Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hùng ghì chặt đôi bàn tay chai sạn vào sợi dây thừng bản lớn, dùng cả trọng lượng cơ thể kéo giật mũi chiếc vỏ lãi sát vào gốc bần cổ thụ bên mé bến sông. Những thớ dây đẫm nước sông Hậu trơn tuột, tước xơ ra găm thẳng vào những vết chai sần trong lòng bàn tay anh đau nhói. Dưới chân anh, lớp bùn dẻo ẩm ướt lún sâu quá mắt cá, mát lạnh nhưng bám chặt lấy da thịt như muốn giữ chân người lại. Từng nhịp sóng đỏ ngầu phù sa đập bồm bộp vào mạn xuồng, kéo căng bả vai rộng vạm vỡ của Hùng theo từng hồi nước cuộn. Anh nghiến răng, gồng cứng cơ đùi, các múi cơ trên bắp tay nổi gồ lên sậm màu và bóng nhẫy mồ hôi dưới nắng chiều muộn đang lịm dần. Chiếc áo bà ba đen cũ kỹ rách vai của anh đã ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào, dán chặt lấy khuôn ngực vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc. 

Mỗi lần nghe tiếng máy ghe từ đằng xa vọng lại, tim Hùng lại hẫng đi một nhịp. Anh ngóng chờ chuyến vỏ lãi dọc từ bến đò đầu cồn về, lòng dạ bồn chồn khó tả. Đã hai năm rồi anh chưa gặp lại Hồng. Con bé cháu ruột, con gái của người anh hai quá cố của anh, từ ngày lên thành phố học đại học dường như đã cắt đứt hẳn sợi dây liên kết với cái cù lao hẻo lánh này. Trong trí nhớ của Hùng, Hồng vẫn là đứa con gái đen nhẻm, gầy gộc, mặc chiếc quần cộc chạy lăng xăng theo anh ra vườn dưa phụ nhổ cỏ. Nhưng những lá thư thưa thớt gửi về gần đây, cùng với vài tấm ảnh nhỏ chụp chung với bạn bè mà chị dâu khoe, cho thấy con bé đã thay đổi nhiều lắm. Sự thay đổi đó làm Hùng vừa nôn nao mong đợi, lại vừa có một nỗi lo sợ mơ hồ, một sự bất an cứ âm ỉ cháy ở vùng bụng dưới mỗi khi anh nghĩ về đứa cháu gái nay đã bước vào độ tuổi xuân thì tròn đầy.

Tiếng nổ xành xạch của chiếc vỏ lãi chở khách tấp vào bến cắt ngang dòng suy nghĩ của Hùng. Mũi xuồng vừa chạm vào bãi bùn, Hồng đã khom người bước ra từ dưới mui ghe, ôm chiếc ba lô jean căng phồng trước ngực. Hùng đứng chết trân mất vài giây. Hồng đây sao? Đôi chân trần thon dài của cô lúng túng tìm chỗ đặt chân trên mạn xuồng trơn trượt. Ở cổ chân phải của cô, một chiếc lắc bạc nhỏ khẽ phát ra tiếng leng keng thanh mảnh theo mỗi nhịp di chuyển. Cô không còn là đứa trẻ gầy gò ngày nào nữa. Làn da cô trắng trẻo, mịn màng đến độ tương phản gay gắt với vạt bùn đen dưới bến sông và màu da ngăm đen của Hùng. Cô mặc một chiếc áo thun hai dây màu trắng mỏng dính sát vào cơ thể do thấm đẫm mồ hôi sau chuyến đi dài. Dưới lớp vải mỏng manh không có áo ngực nâng đỡ, hai bầu ngực thiếu nữ mơn mởn, tròn lẳn lộ ra rõ mồn một. Hai đầu vú hồng hào nhô cao, cọ xát vào lớp vải thun ướt át mỗi khi cô cử động hay thở dốc.

Hùng nuốt nước miếng, vươn cánh tay đầy những vết sẹo nhỏ dăm vá ra phía trước để đỡ lấy hành lý cho cô cháu gái. Đúng lúc anh đón lấy chiếc quai ba lô thô ráp, đầu ngón tay đóng chai dày cộm của anh vô tình trượt qua, miết nhẹ vào làn da cổ tay trần mịn màng của Hồng. 

Cảm giác mát lạnh, ẩm ướt mồ hôi từ da cô truyền thẳng vào lòng bàn tay nóng hổi của Hùng. Anh giật nẩy mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến lồng ngực anh thắt lại. Da Hồng mềm mại, non nớt và trơn láng vô cùng, hoàn toàn khác biệt với những vạt da thô ráp quanh năm suốt tháng tiếp xúc với dầu máy và gỗ mục của anh. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy kích thích đó làm dây thần kinh của Hùng căng lên như dây đàn. Anh đứng sững, ngón tay vẫn còn giữ nguyên tư thế co lại như muốn níu giữ chút hơi ấm dịu mát vừa tan biến. Hồng không né tránh ngay, ngược lại, ngón tay cô khẽ ngọ nguậy, cọ nhẹ vào lòng bàn tay anh một cái đầy tinh nghịch trước khi buông ra. 

