Đôi mắt Toàn dán chặt vào ô màn hình giám sát số bốn ở góc trên bên trái, đầu ngón tay gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn gỗ ép đã bong tróc từng mảng lớn. Trên màn hình CRT cũ kỹ đang rung lên những đường sọc ngang liên tục, bóng dáng Linh hiện ra dưới chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào màu hồng nhạt. Cô đang cúi đầu, đôi tay thoăn thoắt đẩy những miếng da giày màu đen bóng dưới chân vịt của máy may công nghiệp. Từ góc độ của chiếc camera bán cầu lắp sát trần bê tông loang lổ vết ố, Toàn chỉ nhìn thấy cái gáy trắng ngần nổi bật trên nền tóc đen búi vội, cùng bờ vai mảnh dẻ ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi trắng đồng phục tổ trưởng. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm máu trong người anh rần rật chạy.

Toàn rê con chuột quang đã mòn nhẵn lớp sơn bóng, nhấn đúp vào khung hình số bốn để phóng to toàn màn hình. Hình ảnh vỡ hạt và nhòe đi vì lớp bụi xưởng bám bên ngoài kính bảo vệ lâu ngày chưa lau, nhưng Toàn vẫn nhìn rõ phần cổ áo sơ mi mở cúc của Linh. Mỗi lần cô rướn người lấy thêm những cuộn chỉ hoặc đế giày bán thành phẩm từ khay hàng phía trước, vạt áo sơ mi mỏng lại trễ xuống, lộ ra một khoảng da thịt trắng muốt kéo dài từ xương quai xanh đến rãnh ngực sâu thẳm. Anh nuốt khan một cái, yết hầu trượt lên trượt xuống dưới cổ họng khô khốc. 

Trong phòng điều hành kỹ thuật, hơi lạnh từ chiếc máy điều hòa Reetech cũ kỹ lắp ở góc thổi thẳng vào gáy Toàn, mang theo mùi ẩm mốc của những tấm lọc bụi lâu năm không được vệ sinh. Căn phòng này nằm biệt lập trên tầng lửng của nhà xưởng Tỷ Xuân, được ngăn cách với không gian sản xuất ầm ĩ bên dưới bằng tấm kính cường lực hai lớp dày cộp. Ngồi trong này, anh chỉ nghe thấy tiếng o o đều đều của hệ thống máy chủ lưu trữ dữ liệu và tiếng gió rít qua khe cửa nhôm kính. Sự biệt lập này ban đầu làm anh chán ghét, nhưng dần dần, Toàn nhận ra nó mang lại cho anh một thứ đặc quyền tối thượng: quyền lực của một kẻ đứng trong bóng tối để quan sát tất cả.

Toàn ngả người ra chiếc ghế xoay bọc da đã rách nát nhiều chỗ để lộ cả lớp mút xốp màu vàng úa. Anh gác hai chân lên mép bàn, mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Anh biết rõ giờ giấc sinh hoạt của từng tổ may, biết góc nào là điểm mù của hệ thống giám sát, và quan trọng nhất, anh biết cách điều khiển các thiết bị này phục vụ cho những khao khát thầm kín của mình. Linh mới hai mươi tuổi, cái tuổi thanh xuân mơn mởn phơi phới nổi bật hoàn toàn giữa hàng ngàn công nhân luống tuổi, da dẻ sạm đen vì sương gió và bụi vải ở xưởng. Từ ngày cô được cất nhắc lên làm tổ trưởng chuyền may số ba, Toàn đã dành phần lớn thời gian trực ca chiều chỉ để quan sát cô qua màn hình.

Mỗi cử động nhỏ của Linh đều được Toàn thu vào tầm mắt và phân tích một cách tỉ mỉ. Anh chú ý đến cách cô thỉnh thoảng dùng mu bàn tay gạt đi những giọt mồ hôi rịn ra trên trán, cách cô cắn nhẹ bờ môi mỏng khi gặp phải một đường may lỗi, hay cái lắc đầu nhè nhẹ làm chiếc kẹp tóc hoa anh đào đung đưa. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy qua ống kính camera trở nên phóng đại, kích thích trí tưởng tượng của Toàn bay xa. Anh tự hỏi làn da trắng ngần dưới lớp áo sơ mi kia khi chạm vào sẽ có cảm giác thế nào, liệu nó có mịn màng và ấm nóng như những gì anh vẫn hằng đêm mơ tưởng? 

