Lan run rẩy đưa ngón tay chạm vào những dấu tay bầm đen, ẩm ướt còn in sâu trên vách ván gỗ đầu giường, cảm nhận rõ hơi lạnh ma quái vẫn còn vương lại trên thớ gỗ. Chất nhựa cây mục cùng với nước sông ngấm vào vách từ đêm bão vẫn chưa ráo, rịn ra một lớp dịch nhớp nháp bám vào đầu ngón tay cô. Luồng khí buốt giá dọc theo vân gỗ truyền thẳng vào da thịt, chạy dọc cánh tay rồi cắm sâu vào lồng ngực cô một cảm giác tê dại. Cô không rụt tay lại. Ngược lại, cô miết nhẹ lòng bàn tay lên vết lõm do năm ngón tay của Vĩnh để lại, ghì sát má mình vào đó, hít hà mùi bùn sình tanh nồng còn sót lại trên mặt gỗ mục.

Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khiến hai bầu ngực cô săn lại. Cả người Lan rã rời, xương khớp đau nhức rệu rã. Cô cố bấu víu vào mép giường tre để đứng vững trên đôi chân run rẩy. Mỗi bước đi của cô nặng trịch, gót chân trần miết trên nền gỗ sàn kêu kẽo kẹt đầy mệt mỏi. Trong căn buồng tối tăm, hơi lạnh từ đêm qua vẫn chưa tan hết, nó vương vất trong từng thớ thịt, từng hơi thở đứt quãng của người phụ nữ trẻ.

Lan đứng trước gương gỗ tróc sơn đặt ở góc buồng. Tấm kính ố vàng, loang lổ những vệt mốc xám xịt phản chiếu một thân xác tàn tạ. Cô nhìn khuôn mặt hốc hác nhợt nhạt với quầng thâm sâu hoắm quanh mắt. Đôi mắt ấy không còn chút thần sắc nào của người sống, đồng tử hơi giãn ra, đờ đẫn nhưng sâu thẳm bên trong lại lập lòe thứ ánh sáng đói khát dị thường. Làn da vốn dĩ trắng trẻo nay đổi sang màu xám ngoét, bợt bạt. Cô chậm rãi cởi chiếc cúc áo bà ba màu trắng ngà đã sờn rách ở cổ, để chừa ra khoảng ngực trần. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt qua khe vách thưa, những vết bầm lạnh tím ngắt hình ngón tay rải rác trên đùi non và bầu ngực hiện lên rõ mồn một. Có vết đã chuyển sang màu xanh xám ghê người, có vết mới đêm qua còn đỏ hồng nay đã sưng tấy, in hằn dấu răng của vong hồn lúc cắn ngập vào da thịt cô.

Cô đưa tay tự vuốt ve một vết bầm ngay sát nhũ hoa. Cơn đau nhói truyền đến kèm theo một cảm giác ngứa ngáy từ sâu bên trong da thịt. Lan cắn chặt môi, mắt nhắm nghiền. Cơ thể cô rõ ràng đang kiệt quệ, sinh khí bị rút bớt qua từng đêm hoan lạc với ma quỷ, nhưng phần sâu kín nhất của lồn cô lại bắt đầu co thắt, tiết ra thứ dịch thủy nóng hổi làm ướt đẫm kẽ đùi. Sự thèm khát dục vọng âm dương ấy đã ăn sâu vào xương tủy cô, biến cô thành một kẻ nghiện thứ khoái cảm lạnh buốt đến rợn người.

Minh chưa bao giờ làm cô run rẩy như thế. Những cú đập hông thô bạo, vụng về của người chồng chỉ mang lại sự đau đớn và ghê tởm, còn vong hồn Vĩnh mang lại sự đê mê tột cùng, chiếm đoạt trọn vẹn cả linh hồn lẫn xác thịt. Lan khẽ khép hai đùi lại, chà xát chúng vào nhau để xoa dịu cơn ngứa ngáy da thịt đang trỗi dậy dữ dội. Cô ngửi thấy mùi da thịt mình, một mùi hương kỳ lạ pha trộn giữa phấn rôm rẻ tiền và mùi bùn sông nồng nặc. Đó là dấu vết của sự phản bội, nhưng cô không thấy hối hận. Bản năng đàn bà trong cô đã thức tỉnh, gào thét đòi hỏi sự lạnh buốt của bóng ma bờ sông dừa.

