Toàn dừng bước ngay trước cánh cửa gỗ ép sơn màu cánh gián của phòng Kế toán trưởng. Anh giơ tay gõ mạnh ba tiếng cộc cằn, âm thanh dội ngược lại hành lang văn phòng ban giám đốc vắng lặng lúc chiều muộn. Dưới ánh đèn tuýp hành lang đã tắt bớt một nửa để tiết kiệm điện, bóng của anh đổ dài lên mặt sàn gạch men xám xịt. 

"Vào đi." Giọng Hà vọng ra từ phía trong, sắc gọn, lạnh lùng và không chút hơi ấm.

Toàn vặn tay nắm cửa bước vào. Ngay khi gót chân anh vừa qua khỏi ngưỡng cửa, tiếng "cạch" khô khốc vang lên phía sau. Hà đã vươn tay chốt chặt khóa trong. Toàn quay đầu nhìn ổ khóa đã sập, rồi quay lại đối mặt với người đàn bà đang đứng khoanh tay trước mặt. Bầu không khí trong căn phòng rộng khoảng hai mươi mét vuông đột ngột trở nên ngột ngạt. Chiếc máy điều hòa âm trần phả ra những luồng hơi lạnh buốt, nhưng mồ hôi hột đã bắt đầu rịn ra trên trán Toàn.

Hà đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, đôi mắt phượng chải chuốt kẻ eyeliner đậm sắc sảo quét từ đầu đến chân Toàn. Cô mặc một chiếc đầm công sở ôm sát màu xanh đen, làm nổi bật vòng một đầy đặn và đường cong của hông. Mái tóc ngắn ngang vai uốn lượn sóng nhuộm màu nâu hạt dẻ khẽ lay động theo nhịp thở đều đặn. 

"Chị Hà tìm em có việc gì gấp thế?" Toàn chủ động lên tiếng, bàn tay bấu chặt vào quai đeo chiếc túi đựng máy tính bảng kiểm thử. Anh cố tỏ ra tự nhiên, nhưng lồng ngực đã bắt đầu nghẹn lại.

Hà không trả lời ngay. Cô bước qua người Toàn, gót giày cao gót nhọn hoắt gõ xuống nền gạch bóng loáng những tiếng cồm cộp đều đặn. Cô đi thẳng đến bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn đặt ở góc phòng, cầm lấy chiếc máy tính bảng cá nhân của mình rồi xoay màn hình về phía Toàn.

"Tự qua đây mà nhìn." Hà nói, ngón tay sơn đỏ chỉ vào màn hình đang sáng.

Toàn bước tới, cúi đầu nhìn xuống. Tim anh như trật đi một nhịp. Trên màn hình là ảnh chụp bảng nhật ký hệ thống ghi hình của camera kho nguyên liệu đêm qua. Dòng chữ đỏ lòm hiển thị rõ ràng lệnh điều khiển xoay lệch góc quét 45 độ được thực hiện từ tài khoản kỹ thuật của anh lúc 20 giờ 35 phút. Bên cạnh đó là một ảnh tĩnh trích xuất từ camera hành lang đối diện kho vải, ghi lại rõ nét bóng dáng Linh bước vào góc khuất ngay sau khi camera bị lệch hướng.

"Cái này chỉ là sự cố kỹ thuật lúc em đang đồng bộ dữ liệu thôi chị Hà," Toàn cố giữ giọng bình tĩnh, đôi mắt dò xét từng biến chuyển trên gương mặt người đàn bà. "Lúc đó hệ thống quá tải, camera tự động trả về vị trí gốc ban đầu."

"Sự cố?" Hà bật cười thành tiếng, âm thanh khô khốc vang lên giữa bốn bức tường cách âm. "Cậu nghĩ tôi là đứa con nít mới vào nghề sao Toàn? Nhật ký hệ thống ghi nhận rõ ràng địa chỉ IP từ máy tính bảng kiểm thử của cậu. Hơn nữa, góc 45 độ này chính xác là điểm mù duy nhất che khuất góc kho vải. Cậu chuẩn bị sẵn cả rồi."

