Toàn lách người qua khe cửa gỗ ép vừa mở hé mà Hà vừa vặn chốt. Gót giày cao gót của cô khẽ gõ nhẹ xuống nền gạch bên trong như một lời thúc giục không lời. Anh không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi bước hẳn ra hành lang vắng lặng. Lưng áo thun kỹ thuật màu xanh xám của anh vẫn còn dính chút mồ hôi từ cuộc mây mưa chớp nhoáng trên bàn làm việc của cô, lạnh buốt khi chạm vào luồng khí từ máy điều hòa trung tâm phả xuống. Dưới lớp quần kaki, da thịt anh vẫn còn cảm giác nhớp nháp của dịch thể chưa kịp lau sạch, cọ xát vào lớp vải thô mỗi khi cất bước.
Toàn đi dọc hành lang, cố giữ nhịp chân đều đặn để không tạo ra những tiếng động quá lớn trên nền gạch men xám xịt. Ánh đèn tuýp hành lang đã tắt bớt một nửa nhằm tiết kiệm điện, đổ những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo lên những bức tường sơn nước màu vàng nhạt đã bong tróc vài mảng ở chân tường. Anh đút hai tay vào túi quần kaki túi hộp, ngón tay chạm vào chiếc chìa khóa phòng điều hành lạnh ngắt. Sự căng thẳng sau trận mây mưa dồn dập với người đàn bà quyền lực kia vẫn chưa tan hẳn, khiến lồng ngực anh phập phồng dưới lớp áo mỏng. Mùi nước hoa hồng ngoại đắt tiền của Hà dường như vẫn còn vương trên da cổ anh, nồng nàn và đầy ám ảnh.
Đi qua dãy văn phòng ban giám đốc, Toàn rẽ vào lối cầu thang sắt dẫn xuống khu vực kỹ thuật. Tiếng máy may từ các chuyền sản xuất ca đêm dưới xưởng vẫn vọng lên rì rầm như tiếng ong vỡ tổ, đều đặn và nặng nề. Anh đẩy cánh cửa tôn của phòng điều hành camera, bước vào trong rồi chốt chặt cửa lại.
Không gian bên trong phòng điều hành tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh lét phát ra từ dãy màn hình CRT cũ kỹ đặt trên bàn gỗ ép. Tiếng quạt tản nhiệt của thùng máy chủ kêu vo vo liên tục, phả ra luồng hơi nóng lẫn mùi nhựa cháy khét đặc trưng của các thiết bị điện tử hoạt động quá công suất. Toàn ngồi xuống chiếc ghế xoay, kéo sát bàn phím về phía mình.
Ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím lạch cạch để truy cập vào tài khoản quản trị hệ thống. Theo lời Hà dặn, anh phải xóa sạch các file log ghi nhận lệnh điều khiển camera quét góc 45 độ ở khu vực kho vải đêm qua. Toàn rê chuột, mở thư mục quản lý nhật ký hệ thống. Những dòng lệnh màu trắng hiện lên trên nền đen của màn hình terminal. Anh nhanh chóng định vị mốc thời gian từ tám giờ đến chín giờ tối hôm trước.
Khi đang rê chuột để chọn các tệp tin cần xóa, mắt Toàn chợt khựng lại ở một dòng kết nối lạ ở góc dưới màn hình: "CAM_HT_02 - Connected via Local Port".
Toàn nhíu mày. Anh không nhớ có chiếc camera nào được lắp thêm ở khu vực đó. Hầu hết các mắt thần dạng vòm trong xưởng đều do anh tự tay bảo trì và quản lý qua hệ thống mạng dây chính. Anh nhấp chuột vào biểu tượng luồng dữ liệu của CAM_HT_02. Màn hình phụ lập tức hiển thị một góc quay rộng, méo mó đặc trưng của ống kính mắt cá.
