Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Ma Nữ Xinh Đẹp
Chương 7 / 7

Sức nặng từ cặp đùi thon thả nhưng lạnh ngắt của ma nữ đè nghiến lên hông Vinh, ép chặt dương vật gã vào sâu tận đáy âm đạo buốt giá. Vinh run lên cầm cập, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới sức ép từ vòm ngực căng đầy của nàng. Đôi tay trắng bợt, buốt lạnh của ma nữ siết chặt lấy hai bả vai Vinh, những móng tay nhọn hoắt ghim sâu vào da thịt gã, kéo gã dán chặt vào tấm nệm mục nát bốc mùi ẩm mốc. Sự sung sướng ma quái luồn qua tủy sống khiến Vinh mê muội, hai tay gã bấu chặt lấy hông nàng, cố sức đẩy hông ngược lên để cắm dương vật sâu thêm vào cái lồn ẩm ướt đang co thắt liên hồi. Nước lồn rỉ ra ướt đẫm cả gốc đùi Vinh, tanh tưởi mà khêu gợi. Vinh hét lên một tiếng đứt quãng, cơ thể gã giật nảy khi luồng tinh dịch đầu tiên bắn mạnh vào tử cung lạnh toát của ma nữ. Ngay khoảnh khắc ấy, gã cảm nhận rõ rệt một luồng khí nóng rực từ đan điền bị hút tuột ra ngoài qua đầu dương vật, chạy thẳng vào cơ thể của thực thể đang cưỡi trên người gã.

Vinh: "A... sướng... sướng chết mất... Hút nữa đi... Nữa đi..."

Tiếng rên rỉ của Vinh lạc đi, chuyển dần thành những tiếng khò khè nghẹn nơi cổ họng. Gương mặt gã nhanh chóng trở nên xám ngoét, hai má hóp sâu vào để lộ hai xương gò má nhô cao nhọn hoắt. Dù vậy, dương vật của gã vẫn bị kẹp cứng trong kẽ lồn sít sao của ma nữ, liên tục bị ép phải cương cứng để chịu đựng những cú dập thô bạo tiếp theo. Gã thấy ngực mình thắt lại, mỗi nhịp thở đều mang lại cảm giác đau nhức như có hàng ngàn cây kim đâm vào phổi. Tim gã đập loạn xạ, từng tiếng trống ngực dồn dập vang lên bên tai như muốn vỡ tung. Nhưng khoái cảm nhục dục tột cùng vẫn át đi tất cả, khiến gã điên cuồng dâng hiến. Gã biết mình đang chết, biết sinh lực đang trôi tuột đi như nước lũ tràn đê, nhưng bộ não tê liệt chỉ còn khao khát được cắm cu thật sâu, được hòa làm một với cái lồn buốt giá của nàng. Vinh nhìn vào đôi mắt của ma nữ, đôi mắt đen sâu thẳm không đáy ấy phản chiếu khuôn mặt tàn tạ của gã tựa như một cái xác chết trôi, nhưng gã chẳng còn màng đến điều đó nữa. Gã chỉ muốn tiếp tục đẩy hông, cảm nhận sự co bóp điên cuồng của âm đạo nàng nghiền nát dương vật gã.

Sát bên nền đất bẩn thỉu đầy cát bụi, Đạt nằm co quắp, hai mắt trợn trừng đầy bất lực, hơi thở thoi thóp phả ra từng luồng khí yếu ớt. Gã muốn nhấc cánh tay lên để gạt Vinh ra, muốn cướp lại người đàn bà đang điên cuồng nhấp nhô hông phía trên, nhưng toàn thân gã rã rời, các khớp xương như rệu rã sau trận giao hoan kiệt sức lúc trước. Máu trong người Đạt sôi lên vì đố kỵ khi nhìn thấy dương vật Vinh liên tục thụt ra thụt vào trong âm đạo ẩm ướt của ma nữ. Gã không còn màng đến tính mạng, không còn nhớ đến gia sản hay danh dự của một trưởng giả. Gã chỉ muốn cái cu của gã được cắm ngập vào lòng âm đạo kia, được nếm trải cảm giác đê mê tột cùng đang hành hạ Vinh đến chết. Tâm trí Đạt lấp đầy bởi hình ảnh hai mép lồn hồng hào ướt át của ma nữ đang ngậm chặt lấy dương vật của Vinh, tiếng nước lồn chóp chép va chạm vang lên như một thứ bùa chú thôi miên gã. Đầu Đạt đau nhức như búa bổ, các dây thần kinh căng lên như dây đàn sắp đứt, gã cào cấu những ngón tay khô héo của mình xuống đất bùn, cố lết lên từng phân.