Toàn cố nuốt nước bọt để làm dịu cơn khô khát trong cổ họng: "Chị Hà, em thực sự chỉ chạy lệnh quét tự động để kiểm tra lỗi cảm biến hồng ngoại. Dòng camera cũ này rất hay bị kẹt bánh răng khi chuyển ca. Chị làm bên kế toán, chắc cũng biết thiết bị của xưởng mình đã khấu hao hết từ lâu rồi."

"Khấu hao?" Hà nhếch môi, ánh mắt lộ vẻ chế giễu. "Cậu đang cố dạy một kế toán trưởng về nghiệp vụ tài sản cố định đấy à? Tôi nắm từng cái hóa đơn mua sắm, từng biên bản thanh lý của cái xưởng này. Dòng camera dòng PTZ này mới được nâng cấp năm ngoái, thời gian khấu hao còn ít nhất ba năm. Bánh răng kẹt mà lại kẹt đúng góc 45 độ, đúng vào lúc cô tổ trưởng chuyền may lẻn vào kho vải? Cậu giải thích hộ tôi sự trùng hợp này xem nào?"

"Hệ thống điện của xưởng may vốn không ổn định," Toàn vẫn cố bấu víu vào lý do kỹ thuật, bước thêm một bước để đứng đối diện với cô qua mặt bàn sồi. "Lúc tan ca, lượng máy may tắt đồng loạt gây sụt áp đột ngột. Bộ chuyển mạch PoE của camera khu vực đó có thể đã tự khởi động lại. Chị có thể kiểm tra nhật ký nguồn điện của xưởng."

Hà khoanh tay trước ngực, đẩy bầu ngực căng tròn dưới lớp vải đầm công sở nhô cao lên. Đôi mắt phượng của cô híp lại, tràn đầy vẻ đắc thắng và khinh miệt: "Cậu đừng có quanh co. Nhật ký nguồn điện của xưởng do phòng cơ điện quản lý, tôi đã yêu cầu họ xuất file từ chiều nay. Hoàn toàn không có đợt sụt áp nào vào khung giờ đó. Toàn à, cậu có biết hành vi cố ý can thiệp vào hệ thống giám sát an ninh để tạo cơ hội cho công nhân làm việc riêng trong kho nguyên liệu là vi phạm mức độ mấy không?"

Toàn im lặng. Anh nhận ra mọi lý lẽ kỹ thuật của mình đều bị Hà bẻ gãy một cách triệt để. Người đàn bà này không chỉ có quyền lực mà còn có sự tỉ mỉ, sắc sảo của một kế toán trưởng kỳ cựu. Cô đã chuẩn bị đầy đủ bằng chứng trước khi gọi anh lên đây. Tuy nhiên, việc cô chọn thời điểm chiều muộn, khi cả tòa nhà văn phòng đã vắng người, để đối chất trực tiếp thay vì gửi thẳng biên bản cho ban giám đốc chính là kẽ hở lớn nhất.

Toàn quan sát kỹ nét mặt của Hà. Dù cô đang cố tỏ ra nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng gò má cô hơi hồng lên dưới lớp phấn trang điểm mỏng, và nhịp thở của cô có phần gấp gáp hơn bình thường. Cơn sợ hãi ban đầu trong lòng Toàn dần dịu xuống, nhường chỗ cho sự nhạy bén thực dụng của một kẻ săn mồi. 

"Nếu chị thực sự muốn báo cáo lên Ban giám đốc," Toàn nói, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ khép nép của một nhân viên kỹ thuật cấp dưới. Anh chậm rãi đi vòng qua mép bàn làm việc bằng gỗ sồi, tiến về phía cô. "Chị đã gửi email từ sáng chứ không đợi đến lúc mọi người về hết mới gọi riêng em lên đây."

