Khoa bước đi lảo đảo, hai gót chân thô ráp nện xuống mặt đất gồ ghề đầy những bụi cỏ dại mọc lởm chởm trên con đường đất ven ao làng. Gã không mang dép, đôi chân trần đen nhẻm cọ xát với những hạt sỏi sắc nhọn và đám cỏ may bám đầy ống quần vải nâu cũ kỹ. Men rượu đế cay nồng bốc lên nghi ngút khiến đầu óc gã quay cuồng, từng đợt nóng ran từ lồng ngực xộc thẳng lên đại não, làm hai mí mắt trĩu nặng chỉ muốn sụp xuống ngay lập tức. Cơn say xỉn sau trận nhậu say bí tỉ vừa tàn lúc nửa đêm khiến gã không còn làm chủ được thăng bằng của cơ thể. Gã nhớ lại gương mặt đỏ gay của mấy chiến hữu dưới ánh đèn dầu tù mù ở nhà lão Tư. Họ đã ngồi vây quanh bên chiếc phản gỗ cũ, cụng những chén rượu đế tự nấu cay xè, gắt cổ họng. Những tiếng cười hô hố, những lời bàn tán xao động về vụ mùa sắp tới cứ vang vọng bên tai gã trai trẻ. Gã đã uống quá nhiều, thứ rượu gạo rẻ tiền ấy giờ đang hành hạ bao tử gã, tạo nên một cơn nóng cồn cào như lửa đốt. Cổ họng gã khô khốc như có một nắm cát bỏng rát bên trong. Mỗi lần gã thở ra, luồng hơi nóng hổi đượm mùi men nồng nặc phả vào không gian đêm lạnh lẽo, ngưng tụ thành một làn khói mỏng.
Gã đưa bàn tay thô ráp, đóng đầy chai sạn vì những ngày tháng cày cuốc lam lũ lên dụi mạnh vào khuôn mặt đang nóng bừng của mình, cố xua đi sự mụ mẫm đang bao trùm lấy tâm trí. Những bước chân xiêu vẹo, hết nghiêng bên này lại vẹo bên kia, cứ thế đưa gã dọc theo mép nước tĩnh mịch của cái ao làng quen thuộc. Toàn bộ xóm nhỏ đã chìm vào màn đêm tịch mịch. Những mái nhà lá thấp lè tè nằm im lìm dưới rặng tre gai, không một ánh đèn, không một tiếng động. Chỉ có tiếng chó sủa văng vẳng từ phía cuối làng, xa xăm và mơ hồ như vọng lại từ một thế giới khác. Tiếng ếch nhái kêu ran dưới những đám bèo tây xanh ngắt cũng chẳng thể làm gã bớt đi cơn buồn ngủ đang kéo đến như vũ bão. Gã lầm bầm chửi thề mấy câu vô nghĩa trong họng, giọng khàn đặc đứt quãng vì thứ rượu gạo nóng bỏng đang thiêu đốt thực quản. Cánh tay gã run rẩy ôm lấy cái bụng đang cồn cào từng cơn. Lúc này, gã chỉ có một mong muốn duy nhất là nhanh chóng bò về đến căn nhà lá đơn sơ của mình ở cuối thôn, trèo lên chiếc chõng tre quen thuộc để đánh một giấc say nồng đến tận trưa mai, mặc kệ thế sự xoay vần. Thế nhưng, ngay khi gã chuẩn bị rẽ vào con đường mòn quen thuộc dẫn về phía lối vào xóm nhỏ, một bóng hình bất chợt chắn ngang tầm nhìn khiến gã khựng lại, đôi chân chao đảo suýt chút nữa ngã nhào xuống vệ cỏ đầy sương đêm.
