Hùng quýnh quáng kéo cái quần đùi xám tro lên hông, tay run bần bật luống cuống buộc vội sợi dây thun nhão. Dưới chõng tre, Hồng nghiến răng chịu cái đau buốt tới tận ruột gan ở cửa mình, vớ vội cái áo thun lau lấy lau để vệt máu trinh pha lẫn dịch dâm nhầy nhụa dính dấp dọc đùi trong. Tiếng bước chân bà Mai đã dậm cồm cộp lên thềm nhà, nghe sát sạt ngay vách.
Cánh cửa chính mở sầm ra.
Bà Mai bước xộc vào nhà, cặp mắt sắc như dao cau quét một lượt từ đầu tới chân hai cậu cháu đang đứng cách nhau một khoảng lạ lùng. Hùng cúi gằm mặt xuống đất, giả vờ vuốt lại nếp quần nhưng bắp chân vẫn còn run lẩy bẩy, mồ hôi hột túa ra ướt sũng cả trán. Hồng cố giữ vẻ mặt thản nhiên, hơi nghiêng người che đi cái chiếu bông xộc xệch trong buồng, nhưng hơi thở dồn dập và hai bầu ngực phập phồng dưới lớp áo thun mỏng vẫn tố cáo sự bất thường.
Bà Mai hít một hơi thật sâu. Cái mũi nhạy bén của người đàn bà góa chồng lâu năm lập tức hít được cái mùi tanh nồng dâm đãng của nước lồn thiếu nữ quyện với mùi mồ hôi đàn ông nồng nặc phảng phất trong buồng. Ruột gan bà thắt lại như ai xát muối, lồng ngực nóng hầm hập như lò than. Bà nhướng mày, giọng khàn đặc hỏi gặng:
"Mới trưa trật trưa trờ, hai cậu cháu làm cái ôn dịch gì trong nhà mà đóng cửa kín mít vậy?"
Hùng lí nhí, cổ họng cứng ngắc như mắc xương cá:
"Dạ... con mới coi lại cái mối dây điện trong buồng cho con Hồng."
"Dây điện?" Bà Mai nhếch mép cười lạt, bước tới một bước. Vòng cẩm thạch trên cổ tay trái khẽ gõ vào cối cửa phát ra tiếng cộc lạnh lẽo. Ánh mắt bà găm chặt vào cổ Hùng, nơi có vết đỏ ửng còn rịn mồ hôi. Bà không thèm nói thêm câu nào, lách người đi thẳng qua mặt Hùng để vào gian nhà sau.
Đợi khi Hùng lủi xuống sàn nước múc gáo nước lạnh dội lên mặt cho tỉnh táo, bà Mai âm thầm lẻn vào buồng của con gái. Chiếc chiếu bông trên chõng tre hơi xô lệch. Bà lật góc chiếu, mắt mở to khi nhìn thấy một vết máu đỏ tươi, đậm và nhầy nhụa vẫn còn đọng lại trên thớ cói đan, chưa kịp lau sạch. Mùi tanh nồng đặc trưng của màng trinh con gái vừa bị xé rách xông thẳng vào mũi bà.
Đầu óc bà Mai quay mòng mòng như bị trúng gió. Đứa con gái ruột rà hai mươi tuổi đầu của bà đã dâng cái lồn non cho chính cậu út của nó — cái thằng đàn ông hằng đêm mưa vẫn bò qua giường đâm cu vô lồn bà để giải tỏa cơn khát tình. Lòng bà xót xa, ghen tuông dâng lên ngùn ngụt như lửa cháy đồng, vừa căm phẫn vừa nhục nhã đến nghẹn thở.
Đến chập tối, căn nhà gỗ vách lá ngập trong bóng chiều chạng vạng. Hùng đứng bên chạn bát gỗ sau bếp, lầm lũi vo gạo để nấu bữa cơm tối. Dưới háng anh, chiếc cu to lớn sau trận hoan lạc trưa nay đã dịu lại nhưng đầu khấc vẫn còn hơi tê buốt.
Bất chợt, Hồng từ buồng trong bước ra bếp. Cô không thèm để ý đến bóng tối nhập nhoạng, táo tợn tiến sát lại gần rồi ôm chầm lấy Hùng từ phía sau. Hai bầu ngực non mềm mại của cô ép chặt vào tấm lưng rộng, đẫm mồ hôi của anh.
"Cậu út... hồi trưa chưa bắn vào lồn con mà," Hồng thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào gáy Hùng. "Giờ con thèm quá."