Hà khẽ nhướng mày, cánh mũi phập phồng. Cô cố giữ khoảng cách bằng cách lùi lại một bước, tựa lưng sát vào mép bàn sồi. "Cậu tự tin quá nhỉ? Tôi có thể bấm gửi cái này cho ban giám đốc bất cứ lúc nào. Lúc đó, cậu không chỉ mất việc đâu. Linh cũng sẽ bị đuổi cổ khỏi đây với cái danh làm trò đồi bại trong kho vải."

"Nhưng chị sẽ không làm thế." Toàn bước thêm một bước dài, thu hẹp khoảng cách đến mức ngực anh gần như chạm vào bầu ngực đang phập phồng của Hà. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đang dao động dữ dội. "Chị Hà cô đơn lắm đúng không? Chồng chị đi nước ngoài cả năm trời, căn biệt thự lớn chắc lạnh lẽo lắm."

Hà khẽ run lên khi hơi thở ấm nóng của Toàn phả vào gáy. Cô cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhưng hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn. "Cậu... cậu định làm gì? Tránh xa tôi ra."

Thay vì lùi lại, Toàn đưa tay phải ra, đặt lòng bàn tay thô ráp lên vòng hông đẫy đà, săn chắc của Hà qua lớp vải đầm công sở mát lạnh. Vết sẹo nhỏ kéo dài ở mu bàn tay phải của anh cọ xát vào lớp vải đầm, tạo nên cảm giác thô ráp đối lập với sự mềm mại của cơ thể cô. Anh bóp nhẹ, cảm nhận sức nóng của da thịt bên trong. Hà hít vào một hơi thật sâu, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào mắt Toàn, nhưng cô không hề đẩy tay anh ra.

"Em biết chị sẽ không báo cáo chuyện này." Toàn thì thầm, ngón tay anh luồn qua eo Hà, kéo mạnh cơ thể cô áp sát vào người mình. "Chị muốn em, đúng không?"

Hà cắn chặt môi dưới, gương mặt trắng hồng bắt đầu ửng đỏ. Sự kiêu hãnh của một kế toán trưởng dần sụp đổ trước sự tấn công đường đột của gã thanh niên kém mình tám tuổi. Cô đưa hai tay lên ngực Toàn, ban đầu là tư thế đẩy ra, nhưng rồi những ngón tay cô dần bấu chặt lấy lớp áo thun của anh.

"Cậu vuốt gãy cánh rồi Toàn ạ..." Hà thở dốc, giọng nói mất đi vẻ lạnh lùng ban đầu, thay vào đó là sự khát khao nghẹn ngào. "Nếu cậu không ngoan ngoãn... tôi sẽ bắt cậu phải trả giá đắt."

"Em lúc nào cũng ngoan ngoãn với chị." Toàn đáp lời, bàn tay anh dứt khoát luồn xuống phía dưới váy đầm của Hà, vuốt ve cặp đùi mật ong trần trụi và mịn màng của cô. Vết sẹo trên mu bàn tay phải của anh miết dọc theo làn da đùi trong nhạy cảm, khiến cơ đùi Hà co rút lại vì kích thích.

Hà rên khẽ một tiếng. Cô không chịu đựng thêm được nữa, chủ động buông lỏng hai tay, vòng qua cổ Toàn và kéo đầu anh xuống. Đôi môi tô son đỏ đậm của cô áp chặt lấy môi Toàn, thực hiện một nụ hôn ngấu nghiến, dồn dập đầy chiếm hữu. Hà hôn như thể đang trút bỏ toàn bộ sự ức chế, cô đơn tích tụ suốt nhiều tháng ngày trong cuộc hôn nhân lạnh nhạt của mình. Cánh lưỡi cô chủ động luồn vào khoang miệng Toàn, quấn lấy lưỡi anh một cách thèm khát.