Dưới gốc liễu già rủ bóng xuống sát mặt nước ao phẳng lặng như gương, một bóng hồng đang đứng tựa vào thân cây xù xì, bất động như một bức tượng tạc từ ngọc thạch. Gốc liễu già này đã đứng đó từ bao đời nay, thân cây to hai người ôm không xuể, vỏ ngoài nứt nẻ từng mảng lớn như những lớp vảy rồng mục nát. Những cành liễu dài thườn thượt, rậm rạp rủ xuống sát mặt ao lay động nhẹ nhàng trong gió, tạo ra những bóng đen dài quét qua quét lại trên mặt đất. Khoa nhíu chặt đôi lông mày, nháy mắt liên tục để cố nhìn cho rõ kẻ đang đứng trước mặt mình giữa đêm hôm khuya khoắt, nơi mà người làng đã sớm chìm vào giấc ngủ từ lâu và không khí xung quanh lạnh lẽo vô cùng. Khoa cố tập trung ánh nhìn đang mờ đi vì men rượu. Đó là một người phụ nữ trẻ tuổi, mặc chiếc yếm lụa màu đỏ tươi nổi bật giữa màn đêm tăm tối như một đốm lửa ma mị đầy khêu gợi. Chiếc yếm mỏng manh ấy chỉ che hờ hững vòm ngực tròn trịa, để lộ bờ vai trần trắng muốt dưới ánh trăng mờ nhạt của những ngày cuối tháng. Chiếc yếm đỏ tươi ấy được làm bằng thứ lụa thượng hạng, bóng bẩy và mềm mại. Nó ôm khít lấy hai bầu ngực căng tròn, để lộ hai bên sườn trắng nõn và tấm lưng trần mịn màng như ngọc thạch. Mái tóc của nàng đen bóng, mượt mà như dòng nước ao đêm, xõa dài xuống quá thắt lưng thon thả. Nó không hề bị rối loạn hay bay phất phơ trước những luồng gió từ lòng ao thổi lên, mà cứ buông xõa một cách trật tự, hoàn mỹ. Trên mái tóc đen nhánh của nàng cài một chiếc trâm bằng bạc cổ kính, chạm khắc hoa văn tinh xảo, phản chiếu ánh trăng lấp lánh.
Nàng đứng đó, lả lơi và bất động, đôi mắt ướt át khóa chặt lấy Khoa ngay khi gã vừa dừng bước. Khoa đứng sững sờ, cảm giác như mọi dây thần kinh trong người đều căng ra dưới tác động của nhục cảm trỗi dậy đột ngột. Gã chưa bao giờ nhìn thấy ai có nhan sắc diễm lệ và khêu gợi đến thế ở cái làng quê nghèo khó này. Vẻ mặt nàng thanh tú, sống mũi dọc dừa thanh thoát, đôi lông mày lá liễu thanh mảnh đối lập với bờ môi căng mọng, đỏ thắm như thoa son. Sự xuất hiện đột ngột của một cô gái ăn mặc lả lơi ở nơi hẻo lánh này làm nảy sinh trong lòng gã một sự nghi ngờ mơ hồ, nhưng men rượu đang hừng hực trong người gã đã nhanh chóng dập tắt chút lý trí yếu ớt còn sót lại, nhường chỗ cho bản năng dục vọng nguyên thủy nhất của người đàn ông. Gã cảm thấy một luồng khí nóng chạy dọc từ thắt lưng xuống dưới đùi, làm cho dương vật bắt đầu có dấu hiệu rục rịch cương cứng. Trong giây lát, gã chợt nhớ đến những lời cảnh báo của người lớn tuổi trong làng về căn nhà hoang bên ao. Họ nói rằng nơi đó có những vong hồn lẳng lơ chuyên hiện về dụ dỗ đàn ông lúc nửa đêm. Nhưng nhìn bờ vai trần trắng nõn và vòm ngực ẩn hiện dưới lớp yếm đỏ kia, nỗi sợ hãi lập tức bị lòng tham dục nuốt chửng hoàn toàn.
Khoa tiến lại gần vài bước, cố thu hẹp khoảng cách để ngắm nhìn kỹ hơn gương mặt thanh tú kia. Mỗi bước chân gã bước tới, hương thơm từ cơ thể nàng lại bay đến, dịu ngọt nhưng có chút gì đó rất kỳ lạ, làm gã càng thêm chếnh choáng. Mùi hương này không giống mùi hoa bưởi hoa nhài quen thuộc của các cô gái trong làng, mà nó ngạt ngào, nồng đượm, phảng phất hương vị của một thứ thảo mộc hoang dại trộn lẫn với mùi đất ẩm ướt sau mưa. Gã nhìn chăm chằm vào nốt ruồi nhỏ màu đen nằm ngay dưới đuôi mắt trái của nàng, một điểm nhấn đầy khiêu khích trên gương mặt trắng bệch không một tì vết. Đôi mắt nàng to tròn, đen láy nhưng sâu hoắm, như hai vực sâu không đáy đang chực chờ nuốt chửng tâm hồn gã. Gã nuốt nước bọt cái ực, cố giữ cho giọng mình không quá run rẩy, rồi cất tiếng hỏi, giọng khàn đặc vì rượu nóng:
Khoa: "Đêm hôm khuya khoắt, sao cô nương lại đứng một mình ở nơi hẻo lánh thế này?"
