Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hùng miết mạnh chiếc mỏ lết rỉ sét vào con ốc đầu máy đuôi tôm, hai hàm răng bạnh ra siết chặt đến mức quai hàm nổi gân xanh cuồn cuộn. Cánh tay lực lưỡng đẫm mồ hôi và dầu mỡ đen ngòm gồng lên, nhưng khớp ngón tay run rẩy làm chiếc mỏ lết trượt khỏi đầu ốc, cạ mạnh vào lớp vỏ sắt kêu một tiếng két chói tai. Anh thở hắt ra một hơi nóng hổi, tựa trán vào thành máy sắt lạnh ngắt để tìm chút bình tĩnh. 

Căn kho máy ghe này nằm biệt lập sát mép nước, cột tràm cắm sâu dưới bùn lầy dập dềnh theo con nước lớn. Bên dưới sàn gỗ, tiếng nước sông mùa lũ vỗ vào chân cột tràm nghe xào xạc, lúc thì trào lên qua khe hở của những tấm ván sàn mục nát, mang theo mùi sình bùn nồng nặc. Cả gian kho chật hẹp chỉ toàn mùi dầu nhớt, mùi gỗ mục và cái nóng hầm hập hắt xuống từ mái tôn cũ kỹ rỉ sét. Hùng đứng khom lưng bên bệ máy, chiếc quần đùi xám tro rộng thùng thình dính bết vào đùi vì mồ hôi tuôn ra như tắm. 

Lưng anh đau nhức, vùng thắt lưng mỏi nhừ như muốn rời ra sau một đêm dài quằn quại trên chiếc chõng tre cũ kỹ với bà Mai. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại để tập trung vào đống dây nhợ dầu mỡ của chiếc máy ghe, tai Hùng lại vang lên văng vẳng tiếng thở dốc hầm hập của bà chị dâu, tiếng da thịt hai người đập vào nhau phành phạch và cả tiếng nước lồn nhóp nhép đầy dâm đãng. Sự tội lỗi đè nặng lên lồng ngực anh, bóp nghẹt từng nhịp thở, khiến anh cảm thấy bản thân như một con thú hoang tởm lợm. Anh sợ. Nỗi sợ hãi tột cùng gặm nhấm tâm trí Hùng từ lúc tờ mờ sáng đến giờ. Chỉ cần một tiếng nước vỗ mạnh vào chân cột tràm dưới sàn kho, hay tiếng một con chim bìm bịp kêu chiều ngoài rặng bần cũng đủ làm Hùng giật nẩy mình, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng. Anh sợ bị ai đó phát hiện ra bí mật nhơ nhuốc này, đặc biệt là Hồng.

Anh không hề biết rằng, bóng dáng đứa cháu gái hai mươi tuổi lúc này đã âm thầm bám sát sau lưng anh từ lúc nào.

Hồng bước từng bước êm ru trên nền đất ẩm ướt hướng xuống bến sông. Nụ cười tự đắc từ bóng tối đêm trước vẫn găm chặt trên khóe môi cô, kéo dài sự thỏa mãn đầy ranh mãnh. Cô nhìn chằm chằm vào tấm lưng trần vạm vỡ, những thớ cơ cuồn cuộn đẫm mồ hôi của cậu út đang cúi khom người trong kho máy ghe biệt lập sát mép nước. Tiếng chân trần của đứa cháu gái hoàn toàn biến mất trong tiếng xào xạc của những tán lá dừa nước bị gió sông thổi mạnh. Hồng đứng nép mình bên ngoài vách lá ngoài cửa kho, ghé mắt qua một kẽ hở lớn nhìn vào bên trong. 

Dưới ánh sáng mặt trời le lói lọt qua khe lá, tấm lưng của Hùng bóng loáng mồ hôi. Những đường gân nổi rõ dọc sống lưng mỗi khi anh dùng sức vặn mỏ lết. Chiếc quần đùi xám tro trễ xuống dưới hông, lộ ra một phần mông săn chắc, ngăm đen đầy nam tính của người đàn ông quen lao động nặng nhọc. Hồng nhìn không chớp mắt, lồng ngực cô phập phồng nhanh hơn dưới lớp áo hai dây màu sáng mỏng dính. Đầu vú cô nhô lên, cọ sát vào lớp vải mỏng khi cô nhớ lại cảnh tượng đêm qua. Ý nghĩ về việc người cậu út lực lưỡng này đã đè mẹ mình ra nện điên cuồng trên chiếc chõng tre làm cô cảm thấy một luồng điện nóng hổi chạy dọc từ thắt lưng xuống thẳng giữa hai đùi.