Đạt: "Tránh ra... Vinh... cút ra... Để tao nện nàng... Con lồn đó là của tao..."

Đạt cố lết thân xác xơ xác trên đất, những ngón tay nhăn nheo cào xuống nền đất bẩn thỉu để bò về phía tấm nệm mục. Những hạt bụi khô khốc lọt vào cổ họng khiến gã ho khan, lồng ngực gầy guộc nhấp nhô đầy đau đớn. Nhưng gã chưa kịp chạm tới mép nệm thì một luồng ánh sáng lân tinh xanh biếc ma quái đột ngột tràn ngập không gian.

Ánh trăng rằm vằng vặc từ đỉnh trời rọi thẳng qua những khoảng thủng lớn trên mái ngói dột nát, nhuộm toàn bộ căn phòng hoang bằng một luồng sáng xanh lạnh lẽo. Dưới thứ ánh sáng ma dị ấy, những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí chuyển động chậm chạp. Cánh cửa gỗ mục nát phía trước sảnh chính vốn đang khép hờ bỗng nhiên bị thổi tung, mở toang ra đón hai bóng người lảo đảo bước vào.

Khoa và Lực hiện ra dưới ánh trăng rằm với gương mặt hốc hác, hai hốc mắt đen ngòm trũng sâu, đờ đẫn như những xác không hồn bị dẫn dụ bởi một sợi dây vô hình. Quần áo của họ rách rưới, phủ đầy bụi đất đường mòn, hai đầu gối run rẩy gập xuống sau mỗi bước đi nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào bóng dáng khỏa thân của ma nữ. Cả hai gã không nói không rằng, hơi thở khò khè nặng nhọc phát ra từ lồng ngực gầy giơ xương sườn. Họ đã đi suốt đêm qua các lối mòn ven ao, xuyên qua những bụi rậm hoang vu để tìm về cái hang ổ nhục dục này. Dương vật của cả hai gã đều đang cương cứng đỏ ửng, hướng về phía trước như những cọc gỗ vô hồn, dính đầy những vệt dịch nhờn khô cứng từ những đêm trước. Bản năng sinh tồn của họ đã bị triệt tiêu, nhường chỗ cho một cơn nghiện xác thịt tột cùng, thúc đẩy cái xác không hồn của họ tiến về phía nguồn sáng nhục dục duy nhất. Da thịt của họ nhợt nhạt, nhiều chỗ bị gai cào rách lộ ra lớp thịt xám ngoét không có máu chảy, nhưng họ không hề cảm thấy đau đớn.

Sự xuất hiện của Khoa và Lực không làm ma nữ dừng lại, trái lại, nàng khẽ nở một nụ cười rực rỡ, để lộ hàm răng trắng muốt quyến rũ dưới ánh trăng xanh. Nàng khẽ nhấc hông, rút dương vật của Vinh ra khỏi âm đạo với một tiếng *chụt* ướt át. Vinh đổ ập xuống tấm nệm mục như một khúc củi khô, dương vật vẫn dựng đứng, đỏ ửng và dính đầy chất dịch nhớt nháp. Vinh há miệng thở dốc, đôi mắt trừng trừng nhìn trần nhà, toàn thân co quắp vì luồng sinh khí cuối cùng vừa bị rút bớt. Lồng ngực Vinh xẹp xuống, xương sườn nhô lên như những thanh củi khô gác chéo, nhưng gã vẫn cố vươn tay về phía tà áo vô hình của nàng.