Sự thèm khát tích tụ suốt cả tuần qua bấy lâu nay bỗng chốc bùng lên như một ngọn lửa nhỏ được châm thêm dầu. Toàn không muốn chỉ dừng lại ở việc nhìn ngắm cô qua những pixel ảnh mờ nhạt trên màn hình nữa. Anh muốn chạm vào cô, muốn ngửi thấy mùi da thịt của cô ở khoảng cách gần nhất có thể. Anh muốn bước ra khỏi bóng tối của phòng điều hành kỹ thuật để trực tiếp đối mặt với thứ ánh sáng rực rỡ và nóng bỏng đang phát ra từ cô gái trẻ kia.

Toàn đặt chân xuống đất, với lấy hộp dụng cụ bằng nhựa đen đặt dưới gầm bàn. Anh mở nắp hộp, tiếng khóa cài bằng sắt kêu cạch một tiếng khô khốc. Bên trong là mớ đồ nghề quen thuộc: những cuộn băng keo cách điện màu đen bốc mùi nhựa, một chiếc kìm bấm mạng cán đỏ, vài đoạn cáp đồng trục màu xám cuộn tròn như những con rắn nhỏ, và chiếc màn hình kiểm thử cầm tay kích thước bằng bàn tay có cổng kết nối trực tiếp. Toàn cầm chiếc tua-vít cán nhựa màu vàng lên, xoay xoay nó trong lòng bàn tay đầy những vết chai sạn. Ánh mắt anh dừng lại ở mu bàn tay phải, nơi có một vết sẹo nhỏ kéo dài – vết tích của lần anh bị cạnh sắt của khung camera cứa vào khi đang leo trần cáp một năm trước. Vết sẹo hơi ngứa khi anh siết chặt tay, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm nhưng cũng đầy kích thích của công việc này.

Anh cẩn thận đút chiếc điện thoại Casio cũ kỹ vào túi áo ngực, kéo khóa kéo lại thật chặt để tránh bị rơi khi leo trèo. Nhịp tim Toàn bắt đầu đập nhanh hơn, từng tiếng thịch thịch dồn dập vang lên trong lồng ngực. Khoảng cách giữa việc quan sát một người đàn bà từ xa và việc đứng sát bên cạnh họ để nghe rõ từng nhịp thở luôn mang lại cho anh một cảm giác kích thích tột độ. Anh đứng trước tấm kính cường lực, nhìn xuống toàn cảnh xưởng may bên dưới. Hàng trăm con người đang còng lưng làm việc dưới ánh đèn huỳnh quang sáng rực, hoàn toàn không biết rằng mọi hành động của họ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh. Và trong số đó, chỉ có một mục tiêu duy nhất khiến anh bận lòng.

Toàn di chuyển ngón tay trên bàn trộn tín hiệu trung tâm, khẽ gạt nhẹ núm xoay điều khiển của camera số bốn. Trên màn hình hiển thị, ống kính camera lập tức bẻ lệch trục quay về phía bên phải một góc khoảng mười lăm độ. Góc bàn thao tác của Linh ngay lập tức bị đẩy ra rìa ngoài của khung hình, trở nên mờ ảo và mất nét do tiêu cự bị thay đổi đột ngột. Một nụ cười kín đáo xuất hiện trên khóe môi Toàn. Đây chính là cái cớ hoàn hảo. Anh cần một lý do chính đáng để bước xuống cái lò lửa hầm hập phía dưới, đứng sát bên cô mà không ai có thể nghi ngờ.

Toàn xách hộp dụng cụ, đẩy cánh cửa kính của phòng điều hành kỹ thuật bước ra ngoài.

Luồng không khí nóng đặc quánh, nồng nặc mùi keo dán giày và tiếng ầm ĩ của hàng ngàn chiếc máy may công nghiệp lập tức ập vào mặt anh như một cái tát mạnh. Tiếng rập rình của kim may đâm xuống vải, tiếng xích sắt của băng chuyền, tiếng quát tháo của các tổ trưởng tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp bám lấy màng nhĩ. Toàn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị hanh khô của bụi bông vải luồn qua cuống họng, rồi nhanh chóng bước xuống những bậc thang sắt rỉ sét dẫn thẳng vào lòng xưởng may Tỷ Xuân.