Đó là hình ảnh từ một chiếc camera hành trình cũ, loại dùng thẻ nhớ được đội bảo vệ treo tạm lên xà gồ sắt sát trần kho vải từ tuần trước để theo dõi vụ mất trộm chỉ thun. Chiếc camera này chạy bằng pin và tự động ghi đè dữ liệu lên bộ nhớ đệm của đầu ghi phụ đặt ở tủ kỹ thuật góc kho.
Toàn bấm nút tua ngược thời gian về khoảng tám giờ ba mươi phút tối qua. Tim anh đập mạnh một tiếng, rồi dồn dập liên hồi.
Trên màn hình, bóng dáng một đôi nam nữ xuất hiện từ góc khuất của các kiện vải bò xếp cao. Dù ánh sáng từ các khe cửa thông gió hắt vào rất yếu, nhưng hình ảnh Linh bị Toàn ép sát vào vách kiện vải hiện ra rõ mồn một. Chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào màu hồng nhạt của Linh lấp lánh dưới ánh sáng phản chiếu từ góc trần. Toàn nhìn thấy rõ cảnh mình luồn tay vào dưới lớp áo bảo hộ của Linh, rồi kéo trễ chiếc quần tây đen của cô xuống, để lộ cặp đùi trắng ngần. Trên màn hình, hai cơ thể quấn lấy nhau, dịch chuyển liên tục theo từng nhịp thúc đẩy của Toàn từ phía sau. Chiếc quần tây đen của Linh bị kéo tuột xuống tận đầu gối, để lộ cặp mông tròn trịa lấp loáng dưới ánh sáng mờ. Toàn trong video cúi rạp người bám lấy hông cô, liên tục thực hiện những cú thúc mạnh mẽ từ phía sau, trong khi đầu Linh ngửa về sau, đôi môi mỏng mở rộng như đang rên rỉ không ngừng. Đau đớn nhất là ở một phân cảnh, khi Toàn ngẩng đầu lên nghe ngóng tiếng động bên ngoài, khuôn mặt góc cạnh của anh lọt thẳng vào góc thu của ống kính.
Toàn cảm thấy da đầu mình tê dại. Mồ hôi lạnh từ chân tóc bắt đầu rịn ra, chảy dài xuống thái dương. File ghi hình này nằm trên đầu ghi phụ, và theo quy trình, cứ mỗi sáng thứ Hai, đội bảo vệ sẽ trích xuất toàn bộ dữ liệu từ đầu ghi này để làm báo cáo hao hụt vật tư gửi lên ban giám đốc. Hôm nay đã là chiều muộn ngày Chủ nhật.
Anh vội vàng cắm chiếc USB cá nhân vào cổng sau của máy chủ, cố gắng truy cập vào địa chỉ IP của đầu ghi phụ để tải file gốc về trước khi tiến hành xóa vĩnh viễn. Dòng trạng thái hiển thị tiến trình tải chạy chậm chạp: 12%... 15%...
Đột nhiên, điện thoại trong túi quần Toàn rung mạnh. Tiếng chuông báo cuộc gọi đến vang lên chói tai trong không gian chật hẹp của phòng điều hành. Anh giật mình chộp lấy điện thoại. Màn hình hiển thị số của Hà.
Toàn nhấn nút nghe, chưa kịp lên tiếng thì giọng Hà đã vang lên gấp gáp qua loa thoại:
"Cậu ra ngoài hành lang điều hành ngay. Tôi có việc cần nói."
"Em đang xử lý đống dữ liệu..."
"Ra ngay. Đội bảo vệ chuẩn bị lên kiểm tra tủ cáp ở tầng này đấy." Hà ngắt lời rồi cúp máy.
Toàn nghiến răng, nhìn màn hình máy tính đang tải được 45%. Anh không thể rút USB lúc này. Toàn đứng bật dậy, mở khóa cửa phòng điều hành rồi bước nhanh ra ngoài hành lang trung tâm.