Ma nữ bước xuống khỏi tấm nệm, đôi bàn chân trần nhỏ nhắn lướt đi trên nền đất bẩn mà không hề dính một hạt bụi. Nàng tiến về phía chiếc phản gỗ cổ đặt giữa sảnh chính, uốn éo cơ thể khỏa thân tuyệt mỹ trước mắt bốn người đàn ông. Dưới ánh trăng rằm, làn da của nàng trắng bệch, phát ra thứ hào quang lấp lánh đối lập hoàn toàn với sự dơ bẩn của căn nhà hoang. Đôi gò bồng đảo căng tròn với hai núm vú hồng hào khẽ đung đưa theo từng bước đi lả lơi. Bên dưới, khe lồn rậm rạp cỏ đen ẩm ướt đang rỉ ra từng giọt nước nhờn lấp lánh, chảy dọc theo đùi trong của nàng.

Không còn sự ghen tuông hay liêm sỉ, cả bốn người đàn ông tự nguyện lột sạch quần áo dính đầy bùn đất của mình. Họ ném phăng những mảnh vải rách rưới sang một bên, phơi bày những thân hình xơ xác, gầy gộc quỳ rạp dưới chân ma nữ khi nàng bước lên đứng trên chiếc phản gỗ cổ. Khoa và Lực bò sát đất, hai bàn tay run rẩy ôm lấy hai cổ chân lạnh ngắt của nàng. Vinh và Đạt cũng cố lết thân xác kiệt quệ đến bên cạnh phản, ngửa cổ nhìn lên khe lồn đang mời gọi của thực thể ma quái kia với sự thèm khát điên cuồng hiện rõ trong mắt. Họ không còn là con người, chỉ còn là những con thú đói khát trước miếng mồi ngon. Những đôi bàn tay dơ bẩn của họ vuốt ve từ cổ chân nàng lên đến bắp đùi, cố gắng cảm nhận chút làn da mịn màng dù nó lạnh như đá tảng.

Khoa: "Nàng... cho ta... Ta muốn lồn nàng... Hãy cứu lấy ta..."

Lực: "Lồn nàng... cho tôi liếm... tôi xin nàng... tôi muốn chết trong lồn nàng..."

Ma nữ nhìn xuống lũ nô lệ thể xác đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt lả lơi đầy thỏa mãn. Nàng ngồi xuống phản gỗ, hai chân dạng rộng ra để lộ toàn bộ âm hộ đỏ hồng, ướt sũng chất dịch. Nàng đưa ngón tay thon dài vuốt ve hai mép lồn đầy dâm đãng, rồi ra hiệu cho Khoa tiến lại gần đầu phản.

Ma nữ: "Tới đây, các chàng của ta... Hãy dâng hiến cho ta..."

Nàng vươn tay túm lấy mái tóc xơ xác của Khoa, kéo gã sát vào ngực mình. Không một chút chậm trễ, ma nữ ngậm lấy dương vật gầy gò nhưng đang cứng ngắc của Khoa vào miệng. Nàng mút mạnh, lưỡi lạnh lẽo quấn quanh quy đầu, tạo ra những âm thanh sột soạt ướt át. Khoa trợn ngược mắt, hai tay bấu chặt lấy vai ma nữ, toàn thân run bắn lên vì khoái cảm quá lớn từ khuôn miệng buốt giá của nàng. Những mạch máu trên trán Khoa nổi lên xanh lét, gã cảm nhận rõ ràng từng luồng sinh lực trong tủy sống đang bị hút tuột qua đầu cu, biến thành dòng thức ăn nuôi dưỡng thực thể tà ác kia. Khoa rên rỉ nghẹn ngào, hàm răng gã nghiến chặt đến mức rớm máu, nhưng đầu hông vẫn không ngừng thúc mạnh vào khuôn miệng thâm sâu của nàng. Gã thấy hai tai mình ù đi, tầm nhìn mờ tối, chỉ còn lại khoái cảm tê dại từ đầu khấc truyền thẳng vào não.

