Lan giật nảy mình lùi lại, gót chân trần vấp phải cạnh sắc của chiếc hòm thiếc cũ dưới gầm giường tạo nên một tiếng cạch khô khốc. Đôi mắt cô trố ra, đồng tử co rút lại đầy kinh hoàng khi nhìn đường nứt sắc lẹm vừa xuất hiện trên di ảnh thờ của Vĩnh. Vết nứt chạy dọc từ khóe mắt trái của bức ảnh, chém thẳng qua sống mũi rồi kéo dài xuống tận cằm, chia gương mặt người đàn ông đã khuất làm hai nửa méo mó, lệch hẳn đi. Cái nứt toác đột ngột ấy bóp méo nụ cười hiền lành, cam chịu ngày cũ thành một cái ngoác miệng kỳ dị, u uất và đầy oán hận.

Lồng ngực Lan phập phồng dữ dội dưới lớp áo bà ba mỏng mảnh màu mỡ gà. Mồ hôi lạnh rịn ra, ẩm ướt và trơn trượt dọc theo lòng bàn tay cô đang siết chặt chiếc khăn tay cũ thêu hình bông hoa cúc dại màu vàng nhạt. Chiếc khăn vốn nằm sâu dưới đáy hòm giờ đây như đang tỏa ra một luồng khí lạnh buốt, thấu vào từng thớ thịt trong lòng bàn tay cô. Sự sợ hãi tột cùng dâng lên trong tâm trí Lan, biến thành một cơn run rẩy chạy khắp cơ thể. Nhưng ngay sau đó, một phản ứng sinh lý vô cùng bất thường và tội lỗi thình lình trỗi dậy. Từ đốt sống cụt ở thắt lưng, một luồng điện nóng hổi, tê dại bắt đầu lan tỏa, bò dọc xuống đùi trong rồi tụ lại ngay tại khe lồn của cô. Nơi nhạy cảm ấy lập tức co thắt dữ dội, tiết ra một dòng nước nhờn ấm nóng làm ẩm ướt cả lớp quần trong bằng vải satin. Cô đứng trân trối, hai chân khẽ khép chặt lại để che giấu sự kích thích ma mị đang cuộn trào trong huyết quản.

Từ kẽ nứt sắc lẹm trên tấm kính di ảnh, một thứ chất lỏng sẫm màu, đùng đục bắt đầu rỉ ra. Nó chảy dài xuống như một dòng lệ máu của người chết, mang theo mùi bùn sông lạnh ngắt, tanh nồng vị rong rêu thối rữa và nước đọng lâu ngày. Mùi hương tà mị ấy xộc thẳng vào mũi Lan, làm cô nghẹt thở nhưng đồng thời cũng khơi gợi lại những ký ức nhục dục âm u của đêm hôm trước. 

Lan đưa ngón tay run rẩy chạm vào vết nứt trên mặt kính, ngay chỗ dòng nước đục ngầu đang rỉ ra. Đầu ngón tay cô vừa chạm vào đã cảm nhận được cái buốt giá như kim châm. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Vĩnh của những ngày xưa cũ. Người đàn ông đó, khi còn sống, luôn đứng nhìn cô từ xa bên rặng dừa nước. Ánh mắt anh lúc nào cũng đượm buồn, cất giấu một thứ tình cảm câm lặng, khao khát nhưng chưa bao giờ dám bước qua ranh giới vì anh là bạn thân của Minh. Mỗi lần Minh say xỉn, cộc cằn quát tháo Lan, Vĩnh chỉ biết đứng ngoài sân, bàn tay siết chặt nắm đấm đến mức bật máu nhưng không thể can thiệp. Giờ đây, khi tấm kính vỡ đôi, ranh giới ấy dường như đã sụp đổ hoàn toàn. Tấm di ảnh nứt toác như hé mở một lối đi từ thế giới âm ty lạnh lẽo, lôi tuột những bí mật ẩm ướt, tăm tối nhất của hai người lên mặt đất.

