Lan bấu chặt các ngón tay vào mép vách gỗ ghép thưa, các khớp xương nhô lên trắng bệch dưới ánh sáng lờ mờ. Đôi mắt cô không chớp, nhìn trân trân vào ngọn lửa màu xanh lục đang leo lét nhảy nhót trên mặt tro lư hương của Vĩnh. Ngọn lửa nhỏ như hạt đỗ xanh luồn lách qua mấy chân nhang cụt ngủn, khẽ xèo xèo rồi lụi dần vào bóng tối đặc quánh của gian thờ ngoài. 

Cơ thể Lan mỏi nhừ, rệu rã như vừa bị vắt kiệt hết chút sức lực cuối cùng. Cô buông tay khỏi vách ván, ngã khuỵu xuống mặt chiếu nan ráp cạnh. Dưới hạ bộ, dịch thủy ấm nóng vẫn còn vương vãi, rỉ ra ướt đẫm hai cánh môi bướm và chảy dọc xuống đùi non thành những vệt lạnh buốt tanh nồng. Cô co hai chân lại, hai tay ôm lấy bả vai run rẩy bần bật dưới lớp áo bà ba trắng mỏng dính vào da thịt ẩm ướt đầy vết bầm lạnh. Mùi bùn đất bờ sông hòa lẫn mùi nhang tàn tanh nồng từ ngoài gian thờ vẫn lảng vảng quanh mũi, bám riết lấy cô như một sợi dây vô hình trói chặt lấy thể xác này.

Khi ánh sáng xám xịt của buổi sớm bắt đầu len qua những kẽ vách gỗ thưa, Lan mới gượng dậy nổi. Cơn đau nhức âm ỉ nơi thắt lưng và cảm giác ê ẩm sâu trong âm đạo khiến mỗi bước đi của cô đều nặng nề, run rẩy. Cô vơ lấy chiếc quần vải đen mặc vào, bước vội ra gian nhà ngoài.

Nền nhà gỗ ẩm ướt bám một lớp bụi mỏng. Trên bàn thờ của Vĩnh, lư hương bằng sành nằm trơ trọi giữa mớ tàn tro đổ vương vãi xung quanh chân đế. Lan cầm chiếc khăn vải cũ, ngập ngừng tiến lại gần dọn dẹp đống tro bụi ma quái đêm qua.

Cô đứng đối diện với di ảnh của Vĩnh. Khung hình đen trắng bám đầy bụi đất bờ sông, nhưng đôi mắt của người chết vẫn hiện lên đen lánh, sâu hoắm như đang nhìn xoáy vào tận cùng tâm can cô. Đầu ngón tay Lan chạm vào mặt gỗ lạnh ngắt của bàn thờ, cả người cô chợt rùng mình dữ dội. Cảm giác của đêm qua lại ùa về rõ rệt như chỉ mới vừa xảy ra. Những ngón tay vô hình buốt nhói như băng đá thọc mạnh vào sâu bên trong âm đạo cô, miết liên tục lên những thớ thịt nhạy cảm, ấm nóng. Cô nhớ rõ tiếng nước nhầy nhụa phát ra từ lồn mình khi thực thể ấy điên cuồng ra vào, sự lạnh lẽo tột cùng cắm sâu vào da thịt, cướp đi sinh khí nhưng lại mang đến một khoái cảm ngột ngạt, tội lỗi đến điên dại.

Lan cắn chặt môi đến bật máu, cố xua đi những hình ảnh nhục dục nhơ nhuốc đang làm đầu óc cô quay cuồng. Cô cúi đầu, vội vã dùng khăn lau sạch những vết tàn tro màu lục còn sót lại trên bàn thờ.

"Lan ơi! Có nhà không con?"

Tiếng ho khục khặc đi liền sau tiếng gọi từ ngoài hiên nhà gỗ làm Lan giật nảy mình. Cô vội vã vuốt lại vạt áo bà ba xộc xệch, khép chéo cổ áo để che đi những vết bầm tím lạnh ngắt trên xương quai xanh.

Bà Ba hàng xóm bước vào, nách cắp chiếc rổ tre đựng vài trái cau tươi cùng nắm lá trầu không. Miệng bà móm mém nhai trầu đỏ lòm, đôi mắt kèm nhèm nhưng tinh tường nheo lại dòm dòm Lan một lượt từ đầu đến chân. Vừa bước qua bậc cửa, bà Ba đã dừng khựng lại, khịt khịt mũi mấy cái liền.

"Nhà cửa sao tanh lạnh thế này con? Như mùi bùn sông ấy," bà Ba nhíu mày hỏi, đặt rổ trầu cau lên bàn tre ở gian giữa.

Lan lúng túng giấu bàn tay đang run rẩy sau lưng, gượng cười: "Dạ, chắc tại đêm qua gió sông thổi mạnh quá, hơi nước tràn vào nhà thôi bà. Con đang dọn lại cái bàn thờ cho anh Vĩnh."