Anh lách qua dãy bàn cắt lớn, nơi những sấp da giày thô được xếp cao ngất ngưởng. Một gã công nhân đang gồng mình đẩy chiếc xe hàng chất đầy bán thành phẩm va mạnh vào bả vai Toàn. Gã kia loạng choạng suýt ngã, miệng rống lên một câu chửi thề tục tĩu lọt thỏm giữa tiếng xưởng ầm ĩ. Toàn không thèm ngoảnh lại, đôi mắt anh đã găm chặt vào chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào màu hồng đang đung đưa theo nhịp cúi đầu của Linh ở tít đầu chuyền may số ba. Mỗi bước chân anh tiến lại gần cô là một lần nhịp tim anh tăng tốc. Cái nóng của xưởng may như càng làm tăng thêm sự rạo rực trong huyết quản của anh.

Xưởng may Tỷ Xuân vào giờ cao điểm chiều muộn hoạt động như một cỗ máy khổng lồ đang chạy hết công suất trước giờ giao ca. Những sợi dây cáp mạng xám xịt chạy dọc theo các cột thép cột nhà xưởng bám đầy một lớp bụi bông trắng xóa. Toàn đi qua các chuyền, bước đi của anh dứt khoát nhưng đầu óc lại đang tưởng tượng ra cảm giác khi bàn tay mình chạm vào bờ vai của cô gái trẻ kia. Anh nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán của các nữ công nhân, nhưng không ai trong số họ có được vẻ non tơ, mơn mởn như Linh.

Toàn đặt hộp dụng cụ bằng nhựa đen xuống cạnh chân bàn máy may của Linh. Tiếng xích sắt của hộp dụng cụ va chạm với nền bê tông tạo ra âm thanh cộc lốc, khô khốc. Linh giật mình quay lại, đôi mắt tròn đen láy khẽ nheo lại dưới ánh đèn LED sáng rực của chuyền may để nhìn rõ người vừa tới. Khi nhận ra Toàn, gương mặt cô giãn ra, nhưng chân mày vẫn hơi nhíu lại đầy vẻ trách móc. Chiếc thẻ nhân viên màu cam đeo trước ngực cô đung đưa theo nhịp thở gấp gáp, đập nhẹ vào nốt ruồi son nhỏ nằm ngay xương quai xanh bên trái lộ ra sau vạt áo sơ mi trắng mở cúc.

"Camera số bốn góc này lại lệch rồi à?" Linh hỏi lớn, phải hét lên sát tai Toàn để át đi tiếng máy may bên cạnh. Giọng cô có phần khàn khàn vì hít phải bụi vải lâu ngày nhưng vẫn giữ được độ thanh mảnh, trẻ trung của một cô gái hai mươi. Cô vừa nói vừa chỉ tay lên trần nhà bê tông loang lổ vết ố. "Sáng giờ lão trưởng ca cứ cằn nhằn tao suốt, bảo sao góc camera này không giám sát được tiến độ của tổ ba. Mày làm ăn kiểu gì thế hả Toàn?"

Toàn không trả lời ngay. Anh đứng thẳng người, ngước nhìn lên mắt camera dạng bán cầu áp sát vào dầm bê tông phía trên chuyền may. Anh nhìn Linh, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy ẩn ý. Mùi hương nhẹ nhàng từ cơ thể cô, pha lẫn chút mùi vải mới, phả vào mũi anh giữa không gian ngột ngạt này.

"Lỗi góc quét thôi," Toàn nói sát tai Linh, hơi thở của anh phả nhẹ vào những lọn tóc tơ của cô. "Nó không lấy nét được phần cuối chuyền của em. Để anh lên chỉnh lại. Mà em cũng khéo lo quá, camera lệch tí thì em càng dễ thở chứ sao, đỡ bị lão giám sát soi mói từng tí một."

Linh lườm anh một cái sắc lẹm, nhưng khóe môi cô lại khẽ cong lên đầy tinh nghịch. Cô quay lại phía bàn máy, giả vờ sắp xếp lại mấy xấp da giày bán thành phẩm vừa được chuyển đến để che giấu sự bối rối nhẹ. Toàn nhìn theo động tác của cô, mắt dừng lại ở vòng ba tròn trịa được bao bọc trong chiếc quần tây đen ôm sát.