Tâm trí Lan rơi vào một cuộc chiến giằng co khốc liệt giữa đạo nghĩa và dục vọng thể xác. Cô là vợ của Minh. Minh dù thô bạo, cộc cằn, luôn coi cô như một món đồ chơi để giải tỏa mỗi khi đi những chuyến xe đường dài trở về, nhưng anh vẫn là chỗ dựa danh chính ngôn thuận duy nhất của cô ở căn nhà dột nát bên bến sông này. Bổn phận làm vợ đòi hỏi cô phải giữ lòng chung thủy, phải thờ cúng vong hồn bạn của chồng một cách tôn nghiêm. Nhưng sự lạnh nhạt của Minh, những chuyến đi biền biệt kéo dài cả tháng trời đã để lại trong cô một khoảng trống mênh mông, héo úa. Thể xác cô đã quá lâu không được vuốt ve, không được thỏa mãn. Để rồi đêm qua, chính vong hồn của Vĩnh đã len lỏi vào giấc ngủ của cô, dùng những ngón tay ma mị, buốt giá để đánh thức thứ bản năng nhục dục hoang dại và đồi trụy nhất mà cô hằng che giấu. 

Lan siết chặt chiếc khăn thêu vào giữa khe ngực, răng cắn chặt môi dưới đến rớm máu để ngăn mình không bật ra tiếng khóc. Cô biết mình đang bước qua ranh giới đạo đức tối thiểu của một con người, tự dâng hiến bản thân cho một thực thể tà ác của cõi âm. Nỗi sợ hãi sự trừng phạt tâm linh bóp nghẹt cuống họng cô, khiến cô cảm thấy nghẹt thở trước sự phán xét vô hình của tổ tiên. Thế nhưng, cái ấm nóng rạo rực nơi lồn lại không ngừng co giật, đòi hỏi được lấp đầy bởi hơi lạnh ma quái mà chỉ vong hồn của Vĩnh mới có thể mang lại. Nước dâm ẩm ướt đã thấm đẫm kẽ mông, chảy tràn xuống đùi trong thành những vệt dính dớp đầy khiêu khích.

Bên ngoài cửa sông, tiếng gió hú vang lên rợn người, báo hiệu một cơn bão dữ dội đang tràn vào bờ. Những thân dừa nước bị gió quật đập chan chát vào vách gỗ thưa của căn nhà, tạo ra những âm thanh liên hồi như có ai đó đang giận dữ muốn phá cửa xông vào. Dưới sàn nhà, tiếng sóng vỗ sầm sập vào những cây cột kê đá làm cả căn nhà gỗ mỏng manh rung chuyển. Trong không gian bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài bởi mưa bão, Lan cảm thấy mọi sợi dây liên kết với xã hội loài người đều đã bị cắt đứt. Chỉ còn cô, căn nhà gỗ, và bóng ma của người đàn ông đã khuất.

Lan run rẩy cầm bao diêm quẹt một que. Ngọn lửa bùng lên le lói, soi rõ khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu nhưng đôi mắt lại long lanh vẻ thèm khát của cô. Cô thắp ba nén hương, cắm vội vào chiếc lư hương đầy tàn tro lạnh ngắt, rồi quỳ rạp xuống nền đất ẩm ướt trước bàn thờ, lẩm bẩm vái khấn bằng giọng run rẩy:

"Anh Vĩnh... nếu anh linh thiêng... xin anh che chở cho em đêm nay... Em sợ lắm... anh Vĩnh..."

Lời van vái vừa dứt, cô đã cảm thấy một luồng gió lạnh buốt từ đâu thổi thốc qua khe vách gỗ thưa. Luồng gió lạnh đến mức làm ngọn lửa dầu trên bàn thờ chao đảo rồi phụt tắt, khiến ba đốm lửa đỏ trên đầu nén hương bùng sáng lên một sắc đỏ ma quái, rực rỡ như những con mắt quỷ trong đêm tối. Khói hương không bay thẳng lên trên mà uốn lượn uốn éo thành từng vòng, bị gió bão thổi rạt từ khe vách vào thẳng gian buồng tối tăm của Lan như một sợi dây vô hình dẫn đường cho tà khí. 