Hồng chậm rãi bước qua bậu cửa kho máy. Bàn tay thon thả của cô nhẹ nhàng quơ lấy sợi xích sắt treo bên vách gỗ cũ kỹ.

Lách cách.

Tiếng xích sắt va vào ổ khóa đồng vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch. Hồng kéo mạnh hai cánh cửa gỗ ép sát vào nhau, luồn sợi xích qua khe hở rồi bấm khóa lại. Tiếng tạch nhẹ của ổ khóa vang lên, dập tắt chút ánh sáng tự nhiên ít ỏi cuối cùng, đẩy căn kho vào một khoảng tối mờ ảo, ngột ngạt.

Hùng giật bắn người, xoay phắt lại. Chiếc mỏ lết trong tay anh suýt nữa rơi xuống sàn. Ánh sáng từ những kẽ hở vách lá chỉ đủ soi rõ khuôn mặt góc cạnh đang đầm đìa mồ hôi của anh. Tim anh đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy Hồng đang đứng đó, tay đút chiếc chìa khóa vào túi quần đùi jean bó sát. Chân mày Hùng nhíu chặt lại, cố che giấu sự hoảng loạn đang cào xé tâm can:

"Hồng? Con làm cái gì ngoài đó không vô nhà, khóa cửa lại làm chi?"

Hồng không đáp. Cô chậm rãi tiến lại gần bệ máy ghe, tiếng bước chân trần của cô trên sàn gỗ mục nghe nhẹ bẫng nhưng mỗi nhịp chân lại như nện thẳng vào tim Hùng. Đôi mắt tròn xoe, lanh lợi của cô quét một lượt từ đầu đến chân Hùng, dừng lại thật lâu ở vùng hạ bộ của anh, nơi chiếc quần đùi xám tro đang bao bọc lấy thứ nam tính to lớn. Cô nhếch mép, giọng nói mang theo sự cợt nhả rõ rệt:

"Cậu út sửa máy giỏi dữ hen. Mà cậu chỉ biết sửa máy ghe, hay còn biết sửa luôn mấy quả dưa leo héo ngoài bếp nữa?"

Hùng đứng sững. Toàn bộ máu trong người anh dồn hết lên mặt, đỏ gay gắt, rồi lập tức rút đi để lại một gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Bàn tay đang cầm chiếc mỏ lết cỡ lớn của anh run bần bật, các khớp ngón tay trắng bệch ra vì siết quá chặt. Đầu óc anh trống rỗng trong một giây, rồi nổ tung ra hàng ngàn suy nghĩ kinh hoàng. Cô bé đã biết. Đứa cháu gái ruột của anh đã phát hiện ra mọi chuyện. Mồ hôi trên trán anh chảy dài thành giọt lớn, rơi xuống bệ máy ghe sắt phát ra tiếng tách nhỏ nhoi nhưng nghe rõ mồn một.

"Con... con nói cái bậy bạ gì đó?" Hùng lắp bắp, cổ họng nghẹn đắng, nước miếng nuốt xuống khô khốc như cát. Anh cố lấy giọng nghiêm khắc để át đi sự run rẩy, nhưng vô ích.

"Con nói bậy hay cậu làm bậy?" Hồng tiến thêm một bước, chiếc lắc chân bạc ở cổ chân phải kêu lách cách vui tai. Đôi mắt cô híp lại đầy nguy hiểm. "Đêm qua con thức giấc. Vách lá nhà mình mỏng quá mà cậu út. Tiếng mẹ rên, tiếng da thịt hai người đập vô nhau phành phạch, con nghe không sót một tiếng. Con còn thấy rõ ràng cậu đè mẹ ra sao nữa kìa."

Cạch!

Chiếc mỏ lết nặng trịch tuột khỏi tay Hùng, rơi thẳng xuống sàn gỗ, suýt chút nữa trúng vào ngón chân trần của anh. Hùng thối lui một bước, lưng đập mạnh vào vách lá khiến căn kho khẽ rung nhẹ. Mắt anh mở to, đầy vẻ kinh hoàng. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Hình ảnh đứa cháu gái đứng sau vách lá chứng kiến toàn bộ cảnh hoan lạc tội lỗi giữa anh và bà Mai khiến anh nhục nhã đến mức chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống, hoặc nhảy ngay xuống dòng nước lũ đục ngầu ngoài kia.