"Cám ơn cậu út nha," Hồng nói, giọng lanh lảnh bên tai anh.

Cô nhún người nhảy phốc lên bờ đất. Đôi bàn chân trần, thon thả với những ngón chân trắng hồng bấm sâu vào lớp bùn dẻo để giữ thăng bằng. Chiếc áo hai dây trượt nhẹ bên vai càng làm lộ rõ bờ vai thon và phần xương quai xanh thanh tú của cô, nơi có một nốt ruồi son đỏ thắm nằm ngay chính giữa. Hùng đứng chôn chân tại chỗ. Mắt anh bị đóng đinh vào khuôn ngực căng tràn của đứa cháu gái đang phập phồng thở dốc trước mặt. Sự thèm khát bản năng trỗi dậy đột ngột và mãnh liệt. Hùng thấy cổ họng mình khô khốc, anh nuốt nước miếng ực một cái, lồng ngực phập phồng thở dốc. 

Dưới lớp quần đùi rộng bạc màu, chiếc cu to lớn của anh đột nhiên căng phồng, cương cứng lên nhanh chóng. Đầu khấc nhạy cảm cọ xát vào lớp vải thô ráp của chiếc quần đùi cũ khiến Hùng bối rối tột cùng. Sự căng tức dưới hạ bộ khiến anh không thể đứng thẳng người. Sự dằn vặt đạo đức bắt đầu cấu xé tâm trí anh. Hồng là cháu ruột của anh, con gái của người anh trai quá cố mà anh hằng kính trọng. Cô mới hai mươi tuổi, vừa từ thành phố về quê nghỉ hè. Sao anh lại có phản ứng đê tiện như vậy với cô? Hùng tự mắng chửi bản thân trong đầu, cố tìm cách trấn áp ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy dưới háng. Nhưng chiếc cu cứng ngắc vẫn bướng bỉnh ngẩng cao, đẩy lớp vải quần đùi nhô lên một đường cong lộ liễu.

Hồng quay lại, thấy cậu út vẫn đứng trân trân nhìn mình, cô không hề tỏ ra e thẹn mà còn nhe răng cười nũng nịu, khẽ ưỡn ngực về phía trước:

"Cậu út ngó gì dữ vậy? Đỡ con xách đồ vô nhà mau lên, con mệt muốn rã rời rồi nè."

Hùng vội vàng quay mặt đi chỗ khác để giấu đi sự bối rối đang dâng tràn. Tim anh đập dồn dập, đập mạnh đến mức anh nghe rõ tiếng thình thịch trong lồng ngực. Anh khom người xách chiếc ba lô nặng trĩu, cố tình đi khòm lưng, đẩy hông ra phía sau để che giấu chiếc cu đang dựng ngược dưới lớp quần đùi. Từng bước đi của anh lúc này thật khó khăn, đầu khấc nóng hổi cứ mỗi bước lại cọ vào mép vải quần đùi, kích thích dây thần kinh nhạy cảm làm anh run lên. Cơn cương cứng không chịu dịu đi mà càng lúc càng thêm căng tức dưới áp lực của sự cọ xát liên tục.

Hùng cố bước nhanh hơn trên bãi đất bùn trơn trợt. Hồng đi ngay phía sau anh, tiếng bước chân trần của cô bấm vào bùn nhão phát ra âm thanh lép nhép. Tiếng thở phì phò của cô và mùi hương cơ thể thiếu nữ — một thứ mùi thơm da thịt thanh tân pha lẫn mồ hôi ẩm ướt — cứ bám theo anh không rời, len lỏi vào khứu giác làm da đầu anh tê dại. Hùng cảm thấy lòng mình rối bời. Anh tự nhủ phải bình tĩnh, phải hành xử như một người cậu lớn tuổi đứng đắn, nhưng dòng máu nóng trong người cứ dồn hết về phía hạ bộ, biến anh thành một gã đàn ông đói khát trước con mồi non tơ.

Trước bậc thềm nhà gỗ vách lá cũ kỹ, bà Mai đang đứng tựa lưng vào chiếc cột tròn bằng gỗ căm xe đã lên nước đen bóng. Người đàn bà góa tuổi năm mươi hai mặc bộ đồ bộ thun lạnh hoa văn tối màu. Chất vải thun mỏng manh bó sát lấy hông quả táo tròn trịa, nảy nở và bộ ngực đầy đặn vẫn còn rất săn chắc của người phụ nữ trung niên. Dù đã bước qua tuổi ngũ tuần, cơ thể bà Mai vẫn mang một sức hút mặn mà, đầy đặn của người đàn bà khát tình lâu ngày.