Toàn mở chiếc thang nhôm chữ A, đặt chân thang vững vàng trên nền bê tông rồi bắt đầu trèo lên. Khi đôi chân anh rời khỏi mặt đất, đứng ở độ cao ngang tầm đầu của các công nhân đang ngồi làm việc, thế giới bên dưới bỗng chốc thu nhỏ lại. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy toàn bộ bờ vai gầy và khoảng lưng ong của Linh. Dưới ánh đèn LED rọi thẳng từ trên trần, phần gáy trắng ngần của cô lộ ra dưới búi tóc đen được giữ bằng chiếc kẹp càng cua hoa anh đào. Chiếc áo sơ mi công sở màu trắng của Linh hơi mỏng, và khi cô rướn người về phía trước để kiểm tra đường chỉ trên chiếc giày của một công nhân phía dưới, vạt áo căng ra, để lộ đường viền áo ngực màu ren tối phía trong.

Toàn đứng yên trên bậc thang thứ tư, tay cầm chiếc tua-vít nhưng mắt lại dán chặt vào khoảng hở nơi cổ áo của Linh. Một luồng xúc cảm nóng bỏng chạy dọc sống lưng anh. Anh có thể thấy rõ nốt ruồi son trên xương quai xanh của cô phập phồng theo từng nhịp thở. Người đàn bà này, ngay giữa nhà xưởng ồn ào và đầy bụi bặm, lại mang một vẻ khêu gợi khó cưỡng. Sự tương phản giữa làn da trắng mịn của cô và những chiếc máy may đen xì, dầu mỡ xung quanh làm tăng thêm phần kích thích. Anh cảm thấy dương vật của mình trong quần bắt đầu rạo rực, căng cứng lên chống lại lớp vải kaki thô ráp.

Anh cúi người xuống thấp hơn một chút, tay giả vờ gõ gõ vào vỏ nhựa của camera, miệng hỏi lớn để mọi người xung quanh nghe thấy: "Linh! Nhìn thử xem góc này được chưa? Anh xoay sang trái một chút nhé?"

Linh ngẩng đầu lên. Khoảng cách giữa khuôn mặt cô và đầu gối của Toàn chỉ còn khoảng hai gang tay. Từ dưới nhìn lên, cô thấy rõ ánh mắt rực lửa của Toàn đang xoáy vào lồng ngực mình. Cô không vội cúi xuống, trái lại còn cố tình rướn người cao hơn một chút, hai tay chống vào hông bàn máy, làm nổi bật khuôn ngực đầy đặn đang phập phồng sau lớp vải mỏng.

"Chưa được! Xoay thế thì lệch hẳn sang chuyền bốn rồi," Linh hét lên, đôi mắt đen láy nhìn anh đầy thách thức. "Anh chỉnh cho nó chúc xuống đây này. Phải nhìn rõ cái bàn của tôi thì lão trưởng ca mới chịu."

"Chúc xuống thế này à?" Toàn thì thầm, chỉ đủ để cô nghe thấy.

Anh dùng tua-vít nới lỏng ốc vít khóa xoay của camera. Nhưng thay vì chỉnh vào đúng vị trí giám sát bàn làm việc của Linh, Toàn cố tình bẻ mạnh mắt kính của nó chúc hẳn xuống góc chết bên hông bàn máy, nơi có kệ sắt chất đầy các thùng giày bán thành phẩm cao quá đầu người. Đó là một góc mù hoàn hảo. Từ phòng điều hành, người ta sẽ chỉ nhìn thấy một góc của chiếc kệ sắt xám xịt và một khoảng sàn bê tông trống rỗng. Không ai có thể thấy những gì diễn ra phía sau chiếc kệ đó. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho khoảnh khắc này.

"Được rồi đấy," Toàn nói, mắt vẫn không rời khỏi vùng da thịt lấp ló sau cổ áo Linh. "Để anh xuống kiểm tra lại bằng màn hình test cầm tay."

Toàn bước xuống thang từng bước một, cố ý để cơ thể mình lướt qua rất gần Linh. Anh thu chân thang lại, dựng sát vào vách ngăn tôn rỉ sét bên cạnh kệ sắt. Khoảng không gian giữa bàn thao tác của Linh và kệ xếp thùng giày chỉ rộng chưa đầy nửa mét, chật chội và tối tăm hơn nhiều so với lối đi chung của xưởng. Toàn không ngần ngại bước thẳng vào khoảng hẹp đó, lách người đứng ngay sau lưng Linh.