Cùng lúc đó, nàng nghiêng người, đưa chân đạp nhẹ vào ngực Lực, ra hiệu cho gã lực điền ghé sát vào kẽ đùi mình. Lực há miệng, điên cuồng áp mặt vào âm đạo của ma nữ. Gã dùng chiếc lưỡi thô ráp liếm láp liên tục vào hạt mầm dâm đãng và hai mép lồn đang rỉ nước. Vị ngọt lạnh tanh của nước lồn ma nữ kích thích Lực tột cùng, gã vừa liếm vừa bú mút hai mép thịt âm đạo một cách thèm khát, tiếng chóp chép vang vọng khắp gian sảnh. Da mặt Lực cọ xát với những sợi lông lồn đen ướt, hơi thở khò khè của gã phả vào kẽ đùi lạnh ngắt của nàng. Gã liếm tựa như đó là giọt nước cuối cùng trên thế gian, bất chấp cái lạnh buốt từ âm hộ nàng đang làm đông cứng cả lưỡi và khoang miệng gã. Lực cảm thấy cơ mặt gã cứng đờ, lưỡi mỏi nhừ và đau nhức, nhưng gã vẫn cố sức đẩy sâu lưỡi vào trong lỗ lồn buốt giá để mút lấy thứ nước nhớt nháp kia.

Ma nữ rên rỉ một tiếng đầy khêu gợi, tiếng rên rỉ ngọt ngào bay bổng trong không gian tĩnh mịch. Nàng không để Vinh và Đạt phải chờ đợi. Nàng dùng một tay nắm lấy dương vật của Vinh, tay kia kéo Đạt nằm ngửa ra trên phản gỗ. Nàng xoay người thực hiện tư thế 69 với Khoa, miệng vẫn ngậm chặt cu Khoa, trong khi âm đạo ẩm ướt của nàng đè thẳng lên mặt Vinh. Vinh điên cuồng vươn lưỡi liếm sâu vào lỗ lồn của nàng, mút mát phần nước dịch đang tuôn trào. Cảm giác lạnh buốt từ dịch âm đạo tràn ngập khoang miệng Vinh, buốt nhức tận chân răng, nhưng gã vẫn nuốt ực từng ngụm nước nhờn ấy như kẻ khát nước trên sa mạc. Sự kích thích từ hai phía khiến ma nữ run lên, âm hộ co thắt liên hồi, ép chặt lấy lưỡi của Vinh và cu của Khoa.

Khi Khoa xuất tinh vào miệng ma nữ, nàng nuốt chửng dòng tinh dịch nóng hổi không chừa một giọt, đồng thời hút đi một lượng sinh khí lớn khiến Khoa co giật dữ dội, ngã quỵ xuống phản gỗ với hơi thở đứt quãng. Mắt Khoa đờ đẫn, hai tay buông thõng, cơ bụng hóp chặt vào xương sống như một xác khô vừa trút hơi thở cuối. Lồng ngực gã đứng yên, chỉ còn những thớ thịt co giật nhẹ theo bản năng. Khoa cảm thấy tâm hồn mình như vừa bị bứt lìa khỏi thể xác, một khoảng trống rỗng đen kịt ập xuống đầu óc gã, biến gã thành một cái vỏ rỗng tuếch không còn một giọt năng lượng sống.

Ma nữ lập tức nhổm người dậy, bò đến phía Vinh và Đạt đang nằm thoi thóp. Nàng dang rộng hai chân, ngồi cưỡi lên dương vật của Vinh trong tư thế nữ trên. Dương vật Vinh cắm ngập vào lòng âm đạo lạnh ngắt, ma nữ dập hông liên tục với tốc độ kinh hoàng.

Tiếng da thịt va chạm *bành bạch* vang lên chát chúa dưới ánh trăng xanh. Vinh hét lên đau đớn xen lẫn sướng cực độ khi dương vật gã bị cơ lồn của nàng siết chặt đến mức muốn nghẹt thở. Gã cảm nhận rõ ràng từng dòng máu nóng và sinh lực trong người đang bị hút ngược vào trong âm đạo nàng qua những cú nhấp cuồng bạo. Da thịt Vinh co rút lại, hiện rõ những dẻ sườn nhô lên như một bộ xương khô di động. Đầu óc Vinh trống rỗng, gã không còn nhận biết được đau đớn thể xác, chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn bên tai và cảm giác đê mê rợn người bao trùm lấy hệ thần kinh đang dần tê liệt. Mỗi lần nàng nhấc hông lên rồi dập mạnh xuống, Vinh cảm thấy như linh hồn mình bị bứt ra khỏi xác, nhưng khi dương vật gã ngập sâu trong lồn nàng, gã lại muốn sự hành hạ này kéo dài mãi mãi. Vinh quặp chặt hai chân gầy guộc vào lưng nàng, cố ghì cơ thể trắng bợt ấy sát vào ngực mình, dù ngực gã đang nhói lên đau đớn như bị bóp nát.

Ma nữ ngoảnh đầu lại nhìn Đạt đang nằm bên cạnh, nàng vươn tay nắm lấy dương vật đang rỉ dịch của gã trưởng giả, thô bạo kéo gã áp sát vào hông mình. Nàng xoay người sang tư thế úp thìa nghiêng, một chân vắt lên hông Đạt, ép dương vật của gã cắm vào lỗ hậu môn lạnh lẽo của nàng, trong khi âm đạo phía trước vẫn ngậm chặt cu của Vinh. Nàng cùng lúc giao cấu cuồng bạo với cả hai người đàn ông. Đạt gầm lên một tiếng nghẹn ngào, dương vật của gã cắm vào lỗ hậu môn buốt giá của nàng cảm thấy như bị kẹp vào một ống băng đá. Sự ma sát tàn nhẫn ấy kích thích tuyến tiền liệt của gã, ép gã phải đẩy hông liên tục dù cơ đùi đang co rút đau đớn. Đạt cảm thấy sống lưng lạnh toát, một luồng hàn khí cực độ chạy ngược từ hậu môn nàng lên thẳng đỉnh đầu gã, làm gã hoa mắt chóng mặt. Nhưng khoái cảm tột đỉnh từ sự tiếp xúc dâm đãng này khiến gã phát điên, gã điên cuồng thúc dương vật vào trong lòng hậu môn hẹp sát của nàng, miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu rên hỗn loạn.

Sảnh chính căn nhà hoang bừng lên bầu không khí sa đọa tột cùng dưới ánh trăng rằm. Sự cuồng loạn tập thể đạt đến đỉnh điểm khi ma nữ liên tục thay đổi tư thế. Nàng lật người, bắt Lực quỳ xuống để nàng thực hiện tư thế cưỡi ngựa ngược. Lưng Lực còng xuống dưới sức nặng của nàng, hai đầu gối gã quỳ trên nền phản gỗ thô ráp đến mức bật máu, nhưng gã vẫn điên cuồng đẩy hông lên. Dương vật của Lực cắm sâu vào lỗ lồn của ma nữ, mỗi lần đẩy là một lần gã cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp. Cơ thể lực điền vạm vỡ ngày nào giờ đây run rẩy như một chiếc lá trước gió, những thớ cơ săn chắc tiêu biến dần, để lộ những khớp xương thô kệch nhô ra dưới lớp da sạm đen xám xịt. Sự mệt mỏi đã vượt quá giới hạn của con người, nhưng ma lực của nàng giữ cho dương vật gã luôn cứng đơ như đá, ép gã phải phục vụ cho đến khi kiệt cùng xương tủy. Lực cắn chặt môi đến bật máu, gã cảm nhận được cái chết đang cận kề, các cơ quan trong cơ thể đang đình công, nhưng gã vẫn thúc dương vật lên trong cơn cực khoái điên cuồng.

Ma nữ lại xoay người sang tư thế hoa sen với Đạt. Nàng ngồi trên đùi Đạt, hai chân quấn chặt lấy thắt lưng gã trưởng giả. Hai tay nàng ôm lấy đầu Đạt, kéo gã vào một nụ hôn sâu, lạnh buốt. Đạt bú mút đôi môi đỏ mọng của nàng, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lẽo tột cùng của cõi âm. Cùng lúc đó, âm đạo của nàng co thắt mạnh mẽ, ép chặt dương vật của Đạt, vắt kiệt những giọt tinh dịch cuối cùng. Đạt trợn trừng mắt, lồng ngực nghẹn lại, gã không thể thở nổi khi ma nữ dùng ma lực hút cạn sinh khí từ hạ bộ gã. Gương mặt Đạt từ đỏ bừng vì kích thích nhanh chóng chuyển sang xám ngắt, những nếp nhăn trên mặt hằn sâu thêm, quầng mắt đen kịt như người chết trôi. Gã thấy tim mình thắt lại, đau nhói lên rồi lịm dần đi, toàn thân lạnh toát khi dòng máu nóng cuối cùng bị hút sạch.