Cả ngày dài trôi qua trong căn nhà ba gian vắng lặng đối với Lan là một chuỗi cực hình của sự cô đơn và chờ đợi. Từ khi Minh đi chuyến xe đường dài lên mạn ngược, ngôi nhà này chẳng khác nào một ngôi mộ không bia. Tiếng gió luồn qua khe vách ván ghép thưa nghe u uất như tiếng khóc than của người chết đuối dưới lòng sông sâu. Lan đi ra đi vào, đôi bàn chân trần miết lên những tấm ván sàn lạnh ngắt. Cô nhìn những đồ vật quen thuộc của chồng mà lòng dâng lên một sự xa lạ đến rùng mình. Chiếc võng dù Minh hay nằm ngoài hiên vẫn treo lủng lẳng, xơ xác và bám đầy bụi cát. Chiếc gạt tàn làm bằng vỏ lon sữa bò hoen gỉ, chứa đầy những đầu lọc thuốc lá mốc meo mà Minh bỏ lại trước chuyến đi. Mỗi lần nhìn thấy chúng, Lan lại thấy lồng ngực mình nghẹn ứ một cảm giác chán chường lẫn ghê sợ.

Minh chưa bao giờ coi cô như một con người cần được chở che hay yêu thương. Với anh ta, Lan chỉ là một thứ sở hữu, một nơi để trút bỏ những ham muốn xác thịt thô thiển sau những ngày dài mỏi mệt trên những cung đường bụi bặm. Cô nhớ lại những đêm Minh trở về, người nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc lá khét lẹt. Không một lời hỏi han, không một cái vuốt ve nhẹ nhàng, anh ta thô bạo đè ngửa cô ra giường, giật phăng chiếc quần bà ba của cô rồi thúc cự vật cứng ngắc, thô ráp vào trong lồn cô. Những cú giã hông điên cuồng, nặng nề của Minh chỉ mang lại cho cô sự đau rát và ê chề. Anh ta thở phì phò bên tai cô như một con thú hoang, mặc cho cô nằm đờ đẫn, nước mắt chảy tràn hai bên thái dương. Sau khi thỏa mãn, Minh lăn ra ngủ say như chết, bỏ mặc cô trơ trọi với vùng kín đau rát và một nỗi cô đơn trống rỗng ngập tràn.

Nhưng Vĩnh thì khác.

Lan bước đến bên bệ cửa sổ, nhìn ra rặng dừa nước đang đứng im lìm dưới ánh nắng hanh vàng của buổi chiều tà. Nước sông đang rút, để lộ ra những bãi bùn đen loang lổ, tanh nồng. Ký niệm về Vĩnh chợt ùa về, rõ ràng và nhức nhối như một vết thương chưa lành miệng. Vĩnh là bạn thân nhất của Minh, một chàng trai có nước da ngăm đen vì nắng gió sông nước nhưng lại sở hữu đôi mắt hiền và ấm áp. Thuở Vĩnh còn sống, mỗi lần anh ghé nhà chơi, Lan đều cảm nhận được một ánh mắt rất khác dành cho mình. Đó không phải là cái nhìn thèm khát, chiếm đoạt của những gã đàn ông trong xóm chài mỗi khi thấy cô đi giặt đồ bên bến sông, mà là một ánh nhìn xa xăm, đượm buồn và đầy che chở.

Cô nhớ có lần cô bị trượt chân ngã bên bến nước, Vĩnh đã nhanh tay đỡ lấy cô. Bàn tay anh ấm áp, run rẩy chạm vào eo cô qua lớp áo mỏng. Giây phút hai ánh mắt chạm nhau, cả hai đều vội vã lùi lại, tim đập loạn nhịp dưới lồng ngực. Sự e ấp, rạo rực thầm kín ấy chưa kịp gọi thành tên thì Vĩnh đã mãi mãi nằm lại dưới lòng sông lạnh lẽo trong một đêm giông bão ba năm trước. Cái chết của anh đột ngột đến mức Lan không tin nổi vào tai mình khi nghe Minh báo tin. Đêm đó, cô đã khóc ròng rã, một nỗi đau đớn câm lặng cào xé tâm can mà cô không thể chia sẻ cùng ai, ngay cả với người chồng của mình.