Mùi dầu gội hoa bưởi nhè nhẹ từ tóc cô bay ra, len lỏi qua làn bụi bông vải dày đặc, xộc thẳng vào mũi Toàn. Nó không nồng nàn như nước hoa đắt tiền, nhưng lại có một sức hút mộc mạc, hoang dại khiến anh phát điên. Toàn rút từ trong túi hộp của chiếc quần kaki ra chiếc màn hình kiểm thử cầm tay nhỏ gọn, luồng dây cáp kết nối trực tiếp với camera phía trên.

"Lại đây xem thử này," Toàn nói, giọng anh khàn đi rõ rệt.

Anh đưa cánh tay phải qua vai Linh, chìa chiếc màn hình nhỏ ra trước mặt cô. Để nhìn rõ những hình ảnh mờ nhạt, độ phân giải thấp trên màn hình kiểm thử, Linh buộc phải nghiêng người và cúi thấp đầu xuống. Hành động đó khiến lưng cô áp sát vào ngực Toàn. Khoảng cách giữa hai cơ thể co lại chỉ còn tính bằng milimet.

Toàn tiến thêm một bước nhỏ. Mũi giày bảo hộ của anh chạm vào gót chiếc giày búp bê màu đen của cô. Hơi nóng từ cơ thể Linh tỏa ra qua lớp vải sơ mi mỏng đập thẳng vào da thịt anh. Anh có thể cảm nhận được sự mềm mại của tấm lưng cô đang ép nhẹ vào khuôn ngực vững chãi của mình.

"Anh chỉnh góc này thấy được hết cả chuyền chưa?" Linh hỏi, ngón tay trỏ có móng tay sơn đỏ nhạt chỉ vào một góc tối trên màn hình. Giọng cô có chút run rẩy, không còn vẻ đanh đá lúc nãy.

"Chưa," Toàn thì thầm, cúi đầu xuống sát vành tai nhỏ nhắn của cô. Hơi thở nóng hổi của anh phả nhẹ vào những sợi tóc tơ mịn màng chưa được búi gọn nơi gáy Linh. "Góc này vẫn còn điểm mù lớn lắm. Em nhìn kỹ chỗ bục để hàng kia đi."

Anh cố ý hạ thấp chiếc màn hình cầm tay xuống ngang hông Linh, buộc cô phải cúi người thấp hơn nữa để nhìn theo. Tư thế này khiến vòng ba căng tròn của cô cong lên, áp sát trực tiếp vào vùng hạ bộ của anh. Toàn không hề né tránh, ngược lại còn chủ động áp sát hơn. Dương vật của anh đã cương cứng tột độ từ lúc ở trên thang, nay được bọc trong lớp vải kaki dày, ép chặt vào khe mông căng nẩy của Linh qua lớp quần tây mỏng của cô. 

Cảm nhận được sự cứng rắn và nóng bỏng từ phía sau thúc vào mình, Linh khẽ giật mình. Cơ thể cô cứng đờ trong một nhịp thở, nhưng cô không hề né tránh hay la lên. Ngược lại, Toàn cảm nhận rõ ràng Linh đang khẽ thở dốc, hai vai hơi run lên. Anh đưa bàn tay trái tự do của mình đặt nhẹ lên eo cô. Lớp vải sơ mi mỏng không thể ngăn nổi cái nóng hổi từ làn da cô truyền qua lòng bàn tay thô ráp của anh. Toàn lướt nhẹ các ngón tay dọc theo eo Linh, cảm nhận sự thon gọn và mềm mại của vòng eo con gái hai mươi.

Linh khẽ rên nhẹ một tiếng cực nhỏ, âm thanh đó ngay lập tức bị tiếng gầm rú của máy may bên ngoài nuốt chửng, chỉ có Toàn đứng sát bên mới cảm nhận được qua sự rung động nơi lồng ngực cô. Thay vì bước lên phía trước để thoát khỏi sự đụng chạm đầy cấm kỵ này, Linh lại từ từ lùi mông ra sau, ép chặt hơn vào dương vật đang căng cứng của Toàn. Sự cọ xát trực tiếp qua hai lớp vải mỏng làm cả hai người run lên. Toàn thở hắt ra, tay siết chặt eo cô hơn, kéo sát hông cô vào người mình. Anh có thể cảm nhận được độ đàn hồi tuyệt vời của mông Linh đang miết nhẹ lên đầu khấc dương vật của mình mỗi khi cô khẽ chuyển động để giữ thăng bằng.