Khúc ngoặt gần cầu thang bộ vắng lặng, chỉ có tiếng gió từ cửa sổ mở hé thổi vào xào xạc. Hà đứng đó, lưng tựa vào lan can sắt, tay ôm một tập tài liệu dày để che đi phần ngực áo hơi xộc xệch. Khi thấy Toàn bước tới, cô tiến lại gần, ghé sát tai anh thì thầm, hơi thở mang theo mùi nước hoa hồng ngoại đắt tiền phả vào cổ anh:
"Trưởng phòng bảo vệ vừa hỏi tôi về việc cấp kinh phí thay ổ cứng mới cho đầu ghi phụ ở kho vải. Họ sẽ trích xuất dữ liệu của cả tuần này vào tối nay chứ không đợi đến sáng mai nữa. Cậu làm nhanh lên."
Toàn nắm lấy khủy tay Hà, siết nhẹ: "Có một cái camera hành trình cũ ghi lại hết rồi. File lưu trên đầu ghi phụ. Em đang tìm cách xóa nhưng tiến trình chạy rất chậm."
Hà biến sắc, đôi mắt phượng sắc sảo co rút lại. Cô định nói gì đó nhưng ánh mắt đột ngột nhìn về phía cầu thang bộ.
Ở đầu cầu thang, Linh đang đứng đó từ lúc nào.
Linh mặc bộ đồng phục công nhân xưởng may màu xanh nhạt, tóc búi cao bằng chiếc kẹp hoa anh đào quen thuộc. Đôi mắt cô tròn xoe, nhìn chằm chằm vào bàn tay Toàn vẫn đang nắm chặt lấy khủy tay của Hà. Trên gương mặt trẻ trung của cô xuất hiện một vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành sự phẫn nộ tột cùng. Cô bước từng bước chậm rãi về phía hai người, đôi môi mỏng đánh son đỏ khẽ run lên.
Hà lập tức gạt tay Toàn ra. Cô đứng thẳng người, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm nghị thường ngày của một kế toán trưởng. Cô liếc nhìn Linh bằng ánh mắt xa cách, rồi quay sang Toàn:
"Cứ làm đúng theo báo cáo kỹ thuật tôi đã duyệt. Tôi về văn phòng trước."
Nói rồi, Hà bước đi, gót giày cao gót nện xuống nền gạch những tiếng cộp cộp khô khốc, lướt qua người Linh mà không thèm nhìn lại.
Hành lang chỉ còn lại Toàn và Linh. Tiếng máy móc dưới xưởng dường như xa xăm hẳn đi, nhường chỗ cho tiếng thở dốc đầy tức giận của cô gái trẻ.
"Hai người... hai người vừa làm cái gì ở đây?" Linh chỉ tay về hướng Hà vừa đi, giọng cô nghẹn lại, run rẩy.
"Linh, nhỏ tiếng thôi. Đây là khu vực văn phòng." Toàn tiến lại gần, cố gắng hạ giọng để xoa dịu.
"Tôi không nhỏ tiếng được!" Linh bước tới, đẩy mạnh vào ngực Toàn. Đôi mắt cô đỏ hoe, ngấn nước. "Hóa ra bấy lâu nay anh hẹn hò với tôi sau ca trực chỉ để che mắt thôi đúng không? Anh qua lại với bà ta từ khi nào? Người ta đồn bà ta bao nuôi mấy đứa trẻ tuổi trong nhà máy này, hóa ra có cả anh!"
"Em nói bậy bạ gì đó?" Toàn chụp lấy hai cổ tay Linh, ghì chặt để giữ cô không vùng vằng. "Anh và chị Hà chỉ bàn công việc về hệ thống camera. Đội bảo vệ sắp lên đây rồi."
"Công việc? Công việc mà ghé sát tai nhau ngửi mùi nước hoa của nhau à?" Linh cúi xuống, hít một hơi rồi ngẩng đầu nhìn Toàn bằng ánh mắt oán hận. Cô ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn của Hà bám trên cổ áo thun kỹ thuật của anh. "Anh gạt tôi. Tôi sẽ xuống xưởng nói cho mọi người biết. Tôi sẽ báo với ban giám đốc về những gì anh đã làm với tôi trong kho vải!"