Lan đưa tay vào túi áo bà ba, những ngón tay gầy gộc chạm vào chiếc khăn tay cũ thêu hình bông cúc dại màu vàng nhạt đã sờn rách. Cô rút chiếc khăn ra, áp sát vào mũi. Mùi vải mục của năm tháng xen lẫn mùi bùn đất ẩm ướt như một làn khói mỏng vây lấy tâm trí cô. Đây là kỷ vật duy nhất Vĩnh để lại cho cô, một lời tỏ tình câm lặng mà anh đã đánh bạo trao vào tay cô một tháng trước ngày cưới. Lúc đó cô đã từ chối, đã giấu nhẹm đi vì sợ hãi tính ghen tuông điên cuồng của Minh. Nhưng giờ đây, khi Vĩnh đã trở thành một vong hồn, chiếc khăn này lại là sợi dây liên kết duy nhất dẫn dụ anh về bên cô mỗi đêm.

Sự dằn vặt mơ hồ về việc phản bội chồng dần dần bị bóp nghẹt bởi thứ dục vọng âm dương đen tối. Cô biết mình đang làm một việc điên rồ, một tội lỗi tày trời đối với luân thường đạo lý. Nhưng làm sao cô có thể cưỡng lại được sự đê mê tê dại mà vong hồn Vĩnh mang lại? Cái lạnh buốt thấu xương của bóng ma bờ sông dừa nước không làm cô sợ hãi, trái lại, nó giống như một thứ thuốc phiện cực mạnh, mỗi ngày trôi qua cô lại càng thèm khát hơn. Cơ thể cô dường như đã quen với việc được mơn trớn bởi những ngón tay vô hình lạnh ngắt, quen với việc cự vật lạnh buốt như băng của Vĩnh cắm sâu vào tử cung cô, rút cạn sinh khí của cô để đổi lấy những khoảnh khắc thăng hoa tột đỉnh.

Lan cất chiếc khăn tay vào túi, ánh mắt cô hướng về phía gian nhà ngoài. Nơi góc tối tăm ẩm mốc, bàn thờ của Vĩnh nằm im lìm. Tấm kính trên di ảnh thờ nứt toác một đường dài chia khuôn mặt anh làm đôi, như một vết sẹo ma quái. Lan cảm thấy một sức hút vô hình từ bức ảnh đó. Đôi mắt đen sâu thẳm của Vĩnh trong ảnh dường như đang dõi theo từng cử động của cô, mời gọi và thúc giục.

Càng về chiều, không khí trong căn nhà càng trở nên ngột ngạt. Lan không thiết ăn uống, cổ họng cô khô cháy nhưng cô chỉ uống vài ngụm nước mưa lạnh để xoa dịu cơn khát. Cả cơ thể cô run rẩy bần bật khi nghĩ đến việc đêm nay bóng tối sẽ lại bao trùm và Vĩnh sẽ trở lại. Cô thèm khát cảm giác da thịt mình được tiếp xúc với thân thể ướt sũng bùn đất của hắn, thèm khát tiếng rên rỉ dâm đãng của chính mình vang lên trong căn buồng tối.

Khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng khúc sông dừa, căn nhà gỗ ba gian chìm vào sự u ám đáng sợ. Tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài bụi rậm, tiếng nước sông vỗ oàm oạp dưới gầm sàn gỗ càng làm tăng thêm sự tịch mịch. Lan biết đã đến lúc. Cô bước ra gian ngoài, thắp nén nhang tàn hướng về phía bàn thờ Vĩnh để chủ động dẫn dụ vong hồn trở lại trong đêm vắng. Cô quỳ sụp trước di ảnh thờ của Vĩnh, khói nhang màu xám đục bắt đầu cuộn tròn, bay lờ lững giữa khoảng không ẩm mốc.

"Vĩnh... anh Vĩnh... về với em..."

Lan thì thầm, giọng nói khản đặc chứa đựng sự khát khao điên dại. Cô lấy tay vẫy nhẹ làn khói nhang hướng về phía buồng ngủ của mình. Từng sợi khói mảnh dẻ len lỏi qua tấm rèm vải rách nát, dẫn đường cho tà khí sông nước xâm nhập.

Lan quay trở lại buồng, cởi bỏ hoàn toàn bộ quần áo bà ba trên người. Cô nằm ngửa trên chiếc chiếu nan ráp cạnh, hai chân dang rộng, phơi bày cơ thể trần trụi đầy những vết bầm tím ma quái trước khoảng không tối tăm. Âm hộ cô đã ướt đẫm dịch nhờn từ lúc nào, bướm nở rộng, khát khao được lấp đầy. Hai bàn tay cô tự vuốt ve đùi mình, miết từ đầu gối lên đến bẹn, cảm nhận chất dịch ấm nóng đang rịn ra ngày càng nhiều từ khe lồn sưng mọng.