"Ưm... Toàn..." Linh thì thầm, giọng nói đã mất đi hẳn sự tự nhiên, chỉ còn là những tiếng thở gấp gáp. "Mọi người... mọi người nhìn thấy bây giờ."

"Không ai nhìn thấy đâu," Toàn ghé sát môi vào vành tai Linh, khẽ cắn nhẹ lên dái tai mềm mại của cô. "Góc này khuất hoàn toàn rồi. Camera cũng hướng đi chỗ khác. Chỉ có anh và em thôi."

Bàn tay Toàn từ eo Linh bắt đầu di chuyển. Anh luồn ngón tay qua vạt áo sơ mi đã bung một cúc của cô, chạm trực tiếp vào làn da bụng mịn màng, ấm nóng. Linh khẽ run lên khi những ngón tay chai sạn của anh mơn trớn trên da thịt mình. Anh di chuyển tay lên phía trên, chạm vào dải sườn mềm mại rồi dừng lại ngay dưới chân ngực cô, nơi bầu ngực căng tròn đang phập phồng liên tục. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim của Linh đang đập loạn xạ, dồn dập như một con chim non bị nhốt trong lồng.

Linh khẽ nhắm mắt lại, đầu ngửa ra sau tựa vào vai Toàn. Miệng cô hé mở, hớp lấy từng ngụm không khí nóng bức của nhà xưởng. Cự ly quá gần khiến cô ngửi rõ mùi mồ hôi nam tính pha lẫn mùi dầu máy trên người Toàn, một thứ mùi vị thô ráp nhưng đầy sức hút kích thích dục vọng trong cô. Cô chủ động cọ sát vòng ba của mình vào vùng kín của anh thêm vài lần nữa, mỗi lần cọ sát đều khiến Toàn phải nghiến chặt răng để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ vì quá sung sướng. Dương vật của anh trướng căng, nóng ran trong quần, khao khát được giải phóng khỏi lớp vải để cắm sâu vào cơ thể cô.

"Toàn... đừng... ở đây không tiện..." Linh nói thầm, dù tay cô vẫn đang bám chặt lấy cánh tay anh đang giữ trên eo mình.

"Thế thì ở đâu?" Toàn hỏi gặng, môi anh trượt từ tai xuống dọc theo chiếc cổ cao ba ngấn trắng ngần của cô, dừng lại ở nốt ruồi son trên xương quai xanh. Anh khẽ liếm nhẹ lên nốt ruồi son đó, cảm nhận vị mặn nhẹ của mồ hôi và sự mềm mại của làn da cô.

Linh rùng mình, hai tay bấu chặt vào cánh tay Toàn, móng tay sơn đỏ bấm sâu vào da thịt anh. Sự kích thích thể xác ở ngay giữa nhà xưởng đông đúc, dưới sự giám sát lỏng lẻo của một chiếc camera bị cố ý chỉnh lệch, mang lại cho cả hai một cảm giác hưng phấn tột đỉnh. Đó là sự kích thích của việc phá vỡ quy tắc, của việc đùa giỡn với sự nguy hiểm ngay trước mắt hàng trăm người.

"Cho anh số điện thoại của em," Toàn thì thầm vào tai cô, ngón tay anh khẽ miết nhẹ lên vùng da dưới bầu ngực cô đầy đe dọa nhưng cũng đầy vuốt ve. "Để anh báo cáo sự cố kỹ thuật của chuyền em cho trưởng ca. Và để hẹn em."

Linh khẽ mở mắt, nhìn vào chiếc màn hình kiểm thử cầm tay vẫn đang hiển thị góc quay trống rỗng của kệ giày. Cô thở dài một hơi đầy cam chịu nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui thích hoang dại. Cô buông một tay ra, với lấy chiếc điện thoại màn hình cảm ứng cũ của mình đặt trên khay hàng bên cạnh, nhanh chóng bấm một dãy số rồi chìa ra trước mặt Toàn.

"Đây," Linh nói, giọng vẫn còn run. "Đừng có mà gọi lung tung lúc tôi đang họp ca đấy."