"Linh! Em điên rồi sao?" Toàn siết mạnh cổ tay cô hơn, mắt đảo quanh hành lang để chắc chắn không có ai nghe thấy. "Em làm vậy là tự hại mình đấy. Cả hai đứa sẽ bị đuổi việc ngay lập tức."
"Đuổi thì đuổi! Tôi không sợ!" Linh khóc nấc lên, cố sức giật tay ra khỏi gọng kìm của Toàn. "Anh nghĩ tôi thèm cái công việc này à? Tôi ghét anh! Tôi ghét cái cách anh chạm vào tôi rồi lại đi ôm ấp người đàn bà khác!"
Linh đạp mạnh vào chân Toàn. Cú đau điếng khiến anh lơi tay. Cô lập tức vùng ra, quay người chạy nhanh xuống cầu thang bộ, tiếng bước chân huỳnh huỵch dội lại từ vách tường bê tông.
Toàn đứng chôn chân tại chỗ trong vài giây. Đầu óc anh rối bời. Cơn ghen của Linh giống như một ngòi nổ có thể kích hoạt bất cứ lúc nào. Nhưng trước mắt, mối đe dọa lớn nhất vẫn là tệp tin ghi hình nằm trong phòng điều hành. Nếu bảo vệ trích xuất được nó trước khi anh xóa, mọi thứ sẽ chấm hết ngay lập tức mà không cần Linh phải tố cáo.
Toàn quay người, chạy thục mạng về phòng điều hành camera.
Anh đẩy cửa bước vào, khóa trái chốt trong. Màn hình máy tính hiển thị tiến trình tải file đã hoàn thành 100%. Toàn lập tức rút USB ra, nhét vào túi quần.
Bây giờ là việc xóa file gốc trên đầu ghi phụ. Toàn mở bảng điều khiển dòng lệnh, gõ tài khoản quản trị tối cao của mình vào. Anh thiết lập lệnh ghi đè dữ liệu bằng cách lấp đầy phân vùng chứa các file của ngày hôm trước bằng các byte trống.
Màn hình hiển thị: "Formatting partition /dev/sda3... Please wait."
Đúng lúc này, tiếng bước chân nặng nề của ít nhất hai người vang lên bên ngoài hành lang, dừng lại ngay trước cửa phòng điều hành.
*Cộc cộc cộc!*
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
"Toàn ơi! Có trong đó không?" Giọng ông Năm bảo vệ vang lên, khàn khàn và đầy uy quyền. "Mở cửa ra cho tụi tôi vào kiểm tra cái đầu ghi phụ chút. Trưởng phòng bảo vệ kêu lấy file gấp."
Toàn cảm thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngón tay anh run rẩy trên bàn phím. Màn hình vẫn đang hiển thị tiến trình định dạng: 42%... 48%...
"Chờ em chút, chú Năm! Em đang đi vệ sinh!" Toàn hét lớn ra ngoài, cố giữ giọng mình không bị run.
"Lẹ lên con, trưởng phòng đang đợi dưới văn phòng bảo vệ đó." Tiếng ông Năm càu nhàu, kèm theo tiếng xầm xì của một người bảo vệ khác đi cùng.
Toàn nhìn đăm đăm vào thanh tiến trình trên màn hình. Tốc độ ghi đè của hệ thống máy chủ cũ kỹ này quá chậm. 65%... 72%...
*Rầm rầm!*
"Toàn! Có chuyện gì mà lâu thế? Mở cửa ra nhanh đi!" Người đi cùng ông Năm gõ mạnh vào cánh cửa tôn, khiến nó rung lên bần bật.
"Dạ, dạ! Em ra liền đây!"
Toàn đứng bật dậy, cố ý làm đổ một chiếc hộp đựng kìm bấm mạng và đầu mạng RJ45 xuống đất để tạo tiếng động lớn. "Ái chà, đổ hết đồ rồi. Chờ em gom lại chút nha chú!"