Lan lùi dần từng bước về phía phòng ngủ, đôi bàn chân trần cảm nhận rõ cái lạnh buốt và sự ẩm ướt của mặt sàn gỗ bám đầy hơi nước. Mỗi bước đi cô đều cảm thấy như có một ánh mắt vô hình, sâu hoắm đang dán chặt vào tấm lưng mình, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của bờ vai, của vòng hông đang khẽ dao động. Bước vào trong buồng, cô khép hờ cánh cửa gỗ đã mục nát rồi đưa tay cởi bỏ chiếc áo bà ba màu mỡ gà đã đẫm nước mưa và mồ hôi nóng hổi của mình. 

Chiếc áo satin mỏng rơi tuột xuống góc chiếu nan ráp cạnh, để lại một tiếng sột soạt nhỏ nhoi giữa tiếng gầm rú của bão bùng ngoài kia. Lan đứng trần trụi hoàn toàn trong bóng tối mịt mùng của căn buồng chật hẹp. Thỉnh thoảng, những tia chớp lóe lên từ kẽ hở vách ngăn, soi rõ đôi gò bồng đảo căng tròn của người đàn bà tuổi hai mươi tư. Hai đầu vú cô đã săn cứng lại, thâm đen vì lạnh và vì sự hưng phấn tột độ. Lan đưa bàn tay run rẩy của mình xuống dưới, luồn qua khe đùi non mềm mại rồi khẽ vuốt ve nhẹ lên mép âm đạo. Nơi đó đã mở rộng, cánh môi bướm đỏ hồng sưng mọng đang ngập ngụa nước dâm dính dớp. Cô tự hỏi bản thân tại sao lại trở nên đồi trụy và nhục nhã như thế này? Cô đang đứng đây, khỏa thân trong đêm tối, đợi chờ một bóng ma hiện hình để dày vò thể xác mình bằng hơi lạnh của cõi chết. Ý nghĩ tội lỗi đó làm toàn thân cô run lên cầm cập vì sợ hãi, nhưng cũng chính sự cấm kỵ ấy lại khiến âm hộ cô co thắt kịch liệt hơn, không ngừng tiết ra những dòng nước dâm ấm nóng, chảy dài xuống mông và đùi non. Cơ thể cô đã hoàn toàn đầu hàng trước dục vọng tà mị đang bao trùm.

Thình lình, một luồng khí buốt giá rợn người tràn ngập căn phòng, dập tắt mọi hơi ấm ít ỏi còn sót lại. Không khí trong buồng trở nên đặc quánh, nồng nặc mùi nước sông ngâm lâu ngày, tanh nồng vị bùn đất bờ sông và rong rêu thối rữa dưới đáy sâu. 

Từ góc buồng tối tăm nhất, nơi ánh sáng của những tia sét không thể chạm tới, bóng đen dần ngưng tụ thành một cơ thể đàn ông trần trụi, cao lớn. Vĩnh đã hiện hình. Thân thể anh trắng bệch, căng bóng nhưng lạnh lẽo như một khối băng đá dưới lòng sông. Trên làn da nhợt nhạt của anh bám đầy những vệt cát mịn lạo rạo và những sợi rong rêu sông nước ướt sũng. Đôi mắt anh sâu hoắm, lòng đen tối sẫm, lạnh lùng nhìn cô không chớp mắt. Dương vật của anh cứng đờ, đen sẫm và to lớn bất thường, chĩa thẳng về phía cô đầy thèm khát thô bạo. Đầu khấc của dương vật ma quái rỉ ra những giọt dịch dâm lạnh ngắt như nước đá, bốc lên một làn sương mờ ảo trong đêm tối.

Vĩnh không nói một lời nào, cả cơ thể lạnh toát của hắn lao tới, đè nghiến Lan xuống chiếc chiếu nan ráp cạnh.