Toàn vừa đáp lại nụ hôn của Hà, vừa nhanh chóng dùng tay tháo thắt lưng quần kaki của mình. Hà buông môi anh ra, cúi đầu xuống, đôi tay đeo chiếc nhẫn cưới vàng trơn run rẩy kéo khóa quần Toàn xuống. Cô luồn tay vào trong quần lót của anh, nắm lấy dương vật đã cương cứng nồng hổi. Sự kích thích từ bàn tay mát lạnh của Hà khiến dương vật Toàn giật mạnh, dựng đứng lên gân guốc.

Hà nhìn chằm chằm vào cu Toàn đang dựng ngược giữa hai chân anh, đôi mắt phượng lộ rõ vẻ thèm khát tột độ. Dương vật của anh dài khoảng mười bảy xăng-ti-mét, gân guốc nổi rõ dọc theo thân, quy đầu nở to màu đỏ hồng, rỉ ra một chút dịch trong suốt ở lỗ sáo. Hà nhanh chóng vén chiếc đầm công sở ôm sát lên tận ngang hông, để lộ chiếc quần lót ren đen mỏng manh. Hà không buồn cởi quần lót ra mà chỉ dùng ngón tay kéo lệch phần đáy ren sang một bên, lộ ra lồn đã ướt đẫm dịch nhờn tự nhiên, lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang của văn phòng. Lớp lông đen rậm rạp bao quanh mép lồn hồng hào đang hé mở, tiết ra từng giọt nước dâm ẩm ướt.

Hà tì hai tay xuống mặt bàn làm việc bằng gỗ sồi, nhấc một chân lên rồi leo ngồi hẳn lên mép bàn. Cô kéo Toàn sát lại gần giữa hai đùi đang mở rộng của mình. Đùi của Hà đẫy đà, trắng mịn, kẹp chặt lấy hông Toàn. Cô dùng một tay cầm lấy thân dương vật nóng bóng của anh, hướng quy đầu đỏ hồng vào miệng âm đạo đang hé mở của mình.

Hà từ từ hạ trọng lượng cơ thể xuống. Quy đầu dương vật to lớn của Toàn từ từ nong rộng các nếp gấp âm đạo mềm mại của cô. Một cảm giác nóng bỏng, khít khao bao trùm lấy cả hai. Hà ngửa cổ ra sau, miệng há hốc thở dốc khi âm đạo từng chút một nuốt trọn chiều dài dương vật của Toàn vào sâu tận đáy. Khi cô ngửa đầu, mái tóc ngắn rũ ra hai bên, để lộ rõ vết bớt nhỏ mờ hình cánh hoa ở vùng da phía sau gáy dưới chân tóc của cô. Toàn luồn tay vào tóc cô, những ngón tay chạm vào vết bớt mềm mại đó, kéo đầu cô sát lại để cô cảm nhận rõ sự thô bạo của mình.

"Ưm... to quá... căng hết cả lồn... em cắm sâu quá..." Hà rên rỉ nhỏ trong cổ họng, hai tay bấu chặt vào mép bàn gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

Toàn đứng tựa sát vào mép bàn làm việc, hai tay nâng giữ chặt lấy bờ mông tròn trịa của Hà để nâng đỡ cơ thể cô. Tư thế ngồi đối mặt vắt chân này khiến dương vật của anh cắm sâu vào âm đạo của Hà một cách triệt để nhất. Mỗi lần Hà nhấc mông lên rồi hạ xuống, lồn cô lại mút chặt lấy dương vật anh, ma sát mạnh mẽ với các vách thịt ấm nóng bên trong.

Đột nhiên, từ ngoài hành lang vang lên một tiếng động trầm đục, giống như tiếng gõ cửa của phòng bên cạnh hoặc tiếng bước chân của bảo vệ đi tuần ca sớm.