Đôi mắt sắc sảo của bà Mai quét qua cơ thể căng tràn của Hồng từ đầu đến chân. Bà nhíu mày khi nhìn thấy chiếc áo hai dây mỏng dính nước của con gái, lộ ra hai đầu vú nổi rõ rệt. Rồi ánh mắt bà lập tức di chuyển, dừng lại rất lâu trên bờ vai rộng vạm vỡ đẫm mồ hôi của Hùng đang khòm lưng bước lên thềm. Bà nhìn chăm chằm vào bắp tay gân guốc đang xách ba lô của anh, rồi hạ dần mắt xuống vùng dưới bụng của Hùng. Dù Hùng đã cố tình đi khòm lưng, nhưng phần vải quần đùi nhô lên một cục cứng ngắc vẫn không thể qua mắt được người đàn bà nhiều kinh nghiệm đời. Đôi mắt bà Mai khẽ nheo lại, cái nhìn kỳ lạ lướt qua gương mặt nghiêm nghị của bà.

Hùng bước lên thềm, đặt mạnh chiếc ba lô xuống chiếc phản gỗ đặt ở gian ngoài. Anh cảm nhận được cái nhìn chằm chằm nóng bỏng của chị dâu sau lưng. Ánh mắt đó như có gai, châm chích vào da thịt anh, khiến anh vừa sợ hãi vừa có một cảm giác kích thích tội lỗi. Hùng cúi gầm mặt, tránh đi hướng nhìn của bà Mai. Anh vội vã nói lí nhí trong miệng:

"Tôi ra sau nhà tắm rửa chút cho sạch bùn đất."

Nói rồi, anh quay lưng đi thẳng ra lối sau, nơi có vách lá ngăn tạm làm nhà tắm sát sàn nước. Hùng múc từng gáo nước mưa lạnh ngắt dội ào ào lên đầu, lên cổ. Nước lạnh chảy ròng ròng trên làn da rám nắng, chạy qua ngực, bụng rồi ướt đẫm chiếc quần đùi. Anh nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh đôi bầu ngực tròn lẳn của Hồng và cái nhìn sắc lẹm của bà Mai. Nhưng dòng nước mát không thể dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong người anh.

Hùng cúi đầu nhìn xuống hạ bộ của mình. Dưới làn nước chảy, chiếc cu của anh vẫn cứng ngắc, nổi đầy những đường gân tím dọc theo thân dương vật to lớn. Sự dằn vặt đạo đức trỗi dậy khi anh nghĩ đến Hồng, nhưng cơ thể anh lại phản ứng ngược lại hoàn toàn. Mỗi khi hình ảnh đầu vú hồng hào của đứa cháu gái hiện lên sau lớp vải thun ướt át, dương vật của anh lại giật mạnh, rỉ ra một chút dịch trong suốt ở đầu khấc. Hùng đưa tay nắm lấy nó, vuốt nhẹ vài cái để giải tỏa bớt sự căng tức. Lớp da quy đầu trượt lên trượt xuống dưới lòng bàn tay thô ráp của anh, mang lại cảm giác sung sướng tê dại. Hùng khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong kẽ răng. Anh thèm khát được tuốt nhanh để phóng luồng tinh dịch đang nghẹn ứ ra ngoài, nhưng anh nhanh chóng buông tay ra. Anh sợ hãi có ai đó nhìn thấy hoặc nghe thấy qua bức vách lá mỏng manh này. Tiếng nước dội ào ào tuy lớn nhưng vách lá có quá nhiều kẽ hở, chỉ cần một người đứng gần là có thể nhìn thấu mọi hành động bên trong. Có tiếng bước chân sột soạt ngoài thềm tre phụ cận làm Hùng giật bắn mình. Anh vội dội thêm vài gáo nước mạnh để ép mình bình tĩnh lại, rồi thay một chiếc quần đùi sạch khác màu xám tro.

Khi Hùng bước ra ngoài, trời đã sập tối hẳn. Bữa cơm chiều được dọn ra trên chiếc chõng tre cũ đặt ở gian nhà ngoài. Ánh đèn dầu tù mù hắt ra những quầng sáng vàng vọt, lập lộe theo từng cơn gió thổi nhẹ qua khe lá vách. Cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt nước ngập dưới sàn gỗ khiến bầu không khí trong nhà trở nên ngột ngạt, bí bách vô cùng. Tiếng muỗi vo ve quanh chân cột nhà càng làm tăng thêm vẻ u uất của buổi chiều tà miền sông nước.

