Dì Thảo khẽ nghiêng đầu, hai bầu ngực lớn áp sát vào cùi chỏ của Nam qua lớp vải mỏng ướt sũng. Hơi thở nóng hổi của dì phả vào lồng ngực cậu, mang theo mùi dầu cô ba thơm nồng và vị ấm áp của da thịt đàn bà vừa tắm xong. Khóe môi dì hơi cong lên, lộ nụ cười lẳng lơ đầy ẩn ý trước khi bước qua Nam. 

"Làm gì mà đứng ngây ra như phỗng vậy cưng? Coi chừng cảm lạnh đó nghen."

Giọng dì ngọt sớt, rồi dì lướt qua hiên nhà đi thẳng vào trong buồng. Tiếng xột xoạt của vạt áo và tiếng lắc bạc lách cách nhỏ dần rồi tắt hẳn. Nam đứng chôn chân giữa bóng tối chập choạng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Dục vọng trong người cậu bùng lên ngùn ngụt, dồn thẳng xuống dưới làm chiếc cu trong quần đùi căng cứng, trướng đau nhức nhối. Cậu không chịu nổi cái nóng ran đang hành hạ da thịt, vội vàng quay người chạy thẳng ra bờ giếng sau nhà để hạ nhiệt.

Đường ra phía giếng đất tối đen như mực, chỉ có ánh trăng mờ ảo lách qua những kẽ lá chuối non xơ xác. Nam bước đi vội vã, đôi bàn chân trần miết trên nền đất ẩm ướt, trơn trượt sau những trận mưa chiều. Gió từ ngoài sông thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh nhưng vẫn không làm nguôi đi cái nóng hừng hực đang cuộn trào trong huyết quản gã trai hai mươi. Cậu đứng bên giếng nước rêu phong, đôi tay lực điền chụp lấy chiếc gáo dừa khô gác trên thành bể xi măng. Bể chứa đầy nước giếng mát lạnh, mặt nước phản chiếu vầng trăng khuyết rung rinh theo từng đợt gió. 

Nam thọc sâu gáo dừa xuống bể, múc một gáo đầy rồi giội thẳng từ đỉnh đầu xuống. Nước mát buốt tràn qua tóc, chảy dọc theo hai bên thái dương, trượt xuống cằm rồi tuôn xối xả trên khuôn ngực săn chắc, cơ bụng múi nào ra múi nấy đang gồng chặt. Cậu thở hắt ra một hơi, tiếp tục múc gáo thứ hai, thứ ba, giội liên tục lên bả vai và tấm lưng rộng rám nắng. Làn da ngăm đen mát rượi dưới dòng nước, nhưng chỉ vài giây sau, cái nóng ấm từ bên trong lại trỗi dậy, thiêu đốt da thịt cậu. Nam tựa cả hai tay lên thành bể xi măng, đầu cúi thấp, những giọt nước đọng trên chóp mũi nhỏ ròng ròng xuống mặt nước bể. 

Trong đầu cậu lúc này toàn là hình ảnh dì Thảo vừa bước ra từ nhà tắm. Lớp lụa mỏng dính sát vào da thịt dì, phơi bày hai bầu ngực lớn căng tròn với hai núm vú sẫm màu lộ rõ dưới ánh hoàng hôn chập choạng. Mùi dầu cô ba thoang thoảng của dì vẫn còn vương vấn đâu đây, quyện vào mùi cỏ dại ẩm ướt sau mưa, kích thích khứu giác Nam đến điên người. Cậu đưa tay xuống dưới cạp quần đùi đen, ngón tay thô ráp chạm vào khúc cu đang dựng đứng, nóng hổi và cứng ngắc. Cậu khẽ vuốt ve thân cu từ gốc đến ngọn, cảm nhận lớp da quy đầu căng mọng đang run rẩy dưới lòng bàn tay. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến cậu suýt rên lên. Nhưng nỗi sợ hãi mẹ Mai có thể bước ra sau vườn bất cứ lúc nào làm Nam giật mình, vội vàng buông tay ra. Cậu múc thêm một gáo nước lạnh giội mạnh từ trên đầu xuống để dập tắt ngọn lửa nhục dục đang điên cuồng đòi hỏi.