Cả hai người cứng đờ người. Toàn dừng hẳn động tác thúc hông, nín thở lắng nghe. Hà áp chặt mặt vào bắp vai Toàn, hai tay cô siết chặt lấy lưng anh, những móng tay nhọn hoắt cắm sâu vào da thịt qua lớp áo thun mỏng. Sự sợ hãi bị phát hiện ngay tại phòng làm việc giữa ban ngày ban mặt dội lên như một gáo nước lạnh, làm tim cả hai đập loạn nhịp liên hồi.

Mồ hôi lạnh của Toàn vã ra dọc sống lưng, hòa cùng mồ hôi nóng của cuộc giao hợp tạo thành một cảm giác nhớp nháp đầy kích thích. Anh cảm nhận rõ lồn của Hà đang co thắt dồn dập vì hoảng sợ. Các thớ cơ bên trong âm đạo của cô kẹp chặt lấy thân dương vật của anh, mút chặt đầu khấc như một chiếc máy hút chân không. Cảm giác khít khao đến mức nghẹt thở ấy khiến anh suýt nữa thì bắn ra. Anh phải nghiến chặt răng, giữ nguyên tư thế bất động, cố gắng điều hòa nhịp thở đang dồn dập.

Tiếng bước chân lộp cộp trên nền gạch hành lang mỗi lúc một rõ hơn. Đó chắc chắn là tiếng giày của bảo vệ đi tuần. Ánh đèn pin từ khe cửa dưới quét một vệt sáng mờ vào căn phòng tối. Toàn có thể cảm nhận rõ ràng sự co thắt đột ngột, kịch liệt của các cơ âm đạo Hà vì quá sợ hãi. Lồn cô siết chặt lấy cu anh đến mức đau nhức, nhưng sự đau đớn đó lại mang đến một luồng khoái cảm điên cuồng chạy thẳng lên dọc sống lưng.

Chiếc máy điều hòa âm trần trên đỉnh đầu vẫn đều đặn phả ra luồng hơi buốt giá, thổi qua tấm lưng đẫm mồ hôi của Toàn, tạo nên cảm giác rùng mình lạnh lẽo đối lập hoàn toàn với sự nóng bỏng, ướt át nơi giao hợp của hai cơ thể bên dưới. Họ giữ nguyên tư thế đó trong sự im lặng căng thẳng. Không gian chỉ còn tiếng gió vù vù của máy lạnh và tiếng tim đập dồn dập như đánh trống trong lồng ngực mỗi người.

Bóng người bên ngoài hành lang dừng lại trước cửa phòng Kế toán trưởng một vài giây. Tay nắm cửa khẽ lay động. Hà nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi đến rướm máu để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ hay tiếng thở dốc. Lồn cô giật liên hồi, từng đợt nước dâm nóng hổi tuôn ra xối xả dọc theo thân cu của Toàn, bôi trơn mọi kẽ hở giữa hai cơ thể đang gắn chặt. Toàn cảm thấy đầu khấc của mình như bị hàng ngàn xúc tu mềm mại bên trong âm đạo cô bóp nghẹt, da đầu anh tê dại, cả người run lên bần bật vì phải kiềm chế luồng tinh dịch đang trực trào phun trào.

Sau một vài giây dài như thế kỷ, tiếng bước chân bảo vệ cuối cùng cũng dịch chuyển, xa dần về phía thang máy cuối hành lang. Ánh đèn pin biến mất, trả lại bóng tối mờ ảo cho căn phòng.

Hà thở hắt ra một hơi dài, cơ thể cô lập tức mềm nhũn đi, đổ ập vào ngực Toàn. Nhưng ngay lập tức, sự sợ hãi tột độ vừa qua đi lại biến thành một luồng kích thích dâm đãng gấp bội. Sự giải tỏa tâm lý khiến cả hai như phát điên.