Hồng ngồi xếp bằng trên chõng tre, cô vô tư gắp một khúc cá lóc kho nghệ bỏ vào chén của mình. Chiếc áo thun hai dây màu trắng đã được thay bằng một chiếc áo bà ba mỏng màu hồng nhạt, nhưng nút áo trên cùng thả lỏng để lộ ra vùng cổ trắng ngần và một phần khe ngực sâu hút. Cô vừa ăn vừa hăm hở kể chuyện phố thị, hai bầu ngực dưới lớp áo bà ba mỏng khẽ dao động theo từng lời nói:

"Mẹ với cậu út biết không, trên thành phố đèn điện sáng trưng tới sáng luôn hà. Người ta đi lại nươm nướp, vui mắt lắm. Bữa nào cậu út có dịp lên chơi đi, con dẫn đi coi rạp chiếu bóng, ngồi trong phòng mát rượi, màn hình bự chà bá luôn, coi đã cái mắt lắm."

Hùng lầm lì lùa cơm vào miệng. Đầu ngón tay thô ráp của anh siết chặt đôi đũa tre đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Anh chỉ biết gật đầu nhẹ, không dám đáp lời dài dòng. Đầu óc anh lúc này vẫn bị ám ảnh bởi những va chạm ngoài bến sông. Làn da của Hồng dường như vẫn còn in dấu trên tay anh, và mùi hương của cô cứ vảng vất đâu đây, trộn lẫn với mùi cá kho và mùi dầu hỏa tỏa ra từ cây đèn dầu.

"Hồng, lo ăn cơm đi con. Con gái con lứa gì mà nói năng tía lia, không lo phụ cậu út dọn dẹp máy ghe gì hết trơn," bà Mai lên tiếng, giọng nói nghiêm khắc nhưng đôi mắt lại liếc nhìn Hùng đầy ẩn ý.

"Mẹ này, con mới về mà. Để con nghỉ ngơi vài bữa rồi con phụ cậu út chớ," Hồng nũng nịu, nghiêng đầu nhìn Hùng, đôi mắt tròn xoe lấp lánh dưới ánh đèn dầu. "Cậu út chịu chỉ con sửa máy ghe không? Con thấy cái máy đó chạy kêu rè rè ngầu quá chừng."

Hùng cố nuốt trôi miếng cơm nghẹn ứ ở cổ họng, gượng cười đáp:

"Máy ghe đó nặng lắm, dầu mỡ không hà. Con gái con lứa đụng vô dơ dáy hết mình mẩy."

"Dơ thì tắm, có gì đâu cậu út," Hồng nói bâng quơ rồi cúi xuống ăn tiếp.

Dưới gầm chõng tre chật hẹp, đôi chân trần của Hồng thỉnh thoảng lại di chuyển. Chiếc chõng tre nhỏ khiến khoảng cách giữa Hùng và Hồng thu hẹp lại tối đa. Đầu gối tròn trịa của Hồng vô tình cọ vào đùi Hùng. Làn da non mịn, mát rượi của đứa cháu gái chạm nhẹ vào lớp da rám nắng đầy lông tơ ráp ráp của anh.

Hùng giật mình, người anh cứng đờ lại. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ điểm tiếp xúc chạy thẳng lên não bộ. Anh cố thu chân lại sát mép vách gỗ phía sau, nhưng vách gỗ quá hẹp khiến anh không thể né tránh hoàn toàn. Mỗi lần Hồng dịch chuyển người để gắp thức ăn, đùi cô lại miết vào đùi anh. Sự ma sát nhẹ nhàng nhưng đầy kích thích đó làm Hùng không thể tập trung vào chén cơm. Chiếc cu dưới quần đùi của anh lại bắt đầu có dấu hiệu rục rịch ngẩng đầu. Anh phải cố giữ cho cơ thể không run lên để hai người phụ nữ không phát hiện ra sự bất thường của mình.

Bà Mai quan sát thấy sự bối rối của Hùng. Đôi mắt sắc sảo của bà khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào đôi đũa run rẩy trong tay Hùng. Bà gắp một khúc cá lóc kho nghệ lớn, đặt nhẹ nhàng vào chén của Hùng. Ngón tay thon dài có đeo chiếc vòng cẩm thạch màu xanh ngọc của bà chạm nhẹ vào mu bàn tay anh. Sự tiếp xúc cố ý này kéo dài hơn bình thường. Da của bà Mai nóng hổi, mang theo sự khao khát kìm nèn của một người đàn bà góa bụa lâu năm.

"Út ăn nhiều vô, dạo này lo sửa máy ghe cực nhọc, người ngợm xơ xác quá chừng. Nhà này mà không có Út lo toan, một mình chị biết tính sao," bà Mai nói, giọng trầm xuống, mang theo một vẻ u uất và đầy dụ dỗ.

Hùng quay mặt đi tránh ánh nhìn nóng bóng của bà Mai, nhưng tai anh vẫn lùng bùng trước tiếng cười khúc khích của Hồng khi cô bước vào buồng trong.