Giữa tiếng nước rơi tí tách xuống nền đất, tai Nam bỗng nhạy bén bắt được một âm thanh lạ từ phía lối đi nhỏ dẫn ra sau nhà. Đó là tiếng bước chân trần giẫm lên cỏ ướt xột xoạt. Và ngay sau đó là tiếng lắc bạc lách cách quen thuộc phát ra từ cổ chân của dì Thảo. 

Dì đang đi ngược ra phía giếng nước. 

Nam hoảng hốt, tim nảy lên một nhịp kinh hoàng. Cậu nhìn quanh, chiếc quần đùi đen của cậu đang ướt nhẹp, dán chặt vào cặp đùi săn chắc và lộ rõ mồn một khúc cu đang cương cứng ngạo nghễ phía trước. Nếu để dì Thảo bắt gặp trong tình trạng này, mọi bí mật nhục dục trong lòng cậu sẽ bị phơi bày trần trụi. Không kịp suy nghĩ thêm, Nam vội vàng buông chiếc gáo dừa xuống thành giếng, xoay người lách thật nhanh vào nấp sau bụi chuối hột rậm rạp trồng sát bên bể nước. 

Những tàu lá chuối to bản, đẫm nước mưa rủ xuống, bao bọc lấy thân hình cao lớn của Nam vào khoảng tối tăm dày đặc. Cậu thu mình lại, nín thở, hai mắt mở to nhìn qua khe hở giữa hai lá chuối, dán chặt cái nhìn về phía giếng nước dưới ánh trăng.

Bóng hình dì Thảo chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của hiên sau. Dì đã cởi bỏ bộ đồ ngủ lụa mỏng dính da lúc nãy, thay vào đó là một chiếc áo lụa màu mỡ gà siêu mỏng và chiếc quần đùi đen ôm sát hông. Dì dừng lại ngay bên bể nước, ngửa cổ nhìn lên vầng trăng khuyết trên cao, khẽ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Ánh trăng soi rõ khuôn mặt đầy đặn của dì, đôi môi tô chút son đỏ tự chế từ hoa mười giờ hơi hé mở, để lộ hàm răng trắng đều. Mái tóc xoăn nhẹ được búi lỏng lẻo bằng một chiếc kẹp tre, vài lọn tóc ướt buông lơi trên chiếc cổ trắng ngần và bờ vai tròn trịa. 

Dì Thảo đưa hai tay ra sau gáy, tháo chiếc kẹp tóc để mặc mái tóc dài xõa tung trên lưng. Sau đó, dì đưa tay lên trước ngực, ngón tay thon thả bắt đầu cởi nút áo lụa đầu tiên. 

Từ góc tối của bụi chuối, Nam cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại, rồi ngay lập tức sôi lên sùng sục. Cậu nín thở, hai mắt căng ra không dám chớp. 

Chiếc nút áo thứ nhất, rồi thứ hai được tháo ra, để lộ vùng da cổ trắng nõn nà và xương quai xanh thanh mảnh có nốt ruồi son đỏ tươi đầy khêu gợi. Dì Thảo không hề vội vã, dì cởi tiếp nút áo thứ ba và thứ tư. Hai vạt áo lụa màu mỡ gà buông lơi sang hai bên, để trần hoàn toàn bầu ngực lớn căng tròn, nảy nở phơi bày dưới ánh trăng. Nam nuốt nước bọt một cái ực, cổ họng nóng rát. Hai bầu ngực của dì Thảo quá lớn, trĩu xuống đầy đặn và mềm mại như hai quả đu đủ chín tới, làn da trắng muốt tương phản mạnh mẽ với bóng tối xung quanh. Hai núm vú sẫm màu, to tròn nhô ra ở đỉnh ngực, co thắt lại dưới làn gió đêm mát lạnh. 

Dì Thảo nhún vai, để chiếc áo lụa trượt khỏi đôi vai trần rồi rơi xuống nền đất ẩm dưới chân. Dì đứng đó, hoàn toàn khỏa thân nửa thân trên dưới ánh trăng mờ ảo. Dì cúi xuống, cầm lấy chiếc gáo dừa trên thành bể xi măng. Khi dì cúi người, hai bầu ngực trĩu nặng đung đưa tự do, khe ngực sâu hoắm mở rộng ngay trước tầm mắt của Nam. Cậu nhìn thấy rõ từng thớ thịt mềm mại chuyển động theo nhịp cúi của dì. Dục vọng trong Nam bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Khúc cu dưới quần đùi của cậu trướng to đến mức đau đớn, đầu cu liên tục cọ xát vào lớp vải ướt nhẹp, rỉ ra những giọt dịch ấm nóng làm ướt một mảng quần.