"Hồng... chuyện đó... không phải như con nghĩ đâu... Cậu... cậu với mẹ con..." Hùng cố tìm lời giải thích, nhưng lưỡi anh cứng đờ, đầu óc quay cuồng không thể ráp nổi một câu cho ra hồn. Hai tay anh run rẩy bấu chặt lấy hai bên quần đùi, cố che giấu sự thảm hại của mình trước mặt đứa cháu gái.

"Con nhìn bằng hai mắt mà cậu còn chối hả?" Hồng cười khẩy, bước sát hơn nữa, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn chưa đầy hai gang tay. Sức nóng từ cơ thể thiếu nữ mơn mởn phả ra, xộc thẳng vào khứu giác của Hùng. "Mẹ dạng chân gác lên vai cậu, còn cậu thì thụt cái cu to đùng vô lồn mẹ. Nước lồn mẹ văng tung té. Cậu nện mạnh tới nỗi cái chõng tre muốn gãy đôi luôn. Cậu út của con khỏe ghê nơi. Con nhìn mà con còn thấy thèm dùm cho mẹ luôn đó."

Hùng thở dốc, hai tay bấu chặt vào mép bệ máy để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Từng lời miêu tả trần trụi, tục tĩu thốt ra từ khuôn miệng chúm chím của đứa cháu gái mới lớn như những nhát dao đâm nát chút lòng tự trọng cuối cùng của anh. Sự xấu hổ tột cùng biến thành một nỗi sợ hãi bao trùm. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, anh sẽ không còn mặt mũi nào sống ở cái xứ cù lao này. Người ta sẽ phỉ nhổ vào mặt anh, coi anh như một con thú vật loạn luân. Anh nhìn Hồng đầy van nài, giọng nói run rẩy lạc đi:

"Hồng, tao lạy con. Chuyện này mà đồn ra ngoài, tao với mẹ con chỉ có nước nhảy sông tự tử. Con muốn cái gì, con cứ nói, tao làm hết. Đừng có nói cho ai biết hết. Tao xin con đó Hồng..."

Hồng đứng sát đối diện với Hùng, khoảng cách gần đến mức anh ngửi thấy mùi da thịt con gái mơn mởn, thơm tho quyện với mùi dầu máy nồng nặc trong căn kho chật hẹp. Cô mặc chiếc áo hai dây màu sáng mỏng dính, hai bầu ngực căng tròn tuổi hai mươi không có áo ngực che chắn, đầu vú nhô lên in hằn sau lớp vải mỏng theo từng nhịp thở phập phồng của cô. Sự tương phản giữa cơ thể trắng trẻo, non tơ của thiếu nữ và vẻ thô ráp, đẫm mồ hôi của Hùng tạo nên một bầu không khí kích thích đến nghẹt thở.

Hồng không dọa tố cáo ngay. Cô chủ động rướn người, ép sát đôi gò bồng đảo căng mọng của mình vào khuôn ngực trần đẫm mồ hôi của Hùng. Sự mềm mại, ấm nóng từ bộ ngực thiếu nữ dội thẳng vào da thịt khiến Hùng run lên một cái kịch liệt. Một luồng điện chạy dọc sống lưng anh, làm tê dại mọi dây thần kinh. Hùng cố nghiêng người ra sau để tránh né sự đụng chạm da thịt quá đỗi kích thích này, nhưng tấm vách lá phía sau lưng anh đã chặn đứng mọi lối thoát.

"Con không có ngu mà đi mét xóm giềng," Hồng thì thầm, hơi thở nóng hổi, thơm tho phả vào cổ Hùng khiến anh rùng mình. "Mẹ có được cậu, tại sao con lại không? Con cũng muốn biết cảm giác làm đàn bà thực sự là thế nào. Cậu út dạy con đi. Con muốn cậu nện con giống như nện mẹ vậy đó."