"Ưm..."

Lan rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng khi tấm lưng trần của cô bị ghì chặt xuống mặt chiếu, trong khi lồng ngực cô bị áp chặt vào khuôn ngực lạnh buốt, dính đầy cát bùn của Vĩnh. Hơi lạnh thấu xương từ da thịt anh chạm vào hai bầu ngực trần của Lan làm cô run bắn lên, các đầu vú co rút lại đau đớn. Nhưng cô không hề đẩy anh ra. Ngược lại, hai tay cô vòng qua, ôm ghì lấy bờ vai rộng ướt sũng của vong hồn, móng tay cào mạnh vào làn da trắng bệch lạnh ngắt của anh. Nước sông lạnh lẽo từ tóc và người anh chảy tràn trên khắp cơ thể cô, hòa lẫn với mồ hôi nóng hổi của Lan tạo thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa, trơn trượt phủ khắp hai làn da đối lập nhiệt độ.

Vĩnh cúi đầu xuống, đôi môi thâm tím và lạnh buốt của hắn ngậm lấy đầu vú cô, mút mạnh như muốn nuốt trọn bầu ngực vào miệng. Lan ưỡn cong người lên, cảm giác buốt giá truyền thẳng từ ngực chạy dọc xuống tận tử cung. Bàn tay to lớn, thô ráp bám đầy cát mịn của Vĩnh luồn xuống dưới hông Lan. Hắn thọc sâu hai ngón tay lạnh ngắt vào lồn cô mà không hề có sự báo trước.

"A..." Lan nấc lên một tiếng dài, hai đùi cô tự động giang rộng ra hết cỡ dưới sự xâm hại lạnh lẽo ấy. Ngón tay của vong hồn ngoáy mạnh bên trong âm đạo ướt át của Lan, chà xát thô bạo lên hạt trân châu nhạy cảm đang sưng tấy. Tiếng nước nhóp nhép, lép nhép từ lồn cô hòa cùng tiếng nước sông lạnh lẽo vang vọng rõ mồn một trong không gian tối tăm của căn buồng, lấn át cả tiếng bão rít bên ngoài vách gỗ.

Vĩnh dùng hai bàn tay lạnh giá bóp chặt lấy hai đùi Lan, tách rộng ra hai bên, phơi bày toàn bộ cửa lồn đỏ hồng đang ngập ngụa nước nhờn kích thích trước mặt hắn. Hắn nắm chặt lấy hông cô, nhấc nhẹ lên rồi ấn mạnh quy đầu dương vật to lớn, buốt giá vào âm đạo cô.

"A! Đau... buốt quá... anh Vĩnh!"

Lan thét lên một tiếng đau đớn, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. Cơn đau xé cùng sự lạnh buốt đột ngột ập vào tận sâu trong tử cung khiến cơ thể cô ưỡn cong lên như một cánh cung. Dương vật ma quái cứng ngắc như một khúc gỗ ngâm nước, không có chút hơi ấm của người sống, đâm lút vào tận cùng lồn cô. Sự xâm nhập thô bạo và cuồng nhiệt bắt đầu khi Vĩnh dập mạnh hông liên hồi. Tiếng nước dâm nhóp nhép vang lên liên tục. Mỗi lần dương vật của hắn thọc sâu vào chạm đến điểm gồ sâu bên trong cổ tử cung, cả người Lan lại giật nảy lên, các thớ cơ âm đạo co thắt chặt lấy vật thể lạnh lẽo như muốn nuốt trọn lấy cái cu khổng lồ ấy.

Khoái cảm nhục dục cực hạn vượt qua nỗi sợ hãi tâm linh, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của người đàn bà cô đơn. Lan buông xuôi hoàn toàn, hai chân quắp chặt lấy hông Vĩnh để đón nhận những cú thúc điên cuồng, không thương tiếc của bóng ma. Cô cảm nhận được từng thớ thịt bên trong lồn mình đang bị dương vật khổng lồ của Vĩnh cọ xát đến nóng bừng, dù bản thân cái dương vật ấy lạnh lẽo như một thanh băng. Sự đối lập nhiệt độ cực đoan này mang lại cho cô một sự đê mê tột cùng, một cảm giác được lấp đầy mà Minh chưa từng mang lại cho cô trong những đêm ân ái chớp nhoáng đầy bạo lực.

