, đỏ ửng và rỉ dịch nhờn. Cậu cũng đưa tay kéo chiếc quần lụa của mẹ Mai xuống quá hông, phơi bày cặp mông trắng ngần và vùng mu múp míp đầy lông lá trước ánh lửa bập bùng. Cảnh tượng trần trụi đó hiện ra trước mắt khiến Nam thở dốc dồn dập. Lồn mẹ Mai đỏ hồng, hai mép lồn hé mở lộ ra dòng nước nhờn lấp lánh dưới ánh lửa.

Nam ép sát cơ thể mình vào mẹ, đưa đầu cu nóng rực áp sát vào cửa lồn bà. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa hai bộ phận sinh dục không còn rào cản vải vóc khiến cả hai đều rên rỉ lên vì sướng. Đầu cu của Nam cọ xát vào hạt đậu nhỏ của mẹ, mang lại một cảm giác tê dại tột cùng. Cậu chuẩn bị thúc mạnh cu vào trong lồn mẹ, kết thúc sự kìm nén bấy lâu nay.

*Kẹt... kẹt...*

Tiếng cửa tre ở hiên sau khẽ lay động, kéo theo tiếng lắc chân bằng bạc kêu lách cách quen thuộc vang lên giữa tiếng mưa rơi dồn dập.

Cả hai người giật bắn mình như bị dội một gáo nước lạnh. Mẹ Mai hoảng hốt đẩy mạnh Nam ra, vội vã kéo chiếc quần lụa lên che đậy thân thể trần trụi của mình, gương mặt cắt không còn giọt máu. Nam cũng luống cuống kéo quần đùi lên, tim đập loạn nhịp, mồ hôi vã ra như tắm. Cậu vội quay lưng về phía cửa bếp, cố gắng điều hòa hơi thở đang dồn dập và giấu đi khúc cu vẫn còn cương cứng dưới lớp quần.

Dì Thảo bước từ ngoài hiên vào gian bếp. Người dì ướt sũng nước mưa, mái tóc xoăn dài dính bết vào hai bên má, chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng dính sát vào cơ thể lộ rõ hai bầu ngực lớn trần trụi và núm vú sẫm màu đang co lại vì lạnh. Dì cầm trên tay một chiếc thau nhôm nhỏ, đôi mắt lúng liếng quét một lượt từ mẹ Mai đang đứng run rẩy bên bếp lò đến Nam đang đứng quay lưng lại với vẻ mặt bối rối.

Một nụ cười ẩn ý, đầy châm chọc xuất hiện trên khóe môi dì Thảo. Dì thong thả bước vào bếp, chiếc lắc bạc ở cổ chân phát ra tiếng kêu thanh mảnh lách cách, phá tan bầu không khí ngột ngạt, tội lỗi vừa rồi.

"Mưa lớn quá, dột hết cả buồng ngủ của em rồi," dì Thảo nói, giọng ngọt sớt nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào chiếc quần đùi xộc xệch của Nam. "Hai mẹ con làm gì trong bếp mà tối hù, lại còn thở dốc dữ vậy?"