"Hồng! Không được!" Hùng hốt hoảng, dùng hai tay đẩy vai Hồng ra. Nhưng đôi bàn tay anh run rẩy, sức lực như bị rút cạn, cái đẩy của anh yếu ớt đến mức không làm Hồng xê dịch được bao nhiêu. Lòng bàn tay thô ráp của anh vô tình chạm vào bờ vai trần mềm mại, mát rượi của đứa cháu gái, cảm giác mịn màng đó lập tức truyền về não bộ, kích phát phản ứng sinh lý mãnh liệt. "Mày là cháu tao! Tao với mẹ mày đã là tội lỗi lắm rồi, tao không thể làm bậy với mày được nữa. Đi ra! Khóa cửa lại làm chi, lỡ có ai đi ngang qua thấy thì sao!"

Mặc cho Hùng cố đẩy ra và phân bua, Hồng vẫn bướng bỉnh áp sát. Nụ cười trên môi cô càng lúc càng đậm, mang theo sự chiếm hữu và đắc thắng. Cô vòng hai tay qua hông Hùng, ép chặt người vào người anh. Bàn tay nhỏ nhắn của cô luồn nhanh xuống dưới, luồn qua cạp quần đùi rộng của Hùng, nắm lấy chiếc cu đang bắt đầu cương cứng lên do sự kích thích thể xác ngoài ý muốn.

Hùng rên nhẹ một tiếng trong cổ họng khi bàn tay mềm mại, mát rượi của Hồng chạm vào vùng da thịt nhạy cảm nhất của mình. Chiếc cu to lớn của anh, vốn đã nhạy cảm sau đêm hoan lạc, nay bị kích thích bởi bàn tay thiếu nữ liền lập tức phản ứng. Nó giật mạnh liên tục, nở to ra và cứng ngắc như một thanh sắt trong lòng bàn tay Hồng.

Bàn tay Hồng bóp rất chặt. Cô vuốt dọc theo thân cu to lớn, ngón tay cái miết nhẹ vào phần bao quy đầu đang rỉ ra chút dịch nhầy ấm nóng. Cảm giác da thịt non tơ cọ xát vào dương vật khiến Hùng thở gấp, lý trí anh đấu tranh dữ dội nhưng cơ thể lại hoàn toàn khuất phục trước dục vọng bản năng.

"Cậu út nói không được mà cái cu của cậu cứng ngắc rồi nè," Hồng cười khúc khích, ngón tay bấu nhẹ vào đầu cu, làm Hùng khẽ run lên vì sung sướng lẫn sợ hãi. "Nó thèm lồn con rồi phải không? Cậu chối nữa đi. Mẹ xài được thì con cũng xài được. Cậu không chịu thì chiều mai con nói hết cho cả họ nghe."

Hùng đứng run bẩy rẩy. Sự đụng chạm trực tiếp của bàn tay thiếu nữ vào vùng nhạy cảm khiến lý trí anh hoàn toàn tê liệt. Chiếc cu to dài giật mạnh liên tục trong lòng bàn tay Hồng, căng nhức đến mức đau đớn. Anh muốn gạt tay cô ra, muốn hét lên để giữ lấy chút nhân tính cuối cùng, nhưng sức lực toàn thân như bị hút cạn vào điểm tiếp xúc ấm nóng dưới háng. Anh chỉ biết đứng thở dốc, mắt nhắm nghiền chịu đựng sự giày vò ngọt ngào đầy tội lỗi.

Mùi mồ hôi nồng nặc trên cơ thể Hùng quyện với hương thơm thiếu nữ của Hồng trong căn kho chật hẹp, tạo nên một thứ bầu không khí dâm đãng đến nghẹt thở. Dưới sàn gỗ, tiếng nước sông dâng cao vỗ vào chân cột tràm nghe càng lúc càng dồn dập, như thúc giục, như đồng lõa với mối quan hệ tội lỗi sắp sửa bùng nổ dưới mái nhà vách lá mỏng manh này.

Hồng ghé sát tai Hùng, phả hơi thở nóng hổi đầy dục vọng vào vành tai đang đỏ ửng của anh, giọng nói thì thầm nhưng sắc lẹm như một lời tuyên án:

"Chiều mai mẹ đi cúng chùa bên cồn, đi từ trưa tới tối mịt mới về. Đúng một giờ trưa, cậu không qua phòng con thì đừng trách sao con nói hết mọi chuyện với cả dòng họ. Lúc đó để coi cậu với mẹ còn mặt mũi nào sống ở cái xứ này."