Mỹ nhân không trả lời bằng lời, nàng chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn gã. Nàng nở một nụ cười ướt át, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên đầy ẩn ý, để lộ chiếc răng khểnh nhỏ nhắn làm tăng thêm vẻ lẳng lơ. Ánh mắt nàng nhìn gã ngập tràn vẻ mời gọi, lấp lánh thứ ánh sáng ma mị khiến Khoa đờ đẫn cả người, không thể rời mắt khỏi gương mặt kiều diễm ấy. Nàng bắt đầu khẽ bước đi lùi về phía con đường mòn dẫn vào khu vườn hoang um tùm cỏ dại phía sau ao làng. Khu vườn hoang này từ lâu đã bị bỏ phế, người trong làng đồn đại có nhiều vong hồn luẩn quẩn nên không ai dám bén mảng tới vào ban đêm. Nhưng lúc này, Khoa đã hoàn toàn mất đi khả năng nhận thức hiểm họa. Khi nàng đi ngang qua sát người Khoa, khoảng cách gần đến mức gã có thể ngửi thấy mùi da thịt dịu ngọt của nàng, nàng đưa bàn tay với những ngón tay thon dài vuốt nhẹ qua má Khoa để dẫn dụ gã đi theo.
Cái chạm đó lạnh ngắt, tựa như một tảng băng vừa áp vào da thịt gã. Làn da lạnh buốt của nàng cọ vào gò má nóng hổi của Khoa, tạo ra một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng gã, đánh thức mọi giác quan đang ngủ say vì men rượu. Khoa run rẩy, da gà nổi lên khắp cánh tay và cổ. Nhưng sự lạnh lẽo dị thường ấy không làm Khoa sợ hãi, ngược lại càng làm bùng lên khát vọng chiếm đoạt đang trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng gã trai trẻ đầy sung mãn. Mùi hương ngào ngạt, vừa ngọt ngào lại vừa có chút tanh nồng dị thường từ người nàng xộc vào mũi Khoa, kích thích bản năng gốc rễ của gã. Gã vô thức bước theo nàng, hai chân di chuyển như có một sợi dây vô hình kéo đi, không còn nghĩ đến việc trở về căn nhà lá của mình nữa. Gã thèm khát được chạm vào làn da trắng bệch kia một lần nữa, thèm khát được ôm lấy thân hình mảnh mai nhưng căng tràn sức sống ấy vào lòng để thỏa mãn bản năng đàn ông đang trỗi dậy cuồng nhiệt. Gã muốn đè nghiến nàng xuống thảm cỏ kia, lột phăng chiếc yếm đỏ để thỏa mãn cơn khát tình đang thiêu đốt cơ thể.
Nàng tiếp tục bước đi lùi, mắt không rời khỏi Khoa, đôi mắt ướt át lấp lánh nụ cười chế giễu lẫn mời gọi. Nàng liên tục dùng những đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua khoảng không trước mặt gã, thỉnh thoảng lại khẽ kéo nhẹ vạt váy lụa đen để lộ đôi chân dài trắng ngần lấp lánh dưới ánh trăng. Những ngón chân trần của nàng nhỏ nhắn, trắng muốt, lướt nhẹ trên những ngọn cỏ đẫm sương mà không hề để lại dấu vết hay phát ra một tiếng động nào. Nàng đi tới đâu, cỏ dại tự động rạp xuống tới đó, không hề để lại một vết chân hay làm gãy một ngọn cỏ nào. Khoa bám theo từng bước, hơi thở của gã ngày càng dồn dập, tiếng tim đập thình thịch bên tai. Gã không còn nhận thức được xung quanh là đâu, trong mắt chỉ còn có bóng hình đỏ rực của chiếc yếm lụa và làn da trắng bệch của người phụ nữ phía trước. Gã bước đi xiêu vẹo trên con đường mòn đầy cỏ dại, mặc cho gai nhọn của những bụi dứa dại cào vào ống quần nâu, mắt gã chỉ găm chặt vào bóng hồng đang lướt đi trước mặt. Nàng di chuyển rất nhẹ nhàng, gót chân như không hề chạm đất, tà váy đen lay động theo từng nhịp bước tạo nên một vũ điệu dẫn dụ đầy ma hoặc, khiến tâm trí gã hoàn toàn mụ mẫm.