Vĩnh đột ngột lật người Lan lại, bắt cô quỳ sấp trên chiếu trong tư thế từ phía sau. Hai tay hắn ghì chặt lấy eo cô, kéo mông cô cong lên thật cao. Từ phía sau, Lan cảm nhận rõ sự thèm khát điên cuồng của vong hồn khi hắn tì sát dương vật đen sẫm sát mép lồn ướt đẫm của cô. Hắn thọc mạnh cu vào lồn cô từ góc độ này, khiến dương vật cọ xát liên tục vào hạt trân châu nhạy cảm phía trước. Lan rên rỉ khản giọng, đầu lắc lư dữ dội, tóc tai bết vào mặt mũi đầy mồ hôi và nước sông. 

"Vĩnh... anh Vĩnh... mạnh nữa đi... đâm em đi... đâm nát lồn em đi..."

Lời van xin tội lỗi bật ra khỏi đôi môi mỏng của cô. Vĩnh càng đập hông dữ dội hơn, mỗi nhịp đâm buốt giá như rút cạn sinh khí trong người cô, nhưng lại đẩy cô vào một cơn đê mê cực hạn. Cả căn phòng ngập tràn tà khí lạnh lẽo, âm đạo của Lan liên tục co thắt chặt lấy cự vật của hắn.

Vĩnh kéo Lan nằm ngửa ra, hắn nhấc bổng hai chân cô lên đặt lên hai vai mình, rồi thúc mạnh dương vật vào sâu trong âm đạo ở tư thế vắt chân đầy khiêu khích. Góc độ này khiến dương vật của hắn thọc thẳng vào tử cung Lan mà không gặp bất kỳ cản trở nào. Lan nắm chặt lấy mép chiếu nan, hai tay cào cấu xuống sàn gỗ ẩm ướt. Mỗi cú thúc của Vĩnh mạnh đến mức làm toàn thân cô trượt dài trên chiếu. Cánh môi bướm bị dương vật căng to chà xát liên tục đến mức sưng mọng, đỏ hồng, nước dâm chảy ròng ròng xuống mông cô, hòa với vệt cát bùn lạo rạo dưới lưng. Lan khóc nấc lên trong khoái cảm điên cuồng, lồn cô co bóp điên dại, cố hút lấy cái cu lạnh ngắt của vong hồn. Cô cảm thấy sinh khí trong cơ thể mình đang bị rút cạn theo từng nhịp nhấp nhô của hắn, nhưng sự trống trải bao năm qua cuối cùng cũng được lấp đầy bởi một dục vọng nguyên thủy nhất.

Vĩnh đè chặt cô xuống chiếu, thực hiện những cú đập hông mạnh mẽ nhất. Dịch thủy nóng hổi của Lan phun ra xối xả bên trong để đón nhận luồng tinh dịch lạnh ngắt như nước đá của bóng ma rót đầy vào bên trong lồn cô. Lan giật giật liên hồi rồi ngã gục xuống chiếu, hơi thở dồn dập, cơ thể rã rời hoàn toàn.

Trong ánh sáng mờ ảo của bình minh đang lên sau đêm bão, căn phòng im lìm trở lại. Lan mệt mỏi mở mắt, cả người ê ẩm, rã rời. Cô quay đầu định gượng dậy, nhưng rồi bàng hoàng cứng đờ người khi nhìn sang bên cạnh. 

Trên vách ván gỗ ngay sát đầu giường cô, những dấu tay bầm đen, ẩm ướt và lạnh ngắt in sâu hoắm vào thớ gỗ, như thể có ai đó đã bấu chặt vào đó để nhìn cô suốt đêm dài.