Đạt: "Ư... n... nàng... giết ta... giết ta đi... sướng quá..."

Tiếng thầm thì đứt quãng của Đạt bị nuốt chửng bởi tiếng rên rỉ lả lơi của ma nữ. Nàng không hề dừng lại, tiếp tục kéo Vinh và Khoa vào vòng xoáy nhục dục. Nàng nằm ngửa ra phản, hai chân dang rộng, tay này nắm cu Vinh, tay kia kéo cu Khoa sát vào hai mép lồn ướt nhẹp. Nàng ép cả hai gã cùng cắm dương vật vào âm đạo của mình. Sự chật chội và ma sát điên cuồng của hai dương vật trong một lòng lồn khiến hai gã đàn ông gầm rú lên như những con thú hoang. Họ không còn tình anh em, không còn sự nhường nhịn, chỉ có sự tranh giành điên cuồng để được cắm sâu hơn vào cái hang ấm áp nhưng chết chóc kia. Họ cắn xé vai nhau, cào cấu da thịt nhau để giành giật khoảng không gian tiếp xúc với cơ thể nàng. Mỗi cú thúc hông của họ là một sự va chạm điên cuồng của hai dương vật bên trong lòng lồn ma nữ, tiếng da thịt chan chát và tiếng dịch nhờn bắn ra tung tóe nhuộm đẫm phản gỗ.

Tiếp đó, ma nữ lại thay đổi tư thế, nàng bám tay vào chiếc cột gỗ mục giữa sảnh chính, uốn cong người trong tư thế đứng cúi gập, chổng mông về phía Lực và Vinh. Cặp mông trắng ngần của nàng rung lên dưới ánh trăng xanh. Lực lao vào từ phía sau, cắm dương vật vào lồn nàng, trong khi Vinh quỳ phía dưới, đưa dương vật vào lỗ hậu môn. Cả hai gã đàn ông cùng thúc hông cuồng bạo, đầu óc họ hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự chuyển động cơ học điên dại. Sức nặng từ cái chết đang đè nặng lên từng thớ thịt của họ, phổi họ rít lên những tiếng khò khè như búa đập, hai mắt trợn trừng không tiêu cự. Họ đang ở trên bờ vực của cái chết, hệ tuần hoàn sắp ngưng trệ, nhưng khoái cảm từ việc giã cu vào cơ thể ma nữ khiến họ không thể dừng lại.

Cơ thể của Khoa, Lực, Vinh và Đạt co giật dữ dội dưới ánh trăng. Da thịt của họ dần mất đi sắc hồng hào ít ỏi còn sót lại, chuyển sang màu xám ngoét của người chết. Bụng họ hóp sát vào xương sống, các khớp xương nhô ra nhọn hoắt dưới lớp da khô héo, nhăn nheo dính đầy mồ hôi lạnh và tinh dịch. Phổi của họ hoạt động hết công suất, phát ra những tiếng khò khè đau đớn như tiếng búa gõ vào gỗ mục. Nhịp tim của họ đập loạn xạ, lúc nhanh lúc chậm, có những khoảnh khắc tưởng chừng như đã ngừng đập hoàn toàn dưới áp lực từ những cú dập tàn nhẫn của ma nữ. Nhưng bất chấp thể xác đang cận kề cái chết, họ vẫn không ngừng di chuyển, vẫn cố đẩy hông, cố liếm bướm, bú mút cơ thể nàng để tìm kiếm chút khoái cảm ảo ảnh cuối cùng. Họ bị giam cầm trong một trạng thái lửng lơ giữa sự sống và cái chết, nơi nỗi đau đớn tột cùng của cơ thể bị hủy hoại biến thành thứ khoái lạc siêu nhiên không thể cưỡng lại. Cứ mỗi lần phóng tinh, họ lại ngỡ mình đã chết, nhưng rồi dòng điện khoái lạc chạy dọc sống lưng lại dựng đứng dương vật họ lên, bắt đầu một chu kỳ tra tấn mới. Cơ thể họ rã rời ra từng mảnh, các đốt sống kêu lên răng rắc sau mỗi lần rướn người, nhưng tâm trí họ đã đầu hàng hoàn toàn trước nhục cảm tột cùng.