Khoa cố gắng cất tiếng hỏi thêm lần nữa, giọng gã run lên bần bật vì ham muốn đang thiêu đốt tâm can:
Khoa: "Cô nương... cô nương đi đâu mà vội thế? Đợi tôi với!"
Nhưng nàng chỉ đáp lại gã bằng một tiếng cười khúc khích trong trẻo vang lên giữa không gian vắng lặng của đêm khuya. Tiếng cười của nàng như một thứ bùa chú rót vào tai Khoa, khiến đầu óc gã càng thêm mụ mẫm, mọi sự phòng bị hay nghi ngờ về sự bất thường của người phụ nữ này đều bay biến sạch sành sanh. Nàng đưa ngón tay trỏ thon dài lên môi, làm một cử chỉ suỵt khẽ khàng đầy tinh nghịch, rồi lại tiếp tục lùi bước nhanh hơn, dẫn dắt gã đi sâu vào khu vườn hoang phủ đầy cỏ dại và cây cối rậm rạp. Lối vào khu vườn hoang ngập tràn những bụi gai dứa dại và dây leo chằng chịt. Những phiến lá chuối hoang to bản, rách tả tơi vì những cơn giông trước đó, rủ xuống chắn ngang lối đi như những cánh tay ma quái. Khoa phải dùng cả hai tay gạt những cành củi khô, những lá cây mục nát cản đường để không mất dấu chiếc yếm đỏ phía trước. Khoa dồn lực vào hai chân, bước những bước dài hơn để đuổi theo bóng dáng đỏ rực kia, tâm trí gã giờ đây chỉ còn độc nhất một ý nghĩ: phải chiếm đoạt được người con gái này bằng mọi giá, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống. Gã gạt phăng những cành củi khô cản lối, lao đi như một con thú hoang đang đuổi theo con mồi của mình trong đêm tối.
Hai người đi qua những bụi rậm um tùm, hướng thẳng về phía căn nhà hoang dột nát nằm sâu trong vườn hoang, nơi rêu phong phủ kín những mảng tường gạch vỡ. Căn nhà hoang này vốn là của một gia đình giàu có xưa kia, nay chỉ còn lại những cột kèo mục nát và mái ngói đổ nát. Xung quanh căn nhà, những dây leo chằng chịt bám đầy trên các bức tường nứt nẻ, tạo nên một vẻ u ám và lạnh lẽo. Khoa mê mẩn đi theo nàng đến hiên căn nhà hoang dột nát, nơi những kèo cột gỗ đã mục ruỗng và những mảng tường gạch đổ vỡ ngổn ngang đầy hoang phế. Thềm hiên của căn nhà hoang được lát bằng những viên gạch tàu cũ kỹ, nhiều viên đã nứt vỡ, mọc đầy rêu xanh trơn trượt. Mái hiên tranh bên trên đã rách nát, để lộ những khoảng trời đầy sao mờ ảo. Khi bước lên thềm hiên, nàng dừng lại và tựa lưng vào một cây cột gỗ lớn đã bạc màu thời gian. Nàng quay người lại, đối diện với Khoa dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những kẽ lá. Không đợi gã lên tiếng, nàng áp sát cơ thể mềm mại, lạnh buốt vào người gã. Sự đối lập giữa da thịt lạnh ngắt như băng của nàng và lồng ngực nóng như lửa đốt của Khoa tạo nên một cảm giác kích thích mãnh liệt, làm gã run lên bần bật vì sung sướng. Nàng dùng hai tay ôm lấy cổ gã, khẽ kéo đầu gã sát lại gần khuôn mặt thanh tú của mình. Nốt ruồi lăng loàn dưới mắt trái của nàng như càng trở nên đậm nét và đầy khêu gợi hơn trong bóng tối.