Toàn không đợi Hà kịp định thần, anh nâng hông cô lên cao hơn rồi dứt khoát thúc mạnh liên tục. Tiếng thịt va chạm "bạch, bạch, bạch" vang lên đều đặn và gấp gáp trong góc tối văn phòng. Hà ngửa cổ ra sau, hai tay quào cấu vào lưng Toàn, miệng rên rỉ không thành tiếng: "A... mạnh nữa... Toàn... cắm chết chị đi... cu to quá..."

Toàn ghì chặt hông Hà, mỗi cú thúc của anh đều cắm lút cán, đưa quy đầu đâm thẳng vào tử cung của cô. Sự chật chội và co bóp mạnh mẽ của lồn Hà sau cơn sợ hãi khiến Toàn không thể chịu đựng được lâu. Anh thúc thêm mười mấy cái thật nhanh, mạnh và sâu.

"Chị Hà... em bắn đây..." Toàn gầm nhẹ trong cổ họng.

"Bắn vào trong đi... bơm đầy lồn chị đi..." Hà rên rỉ cuồng nhiệt, hai chân kẹp chặt lấy thắt lưng Toàn, kéo anh ép sát vào người mình.

Toàn gầm lên một tiếng, dương vật anh giật mạnh liên tiếp năm sáu cái, bắn từng luồng tinh dịch nóng ấm, đậm đặc vào sâu tận đáy âm đạo của Hà. Cùng lúc đó, Hà co giật kịch liệt, lồn cô co thắt dữ dội, ôm khít lấy dương vật anh đón nhận dòng sữa nóng đang bơm đầy bên trong. Cả hai giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy nhau, thở dốc trong dư vị ngọt ngào và tê dại của cơn cực khoái.

Vài phút sau, khi nhịp thở đã dần ổn định, Toàn từ từ rút dương vật ra khỏi người Hà. Một hỗn hợp tinh dịch và dịch nhờn màu trắng đục tràn ra từ cửa lồn đã đỏ ửng của cô, chảy thành dòng dọc theo cặp đùi mật ong mịn màng xuống mặt bàn gỗ sồi.

Hà chậm rãi trèo xuống khỏi bàn, chân cô hơi run khi chạm đất. Cô lấy khăn giấy trên bàn làm việc, bình thản lau sạch dịch thể trên đùi và cửa mình, rồi kéo chiếc quần lót ren đen trở lại vị trí cũ. Cô vuốt lại nếp váy đầm công sở thẳng thớm, chỉnh lại mái tóc ngắn ngang vai uốn lượn sóng cho gọn gàng. Gương mặt cô nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị của một kế toán trưởng như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Toàn cũng nhanh chóng kéo quần lót và khóa quần kaki lên, thắt lại thắt lưng da. Anh đứng nhìn người đàn bà trước mặt, trong lòng vẫn còn dư âm của sự cuồng nhiệt vừa rồi.

Hà bước lại gần bàn làm việc, cầm chiếc máy tính bảng cá nhân lên, lướt ngón tay sơn đỏ trên màn hình rồi nhìn Toàn bằng ánh mắt sắc lạnh, đầy cảnh báo.

"Bằng chứng tôi vẫn giữ ở đây," Hà nói, giọng cô đã khôi phục lại tông sắc gọn và không chút hơi ấm. "Trước khi bảo vệ đi tuần ca đêm lúc mười giờ, cậu phải vào phòng máy chủ xóa sạch các file log liên quan đến góc quay camera kho vải đêm qua. Nếu ngày mai tôi vẫn thấy bất kỳ dấu vết nào của cái lệnh quét 45 độ đó trên máy chủ điều hành, thì cậu biết hậu quả rồi đấy."

Toàn nhìn thẳng vào đôi mắt phượng sắc sảo của Hà, khẽ gật đầu: "Em biết phải làm gì rồi."

Hà quay lưng lại phía anh, đi về phía cửa phòng làm việc, vặn chốt khóa trong rồi mở hé cửa. "Về phòng của cậu đi. Đừng để ai nhìn thấy."