Toàn nhìn dãy số trên màn hình điện thoại của cô, nhanh chóng ghi nhớ vào đầu. Anh từ từ rút tay ra khỏi áo cô, nhưng trước khi buông ra hoàn toàn, anh vẫn cố tình miết mạnh một cái lên eo cô làm Linh khẽ nấc lên một tiếng nhỏ. Anh lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách an toàn ngay khi tiếng bước chân của một công nhân đi lấy hàng vang lên lộp cộp ở đầu chuyền bên kia.

Linh nhanh chóng đứng thẳng người dậy, vuốt lại vạt áo sơ mi và chỉnh lại chiếc thẻ nhân viên màu cam trước ngực. Gương mặt cô đỏ bừng lên vì nóng và vì dư âm của những đụng chạm vừa rồi. Cô không dám nhìn thẳng vào Toàn mà quay lại bàn may, tay cầm lấy một miếng da giày lên giả vờ kiểm tra đường kim mũi chỉ.

Toàn cúi xuống tắt chiếc màn hình kiểm thử cầm tay, cuộn dây cáp lại gọn gàng rồi bỏ vào hộp dụng cụ. Anh nhìn bóng lưng của Linh, nụ cười trên môi càng thêm đậm. Sự kết nối thể xác vừa rồi đã xác nhận một điều: Linh hoàn toàn bị anh thu hút và cô sẵn sàng tham gia vào trò chơi mạo hiểm này cùng anh.

"Chỉnh xong rồi đấy nhé tổ trưởng," Toàn nói lớn bằng giọng bình thường để những công nhân xung quanh có thể nghe thấy. "Tôi về phòng kỹ thuật đây. Có vấn đề gì cứ gọi."

Linh không ngoảnh lại, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhanh.

Toàn xách hộp dụng cụ, đi qua những chuyền may ồn ào để trở về phòng điều hành kỹ thuật trên tầng lửng. Khi cánh cửa kính dày khép lại sau lưng, tiếng ồn ào bên ngoài lập tức bị dập tắt, trả lại sự yên tĩnh lạnh lẽo cho căn phòng. Toàn đặt hộp dụng cụ xuống đất, ngồi sụp xuống chiếc ghế xoay. Anh lấy chiếc điện thoại Casio cũ kỹ của mình ra, ngón tay nhanh chóng bấm dãy số điện thoại của Linh mà anh vừa ghi nhớ. Anh lưu tên cô vào danh bạ đơn giản chỉ bằng một chữ: "L".

Toàn ngước nhìn lên màn hình giám sát số bốn. Lúc này, góc quay đã được chỉnh chúc xuống góc khuất bên hông kệ giày, nơi anh và Linh vừa đứng. Trên màn hình chỉ có thể thấy một phần của chiếc kệ sắt và sàn bê tông xám xịt. Linh đã trở lại làm việc, nhưng cử động của cô có phần chậm chạp hơn, thỉnh thoảng cô lại ngẩng đầu lên nhìn về phía phòng điều hành kỹ thuật của anh với ánh mắt đầy mong đợi.

Toàn mở mục soạn tin nhắn trên điện thoại. Những ngón tay của anh gõ nhanh trên bàn phím số bấm lạch cạch. Anh soạn một tin nhắn ngắn gọn, không có một từ thừa thãi nhưng chứa đựng đầy sự ép buộc và khao khát:

"Cuối ca trực tối nay, 8 giờ rưỡi. Ra góc kho vải ở cuối xưởng gặp anh. Lỗi hệ thống cần kiểm tra lần cuối với tổ trưởng."

Toàn nhấn nút gửi. Anh nhìn chăm chăm vào màn hình giám sát số bốn. Chỉ vài giây sau, anh thấy Linh khẽ giật mình khi chiếc điện thoại đặt bên cạnh bàn may rung lên. Cô cầm điện thoại lên, đọc tin nhắn. Dưới ánh đèn LED sáng rực của nhà xưởng, Toàn nhìn thấy rõ Linh khẽ cắn môi, đôi mắt cô đảo quanh như để kiểm tra xem có ai đang chú ý đến mình không. Rồi cô nhanh chóng cất điện thoại vào túi quần tây, cúi đầu tiếp tục đẩy những miếng da giày dưới chân vịt máy may, nhưng nhịp chân của cô đã bắt đầu có sự hỗn loạn.

Toàn ngả người ra ghế, đặt điện thoại lên bàn. Anh mỉm cười, mắt dán chặt vào bóng dáng nhỏ nhắn của Linh trên màn hình CRT. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu.