Nghe chương 10

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hùng lầm lũi đi đầu, đầu gối anh run bần bật tông vào cạnh chõng tre nghe một tiếng "cộp" khô khốc trong buồng tối. Theo sau là Hồng, tiếng bước chân cô nhẹ tênh nhưng đầy thách thức, và cuối cùng là bà Mai bước vào với tiếng thở phập phồng giận dữ. 

Cánh cửa buồng vừa khép lại, bà Mai đã quay ngoắt lại vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Hồng. Tiếng "bốp" chát chúa dội vào bức vách lá mỏng manh, át đi cả tiếng gió thổi xạc xào bên sông. 

Hồng bị tát lệch mặt sang một bên, tóc tai xõa xuống má, nhưng cô không khóc, cũng không hề tỏ ra sợ hãi. Cô từ từ ngẩng đầu lên, vuốt lọn tóc ra sau tai rồi nở một nụ cười khẩy đầy châm chọc nhìn thẳng vào mắt mẹ mình dưới ánh sáng mập mờ từ kẽ vách.

"Mẹ đánh con để giấu cái nhơ nhuốc của mẹ hả?" Giọng Hồng lạnh tanh, từng chữ như kim châm xoáy sâu vào lòng người đối diện. "Mẹ la con đĩ thõa, nhưng mẹ quên ai là người đem quả dưa leo ngoài vườn vô bếp tự đâm lồn mình mỗi đêm? Mẹ quên ai quỳ gối bú cu cho cậu út ngay trên cái giường này rồi dạng chân cho cậu đâm phành phạch?"

Bà Mai run lên bần bật, mặt cắt không còn giọt máu. Bà giơ roi mây lên, nhưng ánh mắt bướng bỉnh, sắc lẻm của đứa con gái ruột đang nhìn thẳng vào bà khiến cánh tay bà đông cứng giữa chừng trong không khí.

"Mày... mày câm miệng..." Bà Mai nghẹn lời, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp đồ bộ thun lạnh ôm sát bầu ngực lớn. 

Hùng quỳ sụp dưới sàn ván gỗ, hai tay ôm chặt lấy đầu. Vết roi mây trên lưng anh vẫn còn bỏng rát, nhưng nỗi nhục nhã và bất lực trước hai người đàn bà đang lột trần tội lỗi của nhau còn khiến anh đau đớn hơn gấp bội. Đầu óc anh trống rỗng, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống trốn tránh thực tại điên rồ này.

"Con nói cho mẹ nghe," Hồng bước tới một bước, ghé sát mặt mẹ mình, giọng nói thì thầm đầy đe dọa. "Chiều mai con lên lại thành phố đi học rồi. Chuyện này nếu muốn êm ấm, không cho chòm xóm cười vô mặt cái nhà này, thì mẹ biết phải làm sao rồi đó. Cậu út đâu phải của riêng một mình mẹ xài."

Bà Mai siết chặt cây roi mây đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự kiêu hãnh của một người đàn bà nghiêm khắc, uy quyền trong gia đình hoàn toàn sụp đổ trước thực tế phũ phàng. Khắp cái xứ cù lao này, nếu chuyện chị dâu góa phụ và con gái ruột cùng chung chạ với người cậu út bại lộ, gia đình bà sẽ không còn đường sống, chỉ có nước bỏ xứ mà đi. 

Bà Mai liếc nhìn Hùng đang run rẩy dưới đất, rồi quay sang nhìn cơ thể phổng phao đầy khêu gợi của con gái. Sự khao khát thể xác âm ỉ nhiều năm và nỗi lo sợ mất danh dự đan quyện vào nhau, bóp nghẹt lý trí của bà. 

"Được rồi..." Bà Mai buông thõng cánh tay cầm roi xuống, giọng khàn đặc như từ dưới giếng sâu vọng lên. "Mày muốn sao thì tao chiều vậy. Nhưng từ giờ trở đi, bước ra khỏi cửa buồng này, không đứa nào được hở môi nửa lời."

Đêm đó, cơn mưa mùa nước nổi rỉ rả rơi trên mái lá, làm không khí trong căn buồng chật hẹp càng thêm nóng bức và nhớp nháp mồ hôi. Ba người nằm cạnh nhau trên chiếc chõng tre rộng. Hùng bị kẹp ở giữa, hơi thở anh dồn dập, căng thẳng đến mức lồng ngực muốn vỡ tung. Bên phải anh là cơ thể đầy đặn, rực nóng của bà Mai; bên trái là làn da mịn màng, thơm mùi thiếu nữ của Hồng. 

Không ai nói với ai lời nào, nhưng sự im lặng ấy lại mang một sức ép dục vọng khủng khiếp đè nặng lên cả ba. 

Bà Mai chủ động xoay người sang, kéo phắt chiếc quần đùi của Hùng xuống. Bàn tay thô ráp của người góa phụ nắm chặt lấy chiếc cu đang cứng ngắc của anh, kéo mạnh về phía mình. Cùng lúc đó, Hồng cũng lật người sang, gác một chân thon dài qua hông Hùng, bàn tay thiếu nữ luồn ra trước vuốt ve bầu ngực đẫm mồ hôi của cậu út. 

"Cậu út... chiều con trước đi," Hồng thì thầm, giọng nũng nịu nhưng đầy ép buộc. Cô tự tay lột phăng chiếc quần lót ren mỏng, dạng rộng hai chân phơi bày cái lồn non tơ ẩm ướt sát vào hông anh. 

Bà Mai dùng sức kéo vai Hùng nằm ngửa ra, rồi leo thẳng lên người anh. Bà kéo chiếc quần thun xuống, để lộ âm hộ héo úa của mình, ấn mạnh đầu cu to lớn của Hùng lút sâu vào trong âm đạo. 

Hùng rên rỉ một tiếng đục ngầu trong cổ họng. Anh đẩy hông thúc mạnh lên theo bản năng dâm đãng đã hoàn toàn trỗi dậy, bỏ lại mọi ranh giới đạo đức đằng sau. Tiếng da thịt va chạm phành phạch dồn dập vang lên trong căn buồng tối, hòa cùng tiếng thở dốc đầy dục vọng của người đàn bà khát tình lâu năm. 

Khi bà Mai đạt cực khoái, rên rỉ run rẩy ôm chặt lấy anh, Hồng lập tức kéo Hùng nằm nghiêng lại. Cô chủ động đưa chiếc lồn non tơ của mình sát vào dương vật đẫm tinh dịch của anh. Hùng cúi xuống, ôm lấy cặp mông tròn trịa của cháu gái, đẩy mạnh cu vào sâu bên trong âm đạo cô. Hồng hé miệng rên rỉ, hai tay bám chặt vào vách lá mỏng manh làm bức vách rung lên bần bật theo từng nhịp thúc của cậu út. 

Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ của cả ba người hòa quyện vào nhau dưới mái nhà vách lá mỏng manh. Trật tự đạo đức gia đình chính thức sụp đổ vĩnh viễn. 

Chuyến xe đò sáng sớm chở Hồng đi khuất. Để lại Hùng và bà Mai đứng lặng câm bên bến sông nước nổi, trói chặt cuộc đời vào mối quan hệ đồng lõa đắng chát.