Hùng giật nẩy mình, cố đẩy tay cô ra:
"Buông ra đi Hồng... mẹ con thấy bây giờ!"
Nhưng Hồng không sợ. Cô luồn tay thẳng vào trong quần đùi xám tro của Hùng, luồn qua lớp vải mỏng rồi áp lòng bàn tay ấm nóng lên vùng lông mu rậm rạp. Ngón tay cô di chuyển xuống dưới, luồn vào kẽ hai đùi để bóp chặt hai viên tinh hoàn của anh, nhẹ nhàng xoa nắn. Chiếc cu của Hùng lập tức giật mạnh, căng cứng trở lại trong tay cháu gái. Anh đứng im, thở dốc trước sự kích thích trực tiếp này.
"Hai đứa bay làm cái trò trống gì vậy hả!"
Một tiếng quát thất thanh vang lên từ phía sau vách gỗ gian bếp. Bà Mai từ góc tối bước ra, mặt mày tím tái vì giận dữ. Trên tay bà là cây roi mây bóng loáng vẫn thường dùng để răn đe Hồng hồi nhỏ.
Hồng giật mình rút tay ra khỏi quần Hùng nhưng không hề lộ vẻ sợ hãi. Hùng bàng hoàng quay lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Bà Mai không kiềm chế được cơn điên loạn. Bà vung cây roi mây quật mạnh một phát chí mạng vào lưng Hùng. Tiếng roi xé gió kêu vút rồi nện thẳng vào da thịt nghe chát một tiếng đau điếng. Hùng cắn chặt răng chịu đựng, trên bắp vai nổi lên một đường lằn đỏ hỏn rướm máu.
"Đồ khốn nạn! Mày là cậu nó mà mày dám làm chuyện đồi bại đó hả Hùng!" Bà Mai hét lên, giơ roi định quật phát thứ hai.
Nhưng Hồng đã bước lên phía trước, dùng thân mình chắn ngang trước mặt Hùng. Đôi mắt tròn xoe của cô trợn lên nhìn mẹ, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt đầy táo tợn.
"Mẹ đánh cậu út cái gì? Mẹ có tư cách gì mà đánh cậu?" Hồng thách thức đối chất, giọng cô lanh lảnh dội vào bức vách lá. "Mẹ tưởng con không biết chuyện của mẹ chắc? Cái quả dưa leo héo úa đẫm mùi nước lồn mẹ vứt ở góc bếp con nhặt được đó. Rồi những đêm mưa, mẹ bò sang buồng cậu út nhún nhảy trên cái cu của cậu, con đứng ngoài vách nhìn thấy hết trơn rồi!"
Bà Mai khựng lại, cây roi mây trên tay run rẩy dữ dội. Gương mặt chữ điền nghiêm nghị của người góa phụ bỗng chốc xám ngoét như người chết trôi. Bà lắp bắp:
"Mày... mày nói bậy..."
"Con không nói bậy! Mỗi đêm mưa mẹ đều ngủ với cậu út, dạng háng cho cậu đâm cu vào lồn mẹ. Mẹ xài được cậu thì con cũng xài được. Sao mẹ được sướng còn con thì không?" Hồng hét thẳng vào mặt mẹ, vạch trần toàn bộ sự thật dơ bẩn của mối quan hệ tam giác ra ánh sáng.
Căn bếp chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Hùng đứng phía sau hai người phụ nữ, đầu óc hoàn toàn tê liệt, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như gõ trống chầu.
Bà Mai nhìn con gái, rồi nhìn sang Hùng. Nỗi ghen tuông điên cuồng ban nãy bỗng chốc rã ra, thay bằng nỗi nhục nhã ê chề và nỗi sợ hãi tột cùng nếu chuyện này lọt ra tai xóm giềng miền sông nước. Bà từ từ hạ cây roi mây xuống. Bà bước ra gian nhà trên, tiếng bước chân nặng trịch trên nền ván gỗ.
Bà Mai khóa chặt cửa chính của căn nhà gỗ vách lá bằng một sợi xích sắt dày, chặn lối ra duy nhất của ngôi nhà giữa mùa nước nổi hoang vắng. Tiếng xích khua xoảng xoảng rồi cạch một tiếng lạnh ngắt. Bà quay lại, nhìn Hùng và Hồng bằng ánh mắt lạnh lùng như băng đá, ra lệnh:
"Hai đứa vô buồng trong nói chuyện với tao."