Gió lạnh đột ngột rít lên qua khe vách gỗ. Ngọn đèn dầu đặt ở góc buồng chao đảo rồi phụt tắt, để lại căn phòng trong bóng tối đặc quánh. Nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột, lạnh buốt đến mức hơi thở của Lan ngưng tụ thành những làn sương trắng mờ. Mùi bùn sông tanh nồng cùng mùi nhang tàn nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô.

Lan nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết hắn đã đến.

Từ góc phòng tối tăm, một luồng khí lạnh buốt ngưng tụ lại thành một bóng người cao lớn. Vĩnh hiện hình từ luồng khí lạnh buốt, thô bạo ghì chặt Lan xuống sàn gỗ ẩm. Thân thể hắn ướt sũng nước sông lạnh ngắt, những vệt bùn đen loang lổ trên làn da trắng bệch cọ xát vào da thịt mềm mại của Lan. Hai bàn tay lạnh buốt của hắn bóp chặt lấy hai bầu ngực cô, móng tay sắc nhọn bấm sâu vào da thịt đến mức rỉ máu.

Lan không kêu đau, cô chỉ rên rỉ đầy kích thích, hai tay vòng qua ôm chặt lấy tấm lưng lạnh ngắt của bóng ma. Tấm lưng hắn trơn tuột, đầy bùn cát rát rạt cọ xát vào ngực cô. Lưỡi Vĩnh lạnh buốt như băng trượt dọc từ cổ cô xuống, liếm láp bầu ngực rồi cắn ngập vào một bên nhũ hoa. Lan ưỡn người lên đón nhận, lồn co thắt liên hồi, dâm dịch phun ra xối xả làm ướt đẫm cả mặt chiếu tre dưới mông cô.

Vĩnh không để Lan nằm ngửa. Hắn thô bạo lật úp người cô lại, bắt cô quỳ gối, chống hai tay xuống sàn gỗ ẩm ướt. Hắn nhấc hông cô lên cao, kéo hai đùi cô dang rộng ra phía sau. Ở tư thế cưỡi ngựa ngược này, Lan hoàn toàn bị khống chế, mặt cô áp sát xuống mặt sàn gỗ lạnh lẽo ngửi rõ mùi nấm mốc và bụi bặm, trong khi mông cô chổng ngược lên, phơi bày toàn bộ vùng kín sẫm màu đang ướt át.

Vĩnh quỳ phía sau, hai tay ghì chặt lấy hông cô, giữ chặt không cho cô di chuyển. Dương vật của hắn lúc này đã cương cứng, to lớn và lạnh ngắt như khúc gỗ chìm sâu dưới đáy sông lâu ngày. Hắn không hề dạo đầu, không hề dịu dàng vuốt ve mà thẳng tay đâm mạnh cự vật buốt giá ấy từ phía sau thẳng vào âm đạo đang mở rộng của Lan.

"Aaa... Vĩnh... buốt quá... đâm em đi..."

Lan hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm tột cùng. Dương vật của bóng ma găm sâu vào tận cùng tử cung cô, mang luồng tà khí buốt giá lan tỏa khắp khoang bụng. Khác với sự thô bạo của người trần, sự thô bạo của vong hồn mang lực hút vô hình, rút sạch từng chút sức lực trong cơ thể cô. Mỗi lần hắn đập hông mạnh mẽ, Lan cảm thấy linh hồn mình muốn thoát xác, bay lơ lửng giữa không trung.

Vĩnh điên cuồng thực hiện cuộc ái ân cuồng loạn ở tư thế cưỡi ngựa ngược để chiếm đoạt sinh khí khi Lan rên rỉ dâng hiến. Tiếng da thịt va chạm nhau chan chát vang lên liên hồi trong căn buồng tối. Tiếng nước nhóp nhép phát ra từ lồn cô mỗi lần dương vật lạnh lẽo rút ra thụt vào nghe rõ mồn một. Cự vật của Vĩnh cọ xát liên tục vào hai cánh môi bướm sưng mọng, kéo theo những dòng dâm dịch nóng hổi chảy dài xuống đùi Lan.