Bà Ba nhìn lên bức di ảnh thờ của Vĩnh, khẽ thở dài một tiếng rồi lắc đầu: "Cái thằng chết trẻ, oán khí dưới bến sông này nặng lắm con ơi. Bà nói thật, mấy đứa chết đuối nước sông này vong hồn khó siêu thoát lắm, cứ luẩn quẩn quanh bờ tìm người thế chỗ thôi. Mà con thắp nhang đêm ít thôi, tà khí nó theo khói nhang vào nhà, ám vào người là mất hết sinh khí đấy. Nhìn mặt mày kìa, xanh xao hốc hác như người không còn hột máu."

Lan cúi đầu, bấu chặt ngón tay vào vạt áo đen. "Anh Vĩnh mất cũng ba năm rồi mà bà..."

"Ba năm hay mười năm thì oán khí vẫn nằm dưới lòng sông lạnh kia kìa," bà Ba ghé sát tai Lan, mùi trầu cay nồng xộc thẳng vào mặt cô. "Hồi thằng Vĩnh còn sống, mỗi lần nó sang đây uống rượu với thằng Minh nhà mày, bà thấy mắt nó cứ dính chặt lấy mày. Cái ánh mắt khao khát thèm muốn ấy, người ngoài nhìn vào còn biết, huống chi là... Nó thích mày từ hồi đó con ạ. Chỉ tại thằng Minh nhanh tay hơn cưới mày trước. Bây giờ nó chết thiêng dưới bến sông, oán khí chưa tan, con phải cẩn thận cái thân."

Lời bà Ba như gõ một tiếng chuông lớn vang dội trong đầu Lan. Ký ức cũ trỗi dậy. Đúng là mỗi lần Minh say xỉn chửi bới, Vĩnh chỉ im lặng cúi đầu, nhưng khi Minh vừa quay đi, Vĩnh lại nhìn cô bằng ánh mắt u uất, đầy khao khát thầm kín mà cô luôn cố tình né tránh. 

Sau khi bà Ba về, căn nhà lại chìm vào sự tịch mịch đến nghẹt thở. Lan thất thần bước vào gian buồng ngủ. Cô quỳ rạp xuống nền đất ẩm, dùng cả hai tay kéo chiếc hòm thiếc cũ kỹ bám đầy bụi bặm dưới gầm giường ra. 

Cái nắp thiếc rỉ sét mở ra với tiếng kẽo kẹt chói tai. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo lao động cũ của Minh và mấy cuốn sổ tay rách nát. Lan thọc tay sâu xuống đáy hòm, các ngón tay cô chạm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm khuất sau những lớp vải sờn. 

Cô mở nắp hộp. Một chiếc khăn tay thêu hình bông hoa cúc dại màu vàng nhạt đã bạc màu nằm im lìm bên trong. 

Đó là chiếc khăn Vĩnh tặng cô một tháng trước ngày cưới của cô và Minh. Đêm đó, Vĩnh hẹn cô ra bờ sông dừa, bàn tay anh run rẩy đưa chiếc khăn cho cô, đôi mắt chứa đầy sự ấm áp xen lẫn bất lực. Cô đã vội vàng cất chiếc khăn đi, chưa từng dám mang ra dùng vì sợ tính ghen tuông hung dữ của Minh.

"Chính là anh..." 

Lan lẩm bẩm, nước mắt chực trào ra. Hơi lạnh đêm qua, mùi bùn đất bờ sông nồng nặc và cảm giác những ngón tay dài lạnh buốt ngoáy sâu vào âm đạo cô, rút cạn sinh lực cô... tất cả đều trùng khớp với Vĩnh. Vong hồn bám lấy cô mỗi đêm, dâng hiến cho cô sự đê mê nhục dục lạnh lẽo chính là người bạn thân đã khuất của chồng cô. Cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực, nhưng phần sâu kín trong cơ thể cô lại khẽ co thắt rạo rực khi nhớ đến sự điên cuồng của bóng ma ấy.

Lan cầm chặt chiếc khăn tay cũ, đứng dậy bước ra gian nhà ngoài. Cô đứng thật sát trước bàn thờ Vĩnh, ngước nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm trong bức di ảnh để tìm một câu trả lời. 

Cô giơ bàn tay đang cầm chiếc khăn lên, lơ lửng giữa khoảng không ẩm ướt định chạm vào gương mặt anh sau tấm kính.

Một tiếng "tách" sắc gọn, khô khốc đột ngột vang lên từ khung ảnh dội thẳng vào màng nhĩ Lan. 

Tấm kính trên di ảnh thờ của Vĩnh nứt toác một đường dài, chạy dọc từ khóe mắt trái thẳng xuống cằm, chia đôi gương mặt người chết thành hai nửa méo mó.