Nàng nhìn thẳng vào mắt Khoa, nở một nụ cười đầy quyến rũ rồi chủ động đưa tay ra sau gáy, nới lỏng dây yếm đỏ lộ ra bầu ngực căng tròn. Nàng khẽ nâng hai cánh tay thon dài lên sau gáy. Cử chỉ của nàng chậm rãi, uyển chuyển như một điệu múa. Những ngón tay lạnh giá của nàng khẽ chạm vào nút thắt của dây yếm. Khi nút thắt lỏng ra, chiếc yếm lụa đỏ từ từ trượt xuống, để lộ bờ vai trần mượt mà, rồi đến xương quai xanh thanh tú, và cuối cùng là đôi gò bồng đảo căng tròn hiện ra trọn vẹn trước mắt Khoa. Hai bầu ngực trắng muốt nổi bật trong đêm tối, tròn trịa và đầy đặn. Hai đỉnh ngực hồng hào nhô cao dưới làn gió đêm mát lạnh, đập vào mắt Khoa khiến gã thở dốc liên tục, mắt dán chặt vào hai bầu ngực trần quyến rũ. Làn da của nàng trắng bệch như tuyết, mịn màng đến mức không có một lỗ chân lông, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ nhưng kỳ quái, vừa ngọt ngào lại vừa có chút tanh nồng. Khoa đứng sững, hai mắt dán chặt vào bầu ngực trần của nàng, cảm giác thèm khát dâng lên tận cổ họng làm gã không thể kìm chế được nữa, đôi bàn tay thô ráp run rẩy vươn ra muốn chạm vào. Gã cảm nhận được nhịp thở của nàng, nhẹ nhàng nhưng đều đặn, hoàn toàn không có sự ấm áp của một cơ thể sống. Sự khao khát được chạm vào làn da trắng mịn ấy đẩy Khoa vào trạng thái điên cuồng. Gã không thể chịu đựng được thêm một giây nào nữa.
Khoa run rẩy vì kích thích tột độ, ôm ghì lấy eo nàng, say đắm trong nụ hôn mang hương vị kỳ quái. Gã áp chặt môi mình vào đôi môi đỏ mọng của nàng, ngấu nghiến đón nhận sự dâng hiến từ mỹ nhân. Nụ hôn của nàng lạnh ngắt như băng, mang theo một hương vị rất lạ lùng, vừa có vị ngọt của mật ong rừng lại vừa có mùi đất ẩm ướt và vị kim loại tanh nồng ở đầu lưỡi. Đầu lưỡi mềm mại, lạnh buốt của nàng luồn sâu vào khoang miệng nóng ấm của Khoa, chủ động quấn lấy lưỡi gã và hút mạnh như muốn nuốt chửng từng luồng hơi thở nóng hổi của gã trai trẻ. Khoa cảm thấy năng lượng trong cơ thể mình như đang bị cuốn trôi theo từng cái mút của nàng, nhưng khoái cảm quá lớn khiến gã không muốn dừng lại. Gã rên rỉ một tiếng trong họng, hai tay ghì chặt lấy vòng eo thon thả rồi vuốt mạnh xuống cặp mông tròn trịa ẩn sau lớp váy lụa đen, kéo sát cơ thể nàng vào dương vật đang cứng ngắc của mình qua lớp quần vải mỏng. Dương vật gã cương cứng đến mức đau nhức, thúc mạnh vào vùng đùi mát lạnh của nàng.