Anh cúi xuống nhặt vài cái đầu nhựa dưới đất, mắt vẫn không rời màn hình máy tính. 89%... 95%... 98%...
"Xong!" Dòng chữ "Format completed successfully" hiện lên trên màn hình nền đen. Toàn lập tức gõ lệnh khởi động lại hệ thống quản lý dữ liệu để xóa sạch bộ nhớ cache.
Anh hít một hơi thật sâu, vuốt lại vạt áo thun xộc xệch, rồi bước ra mở khóa cửa.
Cánh cửa tôn vừa mở ra, ông Năm bảo vệ cùng một gã bảo vệ trẻ tuổi bước vào phòng, mặt mày hầm hầm.
"Làm cái gì mà lâu dữ vậy mày?" Ông Năm liếc nhìn đống đầu mạng vương vãi trên sàn, rồi đi thẳng đến trước tủ rack chứa máy chủ.
"Dạ, em bị đau bụng quá, với lại lỡ tay làm đổ đống linh kiện." Toàn cười gượng, tay gãi gãi gáy.
Gã bảo vệ trẻ tuổi không nói gì, nhanh chóng cắm chiếc ổ cứng di động vào cổng USB của đầu ghi phụ. Hắn thao tác chuột để truy cập vào phân vùng lưu trữ kho vải đêm qua.
Toàn đứng phía sau, hai tay siết chặt trong túi quần, mắt nhìn chăm chăm vào từng cử động của gã bảo vệ. Lưng anh ướt đẫm mồ hôi.
Màn hình hiển thị thư mục trống rỗng. Gã bảo vệ trẻ nhíu mày, bấm chuột liên tục vào thanh tìm kiếm, rồi gõ lệnh quét lại danh sách tập tin. Không có bất kỳ dữ liệu nào xuất hiện ngoài những thư mục hệ thống rỗng không.
"Ủa, sao không có file nào hết vậy?" Gã bảo vệ trẻ quay sang nhìn Toàn bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. "Hệ thống tự động ghi hình liên tục mà. Đêm qua phân khu kho vải vẫn có điện, sao phân vùng này trống trơn?"
Toàn bước tới một bước, ghé sát vào màn hình, giả vờ nhíu mày kiểm tra. Đầu óc anh vận hành hết công suất để tìm cách lấp liếm.
"Cái đầu ghi phụ này xài ổ cứng HDD dòng máy bàn cũ, không phải loại chuyên dụng cho giám sát. Hôm trước em kiểm tra đã thấy nó bị phân mảnh và dính bad sector cơ học nặng rồi." Toàn chỉ tay vào dòng trạng thái ổ đĩa. "Thêm nữa, nguồn điện cấp cho tủ kỹ thuật góc kho vải chập chờn lắm. Có thể dòng điện đột ngột sụt áp lúc rạng sáng đã làm lỗi bảng định dạng FAT32. Khi hệ thống tự khởi động lại, nó không đọc được chỉ mục cũ nên tự động đưa phân vùng về trạng thái chưa định dạng."
Gã bảo vệ trẻ vẫn chưa tin hoàn toàn. Hắn gõ phím cạch cạch, cố gắng chạy một lệnh khôi phục dữ liệu cơ bản. Toàn cố giữ nhịp thở đều đặn, đứng im quan sát. Lệnh ghi đè bằng byte trống mà anh vừa thực hiện đã quét sạch mọi dấu vết vật lý trên đĩa từ. Dù có mang ra trung tâm cứu hộ chuyên nghiệp cũng không thể khôi phục lại một khung hình nào.
"Đúng là ổ cứng báo lỗi I/O liên tục nè anh Năm." Gã bảo vệ trẻ lắc đầu, rút ổ cứng di động ra. "Kiểu này chịu rồi. Thiết bị cũ quá, không lưu nổi dữ liệu."