Dì Thảo múc một gáo nước đầy, nâng lên cao rồi từ từ giội nhẹ từ đỉnh đầu xuống. Làn nước mát chảy tràn qua mái tóc xõa, men theo hai bên má, vuốt ve chiếc cổ trắng ngần rồi chảy xuôi xuống hai bầu ngực lớn. Dòng nước ôm lấy những đường cong nảy nở, đọng lại trên hai núm vú sẫm màu trước khi rơi tí tách xuống bụng dì. Dì Thảo khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ đầy thỏa mãn, bờ vai run lên nhè nhẹ vì lạnh. Tiếng rên ướt át của dì như một cú hích đánh thẳng vào dây thần kinh nhạy cảm của Nam. Cậu đưa tay xuống, bấu chặt lấy khúc cu đang cứng ngắc của mình qua lớp vải quần đùi, thèm khát được lao ra ôm chặt lấy tấm thân mềm mại kia.

Dì Thảo tiếp tục múc nước giội lên người, dội nước ướt sũng chiếc quần ngắn ôm sát lấy cặp mông tròn trịa. Lớp lụa mỏng màu đen khi thấm đẫm nước lập tức dán chặt vào da thịt, trở nên trong suốt dưới ánh trăng. Qua làn vải ướt nhẹp dính sát, Nam có thể thấy rõ ràng từng đường nét phồng lên của lồn dì, vùng mu múp míp nhô cao đầy đặn. Chiếc quần đùi ngắn củn cỡn phơi ra hai đùi trắng ngần phúng phính, mỗi lần dì di chuyển, hai cánh mông tròn trịa lại căng lên, ép chặt vào nhau tạo nên một đường rãnh sâu hoắm khêu gợi. Dì Thảo đưa tay xuống, vuốt ve dọc theo đùi để gột rửa những giọt nước đọng, ngón tay dì lướt qua sát mép quần ướt sũng, ngay gần vùng lồn căng mọng. 

Nam dán chặt mắt vào thân thể dì Thảo, tay bấu chặt vào một thân chuối ẩm ướt để giữ thăng bằng. Hơi thở của cậu trở nên dồn dập, nóng hổi, phả ra trong bóng tối của bụi chuối. Cậu cảm thấy mình như một con thú hoang đang bị bỏ đói, chỉ muốn xé rách bụi cây này để lao vào cưỡng đoạt người đàn bà đang phơi bày thân xác trần trụi dưới trăng. Đầu cu cậu giật mạnh liên hồi trong quần, sự kìm nén suốt bao năm qua giờ đây như một con đê sắp vỡ trước dòng lũ cuồn cuộn.

Trong cơn mê muội của dục vọng, Nam khẽ dịch chuyển chân để tìm điểm tựa vững hơn trên nền đất trơn trượt. Nhưng do quá tập trung nhìn ngắm thân thể dì Thảo, bàn tay đang bấu hờ của cậu vô tình chạm phải chiếc gáo dừa khô đặt trên thành bể nước mà cậu vừa buông vội lúc nãy. 

Chiếc gáo dừa khô bị đẩy nhẹ, trượt đi trên bề mặt xi măng rêu phong.

*Cạch.*

Một tiếng động nhỏ vang lên khô khốc, cắt ngang tiếng nước chảy róc rách và tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng. 

Dì Thảo giật mình khựng lại giữa làn nước đang giội dở. Gáo dừa trên tay dì lơ lửng giữa chừng, những giọt nước cuối cùng nhỏ chậm rãi xuống nền đất ẩm. Dì ngừng thở trong vài nhịp, toàn thân đứng bất động như một bức tượng ngọc ngà dưới ánh trăng. Dì chậm rãi xoay người, mái tóc ướt xõa tung che khuất nửa khuôn mặt, hướng ánh mắt lúng liếng nhìn thẳng về phía bụi chuối tối tăm nơi cậu đang trốn.