Cảm giác da thịt mát lạnh của nàng tiếp xúc với cơ thể nóng rực của Khoa tạo nên một luồng điện chạy khắp người gã. Khoa điên cuồng hôn lên cổ, lên xương quai xanh rồi di chuyển dần xuống bầu ngực căng tròn của nàng. Gã cúi đầu xuống, áp sát khuôn mặt đang nóng bừng của mình vào đôi gò bồng đảo lạnh buốt của nàng. Gã ngậm lấy một bên ngực, dùng lưỡi mơn trớn, liếm láp quanh quầng vú hồng hào, rồi ngậm chặt lấy đỉnh ngực cứng ngắc của nàng mà bú mút liên hồi như một đứa trẻ khát sữa. Bàn tay thô ráp của gã không ngừng bóp mạnh bên ngực còn lại, cảm nhận sự săn chắc đàn hồi của da thịt nàng. Mỹ nhân khẽ rên rỉ, âm thanh phát ra nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kích thích, đôi tay nàng ôm chặt lấy đầu Khoa, ấn gã sát hơn vào cơ thể mình. Khoa cảm thấy mình như đang chìm đắm trong một bể khoái lạc vô tận, nơi gã sẵn sàng từ bỏ mọi thứ chỉ để được kéo dài giây phút đê mê này. Gã đưa bàn tay xuống dưới vạt váy lụa đen, chạm vào làn da đùi mịn màng và mát lạnh của nàng, cảm nhận sự mềm mại đến điên dại. Bàn tay thô ráp của gã mơn trớn dọc theo cặp đùi thon thả, tiến dần lên phía trên háng của nàng, khao khát được chạm vào phần sâu kín nhất của mỹ nhân.
Sự kích thích xác thịt tột cùng làm Khoa mất hết khả năng suy nghĩ. Gã không còn quan tâm đến bất cứ điều gì trên đời này nữa, tâm trí chỉ còn ngập tràn hình ảnh bầu ngực trắng muốt và cơ thể mát lạnh của người phụ nữ. Gã bắt đầu dùng tay kéo phăng chiếc quần vải nâu của mình xuống, muốn nhanh chóng giải phóng dương vật đang căng tức để đâm thẳng vào giữa hai đùi của người phụ nữ. Gã thở dốc, giọng đứt quãng:
Khoa: "Nàng... nàng tuyệt quá... cho tôi... cho tôi đi..."
Ả không đáp lại bằng lời, chỉ tiếp tục vuốt ve bờ vai gã, đôi mắt ướt át khẽ nheo lại đầy đắc ý. Cơn nghiện nhục cảm siêu nhiên bắt đầu vận hành, từng luồng sinh khí nóng hổi từ cơ thể Khoa đang vô thức truyền qua nụ hôn và những điểm tiếp xúc da thịt để đi vào người nàng. Khoa cảm thấy cơ thể mình có chút mệt mỏi, nhưng dục vọng cuồng nhiệt vẫn tiếp tục thúc đẩy gã lao vào nàng như con thiêu thân lao vào lửa. Nhưng ngay khi Khoa đang chuẩn bị thực hiện bước tiếp theo để chiếm đoạt hoàn toàn cơ thể nàng trên thềm hiên nhà hoang, sự việc đột ngột thay đổi.
Bàn tay lạnh buốt như băng của nàng đột ngột siết chặt cổ tay Khoa. Lực siết mạnh mẽ đến mức phi thường, tựa như một chiếc gọng kìm sắt cắm sâu vào da thịt gã, khiến Khoa đau đớn đến mức suýt chút nữa hét lên. Cơn say rượu trong đầu gã lập tức biến mất phân nửa, nhường chỗ cho sự kinh hoàng khi gã nhận ra sức mạnh khủng khiếp từ một cơ thể trông có vẻ mảnh mai của người phụ nữ trước mặt. Gã nhìn xuống cổ tay mình, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt của nàng. Nụ cười quyến rũ trên môi nàng giờ đây đã biến thành một nét cười lạnh lẽo, sắc lẹm đầy tà ác. Đôi mắt nàng không còn vẻ ướt át mời gọi nữa mà sâu hoắm, đen kịt như hai hố sâu chết chóc, nhìn gã đầy giễu cợt. Không đợi Khoa kịp phản ứng hay vùng vẫy, nàng kéo mạnh gã lọt hẳn vào bóng tối đen kịt phía sau cánh cửa gỗ mục nát của gian phòng khách. Sức mạnh phi thường ấy khiến Khoa không cách nào chống cự nổi, cả cơ thể gã bị kéo lê đi trên nền gạch tàu cũ kỹ. Cánh cửa gỗ sập mạnh lại phía sau lưng họ với một tiếng rầm khô khốc, cắt đứt hoàn toàn chút ánh trăng mờ nhạt từ thềm hiên ngoài vườn hoang, giam cầm cả hai trong bóng tối vô tận đầy ma mị của căn nhà hoang rêu phong.