Ông Năm thở dài, gõ điếu thuốc lá vào lòng bàn tay: "Thôi khất lại đi. Để tao báo cáo lại với trưởng phòng bảo vệ. Cứ đổ thừa cho thiết bị hư là xong. Toàn, mày lo làm đề xuất thay cái ổ cứng mới đi, chứ mất đồ kiểu này không có hình coi mệt lắm."
"Dạ, mai em làm tờ trình gửi phòng kế toán duyệt liền." Toàn nhanh nhảu đáp.
Khi hai người bảo vệ rời khỏi phòng và tiếng bước chân họ xa dần dưới cầu thang bộ, Toàn mới buông thõng hai vai. Anh tựa lưng vào mép bàn gỗ ép, cảm giác lạnh lẽo từ mồ hôi trên lưng thấm ngược vào da thịt. Anh đã thoát hiểm trong gang tấc. File gốc ghi lại cảnh mây mưa của anh và Linh đã bị xóa sạch khỏi hệ thống công ty, chỉ còn lại một bản sao duy nhất nằm trong chiếc USB đang găm chặt trong túi quần anh.
Nhưng sự nhẹ nhõm đó không kéo dài được lâu. Mối hiểm họa từ Linh và Hà vẫn như hai lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu anh.
Sáng hôm sau, không khí xưởng may Tỷ Xuân vẫn hầm hập hơi nóng và bụi vải lơ lửng dưới những luồng sáng từ bóng đèn tuýp. Tiếng máy may chạy rầm rập vang dội khắp không gian rộng lớn. Toàn xách hộp dụng cụ đi qua dãy chuyền số bốn. Anh cố ý đi chậm lại, mắt tìm kiếm bóng dáng Linh.
Linh đang đứng ở đầu chuyền, kiểm tra những đường chỉ may trên thân giày. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm mất ngủ. Khi thấy Toàn đi qua, cô ngước lên. Ánh mắt cô không còn sự e ấp hay khao khát như những lần vụn trộm trước, mà chỉ còn sự oán hận tột cùng và tổn thương sâu sắc. Cô nhìn thẳng vào anh, đôi môi mỏng mím chặt, rồi đột ngột quay đi, tiếp tục nện mạnh tay xuống bàn kiểm hàng như một cách trút giận.
Toàn định bước tới nói vài câu giải thích, nhưng sự xuất hiện của tổ trưởng tổ bảo trì đi phía sau khiến anh phải kiềm chế lại. Anh lầm lũi đi thẳng về phía phòng kỹ thuật.
Đến mười giờ sáng, loa nội bộ của công ty phát ra thông báo khô khốc yêu cầu Toàn lên văn phòng nhân sự nhận quyết định mới.
Cánh cửa phòng nhân sự mở ra, đón anh không phải là Trưởng phòng nhân sự, mà là Hà. Cô đang ngồi ở bàn tiếp khách, trên tay là tập hồ sơ điều chuyển nhân sự đã có sẵn chữ ký và con dấu đỏ chói của Ban giám đốc. Trưởng phòng nhân sự đã tránh đi chỗ khác, để lại không gian riêng cho hai người.
Hà nhìn Toàn bằng ánh mắt sắc lạnh, không một chút biểu cảm dư thừa. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô lấp lánh dưới ánh đèn phòng làm việc.
"Quyết định điều chuyển công tác của cậu." Hà đẩy tờ trình về phía anh. "Từ ngày mai, cậu sẽ chuyển sang hỗ trợ kỹ thuật và bảo trì hệ thống camera tại xưởng phụ số ba ở huyện Long Hồ."
Toàn sững sờ. Xưởng phụ số ba cách khu công nghiệp Hòa Phú hơn hai mươi cây số, điều kiện làm việc tệ hơn nhiều và hoàn toàn tách biệt khỏi trung tâm điều hành của Tỷ Xuân.
"Chị Hà... chuyện này là sao?" Toàn hạ thấp giọng, cố kiềm chế sự tức giận. "Em đã xử lý sạch sẽ dữ liệu như chị yêu cầu rồi mà?"