Sự lạnh buốt từ cơ thể Vĩnh truyền qua làn da của Lan, khiến từng lỗ chân lông của cô dựng đứng lên. Mỗi nhịp đập hông của vong hồn đều mang theo một luồng khí âm hàn chạy thẳng vào tử cung, lan tỏa khắp các cơ quan nội tạng. Nhịp thở của Lan trở nên dồn dập, đứt quãng, mỗi hơi hít vào đều mang theo mùi bùn đất ẩm ướt và mùi nước sông nồng nặc phát ra từ miệng Vĩnh. Cô cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt trong âm đạo của mình đang co thắt dữ dội, ôm chặt lấy cự vật to lớn, lạnh lẽo đang không ngừng thụt rửa bên trong.

Nhiệt độ trong căn phòng dường như đã xuống tới mức đóng băng. Da thịt Lan nổi đầy da gà, nhưng bên trong vùng kín của cô lại đang nóng bừng lên vì sự cọ xát điên cuồng. Sự tương phản cực hạn giữa cái lạnh buốt của vong hồn và sự nóng bỏng của dục vọng khiến Lan như phát điên. Cô đưa hai bàn tay gầy gộc cào cấu mạnh xuống sàn gỗ, móng tay bật máu găm chặt vào những kẽ hở giữa các tấm ván. Tiếng rên rỉ của cô không còn là những tiếng kêu nhỏ nhẹ nữa mà đã trở thành những tiếng gầm gừ đầy thỏa mãn của một con thú hoang đang được lấp đầy bởi con mồi.

Sau một lúc giã liên hồi từ phía sau, Vĩnh thô bạo lật nghiêng người Lan ra sàn gỗ. Hắn nhấc một chân cô lên đặt trên bả vai lạnh ngắt của mình, ép cô vào tư thế nằm nghiêng nâng chân để góc đâm nghiêng chéo cọ xát trực tiếp vào hạt trân châu nhạy cảm của Lan. Lồn cô sưng múp, nuốt trọn cự vật lạnh buốt của vong hồn. Vĩnh cúi xuống, ghì chặt miệng mình vào môi Lan, truyền luồng khí buốt giá trực tiếp vào cổ họng cô. Đầu óc Lan quay cuồng, cô không còn cảm giác về thời gian hay không gian, chỉ biết quằn quại dưới thân xác lạnh ngắt của bóng ma, đón nhận từng cú thúc sâu hoắm làm rung chuyển cả cơ thể.

Vĩnh nhấp hông nhanh hơn, những cú thúc mạnh mẽ dồn dập dội thẳng vào sâu bên trong âm đạo cô. Tà khí từ người hắn truyền qua dương vật, hút lấy sinh khí của Lan khiến gương mặt cô càng lúc càng nhợt nhạt, mắt trợn ngược lên chỉ còn lòng trắng. Cả cơ thể cô run rẩy bần bật dưới sức nặng của bóng ma.

Dịch thủy và tinh dịch lạnh lẽo hòa lẫn tràn ra sàn nhà khi Lan đạt cực khoái trong sự kiệt quệ hoàn toàn, cơ thể co giật liên hồi dưới bóng ma. Dòng nước dâm nóng hổi của cô phun ra xối xả, hòa cùng luồng tinh dịch đặc sệt, lạnh buốt của Vĩnh xịt thẳng vào sâu trong tử cung. Sự giao thoa giữa nóng và lạnh cực hạn khiến toàn thân Lan giật mạnh mấy cái rồi đổ ụp xuống sàn gỗ, ngất lịm đi. Hơi thở của cô yếu ớt đến mức gần như tắt lịm.

Bóng ma của Vĩnh từ từ ngưng động động tác. Hắn rút cự vật ra khỏi cơ thể cô, dịch thủy hòa lẫn tinh dịch lạnh ngắt từ lồn Lan rỉ ra, chảy thành một vũng nhỏ trên sàn nhà gỗ ẩm ướt. Hắn đứng im nhìn thân xác tàn tạ của người phụ nữ dưới chân mình, rồi từ từ tan biến vào màn đêm đặc quánh.

Căn phòng trở lại sự im lìm đáng sợ. Chỉ có tiếng thở thoi thóp của Lan vang lên yếu ớt.

Uỳnh!

Một tiếng động cực lớn vang lên từ phía ngõ ngoài xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm vắng.

Tiếng phanh xe tải nặng nề, rin rít chói tai đột ngột vang lên ngoài ngõ, theo sau là tiếng bước chân thô bạo gõ dồn dập trên lối đi dẫn vào nhà của Minh.