Cơn hoan lạc tàn khốc kéo dài suốt đêm trăng tròn, không một giây ngừng nghỉ. Mỗi lần một người đàn ông bắn tinh, ma nữ lại ngửa cổ rên rỉ, hai mắt trợn trừng tận hưởng luồng sinh khí nóng hổi chảy vào cơ thể mình, trong khi con mồi của nàng lại yếu đi một phần rõ rệt. Nhan sắc của nàng ngày càng trở nên lộng lẫy, làn da trắng bệch phát ra thứ ánh sáng lấp lánh như ngọc trai, đôi mắt ướt át tràn đầy sinh khí đối lập hoàn toàn với sự héo úa của bốn cái xác sống dưới thân nàng. Căn nhà hoang ngập tràn tiếng thở dốc hầm hập, tiếng rên rỉ ma mị và tiếng va chạm xác thịt chát chúa, tất cả hòa quyện thành bản nhạc giao hưởng của dục vọng và cái chết. Họ nằm đè lên nhau, chân tay quấn quýt trong một đống hỗn độn của da thịt khô héo và chất dịch nhầy nhụa, tạo nên cảnh tượng suy đồi tột cùng dưới ánh trăng xanh biếc.

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu ló dạng ở chân trời, sương mù dày đặc từ bờ ao và rặng tre bắt đầu tràn vào, len lỏi qua các khe cửa mục nát của căn nhà hoang. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt bao trùm lên vạn vật.

Sức mạnh của ma nữ yếu dần khi ánh mặt trời đến gần. Nàng từ từ nhấc người lên khỏi những cơ thể xơ xác đang nằm la liệt trên phản gỗ và nền đất bẩn thỉu. Dưới ánh sáng ban mai mờ ảo hòa trong sương mù, hình hài diễm lệ của ma nữ bắt đầu nhạt nhòa, trở nên trong suốt rồi dần tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Trên nền đất bẩn thỉu đầy cát bụi, tinh dịch đông cứng và mồ hôi lạnh, bốn cái xác sống nằm la liệt. Họ khô héo đến mức chỉ còn da bọc xương, đôi mắt lõm sâu trố mắt nhìn lên trần nhà đổ nát. Hơi thở của họ yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, lồng ngực gầy giơ xương thỉnh thoảng mới phập phồng một nhịp rất nhẹ. Họ không còn sức để đứng lên, thậm chí không còn sức để mặc lại quần áo. Họ nằm đó, lạnh lẽo và tàn tạ, tựa như những cái xác chết đã lâu ngày. Những dương vật của họ vẫn dựng đứng một cách quái dị dưới tác động của ma lực còn sót lại, đỏ ửng và nhớt nháp giữa đống tro tàn của sinh mệnh. Những ngón tay của họ dính đầy bùn đất và tinh dịch khô cứng, đông lại thành những vệt xám xịt trên nền đất. Họ không thể cất tiếng gọi nhau, cũng không còn đủ sức để cảm nhận nỗi đau đớn của thân thể đã bị tàn phá nặng nề. Họ chỉ là những cái vỏ trống rỗng, chờ đợi đêm tối tiếp theo để lại được hiến dâng.

Tiếng cười khúc khích trong trẻo, lả lơi của ma nữ bất chợt vang vọng từ hư không đầy ma mị. Tiếng cười lướt qua tai bốn người đàn ông, như một lời thì thầm hứa hẹn cho đêm mai. Dù cơ thể đã hoàn toàn kiệt quệ, những ngón tay khô héo, đen đúa của Khoa, Lực, Đạt và Vinh vẫn vô thức cào cào trên đất lạnh để tìm kiếm bóng hình nàng trong vô vọng. Vòng lặp săn mồi xác thịt tàn khốc này sẽ vĩnh viễn không bao giờ chấm dứt tại vùng quê hẻo lánh này, giam cầm họ trong cơn mê dại của dục vọng cho đến tận hơi thở cuối cùng.