"Cậu đã làm tốt việc đó." Hà đan hai tay vào nhau, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. "Nhưng con bé tổ trưởng xưởng may kia đang là một quả bom nổ chậm. Sáng nay nó đã gửi đơn xin nghỉ việc, đồng thời bóng gió với quản đốc xưởng về việc bị nhân viên kỹ thuật quấy rối trong kho vải. Dù không có bằng chứng, nhưng tôi không thể để bất kỳ nguy cơ nào ảnh hưởng đến vị trí của mình."
Cô đứng dậy, bước lại gần Toàn, hơi thở mang theo mùi nước hoa hồng ngoại quen thuộc nhưng lúc này chỉ khiến anh cảm thấy lạnh gáy. Cô ghé sát tai anh, thì thầm bằng chất giọng sắc lẹm:
"Điều chuyển cậu đi là cách tốt nhất để dập tắt dư luận. Linh sẽ nghỉ việc, cậu đi xưởng phụ, mọi chuyện ở đây sẽ chìm vào quên lãng. Đừng bao giờ tìm cách liên lạc với tôi hay quay lại khu vực văn phòng này nữa. Nếu cậu hé răng ra nửa lời về những gì đã xảy ra giữa chúng ta, tôi sẽ đảm bảo cậu không thể xin được việc ở bất kỳ khu công nghiệp nào trên cái đất Vĩnh Long này."
Toàn nhìn người đàn bà sắc sảo trước mặt, nhận ra mình chỉ là một quân cờ trong trò chơi quyền lực và dục vọng của cô ta. Khi anh hết giá trị lợi dụng và trở thành mối đe dọa, cô ta sẵn sàng gạt bỏ anh không một chút thương tiếc.
"Em hiểu rồi." Toàn nghiến răng, cầm lấy tờ quyết định điều chuyển.
Chiều muộn ngày hôm đó, Toàn xách chiếc ba lô đựng dụng cụ cá nhân rời khỏi phòng điều hành camera. Căn phòng tối tăm với những màn hình CRT xanh lét từng là nơi anh kiểm soát mọi góc khuất của xưởng may, giờ đây đã không còn thuộc về anh.
Anh đi dọc hành lang dẫn ra cổng chính. Khi đi qua khu vực nhà xưởng, qua những ô cửa kính lớn, anh nhìn thấy Linh đang thu dọn đồ đạc cá nhân vào một chiếc túi ni lông lớn. Chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào màu hồng nhạt của cô lấp lánh dưới ánh đèn xưởng sắp tắt. Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Toàn qua lớp kính ngăn cách. Đôi mắt cô đỏ hoe, ngập tràn sự oán trách và khinh bỉ. Cô không né tránh nữa, chỉ nhìn anh như nhìn một kẻ phản bội đê tiện, rồi ôm chiếc túi bước nhanh ra lối đi phía sau.
Toàn quay đầu, bước tiếp ra sân công ty. Gió chiều từ sông Cổ Chiên thổi vào mang theo hơi nóng hầm hập của vùng đất công nghiệp cận kề đô thị. Anh bước đến gần cổng bảo vệ, chợt cảm thấy có người đang dõi theo mình.
Toàn dừng bước, ngước mắt nhìn lên ban công tầng hai của tòa nhà điều hành.
Hà đứng đó, tựa lưng vào lan can sắt. Cô khoác chiếc áo vest công sở màu đen bên ngoài đầm xanh đậm, tay cầm ly nước. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, khuôn mặt cô khuất trong bóng tối của mái hiên, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo vẫn hướng thẳng về phía anh. Đó là cái nhìn cảnh báo đầy ẩn ý, một lời nhắc nhở lạnh lùng về những bí mật mà anh bắt buộc phải mang theo xuống xưởng phụ ở Long Hồ, chôn vùi vĩnh viễn dưới những lớp bụi vải của Tỷ Xuân.
Toàn siết chặt quai ba lô, cúi đầu bước nhanh qua cổng bảo vệ, hòa vào dòng người công nhân tan ca đang đổ ra đường lộ.